GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 83

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Tôi ngơ ngác nhìnchàng, không hiểusao mình lại phải buồn? Viên trân châu như thế tôitoàn tháo ra làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đạn cho Tiểu Mao chơi... nó rất trơn nên lăn được dài.

 

Tiểu đạo đồng đưa chúng tôi vòng qua mấy khúc quanh, tham quan qua loa kiếntrúc của Mao Sơn, điều kiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỗ của các đệ tử rất tốt, những căn phòng nhỏ mái xanh, tường trắng dựa sát vách núi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hai người một phòng, chỗ ởcủa các nữ đệ tử trồng rất nhiều hoa đào, chỗ ở của các nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đệ tử thì vài cây dương liễu, một bức tường vây ngăn cách hai chỗ ở với nhau,nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một con suối nhỏ uốn lượn chạy dọc chân tường, đưa những cánhhoa đào rơi trôi sang đầu bên kia. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tiểu đạo đồng đưa chúng tôi tới trước một gian phòng còn trống, cười nói:

 

“Các nữ đệ tử vào Mao Sơnphái rất ít, tính cả hai sáu người, hơn nữa đại tỷ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã hạ sơn tu hành rồi, tam sư tỷ sức khỏe không tốt lắm, dạo trước về nhà một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thời gian, cũng không đây, nhị tỷ tứ tỷ ngoài kia làm việc,tối về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì hai thể gặp họ.”

 

Ngân Tử vội vàng thi lễ:

 

“Đa tạ tiểu bằng hữu dẫn đường.”

 

Tiểu đạo đồng nghiêm sắc mặt, nói:

 

“Mao Sơn phái phân tôn ti theo thứ tự nhập môn, hai nên gọi ta nhất bách tam thập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 huynh.”

 

Ngân Tử sống hai nghìn tuổi nhất thời ngã ngồi xuống đất.

 

“Có điều nhị vịmuội trông rất xinh đẹp, còn xinh đẹp hơn cả tam tỷ.” Nhất bách tam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thập huynh thích thú nói, “Mao Sơn phái chúng ta nhiều nam ít nữ, các muội thời gian © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì chịu khó đi lại giữa các sư huynh, sau này chắc chắn họ sẽ biếu quà ta để mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thư tình tới cho cácmuội.”

 

“Tôi thể cho huynh quà để huynh chuyển thư tình được không...” Ngân Tử bất lực nằm ra bàn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặt đầy vẻ bi ai.

 

“Thế thì phải xem quà ai nhiều hơn.” Nhất bách tam thập thất huynh vui vẻ cáo biệt chúng tôi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhảy nhót đi ra ngoài.

 

Tôi nhìn Đông nhìn Tây, Ngân Tử thì ngồi ở góc tường vẽ vòng tròn:

 

“Cuộc sống sau này chắc buồn lắm...

 

Lẽ ra định đi lang thang một vòng, tìm hiểu xem Hướng Thanh ở phòng nào,để nửa đêm tiện đến, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dùng cách ngày trước tấn công vào trái timchàng. Nhưng chủ ý tuyệt diệu này bị Ngân Tử ngăn lại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hắn nói quákhông đáng tin cậy, tốt nhấtchờtỷ quay về, đôi bên làm quen vớinhau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi tính toán bước tiếp theo. Hơn nữa trên núi này nữ nhân chỉ cóvài người, bắt Hướng Thanh tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đưa tay chịu trói chỉ chuyện nhỏ.

 

Thế tôi đành kìm nén tâm trạng nhớ nhung của mình, chuyên tâm nhất trívào việc giúp Ngân Tử thu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dọn phòng ốc, chờ trời tối. Mặt trời vừa nhuộm đỏ rực chân trời, tiếng nói tiếng cười từ ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vọng lại, Ngân Tử vộivàng kéo tôi chạy ra ngoài, thấy một người mặc váy voan màu xanh lục,trông© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cùng hoạt bát một người mặc chiếc váy vải bóng dài màu vàngnhạt, trông cùng dịu dàng bước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào. Họ thấy chúng tôi đều thoángkhựng lại.

 

Bước lại gần, thông báo thân phận của mình, nữ nhânmặc váy màu xanh nói mình Dương Diệc Lan, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tứ tỷ, còn nữ nhânmặc váy màu vàng nhạt tên Liễu Văn Chỉ, nhị tỷ. Hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người họthấy tân sư muội thì đều tỏ ra rất hoan hỉ, kéo tay chúng tôi hỏi này hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nọ, hỏi đến mức tôi đờ đẫn cả người.

 

Dương Diệc Lan kéo chúng tôi về phòng nàng với Liễu Văn Chỉ, tươi cười hỏi:

 

“Hai muội cũng tới Mao Sơn để tìm nhân duyên hả?”

 

“Có phải ai cũng như muội đâu...” Liễu Văn Chỉ nói nhỏ.

 

Tôi không hiểu, vội hỏi:

 

“Tìm nhân duyên cái gì?”

 

“Haiz! Trên núi này nam nhiều nữ ít, nữ nhi đều được các huynh đệ vây quanh,sau này nếu tìm được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một đạo nào anh tuấn tiền đề gả thì cả đời chẳng phải lo về cái ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cái mặc!” Dương Diệc Lan nói chắc như đinh đóng cột, “Mẹ ta cũng việc này nên mới bỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra một khoản tiền lớn đưa talên núi học nghệ! nói không tìm được một ông chồng thì không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho taquay về!

 

Liễu Văn Chỉ một lần nữa nói chen vào:

 

“Muội đừng nói thế... ít nhiều chúng ta cũng học được chút bản lĩnh.”

 

Tôi vốn định phản bác, những nghĩ lại, đúngmình cũng chẳng khác gì, thế là gật đầu đồng ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với suy nghĩ của họ. Ngân Tử thì biểu cảm như sống dở chết dở.

 

Dương Diệc Lan thấy tôi đồng ý thì vội vàng thăm dò:

 

“Nói cho muội biết, ta để ý tới bát huynh rồi, huynh ấy không đẹp trailắm, cũng không phải giàu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhất, hơn nữa bọn ta đã định thân rồi, thếnên... muội đừng cướp tình yêu của ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đấy nhé! Còn nàng hay xấu hổ đây thì thích thập tứhuynh.”

 

Liễu Văn Chỉ lập tức đỏ bừng mặt, tôi vội vàng lắc đầu, tỏ vẻ trong sáng:

 

“Không cướp, không cướp.”

 

“Còn những người khác tùy cho muội lựa chọn.” Dương Diệc Lan thấy tôi gậtđầu thì lập tức an tâm hơn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Dù sao thì đại sư tỷ Đỗ Lam đã thành thântừ lâu rồi, tam tỷ Mộ Vân Lam thích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một gã nghèo còn trì độn hơn cảkhúc gỗ, những nam nhân khác đều không lọt vào mắt tỷ ấy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Xì! Nam nhânđẹp trai không tiền thì ích gì, điều nhà tỷ ấy tiền rồi,ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào cũng muốn dính lấy người ta, tiếc người ta không chịu gậtđầu.”

 

“Đừng gặp ai cũng nói xấu Vân Lam.” Liễu Văn Chỉvẻ không vui, ngăn không cho Dương Diệc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lan nói tiếp.

 

Dương Diệc Lan nói với vẻ tức giận:

 

“Chẳng nhẽ muội nói không đúng sao? Vân Lam tỷ tưởng rằng mình là ngườixinh đẹp nhất thiên hạ, tất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cả mọi người phải phục tùng tỷ ấy, hừ, đểlần này tỷ ấy về nhìn thấy hai tân muội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này thì mới biết cái gọilà nhân thượng hữu nhân, thiên thượng hữu thiên! Đừng chỉ biết đưa mắtnhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên trời, đi đường không nhìn người khác!”

 

“Được rồi, đượcrồi!” Liễu Văn Chỉ bịt miệng nàng ta lại, cười với tôi, “Tứmuội vốnhơi mau mồm mau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 miệng, hai muội đừng để bụng nhé.”

 

Tôi nghe thấyhọ nói một tiểu tử nghèo còn trì độn hơn cả khúc gỗ, lại rất đẹp traithì cuối cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng thể an tâm hơn. Đắc ý nghĩ, phụ nhà tôi trênmặt chẳng lông, không hề đẹp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trai chút nào, hơn nữa vừa thông minhvừa lợi hại, chắc chắn không phảingười mà họ nói.

 

Không ai cướp, càng tốt!

 

Buổi tối, tôi trằn trọc mãi không ngủ được, hỏi Ngân Tử ngủ trên chiếc giường khác:

 

“Ngươi nói xem... phụ không thích ta không?”

 

“Chắc là không.” Ngân Tử lải nhải. “Nếu hắn thực sựBích Thanh Thần Quân,kiếp trước chết như thế thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tình cảm chắc chắn còn nhiều điều luyếntiếc, không thể nào không chút ấn tượng về cô, ít © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhất thì cũngphải có cảm tình, chỉ điều cáilầm này không chịu nói rathôi...”

 

“Nhưng... Miêu Miêu đã giấu cả tai với đuôi đi rồi, thể chàng không nhìn thấy nên không thích.” Tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẫn rất lo lắng.

 

“Cô để cho người ta ngủ không?” Ngân Tử cầm cái gối ném sang phía tôi.“Nếu lộ cả tai với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đuôi ra thì chúng ta lập tức bị tất cả đám đạo sĩtrên núi này truy sát đến cùng.”

 

“Ngày mai chúng ta đi thăm chàng được không...” Tôi đẩy cái gối ra, chạy tới kéo áo Ngân Tử.

 

Ngân Tử cuối cùng cũng nổi điên:

 

“Cô còn quậy nữa là ta xuống núi, mặc kệ cô.”

 

Bị uy hiếp nên tôi đành tay, chỉ đành ngoan ngoãn đi ngủ, chờ ngày hômsau. Trời vừa sáng, từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đằng xa vọng lại tiếng chuông ngân vang, nhấtbách tam thập thấthuynh đứng ngoài cửa gọi mấy tiếng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói Ngô đạo trưởng bảo chúng tôi tới đại điện gặp mặt mọi người.

 

Chúng tôivội vàngdậy, chải đầu, trang điểm rồi hấp tấp ra khỏi cửa, tới đạiđiện, thấy bên dưới đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lố nhố mấy chục người, người khác tôi chẳngbuồn nhìn, chỉ chăm chăm nhìn vào Hướng Thanh, cười cười chào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hỏi chàng, nhưng chẳng hiểu sao chàng cứ bị đám người kia đẩy đi xa dần thìtrong lòng tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lắm, nhưng không dám phát tác, chỉ biết lạnh lùng đi tớitrước mặt Ngô đạo trưởng.

 

Ngô đạo trưởng nói huyên thuyên nhữnggì đó tôi không nghe rõ, nói xong thì bên dưới vang lên tiếng khen © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngợi, nói là chúc mừngphụ lại nhận đồ đệ mới, sau đó hai tiểu đạo đồng cầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mộc bài bút mực tới, nói để đăng tên của chúng tôi.

 

Ngô đạo trưởng cầm bút lên, nghiêm túc viết tên tôi Hoa Miêu Miêu lên tấm mộc bài, khi hỏi sang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ngân Tử thì vẻ rất vui:

 

“Cô nương nàycái tên hay lắm, không biết họ gì?”

 

“Hoa...” Hình như Ngân Tử đột nhiên nghĩ ra điều đó, cơ mặt rần rật.

 

Nụ cười của Ngô đạo trưởng lập tức biến mất, ông chỉ im lặng viết ba chữ “Hoa Ngân Tử” lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mộc bài.

 

Đăng xong, Ngô đạo trưởng lại tiến hành một bài giáo huấn rất dài, liênquan tới chuyện yêu mến Mao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Sơn, hiếu thuận sư phụ, nỗ lực kiếm tiền gìgì đó. điều tôi nhìn thấy các sư huynh© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tỷ bên dưới dường như không mấy để ý tới lời ông ta nói, rất nhiều người ghé đầu thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thầm với nhau. Duy chỉ Hướng Thanh ngồi bên dưới là rất ngay ngắn, gương mặt nghiêm túc, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hề làm việc riêng, chỉ thi thoảng nhìn tôi một cái cùng vớimọi người.

 

Chàng nhìn tôi được, những người khác tôi chả thèm. Buổi giáo huấn kết thúc, tôi chạy đi như bay, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 định kéo chàng nóichuyện, không ngờ lại bị rất nhiều các huynh vây lấy, tạo thành mộtbức tường người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất dày, nói muốn đưa tôi đi khắp nơi của Mao Sơntham quan.

 

Ai cần quan tâm? Tôi cố kiễng chân lên, nhìn quanhnhìn quất, cuối cùng còn nhảy lên để nhìn, thấy Hướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thanh đang mộtmình đi ra cửa, bèn vội vàng định đuổi theo. Nhưng các sư huynh lạikhông chịu tha cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi. Ngân Tử cũng kéo tay tôi không chịu buông, mặttươi cười lấy lòng mọi người, nói sau này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mong được chỉ giáo thêm.

 

Khó khăn lắm đám người kia mới tách ra được một chút, tôi nhân lúc họ không để ý, trốn khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bức tường người, đi nhanh về phía Hướng Thanh vừa rờiđi. Chạy một lúc lâu, cuối cùng thấy chàng đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 luyện kiếm trong rừngtrúc, một chiêu một thức, cùng chuyên tâm.

 

Tôi len lén lạigần, trốn sau một hòn đá, vừa hy vọng vừa sợ Hướng Thanh phát hiện ramình, thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ dám thò đầu ra nhìn lén. Lúc lâu sau, cuối cùng HướngThanh thu kiếm về, nhìn về phía tôi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lạnh nhạt hỏi:

 

“Cô đó làm gì?”

 

Tôi nhất thời không nghĩ ra cái cớ nào, hơi hốt hoảng, đành lắp bắp nghĩ cách che giấu:

 

“Tản bộ... không, ngồi chơi.”

 

Hướng Thanh nhìn tôi, nheo mắt lại, hình như không tin lắm.

 

Tôi lập tức khai ra thành thật:

 

“Tới xem.”

 

“Xem gì? Hướng Thanh đột nhiên bật cười, nụ cười thật dịu dàng, phảng phấtnhư ánh mắt Bích Thanh Thần Quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngày trước bế tôi đi chơi khắp nơi,khiến tôi chỉ muốn nhào tới làm nũng với chàng.

 

“Miêu Miêu chỉ muốn xem...” Lời giáo huấn của Ngân Tử vẫn còn văng vẳng bên tai, tôi cúi đầu, nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giọng ấm ức.

 

Hướng Thanh thu kiếm về, lại gần, chàng đứng trong ánh nắng nhìn tôi, vẻ như hơi thất thần, lâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sau mới chậm rãi hỏi:

 

“Có phải ngày trước ta từng gặp rồi không?”

 

Ý chàng lẽ không phải chuyện lần trước tôi đánh ngất chàng rồi đưachàng về nhà đâu nhỉ? Đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mật rất lớnNgân Tử đã dặn, tuyệt đối không được tiết lộ. Thế là tôi vội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93lắc đầu nguầy nguậy để phủ nhận,suýt nữa còn chỉ tay lên trờithề mình chưa từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gặp chàng.

 

“Cũng phải.” Hướng Thanh cúi đầu, tự giễu cợt mình, “Chẳng do để gặp cả.”

 

Tôi định kéo vạt áo chàng, nhưng trước khi chạm vào chàng thì nhớ tới sự cự tuyệt lần trước, thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93tôi lại rụt tay về.

 

“Cô bị lạc đường à?” Hướng Thanh cúi người xuống, chàng đưa tay ra hình như định xoa đầu tôi, rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng vội vàng rụt tay về, miệng thì an ủi, “Từđây đi thẳng rồi rẽ trái quay được về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hậu hoa viên, sau đó hỏi aicũng sẽ tới phòng của được.”

 

“Ta... không muốn quay về...”

 

“Muốn đi ngắm cảnh? Nơi đẹp nhất của Mao Sơn đỉnh núi,men theo conđường nhỏ này sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy.” Hướng Thanh hướng dẫn rất tườngtận.

 

Tôi mở to mắt, cố gắng nhìn chàng bằng vẻ mặt thật đáng yêu:

 

“Chàng đi với ta được không?”

 

“Ta còn ba mươi chiêu kiếm nữa chưa luyện xong.”

 

“Ta đợi chàng.”

 

Nói xong, tôi ngồi phịch xuống tảng đá, không chịu đứng lên, Hướng Thanh bất lực lắc đầu, thở dài nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

“Thôi được rồi, lát nữa luyện tiếp.” Sau đó đưa tôi đi lên đỉnh núi.

 

Đỉnh núi của Mao Sơn quả thực rất đẹp, quái thạch khắp nơi, hoa dại lãngmạn, đi tới bên vách đá, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể nhìn thấy phong cảnh dưới núi, nhữngthôn làng xa những cột khói xanh.

 

Hướng Thanh ngồi xuống một tảng đá bên vách núi, chỉ vào thôn làng đằng xa, nói với tôi:

 

“Nhìn kìa, nhà ta chỗ đó.”

 

“Nhà ta... trên trời.” Tôi nhìn những ngón tay thuôn dài của chàng, nhớ tới Huyền Thanh Cung, nhà của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chúng tôi.

 

“Xin lỗi, lại khơi dậy chuyên đau lòng của nương.” Hướng Thanh vội vàngxin lỗi. Hai người chúng tôi đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 im lặng, chỉ dùng khóe mắt để liếc nhìn đối phương, bầu không khí vẻ căng thẳng.

 

“Meo!” Đột nhiên sau lưng vang lên tiếng mèo kêu đầy ám muội.

 

Tôi quay đầu lại, thấy một con mèo mướp rất xinh đẹp đang dựng đuôi lên đivề phía Hướng Thanh. Tứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chi của rất mềm mại, thân hình cân xứng, lớplông rất dày, trông vô cùng óng mượt, rất© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẻ đẹp bẩm sinh. Đôi mắtmàu vàng quét tới, sau đó uể oải nhảy vào lòng Hướng Thanh, ngẩng đầulên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hôn vào chàng, rồi mở miệng ra kêu liên tục.

 

Tôi trợn tròn mắt lên nhìn, trong lòng thấy thật khó chịu, vội vàng ngẩng đầu lênnhìn Hướng Thanh, không ngờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi bắt gặp vẻ dịu dàng chưa từng trênmặt chàng. Chàng móc một cái màn thầu trong người ta, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93nhỏ rồi bón cho con mèo đó ăn.

 

“Meo...” Sau đó lại vang lên tiếng meo kêu, bốn,năm con mèo cùng chạy tới, trong đó ba con mèo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cái, con nào cũng vôcùng xinh đẹp, toàn bộ vây lấy Hướng Thanh đòi ăn, hết sạch hai cái mànthầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong tay chàng.

 

Sao chàng lại thể như thế, tôi nhìn đámmèo cái mặt dày kia, tức tới phát khóc, chẳng nhẽ Miêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Miêu thất sủng chúng sao? ràng tôi xinh đẹp hơn chúng, màu lông cũng đẹp hơnchúng mà. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

Chúng ăn màn thầu xong vẫn không chịu đi, con nào cũngleo lên lòng Hướng Thanh làm nũng, đó rõ ràng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đặc quyền của tôi mà!Chân chàng chỗ chỉ tôi mới được ngồi thôi mà!

 

Phẫn nộ tớicực điểm, mắt tôi tóe hung hăng, nhìn đám mèo khốn kiếp kia, móng vuốtlộ ra trong tay áo, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 định nhào lên đánh nhau với chúng. Những con mèo kia phát hiện ra ý định của tôi, lông dựng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đứng lên, vội lao vào rừngtrốn biệt.

 

Hướng Thanh quay đầu lại nhìn tôi, ngạc nhiên hỏi:

 

“Miêu Miêu cô nương, hình như sắc mặt của cô không tốt lắm.”

 

Tôi cùng bực bội, chẳng kịp để ý tới chàng, đứng lên chạy vào trongrừng, nhân lúc không ai nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy, tôi lắc người biến lại hình mèo, giẫm lên những bước chân vô cùng tao nhã của con mèo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cái ban nãy, nhẹ nhàngtiếp cận Hướng Thanh, nhảy lên lòng chàng, kêu lên mấy tiếng.

 

“Miêu Miêu nương sao thế nhỉ?” Hướng Thanh đang nhìn vào trong rừng ngẩnngơ, tôi giậm giậm trong lòng chàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một lúc lâu, suýt nữa thì đánh mấtcả sự tự tin vào sức quyến rũ của mình, chàng mới cúi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu xuống pháthiện ra sự tồn tại của tôi, thế chàng cúi xuống bế tôi lên, lẩm bẩmnói:

 

“Mèo mới tới sao? Sao ngày trước mình chưa thấy nhỉ? Đáng yêu quá.”

 

Chàng đúngđồ đào hoa! Tôi vẻ không vui, cắn khẽ chàng một cái. Hìnhnhư chàng không cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đau, chỉ xoa bộ lông mượt của tôi mà thẫnthờ, lát sau thì ôm tôi ngồi xuống tảng đá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 to, không biết đang nghĩ gì.

 

“Hình như ta cảm thấy rất thân thiết với ngươi.” Hướng Thanh đột nhiên mở miệng, “Bộ lông này ta gặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ở đâu rồi nhỉ?”

 

Tôi kiêu ngạo ngẩng cao đầu, những con mèo phàm trần kia làm sao thể so sánh với vẻ đẹp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của tôi.

 

Thần sắc Hướng Thnh trở nên mơ màng, tiếp tục lẩm bẩm những điều gì đó rất kỳ quặc.

 

“Lạ thật, ngày trước trong mơ, ta thường thấy một cô gái, nàng lúc nàocũng cười, cười suốt, phảng phất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như âu vô lo, ta thích nàng lắm,nhưng lại hồ hồ không nhìn gương mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nàng...”

 

Chàng nói thế là ý gì? gái nào? Tôi thấy hơi buồn, lại không dám lên tiếng hỏi, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết cụp đuôi.

 

Hướng Thanh đột nhiên đứng lên, nhìn tôi rất lâu, ôm tôi đi xuống núi, lẩm bẩm nói:

 

“Về thôi, ta sẽ nuôi ngươi, sau này... gọi ngươiA Hoa.”

 

“Meo?”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Hoa Miêu Miêu, Hoa Miêu Miêu Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Hoa Miêu Miêu Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Hoa Miêu Miêu full, Hoa Miêu Miêu online, read Hoa Miêu Miêu, Quất Hoa Tán Lý Hoa Miêu Miêu

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 83 — Hoa Miêu Miêu

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc