GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 16: "Nhất Gian Lưu Thủy"

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Thịnh Tiểu Dương rời đi cùng Chương Tự, cậu luôn đi theo sau anh. Mỗi khi Chương Tự dừng lại, cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng dừng theo, rồi nghiêng đầu nhìn anh, ra hiệu hỏi:

Sao vậy ạ?

Chương Tự thở dài, anh lắc đầu sau đó tiếp tục bước đi.

Bọn họ cứ như đang đi loanh quanh không đích đến. Đến khi ngẩng đầu lên, tấm biển hiệu "Nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Gian Lưu Thủy" đập thẳng vào mắt cậu.

Thịnh Tiểu Dương chần chừ không bước tiếp.

Chương Tự buông dây dắt Thịt Kho, anh không nhìn cậu quay sang nhìn Thịt Kho.

Thịt Kho cất tiếng "gâu gâu" nũng nịu, như thể dâng lên luồng tự tin "địa bàn của con, con làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chủ", lon ton chạy tới trước mặt Thịnh Tiểu Dương, ngoạm lấy ống quần cậu.

Chú chó dũng cảm ra sức lôi người vào nhà.

Vải quần của Thịnh Tiểu Dương thì lại chẳng tốt là bao, bị hàm răng Thịt Kho cắn kéo làm kêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một cái "xoẹt", rách toạt ra. Cậu chẳng còn bao nhiêu cái quần tươm tất, sốt ruột quá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nên đành theo lực kéo của Thịt Kho loạng choạng bước vào "Nhất Gian Lưu Thủy."

Đúng lúc đó, Chương Tự lên tiếng ngăn lại: "Thịt Kho."

Anhlên bàn hai cái "cộc, cộc" rồi gọi: "Lại đây."

Thịt Kho ngoan ngoãn quay về.

Trong "Nhất Gian Lưu Thủy" chất đầy gỗ, đủ kích cỡ, hình dạng không cái nào giống cái nào. Hương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gỗ nồng nàn lan tỏa trong không khí, cứ như đang đứng giữa rừng sâu. Những khúc gỗ Thịnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tiểu Dương nhặt được dưới tầng hầm đềubán thành phẩm Chương Tự đã bỏ đi, từng khúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gỗ ấy đều từ nơi này mà ra.

Cho nên khi bất ngờ bước chân vào "thánh địa", Thịnh Tiểu Dương không khỏi bối rối, cậu siết chặt đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngón tay, cả người lúng túng, trong lòng dâng lên cảm giác chột dạhồ.

Chương Tự lặng lẽ quan sát từng nét mặt, từng cảm xúc thoáng qua trên người cậu, giống như một con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thú ẩn mình trong rừng rậm, chăm chú nhìn kẻ xâm nhập bằng ánh mắt đầy tò mò.

Một lúc sau, Chương Tự đưa ngón trỏ chạm nhẹ vào vai Thịnh Tiểu Dương.

Cậu quay đầu nhìn anh, chớp chớp mắt:

—?

Chương Tự bật cười, nói: "Em muốn ngồi đâu thì ngồi."

Thịnh Tiểu Dương bèn ngồi xuống cái ghế nhỏ bên của Thịt Kho, hai tay ôm đầu gối, rụt người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thành một khối nhỏ. Cậu cầm lấy quả táo, không cắn ngay chỉ dùng răng cửa gặm từng chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một, chẳng mấy chốc đã gọt ra một vết lõm nhỏ, rồi tiếp tục mở rộng phạm vi.

Thịt Kho cũng nằm bên chân cậu, nó hăng say bới bát thức ăn cao cấp của mình.

Chương Tự ngẩn người một lúc, hơi ngơ ngẩn. Anh hiếm khi thấy được một cảnh tượng hài hòa như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vậy giữa nhịp sống nhạt nhẽo hằng ngày của mình.

Thú vị thật.

Chương Tự âm thầm nhìn trộm suốt ba phút, rồi lên lầu. Khi quay lại, trong tay còn cầm theo một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bộ quần áo.

Áo của Thịnh Tiểu Dương thì ướt, quần thì rách, đầu đinh cũng đã mọc thành đầu xù rồi, từng giọt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nước lặng lẽ nhỏ xuống mặt cậu, trông vừa nhếch nhác vừa tội nghiệp.

Chương Tự ngồi xổm xuống, chạm nhẹ vai cậu.

Thịnh Tiểu Dương ngẩng đầu, ngước nhìn anh, chớp chớp mắt.

—?

"Em thay đồ đi, coi chừng cảm lạnh."

Giọng Chương Tựràng, nhịp nói chậm rãi. Thịnh Tiểu Dương dán mắt vào môi anh, ngơ ngác gật đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cậu không biết từ chối Chương Tự.

Chương Tự đưa cậu một bộ đồ, quần áo được làm bằng vải thô trắng, mềm mại như đồ nhà. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Anh chỉ về phía cầu thang: "Nhà vệ sinh đằng kia."

Thịnh Tiểu Dương lúc này mới nhận ra điềuđó, cậu lúng túng đứng dậy, cúi thấp đầu, không để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 anh phát hiện vành tai đỏ bừng của mình.

Quần áo của Chương Tự quá rộng so với Thịnh Tiểu Dương. Cậu như bị một đám mây to mỏng phủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lên người. Cổ áo trễ xuống dưới xương quai xanh, nghiêng đầu một chút là bả vai gầy liền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lộ ra. Cậu kéo lại, bên này ngay ngắn thì bên kia lệch.

Thịnh Tiểu Dương hoang mang. Cậu vẫn không hiểu sao mình lại mặt nơi này.

Chương Tự rót nước đưa cho cậu, anh hỏi: "Em việc gấp sao?"

Thịnh Tiểu Dương cứng đờ gật đầu, rồi lại xấu hổ lắc đầu. Chuyện gấpchẳng cách giải quyết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thì đối với một con ruồi mất đầu như cậu, cũng chẳng cònchuyện gấp nữa.

Chương Tự "ừ" một tiếng: "Tôi còn chút việc, sắp xong rồi, em đợi chút."

Thịnh Tiểu Dương màng màng, không biết mình đang đợi điều gì. Nhưng đối diện với Chương Tự, cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại thấy lòng bình yên đến lạ, thế cậu quay về ngồi lại ghế nhỏ. Thịt Kho ngậm đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chơi chạy đến tìm cậu. Cậu bật cười ném quả bóng đi, rồi vỗ nhẹ lên đầu nó:

— Nhặt rồi đem về nhé.

Thịt Kho thè lưỡi, tung tăng chạy khắp phòng.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đềuancap!)

Không khí u ám vốn bao trùm "Nhất Gian Lưu Thủy" bỗng dần dần tan đi, bị làn không khí rộn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ràng mới mẻ quét sạch.

Chương Tự cũng thấy lòng bình yên cùng.

Thịnh Tiểu Dương dỗ cho Thịt Kho ngủ, rồi lặng lẽ nhìn Chương Tự, ánh mắt chất chứa nhiều suy tư. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Chỉ trong khoảng thời gian ngắn cùng một con dao khắc, Chương Tự đã biến khúc gỗtri thành một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bức tranh sinh động, chép tung tăng đuổi nhau dưới mặt nước gợn sóng, như thể vầng trăng thực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sự đang treo lửng trên cao.

Anh tập trung khắc gỗ, đường nét quai hàm sắc bén chẳng khác nào lưỡi dao, những ngón tay thon dài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 như đang nắm lấy sức mạnh củatrụ.

Thịnh Tiểu Dương mẩn Chương Tự, cậu ngưỡng mộ anh lắm.

Vậy nên khi ánh mắt của Chương Tự bất chợt nhìn sang, cậu không kịp đi, tim lập tức đập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thình thịch như trống đánh.

Chương Tự cười nhẹ, anh buông dao xuống, xoay cổ tay đang cứng, nói: "Xong rồi."

Tiếp theo anh sẽ làm đây? Thịnh Tiểu Dương không biết, nhưng cậu cũng đứng dậy theo. hai chân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111rần nên cậu giậm xuống sàn vài cái cho máu huyết lưu thông, suýt nữa đánh thức Thịt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Kho đang ngủ.

Chương Tự hỏi: "Đi ăn trưa nhé,thịt kho cay, thêm quả trứng lòng đào, được không?"

Thịnh Tiểu Dương gật đầu:

Được ạ.

Cậu muốn cho mình thêm một chút thời gian, ăn xong bát rồi cậu sẽ về.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều ancap!)

Trời vẫn mưa, mưa lúc lớn lúc nhỏ, rả rích mãi không ngớt. Ngước mắt nhìn lên, mái hiên đã thấm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đẫm nước mưa đen sì, nhưng không khí lại trong trẻo lạ thường. Thịnh Tiểu Dương đi qua cầu đá, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thấy bơi dưới nước, khóe mắt cậu cong cong, cậu dừng chân ngắm một lúc.

Chương Tự không giục cậu, anh che ô kiên nhẫn đợi cậu.

Hôm nay khách thưa thớt, tiệm hiếm hoi mới được yên tĩnh như vậy. Đầu bếp Tống ngồi xổm ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cửa hút thuốc, mặt mày đầy tâm sự. Thấy Chương Tự, đầu bếp Tống bỗng gọi to: "Chương Tự!"

Lại liếc thấy Thịnh Tiểu Dương núp phía sau, đầu bếp Tống sững người hỏi: "Cậu trai đó ai vậy?" © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Chương Tự đáp: "Bạn cháu."

Đầu bếp Tống dụi điếu thuốc: "À, vào đi, đừng để ướt."

Thịnh Tiểu Dương răm rắp đi theo sau Chương Tự.

Đầu bếp Tống đánh giá cậu vài lần, thúc khuỷu tay húc Chương Tự, thì thầm: "Bạn cậu nhìn nhút nhát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ghê."

Chương Tự bật cười: "Dạ, em ấy ngoan lắm."

Đầu bếp Tống nhìn dáng dấp Thịnh Tiểu Dương như học sinh, lại hỏi: "Cậu quen cậu nhóc này đâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thế?"

"Vài hôm trước cháu lái xe đụng phải em ấy."

Đầu bếp Tống giậm chân, bật ra câu cửa miệng: "Cha chả chà cha! Chủ nợ đến tận cửa rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 à!"

Chương Tự nhướng mày, không phủ nhận.

Tiếng hai người trò chuyện chẳng hề nhỏ, nhưng Thịnh Tiểu Dương không phản ứng gì, cậu đi thẳng đến chỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngồi quen thuộc. Đầu bếp Tống sững sờ, tròn mắt quay sang ra hiệu hỏi Chương Tự chuyện gì đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 xảy ra.

Chương Tự chỉ lắc đầu, không nói gì.

Đầu bếp Tống hiểu rồi, Diểu Diểu từng kể, anh họ nàng - người vừa đẹp trai vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tâm, thường hay cưu mang thiên hạ. Đúng đi khắp nơi phổ độ chúng sinh mà.

"Muốn ăn gì?" Đầu bếp Tống hỏi.

Chương Tự gọi hai mì thịt kho đặc biệt, phần của Thịnh Tiểu Dương gấp đôi lượng mì.

Bầu không khí tiệm lúc này hơi nặng nề.

Chương Tự liếc nhìn về phía giữa quán, đó, Diệu Tổ đang d*ng ch*n nằm dài trên ghế dựa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cậu ta gác chân cao, thái độ chẳng coi ai ra gì, y như ông vua lười ngự triều.

Chương Tự nhíu mày hỏi: "Sao lại thế này?"

Đầu bếp Tống nhún vai, má thịt hai bên rung lên bần bật: "Còn thế nào nữa, Thái tử chỉ biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lãnh lương, chẳng chịu làm việc. Mồm thì to như cái loa, gào lên ong cả đầu. Bảo© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bưng đồ ăn cứ như bắthiến mạng ấy. Ấy này Chương Tự, nó tới làm hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tới phá vậy? Định dẹp tiệm rồi thôn tính tài sản nhà Diểu Diểu hả?"

Quyền sở hữu tiệm tuyràng, nhưng quan hệ ruột thịt bên nhà họlại phức tạp, khó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111nói hết được.

Chương Tự lạnh lùng đáp: "Thi tốt nghiệp cấp hai được năm mươi điểm, cậu ta nuốt được cục xương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không nghẹn chết thì đã kỳ tích rồi."

Đầu bếp Tống rất khoái cái kiểu mỉa mai nhã nhặn này của Chương Tự.

"Ừ thì nói là vậy, nhưng chú đây mệt người rồi." Đầu bếp Tống khổ sở: "Bếp thì bừa, nấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 xong quay đi quay lại thìcả đống bát chưa đem ra. Chú sống nhờ thuốc hạ huyết áp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hàng ngày đấy! Doanh thu hai tháng nay chạm đáy liên tục! Chương Tự, cậu nói với Diểu Diểu, một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tiễn đi, haithuê thêm người!"

Mời thần thì dễ, tiễn thần thì khó.Diệu Tổ bị đuổi thẳng, mẹDiểu Diểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sẽ không cách nào nhìn mặt người nhà họ nữa.

"Để cháu nghĩ cách."

Đầu bếp Tống gật đầu, không nói thêm, quay lại công việc của mình, cho bát của Thịnh Tiểu Dương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thêm hai lạng mì, vừa múc vừa đùa: "Bạn cậu ăn khỏe ghê, người nhỏ xíu mà chén được hết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đống này chắc? Đừng để thừa nhé."

Chương Tự quả quyết nói: "Không thừa đâu."

Trên tường quán treo chiếc tivi LCD. Điều khiển nằm trong tay Diệu Tổ, đang bật kênh thiếu nhi chiếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hoạt hình. Một hình vuông vàngmột ngôi sao hồng đang líu ríu nói chuyện*. Phụ đề chạy khá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhanh nên Thịnh Tiểu Dương đọc không kịp, nhưng cậu vẫn xem chăm chú. Hình ảnh loang loáng chuyển động, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cậu cong mắt cười.

*phim chú bọt biển tinh nghịch

Nụ cười của cậu không thành tiếng, nhưng rất duyên. Một khi buông lỏng cảnh giác, cậu lại giống hệt một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đứa trẻ.

Chương Tự bưng dựa vào tường, lặng lẽ quan sát Thịnh Tiểu Dương, anh chợt nhận ra cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khả năng đồng cảm rất mạnh với những hình ảnh trên màn hình. lẽ cậu là người cực kỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhạy cảm.

Chương Tự không đoán được Thịnh Tiểu Dương đã trải qua những gì, nhưng cậu đang lang thang, không người thân, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hay bị đói. Với một người như vậy, khả năng đồng cảm cao chưa chắc đã là điều tốt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111đồng nghĩa với việc phải chịu đựng nhiều đau khổ hơn người khác.

Anh chần chừ. Nhiệt độ nóng hổi từ xuyên qua lòng bàn tay, như đang cầm lấy một biển © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lửa.

Thịnh Tiểu Dương vẫn dán mắt vào tivi, xem đếnmẩn. Bất chợt màn hình tối sầm lại. Diệu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tổ cầm điều khiển, ngẩng đầu nhìn cậu bằng ánh mắt hống hách.

Thịnh Tiểu Dương mặt không biểu cảm, lườm một cái to.

Hừ! Diệu Tổ bị chọc đúng chỗ ngứa, cuối cùng cũng tìm được chút việc để làm, cậu ta gào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lên chửi: "Đồ ăn mày, không tiền cũng dám vào đây ăn hả, ông đây..."

Chưa kịp nói dứt câu, sau gáy cậu ta đã như bị ai cầm búa tạ giáng một phát, hai mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tối sầm lại.

"Má nó!"

Diệu Tổ quay đầu lại thì thấy Chương Tự.

Trong khoảnh khắc ấy, cậu ta như chiếc xe máy đang lao với tốc độ 120 km/hbị bóp phanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cái kít, hồn vía như bị quăng ra khỏi xác mấy dặm, người thì cứng đờ tại chỗ, lắp bắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không nói nên lời: "...."

Chương Tự từ tốn, dịu giọng hỏi: "Cậuông của ai vậy?"

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Giọng Nói Của Anh, Giọng Nói Của Anh Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Giọng Nói Của Anh Hiện đại, truyện Hiện đại hay, Giọng Nói Của Anh full, Giọng Nói Của Anh online, read Giọng Nói Của Anh, Thời Đại Mật Ong Giọng Nói Của Anh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 16 — Giọng Nói Của Anh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc