GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 42

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

 

Mưa ngớt dần, tôicũng ngáp mấy cái, Vân Cự Ninh Hương trước mặt vẫn lải nhải nói chưaxong, hơn nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khóc một hồi, nói một hồi, ầm ĩ đau cả đầu.

 

“Nóiđơn giản một chút đi!” Tôi không nhịn được gào lên, cái móng nhọn càomạnh lên mặt đất, tỏ vẻ nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không nói trọng tâm thì sẽ tức giận, haingười bọn họ run rẩy một lúc, nhìn nhau một lúc, Vân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cự cướp lờinói:”Tôi rời khỏi núi Nhạn ngao du bốn bể yêu Ninh Hương kết hôn với côấy trở thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vợ chồng, không ngờ con hồ ly mặt đen Từ Thạch Quân đingang qua nói Ninh Hương giống người vợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã chết của anh ta nên muốn cướp mang đi, vợ chồng chúng tôi không chịu, anh ta liền dùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 các thủ pháptà đạo để bức ép, không biết làm sao nên chạy trốn đến đây.”

 

“Đây chuyện nhỏ. Thật vị!” Tôi lại tiếp tục ngáp:”Lấy thì lấy, chẳng qua hai người đi cùng anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta thì vấn đề gì?”

 

Mặt Vân Cự đột nhiên trắng bệch, Ninh Hương tức giận đứng dậy nói:”ĐạiVương tại sao lại nói như thế! Liệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữ khôngchuyện lấy hai chồng!Tuy ta là yêu tinh hồ ly cũng biết đạonày.”

 

Tôi bị mắng hơi chột dạ:”Không được sao?”

 

Vân Cự vội vàng kéo Ninh Hương nói:”Miêu Đại Vương địa vị được tôn sùng, sẽ không để ý chuyện của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhân thế, em đừng lo ảnh hưởng đến thai nhi.”

 

Tôi xoa đầu, nhìn bọn họ, lại đưa ra lời đề nghị thứ hai:”Thế thì ngươi đi làm thịt con hồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ly mặt đen đó không được sao?”

 

“Con hồ ly đó rất lợi hại, sau lưng nó có người chống đỡ… Nghe nói đó một con yêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quái rất lợi hại.” Vân Cự thấp thoáng niềm vui nhưng ngược lạikhẩu khí hơi lo lắng.

 

“Dẫn đường, dẫn đường.” Tôi lười biếng nói với bọn họ.

 

Nhìn thấy bên ngoài động đã bớt mưa, muốn nhanh chóng giải quyết việc này.

 

Không ngờ tôi còn chưa nói xong, ngoài cửa đã vọng lại tiếng gầm:”Ninh Hương ra đây! Về với ta!”

 

“Anh ta đến rồi!”

 

Ninh Hương vội vàng trốn vào trong động, Vân Cự nhìn tôi với ánh mắt van xin.

 

Thế tôi đứng dậy, tôi biến thành người, giơ tay, lắc đi ra ngoài,nhìn thấy người trước mặt:”Ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con hồ ly mặt đen phải không?”

 

“Ngươi hai tên kia quan hệ gì?” Người trước mặt thân hình cao lớn, gầygò, da hơi đen, mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 áo giáp màu đen, tay cầm cái thương dài, vẻ mặt hung ác, ngược lại phảng phất lo lắng,”Ta chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cần Ninh Hương, ngươi cút đi!”

 

“Ta mẹ nuôi của con Ninh Hương.” Tôi vội vàng dùng cái mối quan hệ mớibiết được để phản kích, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bất mãn với cái thái độ hung hãn của anh ta, hít một hơi, chuẩn bị tung chưởng.

 

Trước mặt Từ Thạch Quân đờ đẫn ra một lúc, đột nhiên lớn tiếng cười ha ha:”Hai con hồ ly đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được đấy,nhận mẹ nuôi lúc nào thế? Con mèo ngu ngốc này, ngươi bị lừa rồi đấy!”

 

Quả nhiên còn mắng ta ngốc, người này mà ta không tính sổ thì không cònlà mèo nữa, anh ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chưa dứt lời, tôi vội vàng tấn công lên phía trước,móng vuốt cào vào mặt anh ta, hai chân đạp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên đất bụi bay mịt, hấtlên mắt anh ta, Từ Thạch Quân nhìn thấy vậy, xoay tròn cây thương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trongtay, múa thành hình tròn, nước cũng không lọt vào được, tránh thoát khỏi đòn tấn công lợi hại.

 

Tôi nhìn thấy vậy nhảy sang một bên, nhấchòn đá nặng ngàn cân, ném mạnh qua đó, anh ta không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm sao lấycây thương phòng thủ được đòn tấn công đánh vỡ hòn đá. Tôi đang chờđợi cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hội này.

 

Tung chiêu Phá Thiên Trảo ra, làm vỡ nát hònđá to, phân giải ra thành số viên đá nhỏ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tất cả các viên đá nhỏkhống chế yêu khí của tôi, Từ Thạch Quân bị công kích từ các phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khácnhau, anh ta đang chân tay luống cuống, tôi giơ móng ra cào vào ngực anh ta, cào rách áo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giáp, để lộ ra một vết thương sâu nhìn thấy cả xương,đáng tiếc không moi được tim.

 

Từ Thạch Quân lùi lại mấy bước, bịt lấy vết thương nhìn tôi mắng:”Con yêu mèo nhà ngươi, công phu được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lắm.”

 

Sau khi nói xong, anh ta cắn răng liều mạng lao lên trước, tôi nhẹ nhàngtránh và chơi trò © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vờn chuột với anh ta, cào cho anh ta bị số vếtthương trên người. Máu của Từ Thạch Quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 càng ngày càng chảy nhiều, anhta nhất định không chiu buông tay, cuối cùng ngã vật xuống dưới đất, tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn thấy anh ta đã không ổn, thế chạy đến đá anh ta một cái, chuẩnbị ra đòn cuối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cùng.

 

“Ngư Ca… Ngư Ca…” Trong miệng Từ Thạch Quânkhông biết gọi tên ai, ánh mắt của anh ta bắt đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rời, chỉ nhìn vàoNinh Hương đang núp sau Vân Cự trong động,”Ngư Ca… về đi…”

 

“Côta không phải Ngư Ca…” Vân Cự nhẹ nhàng nói, trên mặt Từ Thạch Quânlà nỗi tuyệt vọng. Anh ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhắm mắt lại biến thành con hồ ly mặt đen,hình như đang đợi chờ cái chết, thái độ ngoan ngoãn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chờ bị giết khiếncho tôi nhất thời không biết nên hay không nên ra tay.

 

Ninh Hương tiến lên phía trước thở dài nói:”Nếu ngươi buông tha cho vợ chồng chúng ta thì hôm nay chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta không giết ngươi, từ ngày hôm nay chúng takhông liên quan đến nhau được không?”

 

Từ Thạch Quân không nói, tôi giơ Phá Thiên Trảo ra liên tục hỏi bọn họphải giết không? Bọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 họ đều không trả lời tôi.

 

“Ca ca! Ca ca!” Giọng nữ yếu ớt từ đằng xa vọng lại, lại là một con hồ lymặt trắng lao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến,biến thành một người con gái, dáng dấp ngọc ngà, dungnhan yêu kiều nằm phủ lên người con hồ ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặt đen khóc to,”Lòng dạ cácngươi quá độc ác, quả nhiên ra tay tàn độc.”

 

Tụ tập một hồ lyquấy nhiễu làm phiền lòng tôi, vừa quay lại nhìn Vân CựNinh Hươngkhông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phản ứng gì, thế mình tôi ngồi lên hòn đá bên cạnh nhìnbọn họ thương lượng giải quyết. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

Vân Cự nói:”Là anh của ngươi truy sát chúng tôi, bức hại vợ tôi.”

 

Hồ ly mặt trắng nói:”Ta mặc kệ nếu ca ca ta chết,ta sẽ bắt các ngươi đền mạng.”

 

Nói xongta rút kiếm từ thắt lưng ra, đâm mạnh về phía Vân Cự NinhHương, tôi liếc mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn, cảm thấy công phu của con hồ ly này cũng thuộc hạng bình thường, thâm chí không bằng Vân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cự, cũng không hứng thúchơi đùa. Đánh được mấy cái, khí của hồ ly mặt trắng bị đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rơixuống đất, ta khóc to lên:”Nếu các ngươi bắt nạt ta, Đại Vương nhà ta sẽ tính sổ với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 các ngươi!”

 

Vẻ mặt của Vân Cự lại thay đổi, anhta đột nhiên giận dữ nói với ta:”Cho các ngươi không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho ta conđường sống thì hôm nay ta các ngươi cùng chết.” Sắc mặt của con hồ ly mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trắng thay đổi, nó khóc lóc dữ dội rất đáng thương, trong miệngliên tục kêu gào:”Đại Vương cứu mạng.”

 

“Đại Vương nhà ngươi ai?” Tôi không nhịn được nữa buột miệng hỏi.

 

“Nói ra ngươi lại giật mình.” Miệng con hồ ly đột nhiên đanh lại, ta đảomắt, kêu lên với tôi,”Đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương nhà ta Độc Phùng Tây Thiên Diệp MiSơn biệt danh Ngưu Ma Vương Bình Thiên Đại Vương.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

Tôi giậtmình suýtnữa rơi từ hòn đá xuống, ta kêu lên:”Yêu mèo ngươi đãlàm sự việc như thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này, nếu giết hai mạng này đi cứu mạng ca ca ta, Đại Vương nhà ta sẽ tha mạng cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngươi, thậm chí còn cho ngươi xưng danh ởngọn núi này.”

 

Vân Cự Ninh Hương lo lắng, bọn họ vội vàng nóivới tôi:”Miêu Đại Vương ngươi đồng ý cứu chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi… Cầu xin ngươi, hi vọng đừng nghe lời con hồ ly đó.”

 

“Meo, meo, quá tốtrồi.” Trong lòng rất vui, tôi nhảy đến trước mặt tanói:”Tên củangươi có phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Kiều KiềuHồ Ly Mặt Ngọc không? Cái nhân tình đó? cùng với Ngưu Ma Vương đúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không?”

 

Hồ ly mặt trắng bệch liên tục gật đầu, gương mặt đầy nước mắt:”Nếu ngươi biết ta thì quá tốt rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mau mau cứu ta.”

 

Lập tức rất vui vẻ nói:”Lần trước chị dâu La Sát cònngươi mắng ta ngốc, nói muốn tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhà ngươi để giết, lần này mà đưa ngươi đến chắc làvui lắm đây.”

 

“LaLa Sát.” Hồ ly mặt ngọc sợ đến phát khiếp,khuôn mặt thất sắc, sợ cứng đờ người,”Lẽ nào ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 là Hoa Miêu Miêunghĩa muội của Ngưu Ma Vương thường nhắc đến, bị Bích Thanh Thần Quânchiến thần đệ nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Thiên Giới thu nhận làm đồ đệ sao?”

 

Tôivui vẻ gật đầu, thế con hồ ly tinh này ngất xỉu luôn… Tôi vốn muốntrực tiếp đánh chết con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hồ ly này đưa đến cho La Sát để lập công, nhưngtính đi Hỏa Diệm Sơn xa xôi còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị lạc đường, ngộ nhỡ bỏ lỡ thời gian tu hành trần gian, nên nhờ Vân Cự Ninh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hương đưa đi.

 

Cáidáng vẻ hung dữ ban đầu của Kiều Kiều không còn nữa, chỉ còn lại vẻ đáng thương cầu cứu:”Tốt xấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta cũng ái thiếp của anh ngươi, nếu ngươi giết ta thì làm sao ăn nói với anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta.”

 

Tôi muốn đạp vào mộtchân của cô tanói:”Ngưu Ma Vương đại ca xưa nay không bao giờ nặnglời với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta một câu, khi nào sai quá thì chỉ nói mấy câu, làm nũng mấy cái thì đều bỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 qua hết, La Sát tẩu tẩu đánh tôi, ngươi cho ta conmèo ngốc à.”

 

Kiều Kiều thấy vậy vội vàng cầu cứu vợ chồng VânCự:”Ta biết ca ca sai rồi… Anh trai ta cũng vì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhớ nhung người vợ đãchết mới làm những việc ngu ngốc này, cầu xin các ngươi, cùng đồngloại với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhau, bỏ qua cho chúng tôi lần này, sau này nhất định không dám làm phiền nữa.”

 

Vân Cự tức giận:”Khi anh trai ngươi truy sátchúng ta, chúng ta khổ sở cầu xin, tại sao lại không thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh ta bỏ quacho vợ chồng chúng ta.” Hồ ly mặt đen nằm trên đất hơi thở yếu ớt ngượclại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lắp bắp mắng:” Muốn…Muốn đánh chết không…Không…Không được cầu xin”

 

“Ca Ca.” Kiều Kiều nhin anh ta khóc quên cả bản thân mình, lại quay đầunhìn tôi cầu xin:” Nếu thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sự giao tôi vào tay La Sát, tôi sợ mình muốn chết cũng không chết được.”

 

Nghe thấy được lời ncầu xin tha mạng,không thấy được lời câù xin chết, lần này khiến cho tôi hồ đồ,,ngược © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại Ninh Hương đẩy nhẹ Vân Cự:”Cái này…Chúng tôi thục sự không muốn…Chỉ nsợ phiền phức.”

 

Vân Cự do dự một lát, lên trước kiểm tra vết thương của hồ li mặt đen, puay lưng nói với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi:”Miêu Đại Vương nghĩa khí cao ngút trời, ra tay cứu giúp,hai vợ chồng chúng tôi cảm tạcùng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ là…Rốt cuộc con hồ ly Mặt Ngọc cũng cùng loài hồ ly, tuy bọn họ tìnhnhưng chúng tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không được nghĩa, lại la ái thiếp của lệnh huynh Bình Ngô Dại Vương, nếu chết lúc này, cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dù Đại Vương không truy cứu trắcnhiệmcủa ngươi nhưng trong lòng cũng khó tránh khỏi bất mãn…”

 

Ý của ngươi không giết ta phải không?

 

Nghe anh ta nói những lời tưởng giả đó, tôi cố gắng phân tích hàm nghĩatronh khẩu khí đó, sau© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lắc đầu nói,”Không được,không được, La Sátbiết được ta thấy con hồ ly này không giết, chắc chắn sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đánh ta.”

 

“Nhưng…” Vân Cựnhếch mep mấy cái nói nhỏ:” Hồ ly mặt đen tu hành một đời đã bịMiêu Đại Vương đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bại, nếu ngươi lại giết Hồ Ly Mặt Ngọc, bảo chúngtôi đưa đến cho La Sát, Bình Thiên Đại Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết được, tuy ông ta không tức giạn ngươi, ngược lại sẽ giết chúng ta trả thù…”

 

Kiều Kiều nghenói, lập tức gật đầu như giã tỏi trên nền, tôi thấy dáng vẻ đáng thươngcủa người trước mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại nhìn vào bụng của Ninh Hương:”Đứathì sao? Sẽ bị giết phải không?”

 

“Chúng tôi không biết.”

 

“Vậy thì thôi.” Rấtnhanh dứt khoát tôi đưa ra một quyết định”Các ngươi nói làm thế nào thìlàm thế đó, thả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93ta ra.” Tôi nhìn với vẻ uy hiếp Kiều Kiều:”Ngươikhông được nói với La Sát ngươi đã gặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta nhé.” Kiều Kiều từ gật đầuchuyển sang lắc đầu, giống như tay gạt xuống nước.”

 

“Cũng không thểthả như thế được.” Vân Cự lại ngăn chặn quyết định của tôi”Nếu bọn họ về nói linh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tinh thì bọn kia đến phục thù…”

 

“Thế này cũng không được thế kia cũng không xong, thế ngươi muốn thế nào đây?”Đầu tôi torồi,phiền muộn nhìn mọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhười trước mặt, Vân Cự thương lượng với NinhHương một lát, bước lên trước cười giả lả:”Miêu Đại Vương chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi đãnghĩ rồi, hayngười viết một bức thư cho đại ca, nói với ông taviệc này từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu đến cuối,xin ông ta đuungf truy cức trác nhiệm của chúng tôi. Tôi bảo Ninh Hương đi đến Hỏa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Diệm Sơn trước, tự mình đưa bức thưnày với hai con hồ ly kia đến chỗ Bình Thiên Đại Thánh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sau đó lại tụhọp lại với cô ấy, từ đó đi vào nhà La Sát, định đó, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sợ haingươi bọn họ đến cửa gây sự.”

 

Viết thư? Tôi vừa nhận biết được hơn một trăm mặt chữ, mặt dài như cái thuổng.

 

Ninh Hương trải giấy Tuyên Thành ra, Vân Cự mài mực, lại đưa ra một cây bútlônh thảo, đưa vào tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của tôi, trong đầu tôi trống rỗng, đánh nhau thìchẳng bao giờ chùn bước, tay toát hết mồ hôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơi run.

 

Mười lăm phút trôi qua, gió thổi nhẹ trên đầu, phủi đi những giọt mồ hôi của tôi.

 

Ba mươi phút trôi qua, những con sóc nghịch ngợm ở trên cây, giật nhữngcánh hoa trắng như tuyết, bay phất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phới trên tờ giấy trắng đang bỏkhông.

 

Bốn mươi lăm phút trôi qua, những tiếng tranh cãi ríu rít bên cạnh những chú chim sẻ thu hút ánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắt của tôi.

 

Một tiếng trôi qua, cây bút của tôi cưới cùng cũng động đậy, nhỏ xuống từng giọt mực màu đen, sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó lại đổi giấy…

 

Cuối cùng tôi cũng nguệch ngoạc viết bức thư từ khi sinh ra đến giờ:”Đạica, ta la Miêu Miêu, hạ phàm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Xđược rồi, tiểu X của ngươi do ta đánh,không giết sợ ngươi giận, nhưng La XXXXXX Tử ngược lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ tức giận. XXXtử của Vân XXXX người đưa thư con nuôi của ta, người đừng giết ấycũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đừng bảo Tiểu XXX của người giết anh ta”

 

Viết xong thư cầmlên xem cảm thấy không đến nỗi nào, lại viết cho La Sát một phong thưnữa:”La XXX © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tẩu,ta Miêu Miêu hạ phàm XXX đã được rồi,X tử của NinhXXX là con nuôi của ta, đi tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngươi; đừng giết ấy, Tiểu XXX của đại ca ta đánh chết một nửa, không chết, sợ ca ca © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giận, để cho nhà ngươigiết, ta rất đáng giết.”

 

Khó khăn lắm mới viết xong,tôi cảm thấyđầu óc của mình nong lên, Ninh Hương cầm bưc thư lật đi lật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại mấy lần, do dự hỏi:”cái này bọn họ xem hiểu được không?”

 

Chỗ nào không hiểu chúng ta giải thích được rồi,” Vân Cự cầm bức thư hài lòng cực kì, vội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vàng bảo tôi điểm chỉ.”

 

Tôi suy nghĩ một lát lại biến thành mèo dùng móng ấn lên một dấu hoa maiđáng yêu cuối thư, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chứng tỏ thân phận cua r mình, bọn họ từng ngườimột cầmthư bỏ vào người giống như lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được ngọc, ngàn lần đội ơntôi, nói phải trở về thay tôi lập bài vị trường sinh, để con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cháu đời sau vĩnh viễn nhớ đến tôi.

 

Tôi không cần bài vị trường sinh,chỉ cóyêu cầu sờ mấy cái lên bụng của Ninh Hương, ghé sát tai lắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghe, ởtrong tiếng nhịp tim rất yếu, dường như rất dịu dàng, rất diệu.

 

Trước đây núi Lạc Anh, tuy biết các con vật đều sinh con, nhưng tôi từ xưađến nay không lưu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ý đến quá trình sinh con, nhóa ra là thú vị thế, NinhHương nhìn cái bụng của mình cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất hạnh phúc, mặt mũi rạng rỡ,nói không nên lời, Vân Cự mặt đầy vẻ trìu mến cái điều này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm cho tôirất cảm động, khiến cho lòng tôi mềm ra, mkhông biết lúc mẹ sinh MiêuMiêu dịu dàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như thế không. Đáng tiếc vấn đề này khôngđáp án, từ khi tôi ức đến nay, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì chưa từng nhìn thấyấy, cũng khôngnhìn thấy bố đâu.

 

Sau khi nêu ra vấn đề này Ninh Hương cười noi vớitôi:”Nhất định rất dịu dàng, bbới trong ánh mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của ngươi bây giờ rất dịu dành.”

 

Sau khiđược đáp án,tôi vui vẻ khua tay tạm biệt bọnhọ chuẩn bị ra đi. Vân Cự đột nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gọi giật tôi, anh ta cúi đầunói:”Xin lỗi…NHưng đứa này sau này nhất định con nuôi của ngươi,tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ mbảo tôn kính ngươi giống như tôn kính bố mẹ mình vậy.”

 

“nó vốn con nuôi của ta mà”.

 

Tôi cười nói”Sau này sẽ cùng chơi với nó.”

 

“Có thể dạy bắt chim bắt chuôtt không?”

 

“Cái này không được đâu.” Ninh Hương nói.

 

Sau khi tôi suy nghĩ lại hỏi:”Các ngươi biết làm thế nào kiếm được tiền không?”

 

“Nó khiến tôi đau khổ.” Thế Vân Cự Ninh Hương lập tức nhét một đốngvàng ngân lượng, Trân Châu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho tôi, tôi phải một đống đồ nặng trịchmà không ăn được, buồn rầu nném trả lại toàn bộ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cầm đi tất cả lươngkhô của họ, vui vẻ cảm ơn tiếp tục đi vào thị trấn.

 

Lần này MiêuMiêu không làm sai chuyệnnhé, tối nay tôi phải nói cho Bích ThanhTrần Quân nghe! Để cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh ta khen ngợi tôi, không ngờ sau khi BíchThanh Trần Quân khen ngợi…nói với tôi:”Sau khi tu xong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trở về, viết lạithư cho ta xem, viết cho ta một bức.”

 

Tiếp đó cái tin Miêu Miêu biết viết thư lan truyên khắp phủ Thần Quân, từ từ lan truyền ra, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sauđó Oa Oa, Cẩm Văn, Mạc Lâm, Hoàng tiên sinh, Lam Thần Nữ, bọn họ đềumuốn xem thư của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi viết, ngay cả Ngao Vân ngoan ngoãn nghe theo tôinhất cũng không ngoại lệ.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Hoa Miêu Miêu, Hoa Miêu Miêu Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Hoa Miêu Miêu Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Hoa Miêu Miêu full, Hoa Miêu Miêu online, read Hoa Miêu Miêu, Quất Hoa Tán Lý Hoa Miêu Miêu

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 42 — Hoa Miêu Miêu

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc