GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 31: "Dưa mà bị ép chín thì chẳng bao giờ ngọt."

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Anh không thể dẫn Thịnh Tiểu Dương đi ăn cùng, cậu cũng bận tối mặt tối mũi. Vào giờ cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 điểm, tiệm không thể thiếu cậu, đầu bếp Tống thì lại càng không, ông hận không thể lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 dây buộc cậu vào thắt lưng trong lúc làm việc, chỉ sợ bị Chương Tự lừa dắt đi mất.

Thịnh Tiểu Dương lén trốn ra được năm phút.

Đúng sáu giờ, cậu nép mình vào khe hẹp giữa tiệm căn nhà sát vách, cậu gầy đến nỗi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 trông chẳng khác tờ giấy, như thật sự thể chui tọt vào đó vậy.

Lâu lắm rồi Thịnh Tiểu Dương mới lén nhìn Chương Tự như thế này, cảm thấychút lạ lẫm.

Bên kia, Chương Tự đang chuẩn bị khóa cửa "Nhất Gian Lưu Thuỷ". Thịt Kho vẫn muốn lon ton đi ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 theo, nhưng bị Chương Tự dỗ mãi, nào xoa đầu, bế lên, rồi dụi nhẹ an ủi.

Thịnh Tiểu Dương nhìn thấy cảnh ấy, chẳng hiểu sao mặt cậu lại nóng bừng, vừa thẹn vừa ngượng, cậu cúi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 gằm đầu xuống gãi gãi mũi.

Chương Tự mặc áo thun và quần kaki giản dị, mang giày sneaker trắng, dáng vẻ trông chẳng khácbình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 thường lại cuốn hút đến lạ thường.

Trong mắt Thịnh Tiểu Dương, Chương Tự lúc nào cũng đẹp.

Chỉmột bữa cơm thôi mà, ăn mặc hay tâm trạng đâu cần trang trọng. Thế nhưng, Thịnh Tiểu Dương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 vẫn nhận ra giữa hàng mày của anh hiện sự u sầu chồng chất, khó tan đi.

Cửa "Nhất Gian Lưu Thuỷ" đã được khóa lại cẩn thận. Thịnh Tiểu Dương ngẩn ngơ thò tay vào túi, các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 rãnh của chìa khoá cọ vào lòng bàn tay cậu.

Cùng lúc đó, trong túi còn một mẩu giấy Chương Tự để lại: [Tôi sẽ không về muộn quá đâu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 em tan ca thì cứ về nhà trước.]

Mồ hôi thấm ướt lòng bàn tay Thịnh Tiểu Dương. Sợ mồ hôi sẽ làm nhòe đi tờ giấy nên cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 không dám chạm vào lâu, cũng chẳng dám nhìn kỹ.

Chương Tự chưa đi được bao xa thì bỗng dừng bước, rồi bất chợt ngoái đầu lại. Thứ ánh nhìn nóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 rực như từ chân trời quét đến ấy đã lâu không xuất hiện, nhưng lần nào cũng vậy, anh chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 từng tìm ra được nơi phát ra nó.

Thịnh Tiểu Dương co ro nép sau bức tường đá, cảm giác lỗi khiến gương mặt cậu tái nhợt. Cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 cố gắng áp chế nỗi hoang mangcắn chặt môi, tự nhủ rằng mayanh chưa phát hiện. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Nơi dùng bữa là một nhà hàng gia nổi tiếng trong thành phố, tên "Tiểu Quán Hương Tạ". Chương Tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 quen ông chủ đây nên đã đặt sẵn món từ trước. Do tắc đường nên anh đến trễ, còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 Chương Mai thì đã tới từ sớm. Chương Tự gọi điện bảo cứ ăn trước.

Chương Tú Mai vui vẻ đáp: "Được thôi, con cứ lái xe từ từ, nhớ cẩn thận đấy."

"Canh hầm nấm đã được bưng lên chưa?"

"Rồi rồi, bưng lên rồi."

Chương Tự bị một chiếc xe van chen ngang, nhưng anh không hề vội, cũng chẳng bấm còi, chỉ thong thả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 nói tiếp: "Đấy là món trứ danh của quán đó, gà ta vừa bắt hồi chiều, thịt mềm lắm, phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 ăn nóng mới ngon."

Chương Mai cười nhẹ nhàng: "Bác biết rồi mà."

Nói thì nói thế, nghe thì nghe thế, chứ chẳng ai động đũa.

Chương Tự đến muộn hơn nửa tiếng so với dự tính, đoán chắc Chương Mai vẫn chưa ăn miếng nào, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 anh thấy áy náy, bèn gọi cho ông chủ, thêm gấp một món tráng miệng bánh mousse phúc bồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 tử. Chương Mai tâm hồn trẻ trung, rất thích mấy món đồ ngọt giống vầy.

Đẩy cửa bước vào, vốn tâm trạng anh khá tốt, nhưng khi thấyngười ngồi trong, khóe môi Chương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 Tự chợt cứng lại.

Tiểu Mộng cũng mặt, ta ngồi cạnh ChươngMai, bên cạnh Diểu Diểu.

Diểu Diểu gượng gạo, sắc mặt khó xử, trong lòng lấn cấn, không dám nhìn Chương Tự. Chỉ có Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 Gia Tuệ dửng dưng, vừa thèm thuồng nhìn bát canh gà, vừa hứng thú hóng chuyện.

Chương Tự lập tức hiểu ra bữa cơm này chẳng hề đơn giản.

Thật ra cũng không thể trách Chương Mai, lại càng chẳng trách được Diểu Diểu. Vừa bước vào cửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 tiệm, họ tình cờ chạm mặt người quen. Khéo thay,của Tiểu Mộng lại chung đội múa quảng trường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 với Chương Mai. Hai bên mới chuyện trò dăm câu thông tin đã ăn khớp, bên tôi© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 trai chưa vợ, bên chịgái chưa chồng, chẳng thà chọn ngày chi bằng hôm nay, ngồi cùng nhau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 chờ Chương Tự đến.

Diểu Diểu chẳng dám lên tiếng. Mẹ thoạt nhìn thì yếu đuối, dịu dàng, dễ nói chuyện, nhưng hễ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 mang họ Chương thì người nào người nấy cũng ương bướng, cứng rắn như nhau.

Chương Tú Mai che miệng cười: "Diểu Diểu, ngoài kia còn có khách, đừng nghịch điện thoại nữa, thất lễ lắm." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11

Diểu Diểu muốn tìm cách báo tin chẳng cửa.

ChươngMai vẫy tay gọi Chương Tự: "A Tự, lại đây, ngồi chỗ Diểu Diểu đi. Diểu Diểu, con nhường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 chỗ cho anh."

Chương Tự không nhúc nhích.

Diểu Diểu sợ thật, lỡ đâu bị Chương Tự thế chỗ thì chẳng những mất sợi dây chuyền vàng, mà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 tình anh em cũng khó giữ. Thế nên chẳng chịu nhúc nhích, chỉ lẩm bẩm: "Chỗ này tốt lắm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 con ngồi đến ấm cả ghế rồi, con không nhường đâu."

Chân mày Chương Tự giãn ra đôi chút, anh im lặng ngồi xuống cạnh Tô Diểu Diểu.

"Đã ăn được chưa ạ?" Tưởng Gia Tuệ hồn nhiên như chẳng biết gì, lại như hiểu tất cả, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 ta chỉ vào nồi canh gà, cười nói: "Khói bay hết rồi kìa."

Từ sau khi bị Chương Tự khéo léo từ chối, Tiểu Mộng tuy không cam lòng, nhưng cũng không còn ảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 tưởngnhiều. Hôm nay bất ngờ chạm mặt,ta lại nghĩ đây duyên phận, hội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 ông trời ban cho, thế lại một lần nữa bùng nổ quyết tâm.

Đúng lúc món thịt kho Đông Pha* được xoay tới, Tiểu Mộng gắp một miếng, vòng qua Diểu Diểu, đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 cho Chương Tự.

*Thịt kho Đông Pha (Dongpo Rou)món thịt kho truyền thống nổi tiếng của Hàng Châu, Trung Quốc, được đặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 tên theo nhà thơ nhà ẩm thực thời Tống - Đông Pha. Món ăn này được làm từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 thịt ba chỉ, áp chảo rồi nấu ninh kỹ với các loại gia vị như đường phèn, hắcdầu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 rượu Thiệu Hưng, tiêu sọ, hoa hồi, gừnghành để tạo ra miếng thịt mềm tan, béo ngậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 nhưng không ngán, thơm mùi rượu gia vị.

Tô Diểu Diểu chỉ thấy đầu mình ong ong. Điều hoà đối diện thổi thẳng vào khiến đau đầu, cộng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 thêm cái khí lạnh thờ ơ từ toàn thân Chương Tự lan ra, làm lạnh buốt thấu xương. Trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 cơn lú mơ hồ, cô lại giành lấy miếng thịt: "Anh mình ăn chay."

Nói xong mới thấy ngớ ngẩn, bèn cười khan: "Ha ha, cậu tin không?"

Động tác của Tiểu Mộng khựng lại.

Chương Mai ngạc nhiên: "Cái cơ?"

"Ăn chay thì còn dễ chịu." Tưởng Gia Tuệ chen vào, chẳng đứng về phía ai: "Chứ anh ấy sắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 đi tu tới nơi rồi."

Chương Tự mặc cho họ bàn tán, anh lặng thinh, không thèm liếc nhìn miếng thịt kia, chỉ gắp một đũa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 rau xanh bỏ vào bát Tô Diểu Diểu.

Tiểu Mộng gượng cười, cuối cùng miếng thịt kho lại rơi vào bát Diểu Diểu, nằm bên cạnh rau xanh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11

CònDiểu Diểu ràng từng thề thốt phải giảm cân, giờ phải nhai miếng thịt, trong lòng muốn khóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 không dám.

Không biết Chương Tú Mai có nhận ra bầu không khí ngầm căng thẳng trên bàn cơm không, vẫn vui © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 vẻ trò chuyện với bạn bè, rồi khéo léo khép lại bằng câu: "Để bọn trẻ tự tìm hiểu nhau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 đi."

Thếbuổi tiệc tàn trong sự vui vẻ.

Sắc mặt Chương Tự nhạt nhòa, chẳng đoán ra được tâm trạng của anh, nụ cười trên mặt anh vừa hờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 hững vừa xa cách, như thể đang đeo lên mặt một lớp mặt nạ, khiến người ta khó nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 thấu.

Mãi đến khi Chương Mai nói: "A Tự, con lái xenhỉ, tiện thể đưa Tiểu Mộng về đi." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11

Khóe mắt Chương Tự giật giật, lần này anh không nhịn được nữa, ánh mắt thoáng hiện lên sự bực bội. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11

"Bác gái, con..."

Diểu Diểu như linh cảm được đó, cô vội ngắt lời: "Mẹ em sáng nay mới đi bệnh viện, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 bác dặn tim bà không ổn."

Chương Tự lập tức im lặng.

Diểu Diểu hạ giọng khuyên: "Anh à, đưa thì đưa thôi, anh không thích thì lần sau từ chối cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 được, mất đâu."

Chương Tự im lặng nhìn chằm chằm vào Diểu Diểu. Đây đâu phải chuyện mất gì hay không, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 vốn ghét những rắc rối dây dưa không cần thiết.

Anh nghĩ, cứ mãi che giấu một phần ý thức bản ngã không thể thay đổi cũng chẳng phải cách.

Phải dứt khoát nói ra cho xong.

Nhưng Tiểu Mộng không cho anh hội. ta nhanh chóng chọn rút lui, nhân lúc thích hợp nói: "Không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 cần đâu dì, cháu cũng xe, để hôm khác cháu nói chuyện với Chương Tự vậy."

Chương Tự: "..."

Mọi người ra về hết, chỉ còn Tưởng Gia Tuệ lại. Lúc này Diểu Diểu mới dám thở ra, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 ấm ức nói: "Em thấy em chọc giận cả nhà rồi, nhất anh Chương Tự."

Tưởng Gia Tuệ vỗ vai an ủi, rồi lại thở dài.

"..." Diểu Diểu càng không hiểu: "Nhưng Tiểu Mộng đâu không tốt, sao anh ấy lại không ưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 chứ?"

Tưởng Gia Tuệ ngẩn ra, cuối cùng nhịn không nổi nữa bật cười: "Em thật sự không nhìn ra hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 đang giả khờ vậy? Chương Tự thì thể thích ai chứ?"

Diểu Diểu vẫn còn ngơ ngác, ngây ngốc hỏi: "Vậy thì anh ấy có thể để mắt đến ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 chứ?"

Tưởng Gia Tuệ kín đáo đảo tròng mắt, rồi khuyên nhủ: "Nói chung là dưa bị ép chín thì chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 bao giờ ngọt."

Phần còn lại anh ta không dám nói, sợ nói ra lại làm Diểu Diểu tim đập loạn nhịp thật. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11

Hai thanh gỗ thẳng mới thể ghép thành một đôi đũa.

Diểu Diểu nhìn Tưởng Gia Tuệ rất lâu, dường như đọc ra được đó từ ánh mắt anh ta, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 chỉ thể thốt ra một câu khó nói thành lời: "Khói bóc lên từ mộ tổ tiên nhà họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 Chương bay sai hướng rồi*."

*Người Trung hay tin rằng nếu khói bóc ra từ mồ mả tổ tiên bay theo hướng thẳng thì con cháu sẽ được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 phù hộ, gặp nhiều may mắn. Nếu ngược lại ám chỉ dòng dõi, con cháu vấn đề, hoặc xảy ra chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 kỳ lạ, không thuận lẽ thường.

Tưởng Gia Tuệ: "..."

——

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều ancap!)

Lúc Chương Tự về đến đường Giang Bình thì trời đã khuya. Khách đã rời đi hết, yên tĩnh hơn ban © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 ngày rất nhiều. Dưới ánh trăng chỉ còn lại tiếng nước chảy róc rách hòa cùng tiếng ve râm ran. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 Anh chậm rãi bước đi, về đến nhà, cầm chìa khóa trong tay, đặt trước khóa nhưng lại không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 mở.

Ngẩng đầu nhìn lên, cửa sổ gác xếp không hềánh đèn le lói.

Ngủ rồi sao? Anh đãng nghĩ.

Đẩy cửa bước vào, đầu tiên là nghe thấy tiếng chó sủa vang vangđầy vui vẻ. Thế nên anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 đoán tâm trạng của Thịt Kho khá tốt, chắc đã ăn no đi dạo xong rồi. Anh chờ một lát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 nhưng Thịt Kho không lao ra nhào tới như mọi khi.

Chương Tự chớp mắt, nhờ ánh trăng mờ ngoài hiên, anh nhìn thấy Thịnh Tiểu Dương. Cậu ngồi lẫn vào© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 số tượng gỗ, gương mặt sáng rực, trong trẻo tựa ánh trăng.

Hôm nay Thịnh Tiểu Dương không ngồi trên cái ghế đẩu bên cạnh chó nữangồi ngay bậc thềm. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 Trên người vẫn bộ quần áo ban sáng, có lẽ còn chưa kịp rửa mặt chải đầu.

Em ấy không đồ ngủ sao? Lúc này Chương Tự mới chợt nhận ra.

"Tiểu Dương?"

Thịnh Tiểu Dương đứng dậy phủi bụi trên quần, dùng ngôn ngữ hiệu nói:

- Không sớm.

Chương Tự khựng lại.

Ý cậu muốn nói anh chẳng về sớm chút nào.

Khóe môi Chương Tự hơi cong lên, nụ cười nhẹ xuất hiện, bỗng thấy bao hoang manghồ theo mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 suốt quãng đường dần tan biến. Cùng lúc đó, trong lòng lại dâng lên một niềm vui không thể lý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 giải.

"Tôi vẫn chưa ăn no." Chương Tự nhìn thẳng vào mắt cậu, giọng trầm ổn nói: "Đang đói."

Thịnh Tiểu Dương ngẩn người ba giây rồi xoay người bước lên gác.

Chương Tự thong dong chờ đợi.

Tiếng bước chân gấp gáp vang lên trên cầu thang không đều, chẳng mấy chốc, Thịnh Tiểu Dương đã quay lại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 trong tay cầm túi bánh đậu xanh sáng nay Chương Tự mua.

Cậu hỏi:

- Anh thích ăn cái này không?

Chương Tự gật đầu: "Rất thích."

Hai người ngồi đối diện nhau qua cái bàn nhỏ. Chương Tự ngồi một bên, Thịnh Tiểu Dương ngồi bên kia. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 Trên bàn ba miếng bánh đậu xanh, anh ăn một miếng trước, vừa ăn vừa nhìn cậu.

Ánh mắt đó khiến Thịnh Tiểu Dương không sao lờ đi được. Để che giấu sự căng thẳng, cậu chỉ biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 tự tìm việc, nào là chạm vào khúc gỗ, nghịch con dao khắc, tỏ ra bận rộn.

Chương Tự lại đổi chiêu, anh đưa ngón tay chạm nhẹ lên cậu.

Trong đầu Thịnh Tiểu Dương như nổ tung.

Cậu thấy đôi mắt anh sáng hơn bình thường.

"Muốn học không?" Chương Tự hỏi.

Thịnh Tiểu Dương vẫn còn ngẩn ngơ, nghiêng đầu hỏi:

- Học cơ?

Chương Tự chỉ vào con dao khắc, lại chỉ sang khúc gỗ: "Dùng dao khắc, đục gỗ. Tôi dạy em."

Thịnh Tiểu Dương: ...

Nghe thì dễ, làm mới khó.

Cậu tự biết sức mình, lập tức buông đồ xuống, ngồi ngay ngắn lại, lắc đầu nói:

- Em học không nổi đâu.

Chương Tự nhướng mày cười cười, tiếp tục ăn miếng bánh đậu xanh thứ hai. Trước kia, anh thấy bánh đậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 xanh đường Giang Bình ngọt gắt, ăn mau ngấy, hương vị tầm thường. Thếtối nay chẳng hiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 sao, vị giác như lạc vào thiên đường, hòa quyện hết thảy ngọt chua cay đắng của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 nhân gian, biến thành một mỹ vị không sao diễn tả nổi.

"À, tôi cũng cái này cho em." Chương Tự chợt nói.

Thịnh Tiểu Dương lại ngớ người.

Cậu vốn hay ngẩn ra, nhưng Chương Tự thấy sự tự nhiên ấy lại đáng yêucùng.

Anh lấy hộp mousse phúc bồn tử mang từ nhà hàng về đưa cho cậu. Lúc bàn ăn, Chương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 Mai khen ngon, anh liền nhớ tới Thịnh Tiểu Dương, nghĩ phải mang một phần về cho cậu.

Thịnh Tiểu Dương thậm chí còn chưa từng thấy mấy món tráng miệng cầu kỳ như thế. Cậu hỏi:

- Ăn thế nào ạ?

Chương Tự bật cười: "Ăn như cơm, coi như bữa khuya."

Về sau, Thịnh Tiểu Dương sẽ còn thử nhiều thứ mới mẻ hơn nữa. Cậu muốn tập cho mình khả năng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 tiếp nhận, thế nên cậu cầm muỗng nhỏ lên xúc một chút, từ tốn nếm thử.

Chương Tự chăm chú nhìn cậu, anh hỏi: "Ngon không?"

Gương mặt của Thịnh Tiểu Dương ôn hòa, nhìn kỹ nơi khóe môi, dường như nơi đó bất chợt nở ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 những tia sáng lấp lánh.

thể ngọt thêm chút nữa.

Cậu nói.

Thịnh Tiểu Dương đã sốngcực từ nhỏ, cậu chưa bao giờ được nếm nhiều đường ngọt. Thế nên với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 cậu, ngọt bao nhiêu cũng chưa đủ.

Lời tác giả:

Ông chủ Chương chưa từng công khai xu hướng tính dục. Những chuyện lúc trước của ông chủ Chương sẽ được viết, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.11 sẽ không đi quá chi tiết.

Tiểu Dương Chương Tựsự chữa lành lẫn nhau.

Ông chủ Chương: "Đi tìm chiếc đũa còn lại cho tôi."

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Giọng Nói Của Anh, Giọng Nói Của Anh Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Giọng Nói Của Anh Hiện đại, truyện Hiện đại hay, Giọng Nói Của Anh full, Giọng Nói Của Anh online, read Giọng Nói Của Anh, Thời Đại Mật Ong Giọng Nói Của Anh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 31 — Giọng Nói Của Anh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc