GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 4: Quên mất không nhắc nhở cô nhất định không được yêu tôi

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

16 Tháng 3

 

ta khóc vừa khóc, Thánh Khi, Thánh Hi đều đi vào, hai chị em liền khuyên: “Mẹ, đừng khóc.” Thánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khi nói: “Chị cả ra nước ngoài việc, sao lại không về chứ?” Thánh Hi cũng nói: “Chị cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xưa nay tình có nghĩa, sao thể làm việc như thế? Máu mủ ruột thịt, sao mẹ vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không yên tâm hả?”

 

Phó hứ một tiếng: “Mấy đứa hiểu cái quái chứ! Nếu không phải mẹ nói hộ cho mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đứa, bây giờ chút ít này mấy đứa cũng không có! Cái máu mủ ruột thịt, cha các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con bị ma quỷ hoặc, chỉ nhận ta một người họ Phó. Coi mấy mẹ con chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chứ? Ngay cả xách giày cho người ta cũng không xứng!”

 

Thánh Khi nói: “Mẹ! Mẹ thật hồ đồ.” Gượng cười với Thánh Hâm: “Chị cả, chị đừng chấp mẹ. Sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khi cha xảy ra chuyện,cũng đã đau lòng đến mức hồ đồ rồi.” Thánh Hi nâng Phó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dậy: “Mẹ, chúng ta về phòng nghỉ ngơi.” Hai chị em vừa dỗ vừa khuyên, đưa Phó đi. Thánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hâm cũng đã quá mệt mỏi với sự gây chuyện này, bất lực ngồi trên giường nhìn vali hành lý. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thánh Khi lại đi vào, cũng đờ đẫn nhìn hành lý của cô.

 

gọi một tiếng: “Thánh Khi.”

 

Thánh Khi ngẩng đầu lên, yếu ớt nói: “Chị cả, chị sẽ không thật sự bỏ lại tụi em không quản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chứ, đúng không?”

 

cay cay mũi, Thánh Khi chầm chậm đi lại, ngồi xuống trước giường, dựa đầu vào đầu gối cô, trịnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trọng, dựa dẫm: “Chị cả…..tụi em không còn cha, không thể không còn chị……”

 

Dòng nước nóng trên đầu gối chầm chậm chảy xuống chân thấm ướt đẫm, mắt nóng lên, nước mắt dường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như lại muốn chảy xuống. dựa cằm xuống đầu em gái, mùi hương trên tóc bay vào mũi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dùng tay ôm em gái, phải cho bản thân mình biết, cô không chỉ phải sống cho cha và © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bản thân mình, cònem trai em gái, cô còn còn máu mủi ruột thịt. Bất kể thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào, phải nghĩ cách, tiếp tục sống cho thật tốt.

 

Trong đại sảnh sân bay J.F.K New York, Hoàng Mẫn Kiệt thư ký riêng của Dịch Chí Duy đến đón cô. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cô và Hoàng Mẫn Kiệt chào hỏi qua mấy lần, ấn tượng trước đây đều rất lãnh đạm. Hôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nay cũng không hề nhiệt tình, chỉ nói: “Ngài Dịch bảo tôi đến đón cô”. Liền gọi lái xe đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cùng giúp xách hành lý.

 

được đưa đến một khách sạn sắp xếp ổn thỏa. Vừa mới tắm xong, gột sạch bụi bặm và mệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mỏi trên đường, điện thoại liền vang lên. Dịch Chí Duy gọi đến: “Sao rồi, trên đường thuận lợi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chứ?”

 

“Cũng ổn.”

 

“Tôi nhà hàng dưới lầu đợi cô, giúp tẩy trần.”

 

dập điện thoại, tim đập vừa nhanh vừa gấp, mất bình tĩnh giống như diễn viên lần đầu ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắt lên sân khấu. Quần áo là đạo cụ quan trọng nhất, nhưngchọn đi chọn lại, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một bộ vừa ý. Không phảikiểu dáng tầm thường, chính là mùa sắc quá bình thường. Cuối cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93quyết tâm, tùy tiện lấy ra một bộ mặc vào, nhìn đi nhìn lại cô không thể bằng những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 minh tinh đó.

 

Lúc đi vào nhà hàng, tim vẫn cứ đập thình thịch. Dịch Chí Duy xưa nay phong độ, đứng dậy giúp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kéo kéo ghế, rồi mới quay lại chỗ của mình. xét một lát, cười nói: “Tôi còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho rằng sẽ nhìn thấy một con khổng tước giang cánh, hóa ra đã phỏng đoán sai.”

 

cũng cười một lát, thản nhiên nói: “Dù gì tôi thể nào cũng không thể so với Chúc Giai Giai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của anh được, dứt khoát mặt mộc yết kiến thôi.”

 

Anh cười nhỏ một tiếng, liền đưa tay ra gọi phục vụ chọn món.

 

Anh tuyệt nhiên không nói đến công việc, cũng chỉ thuận theo anh câu được câu không nói một số © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 điểm du lịch New York. Ăn một bữa cơm, thật sự hơi vất vả. Ở bên cạnh người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thông mình như anh, còn phải mưu tính anh, quả thật một việc vất vả. Còn phải phòng thủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghiêm ngặt, đề phòng bản thân mình lại bị lừa. chỉ còn lại bản thân mình, một khi cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gốc cuối cùng cũng bị hao mòn,sẽ không còn ngày vùng mình lên nữa.

 

Uống xong phê sau bữa trưa, anh liền nói: “Tôi phòng bên cạnh cô, chúng ta về phòng nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện thôi, ở đây ồn quá, không thích hợp để nói chuyện.”

 

Điều nên đến thì không thể tránh khỏi. không nói đứng dậy, anh giúp lấy túi xách tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đưa cho cô. Hai người liền đi thang máy lên lầu. Phòng anh tuy bên cạnh cô, nhưng rộng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rãi hơn rất nhiều, từng buồng từng buồng, đâu đâu cũng bày đầy hoa tươi hoa quả. Anh cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói: “Vốn định đặt căn phòng bộ ba phòng bình thường, nhưng khách sạn chỉ còn lại Honey moon suite, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi đành check in.”

 

hơi lúng túng, cố gắng tìm lời để nói: “Anh đến bàn công việc à? Đã xong việc chưa?”

 

Anh mỉm cười: “Chẳng việc gì phải làm cả. Tôi chỉ đây đợi cô—-Đài Bắc người nhiều lắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện.”

 

Thật ra cô cũng đoán được mấy phần, nhưng nghe anh thẳng thắn nói ra, quả thật bất ngờ. Tim © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đập thình thịch, cầm chai nước lạnh trên bàn rót nước, uống vào không hề cảm thấy lạnh, nhưng trái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tim đập gấp gáp như vậy, làm sao cũng không tìm được lời để nói. Do đó đi đến bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cửa sổ, nhìn ra cảnh phố: “Ban công này quả thật không tồi, bên chỗ tôi không nhìn thấy con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phố đó.”

 

Anh cũng đi lại, ôm lấy vai từ phía sau: “Cảnh đêm càng đẹp hơn đó, tôi mời đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngắm cảnh.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Gấm Rách, Gấm Rách Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Gấm Rách Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Gấm Rách full, Gấm Rách online, read Gấm Rách, Phỉ Ngã Tư Tồn Gấm Rách

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 4 — Gấm Rách

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc