GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 13

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

“Meo meo… Đừng để tôi đói bụng.” Tiếng của tôi rất yếu.

 

“Vậy ngươi cũng đừng làm những điều xằng bậy nữa nhé!” Tiếng của anh ta đầylo lắng hoảng loạn, “Ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ muốn nhốt ngươi một hai ngày để giáo huấn ngươi”

 

“Tôi không cần bị nhốt…”

 

“Ngươi con mèo ngốc!” Bích Thanh Thần Quân gầm lên.

 

“Tôi muốn lên núi Lạc Anh…” Tôi đau buồn nói.

 

Bích Thanh Thần Quân đột nhiên im lặng, rất lâu sau anh ta mới nhẹ nhàng nói “Ngươi quay về cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không tác dụng gì…”

 

Tại sao? Tôi hoang mang nhìn mặt Bích Thanh Thần Quân, không hiểu anh ta nói ý đó gì?

 

Anh ta không tiếp tục giải thích, ôm tôi đi như bay cùng Kỳ Lân, rấtnhanh đã đến một cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bệnh viện khủng khiếp của bác Mạc Lâm.

 

Nhìn cái nơi đáng sợ quen thuộc này, lập tức tôi sợ đến nỗi lông dựng đứnglên, vết thương làm tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không kháng cự được, chỉ nhìn thấy Mạc Lâm cườiha ha đi đến trước mắt, ấn tôi lên bàn, lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dùng dây thừng quấn lại, rồi lại ép đông ép tây.

 

“Yo Yo, lông đùi của Tiểu Mao mi rất trắngrất mềm, ta gãi bụng cho mi nhé, chân cũng rất dễ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thương….” Anh ta vừacười ngớ ngẩn vừa thô tục sờ soạng người tôi, “Sao lại bị thương thếnày? phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại bị bắt nạt không? Hay suy nghĩ bỏ Thần Quân sau nàytheo tôi”

 

“Mạc Lâm khám bệnh đi! Đừng nói lung tung nữa!” BíchThanh Thần Quân cáu giận mắng “Đừng để căn phòng này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của ngươi ta cũngphá nốt đấy nhé.”

 

“Dữ quá, dữ quá, mèo con ngươi suy nghĩ đinhé, thúc thúc luôn dang tay mở rộng đón mèo con!” Mạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lâm không sợ sựuy hiếp của anh ta tí nào, vẫn cười đùa cợt nhả, giống như dùng đồ hộpđể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dụ dỗ bán cho biến thái.

 

Bị trói trên bàn tôi nghiêm túc suynghĩ về sự khác biệt của thủ đoạn khủng bố giữa Bích Thanh Thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Quân vàanh ta, lại nhìn anh ta rút mấy cây kim bạc trong túi ra, lập tức lắcđầu dứt khoát, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cự tuyệt “ý tốt” của anh ta.

 

bên cạnh Bích Thanh Thần Quân hình như cảm giác bớt căng thẳng hơn.

 

Hoặc phục thù sự cự tuyệt của tôi, trong một khoảnh khắc tôi lại biếnthành con nhím, ước chừng sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một tuần hương, Mạc Lâm mới rút những cáikim đó ra, cắt đi những lông bị cháy của tôi, lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một ít vải bắt đầubăngnhững vết thương của tôi, anh ta ràng đã quấn tôi lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thànhxác ướp mèo, rồi lại làm một con bươm bướm to to trên đầu của tôi mớimãn nguyện gật đầu: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Trong vòng ba ngày đừng để ta cử động mạnh, thìsẽ không sao đâu.”

 

Sau đó Bích Thanh Thần Quân cởi trói cho tôi,tôi lại được tự do, duỗi duỗi móng lại duỗi duỗi đùi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vừa định cúi rasau để liếm vết thương của chân sau nhưng lại bị giải băng làm cho khóxoay người, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không kìm được đau kêu lên “Meo meo”.

 

“Đừng để ấyliếm vào vết thương!” Mạc Lâm ngăn chặn hành động đó của tôi, anh ta suy nghĩ một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hồi lâu, không biết đi đâu tìm được miếng thiếc mỏng sángloáng lắp thành cái phễu đội lên cho tôi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm cho cái đầu tôi được góigọn trong đó, nhìn rất lố bịch.

 

“Tôi không cần cái này!” Tôi mở miệng để phản đối, “Khó chịu!”

 

“Vậy ngươi mới không động vào vết thương của mình đúng không?” Bích ThanhThần Quân như muốn bật cười nhìn tôi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại dùng tay chạm vào cái băngquấn trên đầu tôi, lại vào miếng tôn lố bịch, rốt cuộc không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhịnđược quay người cười.

 

Ngay lập tức tôi cảm thấy phẩm giá của tôibị làm nhục… Đáng ghét! Lên biết loài mèo thà bị giết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng không thểlàm nhục! Tôi đứng dậy chuẩn bị biến thành hình người, dùng móng cào cho cái tên xấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hổ đang cười bò kia. Mặt của Mạc Lâm sẽ vẽ thêm mấy bộ râunữa.

 

Không nghĩ Bích Thanh Thần Quân đã điểm vào chỗ nào trênngười của tôi, một điểm huyệt ma thuật, toàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thân tôi mềm nhũn, lập tứcnằmxuống, làm thế nào cũng không biến lại hình người.

 

Căm tức nhìn hai người đàn ông khốn nạn mang con mèo lương thiện ra làm tròcười, tôi tức đến nỗi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói không nên lời, Bích Thanh Thần Quân không thèm để ý đến ánh mắt căm tức của tôi, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta bế thẳng tôi lên, ôm vào trong lòng, chào tạm biệt Mạc Lâm nhanh chóng bỏ đi.

 

Mạc Lâm đứng nhìn bóng dáng chúng tôi xa dần, đôi mắt đẫm nước vẫn vẫy vẫy tay, nhìn rấtđau khổ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng tôi dám chắc nước mắt đó do cườira.

 

Hai tênnày còn đáng ghét hơn loài chó! Nhất định phải báo thù! Đó là tiếng kêuphát ra từ đáy lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khi tôi đang phải đội cái thiếc mặc bộ trangphục xác ướp.

 

Trên đường về nhà, tất cả tỳ thị vệ khi gặp tôi đều bịt miệng rút lui ra, còn lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 những kẻ đừng bên cạnh không được rút lui thì khuôn mặt đang dần đỏ, thở hổn hển, hình như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đang phải chịu cái điều đau đớn nhất.

 

Bích Thanh Thần Quân không đưa tôi về phòng,mà đưa tôi đến phòng anh ta, đặt tôi xuống chiếc giường êm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ái răn đe:“Ba ngày nay ta phải trông chừng ngươi, tuyệt đối không được chạy nhảylàm rách vết thương.”

 

Tôi không thèm để ý đến tên khốn nạn đó,đau đớn nấp vào góc chăn, thử liếm lại lông, không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bao nhiêu lầnđều bị cái cản trở, không làm thế nào đạt được mục đích, cái cảm giác đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thật khó chịu.

 

Bích Thanh Thần Quân thấy tình hình vậy, giọng điệu dịu xuống, anh ta đến bên cạnh tôi cố gắng nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dịu dàng nhất “Chịu đựng nhé, ba ngày sẽ trôi qua nhanh thôi.”

 

“Người chịu đựng không phải ngươi.” Tôi thì thầm oán trách.

 

“Ta cũng đã từng chịu đựng qua rồi.” Bích Thanh Thần Quân nghe thấy tôi oán trách, anh ta liền cởi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giầy ngồi lên giường, dựa đầu vào gối, nhẹ nhàng kéo tôi lại bên cạnh nói, “Nhưngđau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế nào cũng phải cố chịuđựng.”

 

“Khi nào? Đau nhiều không?” Tôi mở to mắt hỏi, trong lòngkhông tin con người dũng mãnh như anh ta thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao thể bị thương được.

 

“Rất lâu rồi, không nhớ nữa.” Bích Thanh Thần Quân nhẹ nhàng nói, “Khi đótoàn bộ xương cốt bị vỡ vụn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra, gân cũng bị rút lại,thực không thểcử động được.”

 

“Lừa mèo! Bị thương nặng như vậy làm sao sống nổi!”

 

Anh ta mỉm cười: “Khi đóngười nói với tôi rằng, Đức Phật Tây Phương cócách chữa trị, có thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chữa được tất cả đau đớn, cho nên ta quyết tâmtừng tấc từng tấc một trèo về hướng tây, trèo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tròn năm trăm năm, bắpcủa ta trở nên rất cường tráng, học được cách hành động không cần gân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93xương cốt, nhưng lại không gặp được Đức Phật.”

 

Tôi nghe truyện ảm thấy rấthồ, không kìm được hỏi: “Thế cái người lừa ông, ông tìm anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta tính sổ không?”

 

“Sau đó, ta mới biết cái người đó chính Đức Phật, ông ta gặp ta khi ta đã dùng chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghị lực của mình đứng dậy, đã cho ta tiên khí, bỏ đi xươngcốt, biến thành thân thể người, trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thành thần quân bảo vệ, cai quản thế giới quỷ, vậy thấm thoát đã mấy nghìn năm rồi đó.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Hoa Miêu Miêu, Hoa Miêu Miêu Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Hoa Miêu Miêu Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Hoa Miêu Miêu full, Hoa Miêu Miêu online, read Hoa Miêu Miêu, Quất Hoa Tán Lý Hoa Miêu Miêu

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 13 — Hoa Miêu Miêu

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc