GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 102: Cô gái kỳ lạ

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

“Để đâu bây giờ?” Ngân Tử cõng gái, nhìn căn nhà không mấy rộng rãi của Hướng gia, do dự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hỏi.

 

Tôi suy nghĩ giây lát rồi nhanh chóng đưa ra quyết định:

 

“Ném vào chuồng lợn, giấu đi, đừng để phát hiện ra.”

 

Thế là hai chúng tôi lén lén lút lút đưa gái đó vào chuồng lợn, đặt lênmột đống rơm, Ngân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tử chẳng biết lấy đâu được ít thuốc nước, đổ mạnh vào miệng nàng ta, không lâu sau thì nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta bắt đầu nôn ọe, nôn một lúclâu, cả người bắt đầu nóng bừng lên, rồi lại màng ngủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thiếp đi.

 

Tôi nhìn sắc trời, cảm thấy hơi lạnh, thế tốt bụng lấy mấy bó rơm gần đó đắp lên người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nàng ta để không bị lạnh.

 

Làm xong mọi việc, tôi chau mày quay về bếp, lần này không dám tự mình quyết định nữa, nghiêm túc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hỏi Ngân Tử cách làm thức ăn.

 

Thì ra gạo phải vo rồi mới cho vào nồi.

 

Thì ra không được cho quá nhiều củi, lửa cũng không thể quá to.

 

Thì ra nội tạng của phải vứt đi.

 

Thì ra cá phải đánh vảy.

 

Thì ra muối không phải thích cho bao nhiêu thì cho.

 

Thì ra thảo dược của Mạc Lâm tương khắc với gỗ Phụng Hương… ăn vào sẽ chết người.

 

Nấu cơm phải học nhiều thứ thật, khó hơn cả đánh nhau. Tôi bận túi bụitrong bếp, lúc thì quên cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này, lúc thì quên cái kia, khó khăn lắm mớinấu chín được nồi cơm,cũng không dám làm tùy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiện, đánh vảy mổbụng theo cách Ngân Tử dạy xong, tôi rắc ít muối hương liệu vào, hấpchung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với cơm.

 

Cứ được một khắc đồng hồ tôi lại không kìm chếđược, đi xem tình hình ra sao, thi thoảng lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gọi hỏi mấy câu ngu ngốcnhư sao cơm nổi bọt trắng, cuối cùng tôi cũng nấu thành công một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bữacơm, Ngân Tử thấy thức ăn ít quá, bèn giúp tôi xào một đĩa rau xanh.

 

Đây thắng lợi vĩ đại nhất trong cuộc đời làm mèo của tôi, chắc chắn có thể được ghi vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sử sách, lưu danh thiên cổ.

 

Hào hứngthức ăn vào trong nhà, mẹ chồng, đại tẩu, đại bá, con trai đềuđang chờ để ăn cơm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đây lần đầu tiên tôi gặp đại bá, trông huynh ấycó nét giống Hướng Thanh, nhưng to cao hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiều, ánh mắt vẻ ngơ ngơ, sống mũi rất thẳng, còn một chòm râu rất đẹp, một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đại thúc rấtđẹp trai. Đại tẩu trước mặt huynh ấy cứ nhưngười khác vậy, giống một chú chim © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngoan hiền, gọi dạ bảo vâng, không dám phản bác một câu, tìnhcảm của hai người rất thân thiết, tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn cũng thấy rất ngưỡng mộ.Tiểu Mao thì ngồi bên cạnh mẹ chồng, nói chuyện rất thân mật, khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mẹchồng cười vui lắm.

 

“Bữa tối tới rồi.” Tôi vui vẻ gọi mọi người.

 

Mẹ chồng ngẩng đầu lên, thấy tôi thực sự mang thức ăn ra thì sắc mặt vẻ dễ chịu hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất nhiều, hất hàm về phía bàn ăn:

 

“Đặt xuống đi.”

 

Tôi ngoan ngoãn đặt hết thức ăn xuống, Ngân Tử lại gần bày biện bát đũa,đại nhìn tôi một lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lâu rồi nói với giọng ngưỡng mộ:

 

“Đệ đệ thật phúc, vừavợ đẹp, lại con xinh… haiz…”

 

Huynh nhìn vào bụng đại tẩu một cái, thở dài, đại tẩu cúi đầu, hình như hơi buồn, sắp khóc đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nơi, nghẹn ngào nói:

 

“Phu quân, tại thiếp không ra gì, hay là… chàng nạp thêm thiếp”

 

Đại bá vội vàng an ủi nàng:

 

“Người nhà quê, ngày nào cũng bận rộn, ai tiền với thời gian nạp thiếp, nhà một mình nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đủ rồi, nàng đừng lo.”

 

“Nhưng…” Đại tẩu còn định nói đó.

 

Mẹ chồng thì nghiêm nghị lên tiếng.

 

“Giờcháu nội rồi, mẹ cũng không vội nữa. Con còn nhắc chuyện này làm ? Dù sao các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con cũng thành thân chưa được ba năm, cứ chờ xem, ăn cơmtrước đi.”

 

“Mẹ, cơm hôm nay do mẹ nấu à?” Tiểu Mao vội vàng nhảy xuống ghế, cảnh giác nhìn bàn thức ăn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

Tôi đắc ý gật đầu.

 

Tiểu Mao nhìn trời, rồi lại nhìn đất, lắp bắp nói.

 

“Ừm… con đột nhiên nhớ ra còn bài tập chưa làm xong, còn vài việc nữa, con đi trước đây”

 

Tôi vội vàng chặn lại:

 

“Chuyện quan trọng đến đâu thì cũng phải ăn xong mới được đi, phải nếm thử tay nghề ưu của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mẹ chứ.”

 

Ngân Tử kéolại, cười khẽ:

 

“Rau là ta làm, an tâm đi.”

 

Tiểu Mao lúc này mới an tâm ngồi xuống.

 

Tôi nhìn xung quanh, phát hiện người quan trọng nhất không mặt, vội hỏi:

 

“Hướng Thanh đâu ạ?”

 

Đại tẩu vừa xới cơm, vừa đáp:

 

“Hôm nay đệ ấy tới Diệp gia thoái hôn, lại phát hiện ra Diệp gia trấn cóyêu quái đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đang tác quái, thế là đi thu phục yêu quái, nói mìnhsẽ ăn tạm cái đó ngoài, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muộn mới về, chúng ta cứ ăn trước.”

 

Chàng không về ăn cơm… chàng không về ăn cơm…chàng không về…

 

đổi lấy được sau khi bán thân Đông Hải, gỗ Phụng Hương trên ThiênGiới, cánh hoa của Bách Hoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tiên Tử, Tam Muội Chân Hỏa của Na Tra…

 

Nỗ lực một ngày một đêm, giờ tôi nhìn bàn thức ăn, cảm giác muốn khóc màkhông rơi nổi lệ. Thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mọi người cầm đũa, tôi vội vàng ra trên bànnhư mèo vồ thức ăn, giữ đồ ăn lại, khóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói:

 

“Phải để phần cho Hướng Thanh! Không được ăn hết! Không được!”

 

Mọi người đều giật mình thái độ của tôi, cũng thể giật mình lúc tôi lao tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không cẩn thận làm vỡ cái ghế đá, bèn ngoan ngoãn để tôilấy đĩa ra múc hai đĩa đầy thức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ăn phần Hướng Thanh, cũng chẳng ai nóinăng gì nhiều, tự giác ăn cơm. Họ vừa ăn vừa thoáng chau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mày, chỉ đĩa rau trên bàn hết nhanh nhất, mẹ chồng còn chu đáo gắp cho TiểuMao: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

“Cháu ăn nhiều vào cho mau lớn.”

 

Tiểu Mao đau khổ nếm một miếng cá, khựng lại một lát rồi mới an tâm ăn tiếp, tuy rằng trôngnó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhai vẻ khó nhọc, nhưng cuối cùng cũng nuốt xuống.

 

Tôi biết thằng này được Oa Oa với Lạc Lạc chiều chuộng nhiều đâm ra kén ăn mà! Thức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ăn bình thường không thể lọt vào mắt nó. Trên thực tế, nhữngthứ trên Thiên Giới cực kỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ích cho sức khỏe của người phàm, thểcường thân, kéo dài tuổi thọ. Mấy ngày sau khi mẹ chồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ăn bữa cơm này,mắt đã sáng hơn nhiều, xương cốt cũng khỏe mạnh hơn, thể không cầnchống gậy để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi lại, còn cho rằng mình khỏe lại một cách bất thường,chứng tỏ tuổi thọ không thể kéo dài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được lâu nữa, bắt người nhà phảichuẩn bị sẵn áo quan… Đúng buồn cười. Làn da của đại tẩu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì đẹp hơntrước rất nhiều, các nếp nhăn nơi khóe mắt cũng biến mất, nàng ta vuilắm, ngày nào cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cười tươi rói.

 

Đương nhiên, họ đều không biếtnguyên do của những việc này, ngay cả bản thân tôi đến khi Ngân Tử nóicho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mới biết, nhưng những việc này không thể nói cho người bình thường,cứ mãi mãi coinhưmột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mật thôi, chúng tôi không nhắc tới, bâygiờ chỉ cần tiếp tục ngồi ngoài cửa chờ Hướng Thanh về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhà ăn cơm làđược.

 

Gió đêm se se lạnh, tiếng côn trùng kêu rỉ rả, sương đêmmang theo một hơi lạnh lẽo luồn vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể tôi. Ăn cơm xong tôi chủ động đi rửa bát, nhờ thân thủ nhanh nhẹn không làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vỡ cái bát nào. Sau đó Ngân Tử vào chuồng lợn bắt mạch khám bệnh cho gái kia, nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tauống ít thuốc vào, cuối cùng cũng từ từ tỉnh lại, sau đó luôn miệng đatạ chúng tôi, một con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lợn gần đó chạy lại, thân mật hôn nàng ta mấy cái, khiến nàng ta sợ hãi hét lên.

 

Ngân Tử bực bội gắt lên:

 

“Hét cái hét, chưa nhìn thấy lợn bao giờ à?”

 

“Lần… lần đầu tiên thấy con còn sống…” gái có vẻ ngượng ngùng, nhưng vẫncảnh giác dịch sang bên mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bước, tránh con lợn kia đi.

 

Tôi lườm con lợn một cái, ngoan ngoãn chạy đi, lúc này gái mới thở phào một hơi, tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giới thiệu bản thân:

 

“Tôi… tôi tên Tiểu Trà, là… người của nước khác, thế nên không hiểu lắm về văn hóa của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trung Thổ, thường gây ra trò cười, xin đừng phật ý.”

 

“Nói vớ vẩn.” Ngân Tử lập tức vạch trần lời nói dối của nàng ta. “Nơi này chính giữa của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trung Thổ, với thân thủ tính cách tâm của cô, nếumột mình từ nước khác tới thì chắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chắn không thể nào tới được đây, chết ở dọc đường rồi, hơn nữa muốn đi qua các thành, trấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đều phải giấythông hành, cô không?”

 

Tiểu Trà hình như hơi giật mình, lắp bắp bổ sung thêm:

 

“Tôi… thực sự không phải người nước này, tôi cũng không biết phải giải thích thế nào… nhưng tôi thực sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không phải người xấu.”

 

Ngân Tử lườm nàng ta một cái:

 

“Thế thấy chúng tôi có phải người xấu không?”

 

“Đương nhiên không phải, các người đã cứu tôi, chắc chắn người tốt.” Ánh mắt Tiểu Trà nhìn Ngân Tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tràn đầy vẻ hoan hỉ.

 

“Ánh mắt của chắc chắn vấn đề.” Ngân Tử đứng lên, phủi những sợirơm bám trên người đi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Được rồi, cho dù người như thế nào, tóm lạilà bệnh đã khỏe thì mau lên đường, chỗ chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi không có phòng trốngcho cô, cũng không thời gian để chăm sóc cô.”

 

Tiểu Trà hoàn toàn không nổi giận, ngược lại còn nói đầy vẻ sùng bái:

 

“Tỷ tỷ lúc nói chuyện trông oai thật đấy.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Hoa Miêu Miêu, Hoa Miêu Miêu Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Hoa Miêu Miêu Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Hoa Miêu Miêu full, Hoa Miêu Miêu online, read Hoa Miêu Miêu, Quất Hoa Tán Lý Hoa Miêu Miêu

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 102 — Hoa Miêu Miêu

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc