GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 26: Khát vọng khám phá kỳ diệu

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Buổi chiều, khu vực bắt đầu phong tỏa, tiệm cũng tạm ngưng buôn bán. Đầu bếp Tống được nghỉ sớm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trước khi đi còn dặn dò Thịnh Tiểu Dương: "Nhớ đóng cửa cẩn thận, nhà rồi, nhiều chỗ hỏng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hóc. chuyện thì gọi chú, hoặc sang bên kia tìm Chương Tự. Tối nay thể mất điện, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trong ngăn kéođèn pin, cháu nhớ lấy dùng. Ngày mai hết bão rồi, cháu đừng sợ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhưng tuyệt đối đừng chạy lung tung."

Những lời dặn tỉ mỉ ấy như sự quan tâm chân thành của bậc trưởng bối dành cho vãn bối, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khiến Thịnh Tiểu Dươngcùng xúc động. Cậu vốn không sợ, bởi cậu không nghe thấy tiếng gió mưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gào thét, nên cảm giác vẫn ổn.

Cậu viết: [Cháu biết rồi, mai gặp ạ.]

Đêm xuống, gió càng lúc càng dữ, mưa càng lúc càng nặng hạt.

Thịnh Tiểu Dương tranh thủ đẩy chậu cây bên bậu cửa sổ vào trong. Dưới tán lá, chú chó nhỏ giữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhà hôm qua đã biến thành con cáo nhỏ. Gần đây Chương Tự hay ghé sang, mấy món đồ nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhặt này cũng thay đổi từng ngày. Cậu nắm con cáo trong tay, cẩn thận cất đi.

Khung cửa sổ bị gió rung ầm ầm, mưa lòn qua khe cửa hắt vào trong, gỗ lim lập tức sẫm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 màu, Thịnh Tiểu Dương chỉ biết dùng khăn bịt lại. Cậu đi một vòng kiểm tra, phát hiện cả cửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chính cũng đang bị thấm nước, cánh cửa rung rung như sắp bung ra. Thịnh Tiểu Dương vừa cầu mong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đừng bị hư vừa kéo bàn ghế chèn vào, miễn cưỡng coi như có chỗ chống đỡ.

Tầng một tạm ổn, nhưng đêm nay chắc khó mà ngủ yên.

Cậu vội trở về phòng. Mở cửa nhìn vào, quả nhiên...

Nửa khung cửa sổ chơ treo trên tường, kính thì vỡ một nửa, rơi một nửa. Trong phòng cuộn lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cơn lốc nhỏ cuốn đồ đạc bay tứ tung, bóng đèn chập chờn, cả căn phòng hóa thành mảnh đất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hoang tàn. Trên trần mấy chỗ bị dột, nước nhỏ tong tong xuống, khí thế chẳng kémbên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngoài, giường đệm ướt sũng, nhìn đau lòng.

Thịnh Tiểu Dương tất bật chạy tới chạy lui, chỗ này vừaxong chỗ kia lại thủng, cậu luống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cuống làm mãi, cuối cùng vẫn ích.

......

Chương Tự phải dùng hết sức mới đẩy được cửa ra, đến nỗi tay cũng mỏi nhừ. Vừa vào trong thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bàn ghế chất cao ngang người, anh dở khóc dở cười, chụp ảnh gửi cho Diểu Diểu: [Nhân viên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chống bão rất trách nhiệm, nhớ tăng lương cho em ấy nhé.]

Tô Diểu Diểu lập tức chuyển cho anh năm trăm tệ, nhờ chuyển cho Thịnh Tiểu Dương.

Chương Tự không nhận, nhắn lại: [Đưa tiền mặt cho em ấy.]

Gác ô sang một bên, anh lên lầu tìm Thịnh Tiểu Dương. Tầng hai ầm ào dữ dội, tiếng va đập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phát ra ầm ầm, ánh đèn vàng lóe lên hai cái, kêu "xèo xèo" rồi phụt tắt. Chương Tự nhíu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mày bật đèn pin, đi thẳng lên lầu.

Thịnh Tiểu Dương hai cái thùng sắt hứng nước, rồi lại lao vào sửa cửa sổ. Cậu cầm búa nện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 "cốp cốp" vào, miễn cưỡng đóng tấm gỗ lên,chẳng chắc chắn gì. Quan trọng chẳng còn kính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 che chắn, gió vẫn thổi vào liên tục.

Cậu định đẩy cái tủ gỗ ra che tạm, để qua đêm rồi tính. Nhưng tủ nặng quá, một mình cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không làm nổi.

Trong cơn mưa gió, cả người Thịnh Tiểu Dương ướt đẫm. Cậu lau mặt, nước vẫn còn đọng lại trên mi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mắt, con ngươi cũng ngập nước. Cậu nghiêm túc nghĩ cách, tiếp theo phải làm đây?

Chỗ này không thể được nữa. Cậu chuẩn bị xuống tầng một, nơi an toàn hơn. Trong phòng chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quý giá cần giữ, ngoại trừ cái vali đang co ro nép vào góc tường, mặc cho gió bão © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dày vò.

Thịnh Tiểu Dương khó khăn bước tới, vừa chạm vào thì một luồng gió dữ quét qua. Cửa sổ vốn đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mục nát, dưới sức gió hung hãn kia lập tức đổ nhào xuống. Đinh sắt và mảnh kính văng khắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nơi, sắc bén đến mức đủ để cắt da cắt thịt.

Trong cảnh tượng ấy, sinh mạng con người nhỏ đến đáng thương.

Thịnh Tiểu Dương gầy quá, không chống chọi nổi. Cậu lảo đảo lùi lại nửa bước, ngẩng đầu lên, ánh sáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sắc lạnh đã kề sát trước mắt. Cậu theo bản năng giơ tay che mặt, tuyệt vọng không còn lối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thoát.

Chẳng biết Chương Tự xuất hiện từ khi nào, anh như luồng sáng từ trên trời giáng xuống tan màn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đêm, giữa cơn giông ấy dang tay đỡ lấy Thịnh Tiểu Dương, hệt như sáu năm trước.

Ánh mắt Thịnh Tiểu Dương dõi theo Chương Tự, ánh mắt mông lung không phân biệt nổi thực hay ảo. Cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bất giác đưa tay nắm lấy vạt áo anh kéo nhẹ, trông đáng thươngcùng.

Chương Tự lặng lẽ xoay người lại, một tay ôm lấy eo cậu, nhanh chóng rời đi.

thật sao! Thịnh Tiểu Dương bàng hoàng tỉnh lại, hai mắt mở to.

Chương Tự bước nhanh như gió. Lúc sắp ra khỏi phòng thì Thịnh Tiểu Dương bỗng nhớ ra điều đó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hai chân lơ lửng vùng vẫy, gấp gáp kêu "a a" hai tiếng.

Giống hệt con chuột nhỏ mãi chạy trốn lỡ đâm đầu vào tường, hoảng hốt chẳng biết phương hướng.

"......" Chương Tự dừng bước, anh cúi xuống nhìn, hỏi: "Sao thế?"

Thịnh Tiểu Dương chỉ về góc tường:

- Vali của em.

Nhưng nhìn kỹ lại, cái vali kia đã biến mất. Thịnh Tiểu Dương lập tức toát mồ hôi lạnh, vùng vẫy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 càng dữ dội hơn.

Chương Tự ôm cậu lên như ôm búp bê, anh lắc lắc hai cái, thản nhiên nói: "Tôi lấy rồi, đừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vùng vẫy nữa."

Thịnh Tiểu Dương đã nhẹ, cái vali còn nhẹ hơn, bởi bên trong chẳng bao nhiêu đồ. Chỉ cần lắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mạnh một chútbên trong lập tức phát ra tiếng "lạch cạch".

Rốt cuộc là vậtmà em ấy lại quý đến vậy chứ? Chương Tự thoáng nghĩ ngợi.

Thịnh Tiểu Dương không nghe được lời anh nói. Cậu bị bế ngược đầu, lưng cong lại. Bàn tay Chương Tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 áp chặt lên bụng cậu, hơi ấm nóng rực như hoàng hôn rực lửa, xộc thẳng vào da thịt cậu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Chương Tự cúi đầu xuống thì vừa hay bắt gặp vành tai mỏng manh của Thịnh Tiểu Dương ửng đỏ một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cách kỳ lạ.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đềuancap!)

Trời đang bão, cũng ích. Chương Tự dứt khoát vứt nó đi, ép đầu Thịnh Tiểu Dương vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngực, lao thẳng vào màn mưa.

Con đường lát đá xanh trơn trượt, gió lại dữ dội, đi lại cùng khó khăn. Chương Tự vừa cứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rắn vừa dịu dàng, anh dắt Thịnh Tiểu Dương chạy thẳng đến một thế giới ấm áp khác.

đó sẽ khôngcảnh "nhà dột", đó lặng yên ôn hòa, lại còn chú chó nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đáng yêu.

Với Thịnh Tiểu Dương nói, nơi ấy chính chốn bồng lai tiên cảnh.

Thịt Kho đang chờ ba về, vừa nghe thấy tiếng cửa mở lập tức mừng rỡ, ngoạm món đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chơi chạy tới cửa, ngoan ngoãn ngồi xuống, cái đuôi quét xuống đất phát ra tiếng phành phạch.

Nhưng người của ba lại ướt sũng, người ba mang về cũng ướt nhẹp, chẳng ai rảnh chơi với nó.

"Gâu!"

"Thịt Kho tránh ra."

Chú chó rất biết nghe lời, ngoan ngoãn né sang một bên.

Chương Tự khen: "Ngoan lắm."

Thịnh Tiểu Dương không nghe thấy gì, nhưng cậu luôn cảm giácmột luồng khí nóng bỏng quét qua tai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mình cọ xát từng chút một. Hai người họ đứng rất gần nhau.

Chương Tự buông Thịnh Tiểu Dương ra, anh lấy khăn tắm phủ lên đầu cậu, lau qua loa vài cái rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đẩy vào phòng tắm: "Đi tắm đi."

Trái tim Thịnh Tiểu Dương đập loạn, đầu óc thì choáng váng, mặc cho Chương Tự sắp xếp thế nào, cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đều màng, không kịp phản ứng lại. Cửa phòng tắm mở ra, đối diện với tấm gương, trong mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cậu bỗng lóe lên một tia đỏ, mùi máu nhàn nhạt xộc vào mũi. Thịnh Tiểu Dương nhớ lại cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tượng vừa rồi, cửa sổ rơi xuống trúng ngay Chương Tự!

Lúc này, cậu không còn nghe lời nữa, hai người đứng khựng ngoài phòng tắm.

Thịnh Tiểu Dương như một bức tượng u sầu, bị dằn giữa sự dạicơn sốt ruột. Ánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mắt cậu cẩn thận dõi theo anh, dần dần trượt xuống cánh tay Chương Tự, thấy một vết thương rớm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 máu. Cậu muốn đưa tay chạm vào, nhưng nghĩ tới nghĩ lui, e ngại đủ điều, cuối cùng vẫn chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dám ra tay.

lỗi của mình. Thịnh Tiểu Dương tự trách bản thân.

Chương Tự nhận ra sự thay đổi trong cảm xúc của cậu, ánh sáng rạng ngời trong mắt kia dần tắt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thay vào đó bóng tối lặng thinh, như thể cậu đang rất buồn bã.

Anh thuận theo ánh nhìn ấy, cũng hiểu được phần nào, chắc là cậu thấy áy náy nhỉ? Không thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gian để giải thích, anh giấu tay ra sau, nhẹ nhàng đẩy Thịnh Tiểu Dương vào phòng tắm: "Tôi không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sao, em đi tắm trước đi. lạnh không?"

Thịnh Tiểu Dương bị mưa dội thẳng vào như vậy tất nhiên lạnh, cậu rùng mình một cái.

Phòng tắm chỉ một cái, hai người thay nhau tắm. Thịnh Tiểu Dương không mang quần áo theo, bèn mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tạm đồ ngủ của Chương Tự. Bộ độ này lẽ mới mua, cậu mặc rất rộng, trên đó không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111mùi hương của anh. Vừa nghĩ tới đó, mặt cậu lập tức đỏ bừng, ngượng ngùng khịt mũi.

Chương Tự tắm xong thì đi ra, thấy Thịt Kho đang chơi với Thịnh Tiểu Dương, cậu ném quả bóng ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rồi Thịt Kho ngoạm về, phấn khích lao vào lòng cậu.

Thịnh Tiểu Dương ngồi xổm, đưa tay xoa đầu nó.

Chương Tự tựa lưng vào tường ngắm một lúc rồi từ từ bước tới. Thịnh Tiểu Dương nhận rangười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đứng sau mình bèn ngẩng đầu lên.

Bốn mắt giao nhau, Chương Tự khẽ cười: "Vốn định tối nay dắt ra ngoài dạo một vòng. Trời thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 này thì chịu, ấm ức lắm, bị nhốt trong nhà đến phát chán."

Thịnh Tiểu Dương cũng cười, môi cậu mím lại, lúm đồng tiền hiện rõ.

Trong tay Chương Tựchai cồn i-ốt, anh đưa qua: "Giúp tôi một chút đi, tôi không tiện."

Thịnh Tiểu Dương sững người, cậu rụt nhận lấy.

Chương Tự kéo một cái ghế sang ngồi đối diện cậu, chắn ngangchó.

Thịt Kho không chui vào được, nó khó chịu, bèn cắn quần anh.

Chương Tự ném cho khúc xương: "Đi chơi đi."

Thịt Kho vui vẻ lăn ra gặm.

Thịnh Tiểu Dương bôi thuốc cho Chương Tự, vừa thoa vừa ngước mắt nhìn anh, muốn nói nhưng lại thôi.

Chương Tự đoán được ý cậu: "Không đau đâu."

Mặt Thịnh Tiểu Dương lại đỏ rực, nhưng vẫn giữ vẻ lạnh lùng, trông rất ngầu.

"......" Chương Tự tưởng mình lại nói sai rồi.

Bầu không khí có hơi gượng gạo.

Động tác của Thịnh Tiểu Dương rất cẩn thận, cậu làm từng li từng tí, làm theo đúng hướng dẫn. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cậu lại nhíu chặt mày, ánh mắt cùng chăm chú, lòng bàn tay nắm cánh tay Chương Tự đẫm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mồ hôi, hình như cậu rất lo lắng.

Chương Tự chăm chú nhìn cậu, chợt thấy mình hơi hồ — rốt cuộc là sai đâu?

Bôi thuốc xong, Thịnh Tiểu Dương rụt tay lại, cậu ngoan ngoãn cúi đầu, quay về thế giới riêng của mình. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Chương Tự thở dài, anh đứng lên, nhàn nhạt nói: "Không còn sớm nữa, đi ngủ thôi."

Thịnh Tiểu Dương ngẩn người nhìn anh. Ngủ? Ngủ đâu?

Phòng ngủ của Chương Tự tầng hai, được bài trí rất đơn giản, gồm một cái giường, một cái bàn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một tủ sách lớn chiếm trọn cả bức tường, ngoài ra chẳng gì.

Thịnh Tiểu Dương lẽo đẽo theo sau anh, rụt cúi gằm mặt. Chương Tự dừng bước định nói đó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhưng anh còn chưa kịp mở miệng thì đầu cậu đã va thẳng thẳng vào ngực anh.

Chương Tự đỡ lấy cậu: "Trải đệm dưới đất nhé?"

Thịnh Tiểu Dương gật đầu.

"Hay ngủ sofa?"

Thịnh Tiểu Dương vẫn gật đầu.

Chương Tự bất lực nhìn cậu im lặng, trông như bình tĩnh nhưng thật ra lại chẳng biết làm sao. Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cau mày: "Cho em ngủ trong của Thịt Kho cũng được?"

Thịnh Tiểu Dương chớp chớp mắt, nghiêm túc viết: [Em không chui vào vừa đâu.]

Chương Tự nhịn cười.

Thịnh Tiểu Dương cũng chẳng đến nỗi ngốc, cậu cố ý pha trò cho anh vui, hình như chưa thành. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Thấy anh vẫn trầm ngâm, cậu len lén hít sâu, viết thêm: [Em ngủ sofa.]

Chương Tự liếc cái sofa chưa tới một mét hai, bảo: "Quá nhỏ rồi."

Thịnh Tiểu Dương thản nhiên: [Co người lại sẽ ngủ được.]

Sofa đặt ngoài phòng, đệm bị cào rách vài lỗ, dấu vết Thịt Kho để lại. được kê sát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cửa, bên cạnh cầu thang lên tầng ba, trông rất chật chội. Mấy hôm trước Chương Tự còn định dọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đi bán ve chai, chưa kịp bán thì nay đã bị Thịnh Tiểu Dương nhắm trúng.

Thấy anh lại im lặng, Thịnh Tiểu Dương ngỡ là không được, cậu nhanh chóng làm ngôn ngữ ký hiệu:

- Nằm dưới đất cũng được. Như nào cũng được hết.

Chương Tự nhìn cậu không nói thêm gì. Anh quay vào phòng rồi trở ra, tay cầm theo quạt máy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chăn mỏng.

Thịnh Tiểu Dương đón lấy, ngón tay cái cụp xuống, ra hiệu cảm ơn.

Chương Tự cảm thấy những lời cảm ơn đáp lễ nghĩa chỉ khiến tâm trạng mình thêm vướng bận, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nên anh chỉ gật đầu, giọng nói hơi lạnh nhạt: "Ngủ ngon."

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Sau nửa đêm, cơn bão chẳng hề suy giảm. Thịnh Tiểu Dương trằn trọc không ngủ nổi, mắt vẫn dõi theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 những giọt mưa dày đặc ngoài ô cửa kính. Chúng dồn tụ rồi lại bị gió lùa tan tác, hết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lớp này đến lớp khác, cuối cùng hóa thành vô số dòng chảy nhỏ, chảy về nơi định. Nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đến đó, lòng cậu chợt dấy lên nỗi đa sầu.

Sầu một chút rồi ý nghĩ của cậu lại bay về phía Chương Tự. Thật kỳ lạ. Cậu trở mình, hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bực bội nghĩ phải mình làm chưa đủ tốt nên Chương Tự không vui không?

Cánh cửa phòng ngủ khép hờ, vừa vặn tạo ra một góc nhỏ thể lén nhìn vào trong. Thịnh Tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Dương lại không kìm lòng được.

Ánh đèn ngủ đầu giường dịu nhẹ, rọi bóng một dáng người nửa ngồi nửa nằm, Chương Tự tựa vào đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 giường, chăm chú đọc sách.

Chắc hẳn phải âm thanh nào đó, Thịnh Tiểu Dương nghĩ.

Dần dần, ý thức của cậu trở nênhồ, cảnh vật trước mắt nhòa đi, mắt trĩu nặng. Tấm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chăn mỏng trượt khỏi bụng, cậu đưa tay muốn nhặt lại. Cổ tay buông lơi, xương cổ tay thanh mảnh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Sợi dây buộc tóc cổ tay khẽ lay động nhịp theo nhịp đập mạch máu.

Chương Tự lặng lẽ bước đến nhặt chăn lên, anh vuốt phẳng rồi nhẹ nhàng đắp lại cho cậu.

Thịnh Tiểu Dương thở đều, hình như cậu ngủ rất say.

Ánh mắt Chương Tự dừng lại trên người cậu thật lâu, từ đôi mày thư giãn đến sống mũi thanh tú, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rồi lưu luyếnlàn môi đỏ sẫm, cuối cùng lại ngừng trên cổ tay ấy.

Đêm dài trĩu nặng, khó chợp mắt.

Thịnh Tiểu Dương thì ngủ rất ngon, đến khi mở mắt, ngoài cửacơn mưa bụi giăng khắp Giang Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mờ ảo.

Cậu vẫn còn ngái ngủ, ngơ ngác vươn vai, tay chạm phải tấm chăn mỏng, cậu hơi sững sờ nhưng chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhớ được nhiều chi tiết.

Chương Tự đã không còn trong phòng, giường đã được trải lại gọn gàng.

Trong ký ức của cậu, tất cả giống hệt một giấc mơ, một giấc không chân thật. Bởi trong mọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dự tính của đời mình, chưa bao giờ dòng nào ghi rằng "cùng Chương Tự chung một không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gian suốt đêm". Điều đó quá chệch khỏi nguyên tắc yêu thích của cậu.

Đã vượt giới hạn, cần phải tự kiểm điểm.

Nhưng, nào dễ như thế.

Giữa lúc đang ngẫm nghĩ, khóe mắt cậu hơi rung lên, cậu chợt bắt gặp trên bàn làm việc bề bộn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111ngăn nắp kia, bên cạnh đủ loại dao khắc lại một cuốn sách quen quen.

Thịnh Tiểu Dương muốn lại gần xem cho rõ, mấy chữ trên bìa sách chợt lướt qua mắt cậu Cẩm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nang đó về ngôn ngữhiệu.

...

Cậu ngây người.

Cậu khó tin tiến thêm một bước nữa. Sự trào dâng lấn ác trí. Ngay khoảnh khắc sắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhìn chữ, Thịt Kho không biết từ đâu lao đến "gâu gâu" mấy tiếng, Thịnh Tiểu Dương vốn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nghe thấy, nênthẳng thừng cắn lấy mắt chân cậu.

Cậu giật mình, cúi xuống ôm nó, xoa chỗ bị cắn.

Thịt Kho vẫy đuôi ríu rít lấy lòng cậu: Anh không được méc ba nhé, chúng ta là cặp bài trùngmà. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Thịnh Tiểu Dương cong mắt cười: "Ừ!"

Giữa người với chó cũng nhiều mật riêng.

Cậu rời khỏi phòng Chương Tự. Đáng lẽ cậu không nên nảy sinh sự đó.

Lúc này Chương Tự đang đeo kính gọng bạc, tập trung làm việc. Anh cầm khúc gỗ bồ đề, dao khắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thông thả lướt dọc khúc gỗ, từng cái lá, từng cánh chuồn chuồn hiện lên sống động. Tay nghề thuần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thục, đường dao trôi chảy.

Thịnh Tiểu Dương chẳng hiểu hết, chỉ thấy kỳ diệu, một khúc gỗ tầm thường hóa thành cảnh tượng hoa© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rực rỡ.

cũng còn những điều khác khiến cậu rung động.

dụ như vết thương trên cánh tay chưa lành của anh, mỗi nhát dao lại kéo căng đường cơ, quá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gợi cảm. Thịnh Tiểu Dương lần đầu lén nhìn anh gần đến vậy, mặt cậu đỏ bừng, tim đập dồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dập, vừa tự nhủ không nên không nên, vừa chẳng biết giấu ánh mắt vào đâu.

Chương Tự biết cậu tới, anh không nhìn cũng không nói gì, nói cũng vô ích, thếanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 im lặng.

Thời gian trôi qua, đến khi chuồn chuồn trên sen hiện anh mới đặt dao xuống sau đó tháo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kính, nghỉ ngơi giây lát.

Anh nhìn sang thì thấy Thịnh Tiểu Dương vẫn đứng yên đó, cậu không nhích tới một bước, cũng chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chịu ngồi xuống. Cậu nghiêng đầu ra ngoài đưa mắt ngắm mưa, ngắm cây, lại ngó Thịt Kho đang nhảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhót.

Đôi mắt ấy sao lại bận rộn đến vậy? Chương Tự thầm nghĩ, rồi anh bước đến chọc nhẹ vào vai cậu, kéo cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 về thực tại.

Tâm trí của Thịnh Tiểu Dương từ đầu đến cuối vẫn đặt anh, chỉcậu giả vờ bình thản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thôi.

Chương Tự không vội nói chờ cậu quay lại. Nhưng ánh mắt cậu cứ lảng đi nơi khác.

Tiếng mưa rơi tách, gió ngừng thổi, cây bên sông đứng yên, còn Chương Tự vẫn sừng sững.

Cảnh núi vây quanh khiến lòng Thịnh Tiểu Dương rối loạn.

Lãng phí thời gian cũng ích, Chương Tự lập tức chọc cậu thêm một cái nữa, lần này lực mạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hơn lần trước.

Thịnh Tiểu Dương hít một hơi sâu, từ từ điều chỉnh tâm tình, cuối cùng cũng chịu đưa mắt nhìn anh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Chương Tự chỉ vào môi mình.

Thế Thịnh Tiểu Dương nhìn vào môi anh.

"Em đứng phạt đấy à?" Chương Tự nói.

Thịnh Tiểu Dương lúng túng cắn môi, rồi đưa tay làm ngôn ngữ hiệu:

- Anh đang làm việc.

Chương Tự gật đầu, thuận thế tiếp lời: "Ồ, thế thì giờ tôi làm xong rồi."

Thịnh Tiểu Dương: ?

"Đi ăn sáng thôi, tôi chờ em lâu rồi."

Thịnh Tiểu Dương: ??

Chờ mình?

Chương Tự thích thú ngắm vẻ mặt từ ngơ ngác chuyển sang kinh ngạc ấy. Anh không giải thích, chỉ cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đầy ẩn ý rồi đi ra ngoài. Đi đến hiên, anh bung ô, quay đầu nhìn cậu, nhướng mày ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hiệu đi không?

Thịnh Tiểu Dương vội vàng theo anh, Thịt Kho cũng lon ton chạy lại.

Đời người xoay quanh chuyện ăn, uống, ngủ, nghỉ. Chương Tự thực hành rất giỏi, chưa từng bạc đãi bản thân. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Nhưng Thịnh Tiểu Dương thì khác, Chương Tự thấy cậu quá gò bó. Hai người đi song song nhau dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tán ô, cậu vẫn giữ khoảng cách hai nắm tay với anh. Chỉ có chú chóhồn nhiên, chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bận tâm gì.

Lảng tránh như vậy chắc chắn cậu cố ý, hẳncậu đang che giấu điều đó.

Chương Tự mặt không biến sắc nhìn cậu.

Cơn bão đến dữ dội, đi dứt khoát. Đường Giang Bình lại rộn trở lại, các hàng quán dọn dẹp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tàn cuộc, sẵn sàng đón khách. Thịnh Tiểu Dương nghĩ, tiệm mì chắc cũng sắp mở cửa lại, lát nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cậu phải về làm.

Chương Tự gấp ô, đưa túi bánh bao cho Thịnh Tiểu Dương: "Tôi việc chút, em đợi kia nhé." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Anh chỉ về hành lang dưới mái hiên: "Ngồi đó ăn."

Thịnh Tiểu Dương biết đường về tiệm mì, cậu hoàn toànthể đi. Nhưng cậu không quen từ chối anh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 anh bảo đợi thì cậu đợi, cậu cùng Thịt Kho ngồi xuống mái hiên.

Con đường lát đá xanh lại nhộn nhịp. Thuyền nan xé nước qua cầu đá, mái chèo đung đưa theo nhịp, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khúc ca ngân vang, cơn sóng lăn tăn đẩy thuyền về phía trước. Thịnh Tiểu Dương không nghe thấy nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thể nhìn thấy, cậu càng lúc càng yêu mảnh đất này.

Túi bánh bao Chương Tự đưa cho cậu vẫn còn nóng. Cậu cầm một cái, ăn từng miếng một. Thịt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Kho ngoan ngoãn nằm bên chân cậu.

đầu hành lang bên kia, một nhóm người mặc áo gile đỏ đi tới, mỗi người đều cầm theo chổi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đồ hốt rác... khí thế hừng hực. Họ tập hợp chụp ảnh nhóm,người chỉ huy trông như lãnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đạo. Xong xuôi thì chia ra mỗi người một việc. Dọn dẹp sau cơn bão, khôi phục trật tự, phục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vụ nhân dân.

Thịnh Tiểu Dương thấy lạ, cậu vừa ăn bánh bao vừa nhìn. Nhìn một hồi, cậu chợt phát hiện trong đám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 người kia gương mặt quen quen.

Đại Quang?

Tên này lần trước bị Chương Tự giao cho Diểu Diểu quản lý, không chịu học, lại chẳng nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lời. Bảo đi học thì gào lên đòi nhảy lầu, cùng bướng bỉnh. Hoàn toàn không quản nổi, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thả về xã hội cũng không được.

Diểu Diểu đành đến hỏi Chương Tự.

Chương Tự đáp: "Muốn khỉ nghe lời thì phải buộc dây vào cổ, em tìm cho sợi dây đi."

Diểu Diểu lăn lộn trong thể chế đã lâu, nghe lời nói ẩn ý của anh hiểu ngay. Trời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trở lạnh lập tức được người ta cho chăn bông, cô cảm kích không thôi, còn ngọt ngào nói: "Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 này, anh đi thi công chức đi, kiểu cũng đỗ ngay thôi."

Chương Tự chẳng hứng thú với việc công sở 9 giờ đi làm 5 giờ về nhà, nhưng Tô Diểu Diểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đã mở lời, đúng dịp anh đang cần bậc thang, bèn thuận thế nêu ra vài yêu cầu.

Diểu Diểu chẳng nghĩ ngợi nhiều, lập tức đồng ý.

Chuyện cũng đã qua, không cần nhắc lại làm gì.

Sau đó Diểu Diểu tìm được vị lãnh đạo đã lui về tuyến sau, sắp nghỉ hưu. Nghe tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hình xong, không chần chừ, lập tức làm "sợi dây" buộc khỉ.

Đại Quang hễ vừa nhảy dựng lên liền ôm ngực trái, k** r*n: Ôi tim bà đau quá, thở không nổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rồi. Lý Đại Quang dẫu sao vẫn chỉmột đứa trẻ,sợcụ ngã lăn ra, nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phải đứng ra chịu trách nhiệm cho cái chết của thì chẳng còn đường lui nữa. Vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dần dần ít bướng bỉnh lại. Hôm nay còn theo đoàn tình nguyện viên đi phục vụ, cuối ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại được ăn thêm bữa KFC.

Làm vậyđể rèn luyện nhân cách.Đại Quang tự an ủi mình như vậy.

Thịnh Tiểu Dương chẳng biết chi tiết, nên cũng chẳng muốn chạm mặt nó. Nhưng cậu không thể rời đi, Chương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tự còn chưa quay lại, cậu phải đợi.

Vừa xoay đầu nhìn sang Đại Quang đã nhìn thấy cậu. Tên ngốc ấy hăng hải vẫy tay, hớn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hở gọi to: "Này tên câm! Tên câm! tôi đây!

Nước mắt dâng trào như gặp lại cố nhân, nhìn Thịnh Tiểu Dương mà thấy thuận mắt cùng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Rồi nó chợt nhớ ra, cậu không chỉ câm còn điếc. Thế lao thẳng lại.

Thịnh Tiểu Dương không buồn để ý đến nó, Thịt Kho gầm gừ: "Gâu gâu!!"

Đại Quang xông tới,mở miệng mắng: "Con chó chết tiệt này, tránh ra!"

giơ đồ kẹp rác lên định đánh Thịt Kho.

Thịt Kho nhà thì oai phong, ra ngoài lại nhát cáy, thấy thế liền cụp đuôi, trốn sau lưng Thịnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tiểu Dương.

Mắt Thịnh Tiểu Dương bỗng lạnh đi, ánh nhìn sắc bén, ngoài mặt không thể hiện gì, nhưng bên trong lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 toát ra vẻ dữ tợn. Cậu chụp vào tay Đại Quang, thuận thế giật lấy đồ kẹp rác, đồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thời vung nắm đấm giáng xuống.

Đại Quang lập tức ôm mặt ngồi thụp xuống, vừa khóc vừa rên thê thảm.

"Tôi chỉ muốn chào hỏi một tiếng thôi mà!"nghẹn ngào trách: "Tôi còn mới trám răng xong đó!"

Thịnh Tiểu Dương mặt lạnh, vừa ăn bánh bao vừa coi như không nghe thấy.

Khóc xong, Đại Quang lại lò dò nhích tới, lí nhí biện hộ: "Tôi được thông não rồi, giờ tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111người tốt mà!"

Thịnh Tiểu Dương giơ đồ kẹp rác lên, lạnh lùng chĩa vào như lời cảnh cáo.

Đại Quang sợ thật, nó rụt thở ra một tiếng: "...Ờ."

Thịt Kho thấy thế lại phổng mũi, ngẩng cao đầu bước ra sủa hai tiếng, như tiếp sức cho chủ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Thịnh Tiểu Dương: ...

Chương Tự quay lại, anh đứng ở sau bức tường đá không xa, tay cầm hai cốc chè đậu xanh.

Đây đặc sản địa phương, không chỉ dân ở đây mà du khách cũng ưa chuộng. đường Giang Bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một ông cụ giữ công thức gia truyền, Chương Tự từng ăn thử, thấy ngon hơn hẳn chỗ khác. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Hôm qua bão lớn ông nghỉ bán, nay vừa mở lại nên chắc chắn đông khách, thế anh hẹn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trước, ghé qua mua, mang về cho Thịnh Tiểu Dương nếm thử.

Rồi anh trông thấy cảnh tượng ấy.

Chương Tự ngẫm nghĩ một chút, anh không vội bước ra, chỉ đứng nhìn hồi lâu.

Đôi mắt đen của Thịnh Tiểu Dương, gương mặt lạnh lùng sắc sảo, thiện ác khó đoán, nhưng lại có một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khí chất rất khác biệt, khác hẳn sự dè dặt khi cạnh anh. mặt nào đi nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng rất sống động.

một khoảnh khắc, Chương Tự cảm thấy bản thân như bị cuốn vào đó.

Lời tác giả:

Sống chung-ing

Chương Tự: Kế hoạch hoàn hảo.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Giọng Nói Của Anh, Giọng Nói Của Anh Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Giọng Nói Của Anh Hiện đại, truyện Hiện đại hay, Giọng Nói Của Anh full, Giọng Nói Của Anh online, read Giọng Nói Của Anh, Thời Đại Mật Ong Giọng Nói Của Anh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 26 — Giọng Nói Của Anh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc