GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 44: Hôn cô quyến luyến

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Hoàng Mẫn Kiệt vừa xuất hiện đại sảnh, các phóng viên liền nhao nhao, muốn chen lên phỏng vấn anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta, anh ta không nói một lời liền quay người bỏ đi, cô vội vàng đi theo. Trong thang máy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh ta cũng không nói gì, lên lầu liền dẫnvào phóng tiếp khách đó, sau đó đi qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hành lang, vòng qua bức bình phong gỗ cây tử đàn, hóa ra sau bức bình phong đó chính© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một phòng làm việc rộng rãi, chiếm hơn 100 m2, rộng đến mức giống như hội trường, một bàn làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 việc trước cửa sổ, anh ta giờ mới nói: “Đây là phòng làm việc của ngài Dịch.”

 

vừa nhìn thấy bóng dáng quen thuộc ấy trước cửa sổ liền thở phào nhẹ nhõm: “Tạ trời tạ đất! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Anh ấy vẫn bình an ngồi ở đây!”

 

Hoàng Mẫn Kiệt lặng lẽ lui ra, anh quay mặt lại, dập điếu thuốc vào gạt tàn, nói nhàn nhạt: “Em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến làm gì, xem trò hề của anh sao?”

 

lại muốn khóc,đứng đó, đờ đẫn đứng ở đó. chạy đến giống như bị điên, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để lại nghe thấy lời nói đau lòng ấy sao? Giọng điệu của anh vẫn lạnh nhạt như thế: “Có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lẽ anh phải chúc mừng em, Giản phu nhân? gì em sớm muộn cũng sẽ làm Giản phu nhân. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Coi như anh nhìn lầm em, không ngờ em lại bán rẻ anh.”

 

nắc nghẹn cố gắng kiềm nén nước mắt chảy xuống:”Em chưa từng bán rẻ anh.”

 

Khóe môi anh hiện lên một nụ cười mỉa mai: “Ngân hàng Hà Ngân Nhật Bản dừng tín dụng của Đông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cù, chẳng lẽ em dám nói chưa từng bán rẻ anh sao?”

 

cắn môi, kiềm nước mắt, cô hít một hơi, anh không tin như vậy. Uổng công cô không màng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tất cả đến gặp anh, anh vẫn không tin cô, ngay cả sự tự tôn đều không tiếc, anh lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chà đạp một lần nữa.thật hèn hạ, chỉ vì yêu anh, mới tự đến để anh sỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhục thế này. Cô nói: “Được rồi, em đi.”

 

quay người bỏ đi thật, anh lại thật sự không nói một tiếng. càng đi càng nhanh, đã đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến chỗ bức bình phong, bản thân cuối cùng vẫn không nhẫn nhịn được, trong chốc lát quay đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại. Anh đứng ở dưới cửa sổ, ánh nắng giữa thu chiếc vào khuôn mặt anh rất ràng, vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn thấy quay đầu lại, theo bản năng anh muốn quay mặt đi, nhưng đã nhìn thấy rồi! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

Trên mặt anh không ngờ lạinước mắt!

 

Tầm nhìn của hồ,quên mất từng đọc được trong một cuốn sách: “Người đàn ông chịu rơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nước mắt bạn, nhất định yêu bạn sâu sắc.”

 

Anh bản lĩnh như vậy, anh viết nên truyền kỳ trong giới kinh doanh, 27 tuổi anh liền đảm nhận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chức chủ tịch của Đông Cù, việc gì anh cũng làm được, kỳ tích nào anh đềuthể tạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra, anh lẽ là đánh đâu thắng đó, nhưng, anh đang khóc, anh khóc cô.

 

chạy lại, lao vào lòng anh, vùi đầu khóc lóc. Anh ôm thật chặt, ôm chặt như thế, dường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như sợsẽ tan theo không khí vậy. Anh yêu cô, anh yêu từ trước! Chỉ chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từng nói với cô. Không! Anh đã từng nói, lần uống say đó, anh đã từng nói….

 

khóc hu hu, giống như đứa bị tủi thân, cô vừa khóc vừa mắng anh: “Dịch Chí Duy! Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đồ xấu xa! Anh con côn trùng hồ đồ! Anh đuổi em đi! Anh mắng em! Anh ép © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 em vào đường cùng! Anh ép em vào tay của Giản Tử Tuấn! Anh ép em suýt nữa kết hôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với anh ta! Em hận chết anh! Anh đồ xấu xa!”

 

Anh yên lặng kệ mắng, vùi mặt thật sâu vào trong tóc cô.

 

“Anh thật tàn nhẫn! Anh nói với em những lời như thế! Anh ép em bỏ đứa đi! Anh không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lương tâm!”

 

mắng đến kiệt sức, cũng khóc đến kiệt sức. Anh vẫn ôm thật chặt, dường như vĩnh viễn cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không buông tay ra nữa.nức nở, dựa vào vai anh.

 

Cuối cùng, anh mở miệng, nói: “Thánh Hâm, anh yêu em.”

 

Nước mắtlại trào lên,nói: “Anh còn khiến em khóc!”

 

Anh hôn cô, dỗ dành cô, giống như vỗ một đứa trẻ nói, “Xin lỗi”. chưa từng yên tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như vậy, chưa từng mệt mỏi như thế, cô giống như con thuyền nhỏ trải qua hết mưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 to gió lớn, cuối cùng đi vào cảng, cập bến.lại ngủ thiếp đi thật sâu trong lòng anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như thế.

 

Lúc tỉnh dậy đã chiều tà, ngủ trên ghế pha, trên người đắp áo khoác của anh, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nắm tay cô, đầu dựa vào ngực cô, cũng đang ngủ. không dám động đậy, chỉ thể di © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyển ánh mắt, vừa nhìn liền thấy Hoàng Mẫn Kiệt, anh ta đang cửa nhìn vào,đỏ mặt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vội vàng ngồi dậy, Dịch Chí Duy cũng tỉnh giấc, thấy Hoàng Mẫn Kiệt liền hỏi: “Việc gì?”

 

“Mọi người đều đã đến phòng họp rồi.”

 

“Tôi đến ngay.”

 

Hoàng Mẫn Kiệt đi rồi, anh hôn cô: “Ở đây đợi anh tan ca—–có lẽ phải đợi một lúc lâu, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi họp với bọn họ. Nếu đói thì bảo nhà hàng dưới đưa cơm đến, đường dây nội bộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của nhà hàng 1733, việc thì gọi vào điện thoại phòng họp, đường dây nội bộ 1872, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cần thì tìm phòng thư ký, ở ngay bên ngoài cửa, gọi điện cũng được, số điện thoại nội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bộ em biết rồi.”

 

ngoan ngoãn gật đầu. Anh đứng dậy, đi vài bước, bỗng nhiên lại quay đầu lại, chần chừ hỏi: “Em……sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không đi mất chứ?”

 

Sự chua xót trong lòng lại dâng lên, lắc đầu thật mạnh: “Em thề, sẽ không bỏ đi.”

 

Anh cũng cảm thấy cử chỉ của mình hơi trẻ con, cho nên cười đánh trống lảng: “Sao anh….lại sợ như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy……”

 

Đúng thế,cũng rất sợ, sợ giấc này, trong chớp mắt sẽ tỉnh dậy, sợ anh hễ đi ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngoài, sẽ thay đổi ý định, không còn cần nữa! Tất cả đến quá đột ngột, dễ dàng như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế, khiến sợ hãi. Cô mong mỏi lâu như vậy, mất đi lâu như vậy, sợ tất cả đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không phải thật, chỉ sợ suy nghĩ chủ quan của cô, chỉ giấc của cô.

 

Anh lại quay lại quyến luyến hôn cô, bây giờ mới than một tiếng, đi đến phòng họp.

 

Cuộc họp đó quả thật rất lâu, lúc anh quay lại cô lại đã ngủ, lúc anh bế lên cô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mới tỉnh, cô hỏi: “Chúng ta đi đâu vậy?”

 

Anh đáp “Trời tối rồi, chúng ta về nhà.”

 

nói: “Đặt em xuống đi——Trên bàn xào em gọi cho anh, chỉ sợ nguội hết rồi.”

 

Anh nói: “Chúng ta đem về ăn.”

 

Anh cầm hộp mỳ xào đầy dầu mỡ lên, biết, đặc biệt gọi cho anh, nên anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không chịu vứt đi, muốn đem về. Anhcon nhà gia thế, rất chú ý ăn mặc, mặc một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bộ vet Amandi cầm mỳ xào,việc anh vốn không thể làm, nhưng anh lại đã làm.

 

Khóe mắt lại nóng lên: “Vứt đi, về em xào cho anh ăn.”

 

Anh nói: “Trong tủ lạnh chẳng đồ gì cả.”

 

Cô nói: “Chúng ta đi mua.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Gấm Rách, Gấm Rách Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Gấm Rách Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Gấm Rách full, Gấm Rách online, read Gấm Rách, Phỉ Ngã Tư Tồn Gấm Rách

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 44 — Gấm Rách

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc