GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 5: Dãy núi xa xa

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Mùa xuân Thành lại đến trễ, hoa nguyệt quý bên đường nở rộ, đón người đến đưa kẻ đi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khi hoa nguyệt quý đầu tiên xuất hiện trên bậc thềm trước cửa xưởng gỗ của Chương Tự, anh không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để ý lắm, chỉ tiện tay nhặt về bỏ vào cái hộp gỗ nhỏ.

Cho đến ngày thứ năm, mọi chuyện bắt đầu trở nên bất thường.

Những chùm hoa căng tràn sức sống chen chúc trong cái hộp gỗ sắp tràn ra ngoài, Chương Tự đành đổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sang cái hộp lớn hơn. Mỗi ngày anh đều xịt nước hoặc pha thêm chút dưỡng chất, bông hoa đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiên đến nay vẫn tươi tắn rạng ngời.

Buổi trưa, Chương Tự mua một tiệm gần đó mang về xưởng, vừa ăn vừa tranh thủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mở camera lên xem.

Xưởng gỗ của Chương Tự tên"Nhất Gian Lưu Thủy", làm biển hiệu nho nhỏ treo ngoài cửa, đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giữa hai tiệm bán bánh ngọt trôngcùng mờ nhạt. Mỗi ngày không ít người qua kẻ lại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phần đôngkhách du lịch, thỉnh thoảng người dừng chân ngó nghiêng, nhưng chỉ một lát sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại ngượng ngùng rời đi, mặt đầy vẻ "nơi này tôi không với tới được".

Chương Tự vẫn hay tự giễu rằng doanh thu một ngày của "Nhất Gian Lưu Thủy" còn không đủ mua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93thịt khotiệm nhỏ."

Anh tua lại camera từ sáng đến tối chẳng phát hiện khả nghi. Nhìn lâu đến hoa mắt, định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tua nhanh thì ngón tay đang đặt giữa chuột khựng lại.

Trên màn hình lúc đó hiển thị thời gian 13:30, Chương Tự xuất hiện trong camera, anh khóa cửa, lên lầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghỉ trưa. Trước bậc thềm im ắng cỡ ba phút, rồi đột nhiên thứ đó lướt qua mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 theo vài chiếc non, kèm theo cơn mưa phùn lất phất. Sau đó, giữa trời đất và cỏ cây, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một bóng người khéo léo hiện ra.

Người đó nhỏ nhắn, vai vác một cái bao tải cũ, đầu cúi gập, lưng hơi còng, như cố tình tránh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ánh nhìn của người khác, nhưng bước chân lại nhanh nhẹn, người đó như cơn gió lướt nhẹ từ chốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sâu thẳm của mùa xuân.

Chương Tự ngừng cả đũa đang gắp mì, anh chăm chú nhìn chằm chằm vào màn hình.

Cái bao tải rách nát hở miệng làm rơi ra một chai nhựa. Người kia cúi xuống nhặt, để lộ hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xoáy tóc sau đầu.

Chương Tự sững người.

Người ấy nhặt chai rồi đạp bẹp nó, sau đó nhét lại vào bao, động tác cùng thuần thục, dường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như đây không phải lần đầu.

Khi người ấy biến mất khỏi camera, bậc thềm đã thêm một đóa hoa. Như một cơn mưa xuân nghịch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngợm đánh rơi món quà may mắn xuống trước cửa xưởng của anh.

Chương Tự từ từ thở ra một hơi thật dài.

Năm ngày liên tiếp đều như vậy, không giờ cố định, cứ chọn đúng lúc anh vắng mặtbày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đủ chiêu trò, chỉ để đặt một đóa hoa xuống, để nó lặng lẽ ở đó chờ anh nhặt mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về.

Nói sao nhỉ, đến khuôn mặt người đó anh còn chưa kịp thấy rõ.

điều tự nhiên ấy lại trở nên không còn tự nhiên. Điều ngẫu nhiên ấy lại dần trở thành không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn ngẫu nhiên.

Chương Tự tắt camera, anh hơi lặng người đi, rồi thu dọn phần nước lèo còn lại. Bỏ qua thùng rác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đặt sẵn bên chân, anh cầm ra tận ngoài đổ. Đứng trên bậc thềm, anh liếc trái liếc phải, nét © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặtcùng bình thản. Sau đó quay người trở lại xưởng, tiếp tục làm việc như thường.

Dạo này anh khá bận, một khách sạn năm sao trung tâm thành phố sắp khai trương. Ông chủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tự đến tận nơi bắt tay với anh, vừa cười vừa nói "ngưỡng mộ đã lâu", rồi lập tức bày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra tư thế "khách hàng thượng đế", bắt đầu yêu cầu từ phong cách đến khí chất, thậm chí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn hỏi xem vị trí đặt tượng có ảnh hưởng đến tài lộc không.

"Chân Vũ Đại Đế* tượng trưng cho dũng khí sức mạnh, trấn thì được, nhưng không chiêu tài."

*Chân Đại Đế, còn gọi là Thần Huyền Vũ, Huyền Thiên Thượng Đế. Người Việt Nam thường gọi đức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Huyền Thiên Trấn Vũ. Ở Trung Quốc, dân gian lập đền thờ Huyền Vũ, sùng bái như một vị đại thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khu trừ ma quỷ. Còn cho rằng Huyềnthuộc hành Thủy thể thắng Hỏa, chống được tai họa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 do nước lửa gây ra. Tại Việt Nam Huyền còn được gọiTrấn Vũ (hay Trấn Võ), Huyền Thiên Trấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vũ, vị thần trấn trị phương Bắc. Thần đã An Dương Vương giúp trừ các loại ma quỷ trong lúc xây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thành Cổ Loa dưới tên Thanh Giang sứ giả (cùng thần Kim Quy hồ Gươm). Thần được thờ trong Đền Quán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thanh (Trấn Quán) - một trong Thăng Long tứ trấn, Thăng Long tứ quán, được xây dựng dưới thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thái Tổ (1010-1028).

Bên A khí thế ngút trời, nói: "Thế cậu khắc thêm ông Thần Tài nữa đi, mua một tặng một, tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bày hai bên!"

Chương Tự khuyên nhủ: "Hai ông thần mà chạm mặt nhau thì dễ đánh nhau lắm đó, không ai chịu thua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ai đâu."

Bên A khó xử: "Thế thì..."

Chương Tự nói: "Tôi vừa được một khúc gỗ dương cao ba mét, rất hợp để khắc tượng Chân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đại Đế." Anh mỉm cười: "Anh thấy sao?"

Bên A nói được, hỏi: "Nửa tháng kịp không?"

Chương Tự gật đầu: "Kịp mà."

Bên A lập tức chuyển khoản ba vạn, phần còn lại sẽ trả khi nhận hàng. Mức tin tưởng Chương Tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vượt xa tưởng tượng, còn hỏi thêm: "Vị trí đặt tượng nên quay hướng nào để chiêu tài? Quay về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hướng đông được không?"

Chương Tự không phải thầy phong thủy, anh hòa nhã gửi cho bên A WeChat của một thầy bói: "Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tìm ấy đi, linh lắm."

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều ancap!)

Giờ chỉ còn bốn ngày nữa đến hạn, bên A bắt đầu soi mói từng chi tiết, mỗi ngày hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 han mấy lần, vừa góp ý vừa giục gấp, sợ không kịp ngày khai trương.

Chương Tự đáp: "Anh yên tâm, nhất định sẽ giao hàng đúng hẹn."

Sáng tạo phôi thô cần phải tĩnh tâm, bình tĩnh, điêu khắc tỉ mỉ từng chút một. Chương Tự không ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngoài, anh đặc biệt chuyển gỗ vào sảnh chính đối diện với bậc thềm, cầm dao tỉ mỉ khắc chi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiết chòm râu.

Chân Đại Đế uy nghi trang nghiêm trấn giữ "Nhất Gian Lưu Thủy", yêu ma không còn, ngay cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gió xuân và hoa cũng không thấy tung tích đâu.

Những đóa nguyệt quý trong hộp dần dần bị thời gian bào mòn, cuối cùng úa tàn. Khi chỉ còn ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hoa, Chương Tự xoay bức tượng quay mặt vào trong, rồi lựa giấy nhám từ thô đến mịn, cẩn thận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mài nhẵn hết vết dao.

Gỗ sắp thành hình, hoa cũng chỉ còn lại một đóa.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều ancap!)

Sau cơn mưa, trời hiếm khi nắng ráo. Chương Tự buông dao, anh đứng dậy duỗi người, bóp bóp cái cổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cứng đờ, ánh mắt liếc ra ngoài cửa. Khách du lịch dắt díu nhau cười đùa đi ngang qua, trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay họ chẳng ai cầm hoa cả.

Chương Tự dọn dẹp một chút, anh cong ngón trỏ, "cốc cốc" lên mặt bàn hai tiếng.

Chú chó vàng lắc đuôi phấn khích chạy tới.

"Gâu!"

Thoạt nhìn chú chó giống Golden Retriever, nhưng chóp đuôi lại một nhúm lông đen, vóc dáng thì giống chó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cỏ nhà ta hơn. Tổng kết lại, chú chó lai.

Chương Tự xoa đầu nó, gọi: "Thịt Kho, ba ra ngoài một chút, nhóc trông nhà nha."

Thịt Kho xoay vòng vòng tại chỗ đuổi theo đuôiđuổi không kịp,khịt khịt vài tiếng rồi ngoan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngoãn nằm phục cạnh tượng Chân Đại Đế, miệng lại "gâu" một tiếng.

Chương Tự bật cười, khen: "Giỏi lắm."

Thịt Kho vui lắm.

Chương Tự không phải loại người rình bắt kẻ lạ, thấy vậy thì quặc quá. Anh tùy tiện rẽ vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiệm trái cây mua ít táo,trong nhà vẫn còn nhiều, ăn chưa hết.

Tính toán thấy thời gian đã đủ, anh liền trở về. Thịt Kho ngồi chờ bậc thềm, miệng ngậm một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đóa nguyệt quý.

Chương Tự hơi sững người.

"Gâu." Thịt Kho kêu một tiếng, bông hoa rơi xuống, lại ngậm lên lần nữa, chơi rất vui. không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiểu gì, chỉ vẫy đuôi chờ Chương Tự tới.

Chương Tự chưa từng thích kiểu trao gửi thế này, thứ ẩn trong màn sương ấy chẳng thiện hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ác, mơ hồ chẳng thể đoán ra được gì.

Ánh chiều nghiêng ngã soi chiếu lên dãy núi xa xa, bên tai tiếng nước chảy rì rào. Con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đường lát gạch xanh kỹ, sắc xanh nhạt đậm đan xen nhau, nước chảy qua cầu đá. Một chú © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chó, một đóa hoa trang trọng đón chào, phối hợp hoàn hảo, tựa như một bức tranh sơn dầu mập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mờ đầy ẩn ý.

Chương Tự lặng người một lúc rồi đi tới.

Đuôi Thịt Kho vẫy càng điên cuồng.

Chương Tự xoa đầu nó, anh nhận lấy hoa, hỏi: "Ở đâu ra vậy?"

Thịt Kho xoay đầu hướng vào con hẻm, "gâu gâu" hai tiếng.

Hẻm đường Giang Bình đan xen chằng chịt, lối nhỏ phía bắc hẹp đến mức khó chui vào được, dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mái hiên cỏ dại mọc um tùm. Chương Tự không vào được, đành ghé sát khe hở nhìn vào, thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dấu chân của chó mèo khắp nơi, cạnh đómột chai nước khoáng nằm trơ trọi, bên cạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dấu chân người.

"Thịt Kho, đi lấy về."

Thịt Kho đúng là đánh đâu thắng đó, chui vào hẻm tha đồ ra, đưa cho Chương Tự.

Chương Tự quay về Nhất Gian Lưu Thủy, anh khóa cửa lại, bỏ táo vào giỏ, ném chai rỗng vào thùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rác. Quay đầu lại thấy gương mặt đầy mong đợi của Thịt Kho, anh cười, nói: "Phải bảo vệ môi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trường nha."

"Gâu!"

Chương Tự bật cười, lại lôi chai rỗng từ thùng rác ra đưa Thịt Kho chơi.

Thịt Kho hớn hở cắn, lắc, gặm vài cái, sau đóchạy lon ton về phía thùng rác rồi quăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào, không quên háo hức quay đầu nhìn Chương Tự.

Chương Tự chơi với mấy hiệp.

Đúngngười ba tốt.

Cuối cùng đóa hoa. Chương Tự đặt vào hộp gỗ như thường lệ, cho thêm ít nước.

Chắc đóa cuối cùng rồi.

Chương Tự gọi điện cho Diểu Diểu, bảoghé qua, nói có thứ muốn tặng cho cô. Diểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Diểu hửng chạy đến, đẩy cửa vào thì thấy một túi to đầy táo, ngẩn người nhìn anh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

"Chỉ vậy thôi hả?"

Chương Tự nói: "Vậy thôi tốt lắm rồi, em còn muốnnữa?"

"Em muốn dây chuyền vàng cơ!"Diểu Diểu chọn một quả táo, nhã nhặn cắn một miếng: "Tiền gửi xe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đây đủ cho em mua mười ký táo!"

Nói được nửa chừng, liếc trộm Chương Tự, hứng thú nói: "Anh, anh chuyện gì muốn nói với em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 à?"

Chương Tự cầm miếng gỗ dài khoảng một gang tay lên, vẽ vài nét đơn giản lên đó, sau đó dùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dao gọt bỏ phần thừa, thớ gỗ ngay lập tức hiện rõ lớp lang.

Diểu Diểu nhìn biết Chương Tự muốn khắc hoa.

Cánh hoa, cành hoa, lá hoa, không thiếu thứ gì. Như đóa hoa dại vừa được hái về nhà, vẫn còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tỏa ra hương thơm dịu nhẹ.

Chương Tự hỏi ngược lại cô: "Không phải em mới người chuyện muốn hỏi sao?"

Diểu Diểu rướn cổ nuốt vội miếng táo còn chưa kịp nhai nát, nói: "Anh thấy Tiểu Mộng thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào?"

Tiểu Mộng bạn học cấp ba của Diểu Diểu. Tháng trước tới chơi, vừa nhìn thấy Chương Tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lập tức trúng tiếng sét ái tình.Diểu Diểu bèn làm mối, quyết tâm gán ghép hai người họ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhưng Chương Tự không hưởng ứng, anh không đồng ý gặp Tiểu Mộng. Tô Diểu Diểu chịu không nổi màn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 "làm nũng lằng nhằng" của cô bạn, tuần trước bèn chơi trò "đánh vòng cứu quốc", giả vờ nói mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi xem mắt, nhờ Chương Tự đi cùng xem mặt giúp, rồi... tự chuồn trước.

Diểu Diểu cứ tưởng chuyện trai lấy vợ gái gả chồng đã ổn rồi. Nhưng đã đánh giá quá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cao sức kháng cự và sự đòn của một Chương Tự "ế từ trong bụng mẹ".

Chương Tự chỉ nói một câu: "Tuần sau sinh nhật em, dây chuyền vàng thì... khỏi mong nhé."

Diểu Diểu cảm giác trời sắp sập tới nơi!

"Tiểu Mộng có điều kiện tốt như vậy mà, nhà làm trongquan nhà nước, hai căn hộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trung tâm thành phố, ba mẹ lương hưu, số tiền cộng lại còn hơn hai tháng lương của em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó. Với lại, tính tình của bạn ấy cũng tốt." Giọng Diểu Diểu chưa lớn bằng tiếng nhai táo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của cô: "Mẹ em bảo, đời người đơn giản vậy thôi, sống suôn sẻ chính thành công rồi."

Gần đây Chương Tự nghe mấy lời nói đó nhiều kể. Hai năm nay, ngoài khách hàng ra, người thường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuyên ghé xưởng nhất chính những người làm mối.

Mùa hoa anh đào rụng, Chương Tự muốn trốn cũng không chỗ. Anh ngẩng đầu lên liếc Diểu Diểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một cái, tay vẫn không ngừng khắc, đóa hoa trên tay đã được tạc rất đẹp.

"Khi em nói mấy lời này, khí thế thể mạnh mẽ hơn chút được không? Không thì không thuyết phục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nổi anh đâu."

Diểu Diểu: "..."

Chương Tự không nhìnnữa, anh tiếp tục điêu khắc cánh hoa và đường gân lá, anh cười nhạt: "Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với em kẻ tám lạng người nửa cân, chẳng ai hơn ai."

Diểu Diểu méo mặt thở dài: "Một tuần em xem mắt tám người, anh không biết mấy người đó kỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cục cỡ nào đâu. Vậy mẹ em còn bảo em kén chọn canh. Bây giờ toàn bộ sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chú ý của mẹ đều đổ dồn lên người em. Anh giúp em gánh một phần đi mà..."

Tay Chương Tự vẫn điêu luyện, nhưng miệng lại quá lạnh lùng: "Anh lực bất tòng tâm."

Diểu Diểu sợ tiếp tục nói mấy chuyện này sẽ tức chết mất, nên đổi đề tài: "Táo ngon © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ghê á."

Chương Tự: "Ừm."

"Dạo này gió to quá trời."

Chương Tự vẫn: "Ừm."

Người khắc gỗ như anh đúng như khúc gỗ, bị đánh ba gậy vẫn không kêu ca một tiếng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đúng vua lạnh lùng! Diểu Diểu không hiểu nổi Tiểu Mộng thích anh ở điểm nào.

Đẹp trai thì đúngđẹp trai thật.

Ánh mắt Diểu Diểu nhìn từ mặt Chương Tự xuống tay anh, cuối cùng dừng lại bông hoa gỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh đang khắc.

"Hoavậy?"

"Nguyệt quý."

"Đẹp quá trời." Tô Diểu Diểu chống cằm, như sực nhớ ra điều đó: "Tiểu Mộng tặng hoa cho anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh không nhận, bạn ấy buồn lắm á."

Chương Tự không đáp.

"Haiz, anh từ chối thì cũng từ chối rồi, nhưng người ta có lòng mà, anh cũng nên giữ thể diện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho người ta một chút chứ. Con gái dễ tổn thương mấy chuyện nhỏ nhặt lắm."

Chương Tự thở dài, nói: "Là hoa hồng."

Diểu Diểu sững sờ.

Chương Tự hỏi: "Em thấy hợp không?"

Thật sự là... không hợp. Diểu Diểu không biết nói sao. chỉ tay vào mấy bông hoa trong hộp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gỗ, hỏi: "Còn mấy bông này, ai tặng anh vậy?"

Cửa sổ gỗ mở bị gió đẩy nhẹ, kêu kẽo kẹt. Đêm nay không trăng, dãy núi xa tít ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kia bị bóng đêm bao phủ, mọi chi tiết dần trở nên mơ hồ, chỉ còn lại một bức tranh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phẳng lì, trông xa vời vợi.

Hoa từ đâu mà đến?

Chương Tự nghĩ nghĩ một lúc rồi mỉm cười: "Gió thổi tới."

Diểu Diểu: "Gió này xịn ghê."

lại chỉ vào đóa hoa đang khắc dở trong tay anh, hỏi: "Còn bông này, anh định tặng ai vậy?" © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Lời còn chưa dứt, một tiếng rắc vang lên, cành hoa mảnh khảnh gãy đôi dưới lưỡi dao sắc bén.

"Không định tặng ai cả." Chương Tự bình thản nói: "Khắc hỏng rồi."

Diểu Diểu thấy kiểu lỗi thế này rất kỳ lạ, ít nhất với người như Chương Tự, anh không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dễ dàng mắc cái lỗibản như thế được.

đó kỳ lạ lắm, nhưng cô không nói ra được.

Chương Tự gọi Thịt Kho lại, đưa bông hoa gỗ bị lỗi cho nó, anh xoa đầu nó, dịu giọng nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 "Đi đi."

Thịt Kho ngậm lấy đóa hoa, đuôi vẫy loạn cả lên,hửng chạy ra ngoài.

Diểu Diểu thắc mắc: "Nó đi đâu vậy?"

Chương Tự đáp: "Tự dắt mình đi chơi."

Lời tác giả:

Thịt Kho: Bảo vệ tình yêu của ba.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Giọng Nói Của Anh, Giọng Nói Của Anh Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Giọng Nói Của Anh Hiện đại, truyện Hiện đại hay, Giọng Nói Của Anh full, Giọng Nói Của Anh online, read Giọng Nói Của Anh, Thời Đại Mật Ong Giọng Nói Của Anh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 5 — Giọng Nói Của Anh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc