GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 5: Ngày của Mẹ

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Trương Thanh Hạc cũng không hoàn toàn tin những gì Tại Dã nói, nhưng sau khi nói chuyện với nhau một hồi, quả thật cô cũng không sợ con quỷ nhỏ… à, Thiên nữa.

Ngoại trừ việc người ngoài không thể nhìn thấy thì không khác gì một gái bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thường.

Mỗi ngày đều phải tắm rửa thay quần áo, ăn uống ngủ nghỉ chơi đùa.

Sau khi cùng nhau ngồi ăn bắp khoai lang nướng vào ngày hôm đó, Thiên dường như cho rằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 3 người họ đã thành một gia đình hạnh phúc.

Ngày hôm sau, mặc quần yếm, trên áo in hình vịt vàng, đi thẳng đến lớp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 học của Trương Thanh Hạc, thân thiết gọi mẹ, rủ cùng chơi.

Trương Thanh Hạc không nói chuyện cũng không đi chơi với bé, Thiên liền dựa lên cánh tay cô, nắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lấy tay áo cô, nói rầm: “Mẹ, chúng ta vui vẻ với nhau rồi mà? Tại sao mẹ lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phớt lờ con?”

Trương Thanh Hạc: Mình nhận mẹ của con khi nào trời?

Không được mẹ an ủi, Thiên lại đi lang thang khắp lớp. Trương Thanh Hạc ngoài mặt trông có vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thờ ơ, nhưng đôi mắt lại vô thức dõi theoquan sát bé.

Mỗi khi Thiên bạn va vào qua, mắt của Trương Thanh Hạc sẽ giật giật một chút.

Lớp học chật hẹp toàn học sinh cấp ba, sẽ luôn một vài người bỗng nhiên va phải Thiên, sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó họ nhìn nền nhà trống với ánh mắt khó hiểu.

Cũng may bọn họ không nghĩ theo phương hướng siêu nhiên, chỉ cho rằng mình bị vấp vào bàn.

Tiết học bắt đầu, Thiên nhàm chán nên bước lên bục giảng, bắt chước giáo viên lấy phấn viết lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bảng đen, Trương Thanh Hạc cuối cùng cũng phản ứng.

Nếu không ngăn con lại, mọi người sẽ nhìn thấy những bùa chú ma quái đột nhiên xuất hiện trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bảng đen, trông rất đáng sợ.

ho mạnh hai lần, Trương Thanh Hạc nhìn thẳng vào Thiên, dùng ánh mắt yêu cầu cô bé về lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỗ cô.

Đứa quả nhiên ném phấn xuống, quay về bên cạnh cô.

Trong giờ học, lớp học rất yên tĩnh, Trương Thanh Hạc không thể nói chuyện với cô bé, vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ thể dùng một tay nắm lấy cánh tay của Thiên để ngăn cô bé chạy lung tung.

Bé Thiên lắc lắc tay, ngồi xổm rìa bàn học, dùng móng tay lột lớp sơn chân bàn, rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại thò đầu vào bên trong hộc bàn của Trương Thanh Hạc.

nghiên cứu bàn của mẹ một lát, ngáp một cái rồi nói: “Mẹ ơi, con mệt quá, con muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngồi trên ghế cơ”.

Trước khi Trương Thanh Hạc kịp phản ứng, Thiên đã chủ động chen vào giữa bàn học, rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trèo lên đùi cô.

Trương Thanh Hạc:……

Không còn cách nào, lùi ghế lại một chút, để đứa ngồi lên đùi mình.

Thiên cằm lên bàn, một lúc sau cảm thấy bàn cứng quá, kéo cánh tay của Trương Thanh Hạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 qua để tựa cằm.

Không lâu sau, ngủ thiếp đi.

Trương Thanh Hạc duy trì thế này gần như cả buổi học, cảm thấy thể cứng ngắc, khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuông tan học reo lên, lập tức đứng dậy, bế đứa bé đang còn ngái ngủ đi thẳng vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhà vệ sinh nữ.

Đứng trong buồng vệ sinh, thì thầm với Thiên: “Con quay về tìm đàn anh Tại đi.”

“Con không muốn đâu.” Thiên nói.

Trương Thanh Hạc giảng giải cho bé: “Cô muốn học bài, không thể tập trung học tập khi con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ở đây.”

Đôi mắt đen nhánh của Thiên nhìn cô, kéo nút gài trên quần yếm, nói: “Mẹ, con muốn đi vệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sinh, nhưng không cởi được.”

Trương Thanh Hạc: “……”

Cô cởi nút gài rồi nhìn đi vệ sinh, đi xong thì cài lại cho bé.

Trương Thanh Hạc vừa gài lại cúc quần yếm vừa giảng giải cho đứa hiểu: “Con về với đàn anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước đi, sáng giờ con đã bên này rồi, anh ấy nhất định lo lắng cho con, con không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghĩ vậy sao?”

Thiên lắc đầu: “Ba không lo lắng cho con đâu.”

Trương Thanh Hạc: “…… Vậy con muốn như thế nào mới bằng lòng về với đàn anh Tại Dã?”

Một lát sau, Trương Thanh Hạc mua một túi đồ ăn vặt trong căn tin trường cho Thiên, đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về lớp của đàn anh Tại Dã.

Tại không vướng bận con cái nên đang chơi game với một đám con trai. Trương Thanh Hạc đến tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh, anh bước ra ngoài giữa tiếng la ó của đám học sinh xung quanh.

“Không phải anh bảo con đi đâu, tự đi tìm em đó.” Tại nhìn vẻ mặt thời trẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của phó tổng giám đốc Trương, câu đầu tiên Tại nói chính trốn tránh trách nhiệm.

Trương Thanh Hạc giao Thiên đang nhâm nhi xúc xích nướng vào tay Tại Dã, giờ giải lao sắp kết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thúc, mở miệng nói: “Lần sau đừng cho con mặc quần yếm như thế này, nút gài rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khó mở.”

Nghĩ đến bóng ma tâm lý trước đây của mình, nói tiếp: “Làm ơn đừng để con bé mặc váy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đỏ nữa.”

Tại Dã: “Mua quần áo nào, hằng ngày mặc quần áo đều tự con chọn, không cho mặc con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ khóc, em không biết con ồn ào phiền thế nào đâu.”

Trương Thanh Hạc bị những lời oán trách mang theo ý tứ làm nũng quen thuộc của anh làm cho nổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 da gà. quay đầu đi ngay lập tức.

Tại nắm tay Thiên, nhìn bóng dáng vội vàng rời đi của Trương Thanh Hạc, nói: “Con nhìn đi, con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đang làm phiền mẹ đó.”

Trong miệng Thiên nhét đầy xúc xích nướng, phồng cả ra, nói câu đó, Tạilấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khăn giấy ra, lau miệng chobé.

“Ba không nghe con nói cái gì cả, con nuốt hết đồ ăn trong miệng xuống đi.”

Thiên lắc lắc túi đồ ăn vặt: “Ăn xong con sẽ đi tìm mẹ.”

Tại Dã: “Con lừa mẹ mua đồ ăn vặt cho con à, không được đi nữa!”

Anh vừa nói vừa tóm lấy như tóm một con gà, đẩy vào lớp.

Tiêu Định ngồi cạnh bên, vẻ mặt muốn hóng chuyện, hỏi: “Anh Dã, vừa rồi đàn em kia đến tìm anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm gì thế? Tỏ tình hả?”

Thâm tâm Tại nói: Tỏ tình á? Cả đời này đừng hòng nghe được lời tỏ tình của phó tổng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giám đốc Trương, trừ phi bỏ thêm tiền.

“Không phải tỏ tình, đừng đồn bậy.”

Giọng nói của Tại trở nên lạnh lùng, Tiêu Địch không dám hỏi thêm câu nào nữa, cậu cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thật lúng túng.

Cậu lại khịt khịt mũi, không khỏi lẩm bẩm nói: “Mùi xúc xích nướng này, thơm quá.”

Thiên vừa rồi mới ăn xong xúc xích nướng, dựa đầu vào bên người Tiêu Địch, nhìn vào hộc bàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của cậu tìm sữa chua Thỏ Trắng.

Tại nhân lúc không ai chú ý kéo về.

“Con nhìn một xíu thôi.” Thiên ngoan ngoãn nói.

“Không phải ở nhà mới mua hai thùng sao, sáng nay con uống hết hai túi rồi.” Tại Dã không bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẻ ngoài đáng yêu của lừa gạt.

Thiên dùng tay trái ôm lấy cánh tay anh, nói: “Con muốn mang hai túi cho mẹ uống.”

Tại đã sớm nhìn thấu bé, lạnh lùng nói: “Rồi mẹ nói không cần, vậy con uống hết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đúng không?”

Anh không bị mất hếtức như phó tổng giám đốc Trương, đối phó với đứa con gái này, kinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghiệm của anh thể nói rất phong phú.

Anh thấy Thiên giống như Tôn Ngộ Không thể biến thành nhiều dáng vẻ yêu quái.

Hết một tiết học, Trương Thanh Hạc liếc nhìn tòa đối diện, thấy bóng dáng của đàn anh Tại Dã.

Anh đang dựa vào cửa sổ,Thiên đang trong lòng anh, gối đầu lên tay anh. thế giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hệt như trong lòng trước đây.

Nhìn thêm một lần nữa, Trương Thanh Hạc lại tiếp tục học bài.

Sáng hôm sau, Trương Thanh Hạc gặp lại Thiên, hôm nay xách một chiếc túi chạy đến,trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 túi lấy một thứ gì đó.

“Cái này uống ngon lắm, mẹ, con cho mẹ uống nè.” đặt hai túi sữa chua lên bàn, sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó ánh mắt háo hức nhìn mẹ.

Trương Thanh Hạc sửng sốt một lúc, chần chừ một lúc, nói: “Cảm ơn con?”

không thích uống thứ này, nhưng nhìn thấy đôi mắt sáng ngời của đứa trẻ, cô vẫn chạm vào một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 túi, cắm ống hút uống một ngụm.

“Có ngon không mẹ?” Thiên hỏi.

Trương Thanh Hạc nhìn nuốt nước miếng, lặng lẽ trả lại túi còn lại cho bé.

chút xấu hổ ăn đồ ăn của trẻ nhỏ.

Mỗi ngày Thiên đều đi một vòng qua đây, ngoài sữa chua, còn chia sẻ đồ ăn nhẹ như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kẹo m út, xiên sơn tra, khoai lang sấy với Trương Thanh Hạc.

bé còn giúp Tại đưa một tờ giấy nhỏ cho cô.

Trương Thanh Hạc mở bức thư nhỏ do Thiên đưa, nhìn thấy câu rồng bay phượng múa trên đó.

“Thiên nói cuối tuần muốn ra rạp xem phim Heo Nhỏ, em muốn đi cùng không?”

Trương Thanh Hạc cầm bút, viết hai từ bên dưới.

“Không đi.”

Trường cấp ba của họ chỉ được nghỉ ngày Chủ nhật, mỗi cuối tuần, Trương Thanh Hạc đều nhà, buổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sáng dọn dẹp nhà cửa, tự mình làm một ít đồ ăn, buổi chiều đi làm gia cho một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 học sinh cấp 2 trong tiểu khu để kiếm chút ít học phí.

Sáng sớm chủ nhật, tiếng cửa nhà cô.

Nhìn thấy Tại Thiên qua mắt mèo, Trương Thanh Hạc thở dài thườn thượt, mở cửa.

mặc một bộ đồ ngủ họa tiết hoạt hình, tóc búi sau đầu, đeo một chiếc tạp dề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được tặng khi mua dầu ăn.

Sau khi mở cửa, Trương Thanh Hạc nhìn thấy Tại đang ôm một hoa tulip cánh kép màu hồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất lớn trên tay.

Suýt chút nữa đóng sầm cửa lại.

“Không phải anh tặng.” Tạisớm đoán được tình hình, mở miệng trước.

Thiên nói theo: “Con tặng mẹ đó! Mẹ ơi, chúc mừng Ngày của Mẹ ạ!”

Đồng tử của Trương Thanh Hạc rung lên.

Ngày của Mẹ… Ừm, hôm nayNgày của Mẹ…

Nhưng ngày lễ này có liên quan gì đến cô chứ! Ở tuổi của cô, làm sao có thể mừng Ngày của Mẹ???

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Gia Đình Hạnh Phúc Của Trương Thanh Hạc, Gia Đình Hạnh Phúc Của Trương Thanh Hạc Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Gia Đình Hạnh Phúc Của Trương Thanh Hạc Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Gia Đình Hạnh Phúc Của Trương Thanh Hạc Truyện Ngắn, truyện Truyện Ngắn hay, Gia Đình Hạnh Phúc Của Trương Thanh Hạc Hiện đại, truyện Hiện đại hay, Gia Đình Hạnh Phúc Của Trương Thanh Hạc full, Gia Đình Hạnh Phúc Của Trương Thanh Hạc online, read Gia Đình Hạnh Phúc Của Trương Thanh Hạc, Chu Vu Gia Đình Hạnh Phúc Của Trương Thanh Hạc

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 5 — Gia Đình Hạnh Phúc Của Trương Thanh Hạc

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc