GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 7

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Một trăm năm thứ ba

 

Cuộc sống của tôi trôi qua thật nhàm chán, cho đánh nhau hay bắt nạtcác động vật khác tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đều đã chán ngấy. Ngay cả biến thành hình ngườicũng lười rồi. Mỗi ngày tôi đều bộ lông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của mình, sau đó chạy lênchỗ cao nhất của núi Lạc Anh, phơi nắng, ngủ nướng, ngồi thừ ra ngắmnhững © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đám mây đang lửng trên trời, ngồi một lúc đã hết ngày.

 

Những ức vụn vặt trong đầu tôi thậtlạ, bản năng đánh nhau hàng ngàythì tôi vẫn còn nhớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng những thứ khác lại quên mất bảy tám phần. Tôiluôn cảm thấy mình dường như đã quên hết những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 điều quan trọng, chỉ đểlại một khoảng trống không thể đắp trong lòng, nhưng những thứ đó làgì?

 

Cá? quay? Quả bóng? Cỏ đuôi chó? Hay màu xanh của cây.

 

Tôi không kìm được hỏi Ngân Tử, Ngân Tử vừa lau đá vừa nhìn tôi nói:“Cái đầu ngươi ngày nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không quên? Ngoài ăn cơmđánh nhau ra thìta không thấy ngươi nhớ được cái gì cả, bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện lớn chuyện nhỏquay đầu một cái đã quên rồi, một số vấn đề ta không muốn nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chongươi… Quả thực sỉ nhục loài mèo.”

 

Anh ta lảm nhảm khiến tôikhông thoải mái, thếtôi liền cào cho anh ta một cái rồi bỏ đi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hoànthành tâm niệm thích bị đánh của anh ta, trở lại đỉnh núi ngồi ngâyngười ra.

 

Thời gian không ngừng trôi, Ngưu Ma Vương nhiều lần đến thăm tôi, đều nói đừng lãng phí ánh nằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như thế, sau khi hiểu ý của anh ta tôi liền hỏi: “Nếu hằng ngày không ngủ chỉ ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngây ra,chẳng phải lãng phí thời gian sao?”

 

Anh ta gật đầu, thế tôi thành thật đề nghị: “Thế.. Phơi nắng được rồi.”

 

Ngưu Ma Vương đột nhiên thay đổi sắc mặt, nói: “Con mèo ngốc không thể dạy dỗ được!”

 

Tôi đảo mắt tức giận nhìn anh ta, trong lòng nghĩ “Nói bậy, mèo một đôi trời sinh.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

Sau đó anh ta nói bản thân đã kết nghĩa huynh đệ với một tên yêu quái rấtlợi hại tên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mỹ Hầu Vương, hỏi tôi muốn gặp mặt, ăn bữa cơm không?

 

Tôi làm thế nào cũng không nghĩ ra một con khỉ có thể lợi hại đến đâu, hiếu kì nhận lời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mời đi đến Hỏa Diệm Sơn.

 

Không ngờ con khỉ đấy đi xuống Đông Hải rồi, tôi mất công toi một chuyến,trong lòng cảm thấy bất mãn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thế sau khi ăn xong mấy con cả La Sát tẩu tẩu, ngoan ngoãn cùng Ngân Tử dẹp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đường về phủ, không ngờ sau đóbiết được, con khỉ kia bị Thiên Đình gọi lên hầu hạ các vị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thần tiên.Cùng lúc đó Bích Thanh Thần Quân chiến tướng thứ nhất của các vị thầnlại ra trận, rất nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 yêu quái chuyên làm chuyện xấu đều bị anh ta tiêu diệt.

 

Máu của yêu ma chảy thành song, cái tên Bích Thanh Thần Quân trở thành ác mộng củayêu quái. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

Tôi cảm thấy cái tên này rất quen, thế chạy đi tìm Ngân Tử, không ngờanh ta đang hoảng loạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đào hố chôn vàng bạc châu báu, lại ra sức nhétngọc trang sức vào một cái bao to, chẳng để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ý đến tôi.

 

Tôi đứng bên cạnh nhìn anh ta luôn chân luôn tay, không kìm được tính tò mò hỏi: “Tại sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngươi lại chôn đồ?”

 

Ngân Tử quay đầu nghiêm túc nói với tôi: “Cần phải lo trước, ngộ nhỡ BíchThanh Thần Quân đến đây, chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta bỏ chạy chỉ cần mang theo cái túi nàylà được rồi.”

 

“Tại sao phải bỏ chạy?” Tôi không hiểu.

 

“Bởi anh ta rất lợi hại.” Ngân Tử vừa nói vừa tìm cây gậygắn viên ngọc bích.

 

Tôi lại hỏi: “Lợi hại hơn Hoa Miêu Miêu?”

 

“Đúng!” Ngân Tửu trả lời chắc như đinh đóng cột.

 

Thế tôi cũng vội vàng đóng gói toàn bộ cá khô của mình lại, đểcùng với đống đá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quý của Ngân Tử, sseer tiện cho việc bỏ chạy vào ngàyhôm sau.

 

Thấp thỏm không yên, nhưng Bích Thanh Thần Quân khôngđến, cái túi của Ngân Tử càng ngày càng to ra còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 túi của tôi thì càngnhỏ lại, nhưng cái thói quen hằng ngày chạy lên đỉnh núi Lạc Anh ngắmmây, phơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nắng, ngủ nướng vẫn không thay đổi.

 

Lúc ngủ tôi thườnghay nằm mơ, trong mơ hay xuất hiện một người đàn ông cưỡi mây, thân hình tỏa ánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hào quang, anh ta oai phong lẫm liệt, bên hông đeo bảo kiếm,trên tay cầm một con khô, dịu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dàng nói với tôi: “Hoa Miêu Miêu đithôi, về nhà ta sẽ làm cho ngươi ăn.”

 

Tôi kể cho Ngân Tử nghe về cái giấc đẹp này, anh ta chỉ cười không thèm để ý.

 

Thời tiết mùa thu thật hợp để ngủ.

 

Tôi cong người lại, vươn eo, ngáp to một cái, liếm lông trên người, chuẩnbị ngủ tiếp, không ngờ trên trời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuất hiện đám mây, giống hệt trong giấc mơ.

 

một người đàn ông cưỡi đám mây nhiều màu sắc bay đến phía tôi, thân hình tuấn tú, cái áo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 choàng màu trắng bạc dưới ánh mặt trờinhuộm thành màu đỏ tương, tóc của anh ta buộc túm bay bay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong gió,khuôn mặt khôi ngô tuấn tú, đặc biệt đôi mắt xanh hơn cả lá cây non,sáng hơn cả ngọc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dường như tôi đã nhìn thấy đôi mắt này ở đâu đó rồi,nó khiến cho tim tôi đập loạn xạ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

“Meo…” Tôi dịu dàng chào anh ta.

 

Nghe thấy tiếng kêu của tôi, anh ta liền bay đến trước mặt tôi, nhìn tôi như đang suy nghĩ cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gì.

 

Tôi vốn đã không sợ kết bạn với người khác, mạnh dạn tiến về phía trước,trìu mến cọ cọ vào ống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quần anh ta, mở to mắt nhìn, chờ đợi anh ra lấycá khô ra.

 

“Lại tiểu yêu mèo nhà ngươi sao? Thật không sợchết.” Người đàn ông thở dài cúi người xuống, giơ một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngón tay ra nhènhẹ chạm vào mấy sợi lông trên đầu tôi, sau khi thấy không có sự chốngcự nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 liền dùng cả bàn tay sờ lên đầu tôi, hình như thích thú. Chỉ làbàn tay anh ta rất lạnh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 động tác vuốt lông rất lúng túng, nhưng lạikhiến tôi dễ chịu, rất thích thú.

 

Trong lúc đang hưởng thụ, phíasau đột nhiên có tiếng Ngân Tử vọng lại: “Lão đại mau chạy nhanh đi, hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Bích Thanh Thần Quân đấy.”

 

Tôi vẫn chưa tiêu hóa được bốn chữ đó, người đàn ông đột ngột đứng lên, sắc mặt trở nên lạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lùng, anh tarút kiếm rahét lên với Ngân Tử: “Nào tên yêu quái kia, nhanh đọc tên ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi!”

 

Đùng đùng sát khí, cây cối xung quanh rung lên ầm ầm, khí thế uy phong như vậy khiến cho tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơi khó chịu.

 

Ngân Tử sợ quá ngồi bệt xuống đất, run lẩy bẩy, lắp bắp: “Tôi… Tôi chỉ làcon quạ nhỏ tu luyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mấy trăm nămthôi! Tôi tên Ngân Tử, tôi không làm ai bị thương cả! Tôi không cướp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tài sản của ai cả! XIn Thần Quântha mạng.”

 

Người đàn ông không trả lời, lại chỉ kiếm về phía tôi, hỏi: “Con mèo này thì sao?”

 

“Cô ta tên Miêu Miêu, đạo hành vẫn còn kém! Chỉ một con mèo ngốckhông đủ đạo thôi!” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ngân Tử dường như định thần lại, tiếp tục run rẩy nói: “Hai chúng tôi kết bạn với nhiều người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 núi Lạc Anh này, không hành vi xấu xa nào, không sát sinh! Không tin ngài có thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hỏi người dân làng bên cạnh, cầu xin Thần Quân tha mạng!”

 

Tôi không hiểu tại sao Ngân Tử lại sợ hãi như vậy, vội vàng nói: “Nói linh tinh! Ta rấtlợi hại! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tháng trước còn giết một con chuột… Còn có…”

 

Ngân Tử sợ đến nỗi mặt trắng bệch ra, ra sức xua tay bảo tôi im.

 

“Còn giết một người!” Tôi không để ý cái vẩy tay của anh ta, tiếp tục đắc ý.

 

Sắc mặt lạnh lùng của người đàn ông cùng cái miệng hơi nhếch lên: “Ngươi đã từng giết người sao?”

 

Hưm, cái tên đó đến đây nói hắn Sơn Đại Vương, giết ngườikhông chôn,còn vứt trong sân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của ta, hôi chết đi được. Tôi nhớ lạiức đau khổđấy, buồn nói: “Ngân Tử nói hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đào hố chôn, hắn không chịu, còn muốn cắn chết Ngân Tử, thế tôi đánh chết hắn.”

 

“Không phải hắncắn, muốn làm… Thôi nói ngươi cũng không hiểu.” Ngân Tử bình tĩnhlại, tỏ ra đáng thương nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phía sau lưng người đàn ông: “Bích ThanhThần Quân đại nhân, lần đấy giết một tên cướp nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đạo chuyên làmchuyện xấu xa độc ác, chúng tôi cũng bất đắc dĩ. Xin ngài tha mạngcho hai con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiểu yêu chúng tôi.”

 

Tôi cuối cùng cũng hiểu ra, hóara đây vị thần lợi hại Ngân Tử ngày nhớ đêm mong sợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sệt trong thời gian qua, tôi ngạc nhiên mở to mắt, hiếu nhìn anh ta rất lâu khôngnói lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lời.

 

Bầu không khí lắng lại rất lâu, sát khí cũng dần dần không còn nữa. Bích Thanh Thần Quân đột nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cười mỉm, sau đó trở lạithần thái cũ, anh ta giơ tay nắm lấy gáy tôi nhấc lên, nói với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ngân Tử:“Gần đây chính xác không nghe thấy yêu quái lộng hành, cho nên lần này ta tha © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mạng cho nhà ngươi, sau này tự lo liệu lấy.”

 

Ngân Tửđược tha mạng, thả lỏng toàn thân, anh ta thở dài một tiếng, vẫn nhìnthấy tôi bị tóm vội vàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hỏi: “Thế con mèo này thì sao?”

 

“Con mèo này đã từng cắn ta chảy máu, duyên với tiên, ta đây niệm thấy bảntính ngay thẳng, đem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về trời nhận làm đồ đệ, thay đổi thói xấu trở thành người tốt.” Bích Thanh Thần Quân nói rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thật lòng.

 

Ngân Tử lắng nghe từng câu từng chữ, mặt cau lại, cuối cùng tôi cảm thấy mặt anh ta nhăn nhúm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại.

 

Thật đáng ghét, lẽ nào anh ta nghĩ tôi không thành thật sao… Không đợi tôithốt ra lời oán giận, Bích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thanh Thần Quân nhấc tôi lên đi như bay trênnhững đám mây, Ngân Tử lấy lại tinh thần vội vàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dốc sức bay về phíatrước gọi to: “Thần Quân… Cô… ta rất ngốc, sợ rằng Ngài sẽ khó dạydỗ!” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

“Không chuyện không thể.”

 

Bích Thanh Thần Quânnói chưa dứt lời, đám mây lập tức vút bay lên trời, tôi vẫn bị anh tanắm trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay, gió thổi lắc lư làm tôi thấy rất khó chịu.

 

Ngân Tử dang rộng đôi cánh, cố gắng đuổi theo đám mây phía trước, nhưng trong chớp mắt đã bị bỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại rất xa…

 

Tôi nhìn thấy bóng dáng anh ta càng lúc càng nhỏ, tự nhiên trong lòng dâng lên một cảm giác khó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chịu.

 

“Meo woo…”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Hoa Miêu Miêu, Hoa Miêu Miêu Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Hoa Miêu Miêu Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Hoa Miêu Miêu full, Hoa Miêu Miêu online, read Hoa Miêu Miêu, Quất Hoa Tán Lý Hoa Miêu Miêu

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 7 — Hoa Miêu Miêu

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc