GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 55: Nhóc con xinh đẹp

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Hương thơm của hoa quế vàng đã bay xa, nhiệt độ cũng theo đógiảm hẳn. Mấy ngày nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Thành mưa triền miên, vậy Thịnh Tiểu Dương vẫn mặc áo cộc tay tung tăng ngoài phố. Chương Tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đã đến tuổi bắt đầu biết dưỡng sinh, thấy cảnh đó anh chẳng chịu nổi, đành kéo người vào trung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 tâm thương mại.

Anh mua liền mấy bộ quần áo thu đông mẫu mới, lại giữ đúng tinh thần "đã đến rồi thì phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 mua cho đáng", Chương Tự còn dẫn Thịnh Tiểu Dương qua khu đồ lót để chọn thêm vài món.

Anh tự tay chọn theo kích cỡ của mình, khiến Thịnh Tiểu Dương đỏ cả mặt, cậu vội kéo anh sang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 một bên.

Chương Tự cố tình hỏi: "Làm sao thế?"

Thịnh Tiểu Dương định viết ra giấy, nhưng bút hết mực, đành dùng ngôn ngữ hiệu nói:

To quá.

Chương Tự giả vờ không hiểu: "Cái to cơ?"

Kích cỡ!

"Ồ." Anh gật đầu rất tự nhiên: "Vậy chọn cái nhỏ hơn."

Mỗi tối Chương Tự đều cặm cụi học ngôn ngữ hiệu, nay đã đạt đến trình độ siêu cấp.

Thịnh Tiểu Dương cạn lời, đầu đầy dấu chấm lửng.

Chương Tự vẫn chưa chịu buông tha cho cậu, còn nói: "Em thích hoa văn thì tự chọn đi."

Thịnh Tiểu Dương chỉ mong thoát khỏi chỗ đó càng sớm càng tốt, bèn tiện tay lấy đại một cái, chuẩn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 bị tính tiền, ai ngờ lại bị ngón tay dài của Chương Tự móc đi mất.

Về đến nhà, mở túi ra mới thấy đóq**n l*t màu lam, hai bên mông mỗi bên một hình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 bên trái con chuột, bên phải con mèo, hai con đối mặt nhau qua đường chỉ may.

Thịnh Tiểu Dương: "......"

Dạo gần đây, Thịnh Tiểu Dương đang bị mắc kẹt trong tình thế tiến thoái lưỡng nan, đến mức cậu chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 nhận ra sự thay đổi tinh tế của Chương Tự. Đêm nào cậu cũng lo lắng về cái vali kia, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 bên trong chứa những khúc gỗ cậu không dám cho Chương Tự thấy. Cùng sống dưới một mái nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 cứ như đang làm chuyện mờ ám, cứ lo được lo mất, lúc nào cũng nơm nớp bất an. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86

Chương Tự sớm đã nhìn ra nhưng tạm thời chưa vạch trần cậu.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Giờ mùa vắng khách du lịch, tiệm khá ít khách, Thịnh Tiểu Dương rảnh rỗi lại xem tivi, mỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 mắt thì quay ra nhìn cái lồng chim dưới mái hiên, nhẹ lên song sắt, trò chuyện với con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 chim nhỏ bên trong.

Đầu bếp Tống nói đó loài vẹt mẫu đơn*.

*Vẹt Mẫu Đơn một loài vẹt nhỏ nguồn gốc từ châu Phi, nổi tiếng với bộ lông sặc sỡ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 tính cách tình cảm, chung thủy với bạn đời. Chúngkích thước khoảng 13-17 cm, nặng 40-60 gram © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86thường được nuôi theo cặp do tính gắn bó cao. Vẹt Mẫu Đơn khá ồn ào, nghịch ngợm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 thông minh, là vật nuôi được nhiều người trẻ yêu thích nhờ ngoại hình bắt mắt

Thịnh Tiểu Dương hỏi:

biết nói không ạ?

"Không biết, chẳng ai dạy cả." Đầu bếp Tống bĩu môi: "Suốt ngày chỉ biết kêu ríu ra ríu rít. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Chương Tự còn bảo muốn mua thêm một con nữa cho có bạn chơi. Chú không đồng ý, ồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 chết đi được."

Thịnh Tiểu Dương cười cười:

Không mà.

Đầu bếp Tống vỗ đùi một cái: "Ha!"

Hôm nay Chương Tự ra ngoài, nóiđi chọn gỗ. Giám đốc Hoàng giới thiệu cho anh một đơn hàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 lớn, đối tác người quyền thế tiền bạc, hai tháng nữa sẽ tổ chức mừng thọ cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 bậc trưởng bối trong nhà.

Chương Tự mất ba ngày để vẽ phác thảo, sau đó anh đưa cho Thịnh Tiểu Dương xem.

Trong bản vẽ, rừng cây cổ thụ vây quanh, đình đài san sát, núi đá đan xen, viền ngoài điểm xuyết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 vài khóm trúc. Một cụ già ngồi trước bàn thư pháp, gương mặt hiền hòa, bên cạnhđào tiên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 cành liễu, mây trắng, khung cảnh tràn đầy sự vui vẻ cát tường.

Khi ấy Chương Tự hỏi: "Đẹp không?"

Thịnh Tiểu Dương chẳng hiểu hết ý nghĩa của những cảnh trong bức tranh, nhưng thẩm mỹ của cậu rất tốt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 chẳng tiếc lời khen. Từ tận đáy lòng cậu thật sự thấy Chương Tự rất hoàn hảo, việc anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 cũng giỏi, khiến cậu ngưỡng mộ không thôi.

Anh sẽ khắc bức này à?

"Ừ, Chạm khắc phù điêu* trên gỗ hoàng dương để làm bình phong trang trí."

*kỹ thuật chạm khắc nổi trên bề mặt.

Thịnh Tiểu Dương mỉm cười, khẽ "ồ" một tiếng.

Ánh mắt trong veo, sự ngưỡng mộ nhẹ nhàng và chút tình ý hồ trong mắt cậu tất cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đều khiến Chương Tự lâng lâng như đang say.

Cuộc sống hóa ra vẫn còn nhiều điều để mong chờ.

Sau khi nhận ra lòng mình, Chương Tự lại bắt đầu do dự về tâm ý của Thịnh Tiểu Dương. Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đoán rằng cậu cũng có đôi chút tình cảm với mình, nhưng thái độ của Thịnh Tiểu Dương lúc xa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 lúc gần, khiến người ta chẳng thể nắm bắt nổi.

Anh sợ bản thân quá tự luyến, tự ảo tưởngnhìn lầm tín hiệu, nên chỉ dám thăm dò. Thử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 rồichẳng kết quả gì, tiến không đượclùi cũng chẳng xong, anh cũng chẳng dám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 ép cậu quá, sợ cậu bỏ chạy mất.

Một lần lỡ lời trước mặt Tưởng Gia Tuệ anh lập tức bị anh ta trêu chọc: "Biết đâu người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 ta chỉ xem anh như anh trai thôi."

Chương Tự liếc anh ta một cái, sau đó nhàn nhạt hỏi: "Cậu xem anh anh trai rồi à?"

Tưởng Gia Tuệ cười hề hề: "Tất nhiên rồi, em em họ của anh mà."

Nói rồi anh ta bắt chéo chân, chỉ vào mắt mình: "Nhưng ánh mắt em nhìn anh có giống cậu ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 nhìn anh không?"

Chương Tự ngẫm lại, đúng là không giống.

Không muốn nói thêm về chuyện đó nữa, anh bèn hỏi sang chuyện khác: "Cậu với Đào dạo này thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 nào rồi?"

"Vẫn chẳng cả." Tưởng Gia Tuệ nói vu vơ, đầu ócđãng, buột miệng thốt ra: "Anh ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 nhập viện rồi."

Chương Tự sững lại: "Cậu đánh à?"

"Đệt..." Tưởng Gia Tuệ nghẹn họng, anh ta dở khóc dở cười, cuối cùng chỉ biết thở dài, giọng hơi chua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 chát: "Anh ấy phát bệnh rồi."

Chương Tự nhún vai: "Gặp cậu phát bệnh, cũng hợp mà." Nói đến đây, anh bỗng dừng lại, nghiêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 giọng nhắc nhở: "Đừng chọc tức người ta nữa."

Tưởng Gia Tuệ bực bội: "Anh ấy còn muốn em làm nữa? Em đã l*t s*ch quần áo, dâng đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 tận cửa cho rồi còn..."

Chương Tự lạnh lùng ngắt lời: "Gia Tuệ, chú ý cách nói chuyện."

Tưởng Gia Tuệ lập tức ngậm miệng lại, anh ta nhắm mắt, chỉ đại ra ngoài cửa sổ: "Thả em xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 bên đường đi."

"Không đến chỗ anh nữa à?"

Tưởng Gia Tuệ khoanh tay, kéo áo trùm kín đầu, lười biếng cuộn người vào ghế sau: "Không đi."

Chương Tự cũng chẳng ép.

Dưới mông bị cộm thứđó, Tưởng Gia Tuệ lôi ra xem, một túi bút đủ hình dạng, đủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 kiểu dáng, hoa hòe loè loẹt. Anh ta nhướng mày hỏi: "Gì đây?"

"Bút, nhìn không ra à?"

"Cho Thịnh Tiểu Dương?"

Chương Tự nhướng mày, xem như thừa nhận.

Tưởng Gia Tuệ đếm sơ, nhắm chừng khoảng hai mươi cây, anh ta lắc đầu nói: "Thế này cũng nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 quá rồi, còn màu mè như vậy làm gì?"

"Bút cái miệng thứ hai của em ấy, đẹp chút cũng đáng."

Tưởng Gia Tuệ bật cười khoái chí: "Vậy mỗi lần hôn nhau xong anh phải m*t cây bút của cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 ấy nữa à? Ha ha ha! Ông chú trai tân cuối cùng cũng nở hoa rồi!"

Chương Tự đạp phanh, mặt không biểu cảm, ra hiệu mời anh ta "biến càng xa càng tốt".

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều ancap!)

Về tới Nhất Gian Lưu Thủy, Chương Tự thấy Thịnh Tiểu Dương đang cho Thịt Kho ăn. Chú chó bị thương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 chân, dạo này lại vào đó mà giả vờ, cứ như miệng cũng bị què luôn, bữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 nào cũng phải chờ chủ đút.

Thịnh Tiểu Dương lại chiều cùng.

Chương Tự bước vào, Thịt Kho chẳng sủa lấy một tiếng, Thịnh Tiểu Dương cũng không phát hiện ra. Anh đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 sau lưng cậu rất lâu, thấy cậu vẫn không quay lại, trong lòng hơi không vui.

Bất lực, anh giơ tay bật công tắc đèn.

Đèn trên trần nhà lóe sáng, Thịnh Tiểu Dương giật mình quay đầu lại, cậu ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 long lanh, chớp chớp nhìn anh.

Chương Tự cũng khom người xuống nhìn thẳng vào mắt cậu.

Anh chỉ Thịt Kho: "Nó không ăn thì thôi, nhịn hai bữa là ngoan liền."

Thịnh Tiểu Dương cong mắt cười, cậu đặt miếng thịt khô xuống, làm ngôn ngữ hiệu:

Không tốt đâu, đói quá lại bệnh, đến lúc ấy anh phải tốn tiền chữa.

Chương Tự nghĩ một hồi thấy cũng lý, nhưng vẫn hờ hững đáp: "Tôi nhiều tiền lắm, xài hoài chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 hết."

Thịnh Tiểu Dương nghe mà vừa ngưỡng mộ vừa ao ước, cậu hy vọng có ngày mình cũng nói được câu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 ngầu như thế.

Cậu ngồi xổm lâu nên chân rần, người ngả ra sau, Chương Tự nhanh tay đưa tay đỡ lấy, cánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 tay vòng qua kéo cậu vào lòng.

Khoảng cách giữa hai người bỗng chốc tan biến, hơi thở mềm mại quấn lấy nhau.

Tim Thịnh Tiểu Dương đập rộn ràng, trong mắt lấp lánh như ánh sao.

"Cẩn thận." Chương Tự nghiêm giọng dặn.

Họ gần nhau quá. Thịnh Tiểu Dương cố gắng nhìn môi anh, nhưng vẫn không anh nói gì.

Trong lòng Chương Tự nhưthủy triều trào dâng, nhưng ngoài mặt vẫn rất điềm tĩnh. Anh cúi đầu, cẩn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 trọng nắm tay Thịnh Tiểu Dương, đặt lên cổ mình, ngay vị trí yết hầu.

"Tiểu Dương."

Đầu ngón tay Thịnh Tiểu Dương run nhẹ, tựa như thỏ con bị dọa.

Sự rung chuyển ở yết hầu truyền qua đầu ngón tay mát lạnh, chạy dọc mạch máu, thấm vào xương tủy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Ánh sáng mãnh liệt từ sâu trong linh hồn như muốn bùng nổ, đốt cháy trí.

"Đâygiọng nói của tôi." Chương Tự táo bạo nói: "Tôi đang gọi tên em."

Mặt Thịnh Tiểu Dương đỏ lên, ánh mắt nóng bừng, hoang mang không biết phải làm gì, hoảng hốt đẩy mạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Chương Tự ra.

"..." Chương Tự ngã xuống đất, chẳng hiểu chuyện đang xảy ra.

Đến khi anh kịp phản ứng lại thì Thịnh Tiểu Dương đã chạy mất.

Thịt Kho lê cái chân què, hăng hái nhào tới, cắn lấy ống quần ba.

Chương Tự vẫn ngồi tại chỗ, anh thả lỏng thể, bắt chéo chân, ôm chú chó lên, xoa đầu nó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 nói như than thở với chính mình: "Nhóc cắn nữa là ba chẳng còn cái quần nào lành đâu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 coi chừng sứt cả răng đấy."

Rồi anh trầm giọng tự hỏi: "Mình quá đáng không nhỉ? sao cũng lần đầu... chưa có kinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 nghiệm."

Thịt Kho "gâu" một tiếng.

Nếu lúc đó Tưởng Gia Tuệ mặt, chắc chắn sẽ chửi anhđ* h** s*c.

Chương Tự thở dài, anh v**t v* lông chó, hỏi: "Ăn no chưa đấy?" Rồi anh nhặt miếng thịt khô lên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 tiếp tục đút cho nó: "Chứ ba đói lắm rồi."

Thịt Kho sợ ba giành đồ ăn, vội ngậm đồ ăn chạy đi, để lại anh ngồi một mìnhđó. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86

Chương Tự ôm trọn khoảng không trống rỗng trong tay. Chạy hết rồi... tất cả đều chạy hết rồi.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều ancap!)

Thịnh Tiểu Dương đầu óc rối bời, chạy một mạch ra xa, đến khi ngẩng đầu lên mới phát hiện mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 sắp ra khỏi đường Giang Bình.

Trời đã ngả chiều, mùi cơm chiều lan khắp ngõ ngách, nhà nào cũng tỏa ra khói bếp ấm cúng. Còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 cậu thì chẳng tâm trạng nào để cảm nhận chúng. Cậu tựa vào bức tường bên đường, người mệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 rượi.

Thật vô dụng quá. Muốn đẩy anh ra không đẩy nổi, muốn giữ lại cũng chẳng giữ được. Do dự, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 dằn vặt, rồi tự gặm nhấm chính mình đến kiệt sức.

Thịnh Tiểu Dương luôn kẻ mù mờ trong chính câu chuyện của mình. Những cậu từng trải qua khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 cậu theo bản năng kháng cự mọi thứ sắp đến. Cậu tự nhủ rằng mình không xứng, rằng hạnh phúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 trên đời này chẳng dành cho mình.

Nếu ai vạch trần chúng thì mọi thứ sẽ càng tệ hơn. Thịnh Tiểu Dương luôn nghĩ đến khả năng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 xấu nhất.

Điện thoại rung lên, là tin nhắn của đầu bếp Tống: [Cháuđâu đấy? Tiệm mở cửa rồi, tuy chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đông khách nhưng cũng đừng trốn làm nha!]

Thịnh Tiểu Dương rất yêu công việc, thế là cậu vộiquay đầu chạy về.

Vừa rẽ vào đầu ngõ, cậu bỗng thấy trước mắt tối sầm, một bóng đen trùm lên người, đặc quánh như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 mây dông trước cơn mưa lớn.

Bản năng cảnh giác khiến tim Thịnh Tiểu Dương thắt lại. Lông sau gáy dựng đứng, bàn tay siết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 chặt, suýt chút nữa đánh trả.

Một bàn tay thô nặng ập tới bịt chặt miệng mũi cậu, kéo cậu vào con hẻm tối bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 cạnh. Hành động thô bạo, tàn nhẫn, không cho cậu kịp giãy giụa.

Đồng tử Thịnh Tiểu Dương co rút lại, ánh mắt vừa kinh hoàng vừa giận dữ dồn thẳng về phía trước. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86

Kẻ kia da dẻ nhão nhoẹt, mặt toàn mỡ, miệng nhếch lên tạo thành nụ cười gượng gạo quái dị: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 "Lâu rồi không gặp, nhóc con xinh đẹp."

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Giọng Nói Của Anh, Giọng Nói Của Anh Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Giọng Nói Của Anh Hiện đại, truyện Hiện đại hay, Giọng Nói Của Anh full, Giọng Nói Của Anh online, read Giọng Nói Của Anh, Thời Đại Mật Ong Giọng Nói Của Anh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 55 — Giọng Nói Của Anh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc