GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 34: Biết vậy chẳng làm

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Thời gian chờ đợitrôi qua rất chậm, sau đó rất lâu, phía bầu trời đột nhiên mây bayđến, trên đám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mây hình bóng của Bích Thanh Thần Quân, theo sau khôngbiết người nào, tôi vui mừng nhảy cẫng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên, chuẩn bị lao vào lòng anh ta làm nũng, hỏi xem nguyên nhân thế nào đến muộn, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khi nhìnhình dáng lúc này của anh ta, tôi nghệt ra một lúc, cuối cùng khôngnhịn được kêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên…

 

Máu, khắp nơi đều là máu… Đỏ tươi, chói mắt…

 

Chiến bào của Bích Thanh Thần Quân bị rách, bao khí không biết rơi ởđâu, toàn thân dính đầy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 máu, trong đó vết thương vai, tay trái, eothậm chí rách nhìn thấy xương, dường như đã bị đâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào thấu nội tạng.Mặt anh ta dính đầy vết bẩn nhưng ngược lại không biểu hiện đau đớn,chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lo lắng bất an, cho đến khi nhìn thấy tôi mới thở phào.

 

Tại sao… Bị thương nghiêm trọng như thế? Anh ta không phải Chiến Thần lợihại nhất toàn Thiên Giới sao? Nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy hình bóng của anh ta lung laynhư sắp đổ trên đám mây, tim tôi bắt đầu run, một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nỗi đau nói khôngra lời kéo lên tận cổ, khiến cho tiếng kêu khóc của tôi trở thành tiếngnấc, bước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chân như dính chặt dưới đất, giống như bị mọc rễ, không làmsao nhấc chân lên được.

 

“Miêu Miêu…” Bích Thanh Thần Quân nhảy xuống khỏi đám mây, hành động bước đi trên đất khiến anh ta suýt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngã,phía saumột người đàn ông tóc dài màu lam, mắt toàn lòng trắng,người mặc áo giáp, trên người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng dính đầy máu tươi vội vàng dìu anh ta đi, lo lắng khuyên,”Thần Quân đại nhân, ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không sao, ngàithể yên tâm rồi.”

 

Tôi nghệt mặt ra nhìn Bích Thanh Thần Quân, nhìnvào đôi mắt màu xanh lục bích của anh ta không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải do nhuốm máu phát ra ánh lửa hay không, đột nhiên phát hiện bản thân chắc làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sai chuyện gì, nhưng trong đầu ngược lại trống rỗng, hoàn toàn không suynghĩ được gì, đánh phải kêu lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một tiếng nhỏ như tiếng muỗi kêu:”Sưphụ…”

 

“Hải Dương, vất vả quá.” Bích Thanh Thần Quân thẳng lưnglên, đẩy người đàn ông ở bên cạnh ra, đứng lên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vết thương trên ngườicăn bản không sao, sắc mặt lại hồi phục, anh ta bước lên phía trước, nói với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi:”Thế con khỉ bắt nạt ngươi hay không? Ngưoi không bị thươngchứ?”

 

Tôi ngờ nghệch lắc đầu, giơ tay ra, sờ nhẹ lên vết thương,nhìn vết máu dính trên ngón tay mình, nhẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhàng nói:”Ngươi… Bị thươngnặng quá…”

 

“Không sao.” Bích Thanh Thần Quân lạnh nhạt trả lời,mặt đỏ gay, người đàn ông tên là Hải Dương đứng bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cạnh liếm môi mấylần, cuối cùng cũng không nói gì.

 

Tôi sáp lại gần, thè lưỡi liếm, muốn thay anh ta liếm lên vết thương. thể của Bích Thanh Thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Quânngược lại dường như bị điện giật co rúm lại, anh ta ngăn chặn động táctiếp theo của tôi, hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xấu hổ hỏi:”Muội đang làm vậy?”

 

“Saukhi liếm xong thì không đau… Sau khi liếm xong thì sẽ khỏi…” Tôi ngẩngđầu lên, mở to mắt nhìn vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắt anh ta, lắp bắp nói:”Miêu Miêu, khôngmuốn phụ bị thương…”

 

“Không sao cả.” Bích Thanh Thần Quân lặplại lời vừa nói, mặt trắng bệch nổi lên một mảng màu đỏ kì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dị, anh tavội vàng quay đầu nhìn Hải Dương bên cạnh:”Vất vả cho ngươi đã đưa taqua đây.”

 

“Không dám, tôi phó tướng của ngài, chuyện nhỏ nàynên làm…, chỉ là…” Hải Dương do dự rất lâu, thay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào đó khuôn mặtcười như mếu, “Thần Quân đại nhân, cầu xin ngươi đừng gắng gượng nữa, nhanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chóng về nhà trị liệu đi!”

 

“Đây vết thương nhỏ mà?” Hải Dương trách móc kêu lên:”Vết thương to cần phải vất đầu đi không?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

“Nói năng linh tinh.” Bích Thanh Thần Quân nhẹ nhàng nói:”Phiền ngươi đưaTiếu Thiên về chỗ của Nhị Lang Thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Quân, ta đây Hoa Miêu Miêuchăm sóc rồi, không sao cả.”

 

“Cái này…” Hải Dương xoa đầu, xoay mấy vòng trên đất, lại rất không yên tâm liếc nhìn tôi, cuối cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thỏa hiệp,”Được thôi.”

 

Tôi thấy dường như tinh thần của anh ta tốt hơn, hơi yên tâm, thắc mắchỏi:”Ngươi làm sao bị thương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nặng thế? phải ai bắt nạt ngươikhông? Ta đi báo thù giúp ngươi!”

 

Bích Thanh Thần Quân nhìn tôihơi thất thần, do dự rất lâu không nói, Hải Dương thì nhanh mồm đỡlời:”Khi chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi đang đánh với Huy Dương chiến tướng của Quỷ giới,không ngờ ngươi đột nhiên truyền âm, Thần Quân đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhân một phút phântâm…”

 

“Câm miệng!” Bích Thanh Thần Quân lấy lại tinh thần vộivàng ngăn cản anh ta nói tiếp:”Là tự ta khinh địch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nên bị thương, khôngoán trách người khác, ngươi nhanh đưa anh ta về đi.”

 

Hải Dương so vai, không còn cách nào khác đành phải đi lại vác Tiếu Thiên lên, nhảylên đám mây bỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi, Bích Thanh Thần Quân dắt theo tôi cưỡi mây về. Trênđường về anh ta không nói chuyện cả, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi sợ anh ta giận mình len lénchạy ra trường thục Ấu Yêu, liên hồi kể cho anh ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện vừa mớixảy ra, mong được xửakhoan hồng…

 

Bích Thanh Thần Quân cứ dùng những từ đơn giản :”Ừ, được, không…” để trả lời tôi, không nói cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khác.

 

Tôi nắm lấy bàn tay băng giá của anh ta, trong lòng ngược lại không cảmthấy lo sợ, chỉ dựa sát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào người anh ta, dường như mới cảm thấy an tâm.

 

Kiến trúc của Huyền Thanh Cung hiện ra trước mắt, đám mây hạ xuống, cánhcổng màu đỏ chiếu vào mắt, Tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lâm đang đi tới đi luicổng, dường như đang lo lắng mong đợi chúng tôi về.

 

Mây dưới chân… Độ cao cách mặt đất chưa đến mười trượng, vẫn chưa đáp đất, bỗng nhiên không giữnổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trọng lượng thể của anh ta, hai người rơi cái bịch xuống đất, màBích Thanh Thần Quân không© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phản ứng gì, cho thể anh ta rơithẳng xuống.

 

Tình thế không hay! Tốc độ rơi xuống từ trên cao làrất nhanh, tôi vội vàng xoay mình trên không, nằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngang để giữ thăngbằng, ôm chặt lấy Bích Thanh Thần Quân, hai chân co lại, dồn trọnglực xuống thấp, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khi rơi xuống đất, mới phát hiện anh ta đã hôn rồi,hơi thở rất yếu… Cả người chả© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sức sống nào.

 

“Sư phụ!Sư phụ!!” Tôi điên cuồng kêu lên, còn muốn lay người anh ta.

 

“Không được.” Tiểu Lâm vội vàng chạy lại, ngăn chặn hành vi lỗ mãng của tôi,và lớn tiếng hô hoán các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đãi đồng trong phủ đến, cẩn thận đưa Bích Thanh Thần Quân vào nhà, tôi cũng vội vàng hoảng loạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chạy theo sau vào phòng của Bích Thanh Thần Quân.

 

Các Đãi Nữ ra ra vào vào,Tiểu Lâm vừatiến hành băng bó cho anh ta, vừa ra lệnh cho Cẩm Văn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhanh chóng đi mời Mạc Lâm Tiên Nhân đến.

 

Cẩm Văn nghe theo mệnh lệnh bỏ đi, Oa Oacũng không để ý đến tôi, vội vội vàng vàng vào bếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nấu nước sôi, vắtkhăn mặt… Giúp Tiểu Lâm một tay.

 

“Ta… thể làm được việc gìkhông?” Tôi bước lên phía trước, nhẹ giọng hỏi Tiểu Lâm,”Miêu Miêu cóthể giúp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phụ làm không?”

 

Tiểu Lâm không nhìn tôi, chỉ quayđầu cười:”Ngươi ngồi yên bên cạnh là được rồi, đợi Thần Quân đại nhântỉnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dậy, ta sẽ gọi ngươi.”

 

“Miêu Miêu thể giúp đỡ!” tôi vội vàng kêu lên.

 

“Ngoan… Nghe lời.” Thái độ của Tiểu Lâm rất kiên quyết, tôi đành phải ngoanngoãn gật đầu, đi đến góc phòng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngồi ngơ ngẩn như tượng gỗ, nhìn thấymọi người bận rộn, lại nhìn thể mệt mỏi đầy thương tích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của BíchThanh Thần Quân, trong lòng thấp thoáng xuất hiện ra những lời Hải Dương vừa nói, bỗng nhiên hiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ý nghĩa của anh ta…

 

Tất cả đều dosai lầm của tôi, do tôi truyền âm chophụ, cho nên mới sợ anh ta đaulòng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thậm chí sau khi anh ta bị thương, tôi cũng không thể giúp bất cứchuyện gì… Chỉ thể mở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắt trừng trừng nhìn anh ta khó chịu.

 

Đang suy nghĩ, cuối cùng tôi cũng hiểu ra vấn đề, bản thân vốn ngốc nghếch,cái cũng không biết làm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất dụng. Mở mắt nhìn sư phụ chảy máu rất nhiều, nhìn tinh thần anh ta rất đau khổ… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ngược lại hoàn toàn khôngbiết nên làm gì.

 

Tại sao, tôi ngốc thế? Tại sao lúc đó tôi đi cầu cứu, hại phụ ra nông nỗi này? Nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 annh tỉnh dậy rồi tức giận, khôngcần Miêu Miêu thì làm thế nào? Sớm biết như vậy, cứ để cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tề Thiên ĐạiThánh ăn thịt cho rồi.

 

Cúi đầu xuống, tôi ra sức vânmép áo,cho thể trốn vào một góc, không ảnh hưởng người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khác ra vào làmviệc, hai mắt nhìn xuống đất, cũng không dám nhìn tất cả phía trước.

 

Mạc Lâm ôm hộp thuốc vội vàng đi từ ngoài cổng vào, cũng không chào hỏi mọi người, đi thẳng đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bắt mạch chuẩn đoán cho Bích Thanh Thần Quân.

 

Dưới sự giải thích của Tiểu Lâm, tôi không dám ngăn cản hành động của anhta, chỉ đáng thương nhìn anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta, liên tục hỏi kết quả cuối cùng.

 

Mạc Lâm thở dài, sờ vào đầu tôi nói:”Không xong rồi…”

 

“Cáikhông xong?” Tôi vội vàng hỏi,”Người xấu như ngươi, nếu bắt nạt phụ ta, ta nhất định cắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chết ngươi!”

 

“Cũng không phải không được…” Mạc Lâm cười xấu nheo mắt nhìn tôi,”Trừ khi ngươi cho ta sờ cái kia…” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

Tôi hốc mồm nhìn tên khốn trước mắt đang mượn gió bẻ măng, ngược lạikhông được thể không khuất phục:”Cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngươi sờ cái kia… phụ sẽ khỏisao?”

 

“Đương nhiên đương nhiên.” Mạc Lâm cười bằng mắt.

 

Thế là, tôi cuộn tròn người dưới đất, biến thành mèo, giống đầu con chó,tủi thân giơ móng vuốt của mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra, tùy ý cho tên xấu xa trước mặt nắmchặt lấy, xoa lấy xoa để, vân miếng thịt đệm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 màu đỏ trong vuốt… Vừa vân vê vừa nói:”Dễ chịu quá, thật thích~”

 

Tôi cảm thấy bịlăng nhục quay đầu đi nơi khác, để cho anh ta muốn làmthì làm, trong lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảm thấy chua xót, nhưng vết thương của phụ, quyết định hisinh sự tôn nghiêm của loài mèo… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hiền dịu làm đồ chơi cho anh ta xoa tới xoa lui móng vuốt lông trên người mình. Tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lâm cảm thấy không vừamắt với tình cảnh bi thảm trước mắt, cuối cùng không nhịn được bước lêngiải cứu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho tôi:”Mạc Lâm Tiên Nhân… Thần Quân nhà chúng tôi…”

 

Mạc Lâm sờ rất hứng thú, đầu không thèm quay lại trả lời:”Chỉ mất máu quá nhiều, nội tạng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị thương, nhưng đừng quá lo lắng, không bị ảnhhưởng nhiều, tôi đơn thuốc các ngươi đi bốc thuốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 điều trị, Tiên Đơnkhông cần dùng đến, hơn nữa khi các ngươi chăm sóc phải cẩn thận khôngđược để nhiễm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trùng máu của anh ta, nếu không ta cũng phương cứuchữa.”

 

Tiểu Lâm vội vàng trả lời, Mạc Lâm chơi chán rồi, đứng dậy đi đến trước bàn, nhấc bút lên, viết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một số chữ không biếtgì, vàgiao cho Cẩm Văn đứng bên cạnh, dịu dàng nói:”Cầm đi, loại thuốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nàytrong kho của Thần Quân nên có.”

 

Cẩm Văn nhận đơn thuốc, lạingẩng đầu nhìn anh ta, vội vàng xoay người bỏ đi, tôi lạnh lùng quansát, luôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảm thấy không khí hơi quái không nói ra được.

 

Tómlại… Sư phụ không gặp phải rắc rối sao? Tôi nhảy vội lên giường, trèođến chân giường, cuộn tròn lại, lặng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lẽ nhìn khuôn mặt đang say ngủ củaanh ta, không dám lên trên sợ kinh động, chỉ trầmchờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đợi anh tanhanh tỉnh lại, gọi tên tôi.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Hoa Miêu Miêu, Hoa Miêu Miêu Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Hoa Miêu Miêu Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Hoa Miêu Miêu full, Hoa Miêu Miêu online, read Hoa Miêu Miêu, Quất Hoa Tán Lý Hoa Miêu Miêu

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 34 — Hoa Miêu Miêu

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc