GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 20

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

“Người trực tiếpdạy ngươi các phép thuật, phải gọi phụ, người được thụ giáo gọi đệ tử.” Bích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Thanh Thần Quân chau mày, cố gắng giải thích cho tôi:”Saunày ngươi phải tôn trọng đạo, nghe lời ta, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 còn có sự sư, phuhuynh tri ân, cho nên phải gọi phụ.”

 

Tôi suy nghĩ một lát, lập tức quyết định:”Ta không muốn làm đồ đệ của ngươi.”

 

Sắc mặt của Bích Thanh Thần Quân trong chớp mắt thay đổi đến khó coi, anh ta mắng:”Thế ngươi muốn làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cái gì?”

 

“Miêu Miêu muốn làm con vật yêu quý!” Tôi vui vẻ nói to.

 

Bích Thanh Thần Quân như hóa đá, rất lâu sau anh ta mới sực tỉnh lại”Con vật yêu quý?”

 

“Con vật yêu quý rất tuyệt, hàng ngày người cho tôi ăn, cho tôi uống, sau đó đưa tôi đi chơi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rất vui! Còn yêu quý tôi, chăm sóc tôi! thế tôimuốn làm con vật yêu quý không muốn làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đồ đệ!” Tôi đắc ý nói.

 

“Hoang đường!” Bích Thanh Thần Quân nổi giận, quay mặt lại lén cười.

 

Tôi cụp tai nói lại lần nữa”Miêu Miêu muốn làm con vật yêu quý của ngươi…”

 

Bích Thanh Thần Quân lập tức đổi sắc mặt, ho mấy tiếng nghiêm khắc nói vớitôi:”Ngươi thể chọn làm đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đệ hay bị đánh vào mông.”

 

“Meo~…”Tôi oán giận hét lên, sau đó sờ vào cái mông bị đánh đau chưa khỏi, chìm đắm trong nỗi buồn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cảm thấy thấm thía hành vi dùng bạo lực để trấn ápthật sựliêm sỉ! Oán giận anh ta, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tôi tính thay đổi quyết định đángghét này.

 

Ngược lại anh ta nhếch mép cười nhạt, sau đó giơ bàn tay to đùng lên, huơ huơ trước mặt tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mấy cái”Gọi cái thế?”

 

“Sư phụ…” Tôi không có khí phách đành thỏa hiệp, thật mất mặt nhà mèo.

 

Sau khi quyết định xong vấn đề xưng hô, anh ta nói với tôi:”Ngươi đến họcđường thể làm quen một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 số yêu tinh tương tự, nói không chừng thểkết bạn.”

 

Tôi hỏi anh ta cái bạn bè, có phải thích đốiphương không, đối phương thích tôi thìthể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 xembạn sao? BíchThanh Thần Quân gật đầu, tôi hỏi tiếp:”Thế ngài tôi bạn sao?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

 

Thần sắc của anh ta thêm một lần nữa sửng sốt, sau đó nói từng câu từng chữ: “Chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phụ đệ tử…”

 

Tôi ghét bỏ liếc anh ta:”Sư phụ đệ tử thì không được làm bạn bè sao? Tôi Oa Oa cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thích nhau, cho nên tôi Oa Oa cũngbạn bè!”

 

“Các ngươi làm lành rồi à?” Bích Thanh Thần Quân đột nhiên hỏi,”Làm thế nào vậy?”

 

“Phải thích người khác, người khác mới thích ngươi.” Tôi đắc ý nói cho anh ta câu thần chú ”xin lỗi” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mẹo Tiểu Lâm nói với tôi, không ngờ anh ta lại suy tư, không lâu sau đó vỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vỗ lên đầu tôi sau đó đi ra cửa. Tôivừa ngủ vừa đợi anh ta rất lâu không thấy anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ta quay lại, quyết địnhchạy đến phòng Cẩm Văn thămta.

 

Cả Huyền Thanh Cung thì chỉ Cẩm Văn một con cá, tìm ta không khó, ngửi thấy mùi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tôi nhanhchóng đến nhà bếp, nghe thấy tiếng cuả Cẩm Văn, thế vội vàng đẩy cửabước vào. Cẩm Văn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không ngẩng đầu lên nói:”Hôm nay trong người khôngkhỏe, không dậy được, gọi người khác làm cơm.”

 

“Meo ~ Không phải tìm ngươi nấu cơm.” Tôi trả lời luôn.

 

“Là ngươi?” Cẩm Văn ngẩng đầu lên, nhìn vào mắt tôi hơi cảnh giác,”Ngươi đến làm thế?”

 

Tôi thấy mắt của ta đỏ và ngân ngấn nước mắt, cẩn thận giơ tay ra lau, tiếp tục thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thật nói”Cẩm Văn, xin lỗi.”

 

Cẩm Văn ngạc nhiên, đột nhiên cô ta phá ra cười:”Ngươi phải xin lỗita? Là bản thân ta không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lượng sức mình muốn trèo cao, muốn gần ThầnQuân.”

 

“Cẩm Văn, xin lỗi.” Tôi nói lại lần nữa, sau đó mở to mắt nói:”Tuy Miêu Miêu rất ngốc, nhưng ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đừng ghét ta được không?”

 

“Được thôi, ngươi đi lấy Tiên đơn của Thái Thượng Lão Quân cho ta thì ta không ghét ngươi!” Cẩm Văn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cười nhạt nói.

 

“Được!” Tôi không suy nghĩ đã đồng ý.

 

Cẩm Văn thấy tôi nhanh chóng đồng ý, quá kinh ngạc, ta lắp bắpnói,”Ngươibiết… Tiên Đơn rất quý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không? Chỉvị tiên trên trời mới có…”

 

“Sư phụ không?” Tôi quay đầu lại hỏi:”Tôi đi hỏi anh ta xem.”

 

“Nhưng… Nhưng… Rất quý… Không biết ngài ấy cho không…” Cẩm Văn đột nhiên do dự, ánh mắt đầy vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chờ đợi.

 

“Sư phụ rất thương tôi, chắn chắn cho!” Tôi tự tin vỗ ngực, phóng nhanh đến phòng của Bích Thanh Thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Quân.

 

Sắp hoàng hôn rồi, cuối cùng anh ta cũng quay về. Trên mặt dường như có nụcười, thấy tôi nhìn ngó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khắp nơi trong phòng, cũng không tức giận, trựctiếp đi đến ôm tôi lên đi tới bàn học, “Nào, tiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tục luyện chữ.”

 

Tôi vội vàng nhảy ra khỏi lòng anh ta, giơ tay ra nói:”Tôi cần Tiên đơn của Thái Thượng Lão Quân, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cho tôi đi!”

 

“Làm sao ngươi biết thứ đấy?” Anh ta quá ngạc nhiên, “Cần để làm gì?”

 

“Cho Cẩm Văn.” Tôi thật thà trả lời.

 

“Không được.” Bích Thanh Thần Quân xua xua tay nói, “Tiên đơn ba nghìn năm mới luyện được một mẻ, có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thể khiến cho người ta chết đi sống lại, chữakhỏi bách bệnh, trong tay ta củng chỉ còn lại hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 viên, là bảo bối đểphòng thân, không được tùy tiện cho người khác.”

 

Tôi vội vàng bám lấy anh ta, quấy nhiễu một lúc lâu, anh ta thở dài nói: “Cẩm Văn làngười của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Long Cung phái đến, nhân phẩm hơi phong lưu, nhiều tai tiếng,sợ không ý tốt, bây giờ còn lợi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dụng sự không hiểu biết của ngươi đểlấy tiên đơn, ta càng không cho ngươi.”

 

Thực tại không biệnpháp để anh ta mở miệng, tôi bất lực quay lại nói cho Cẩm Văn lời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 của anh ta, Cẩm Văn rất bình tĩnh, ta lạnh nhạt nói: “Tôi cũng nghĩkhông được, lúc đầu tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 định dựa vào một vị thần tiên, sau đó dụ dỗ lấytiên đơn, kết quả vẫn rất khó.”

 

“Tiên đơn dùng để làm gì?” Tôi không hiểu “Ăn ngon à?”

 

“Con mèo ngốc…” Trong mắt Cẩm Văn khôngvẻ căm giận như trước đây, chỉ sự bất lực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cùng,”Tiểu Nhàn muội muội của ta, từ một trăm haimươi ba năm trước bị Diệu Dương chiến binh ma © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quỷ lừa rơi vào bẫy,người bị thương nặng, linh khí ban đầu bị rách, tôi mời bao nhiêu thầythuốc giỏi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng không thể chữa khỏi hoàn toàn, nhìnấy hàng ngàykêu la đau đớn… Tim tôi đau như bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dao cứa…

 

Cẩm Văn nói đếnđây thì nghẹn ngào, tôi lại một lần nữa giơ tay ra lau nước mắt cho côấy, lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 này tay ấy không đẩy tay của tôi ra, chỉ tiếp tục nói:”Tôikhông phải trời sinh đã muốn đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khắp nơi hoặc đàn ông…Khôngphải…Nhưng muội muội cần Tiên đơn cứu mạng… Ngươi thể giúp ta đi nóivới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Thần Quân, ta đồng ý dùng tính mạng của mình đi đổi Tiên đơn…”

 

“Không được! Ta không muốn ngươi chết!” Tôi vội vàng phản đối, sau đó tôi chép miệng cười”Chúng ta đi ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trộm là được rồi.”

 

“Ăn trộm ?” Cẩm Văn rất kinh ngạc.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Hoa Miêu Miêu, Hoa Miêu Miêu Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Hoa Miêu Miêu Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Hoa Miêu Miêu full, Hoa Miêu Miêu online, read Hoa Miêu Miêu, Quất Hoa Tán Lý Hoa Miêu Miêu

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 20 — Hoa Miêu Miêu

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc