GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 76

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Gió Bắc thổi đến, trời đã trở lạnh.

Bên ngoài thành Du Khê Châu, đô đốc Hạ Lan đi tới đi lui, một bụng tức giận chẳng biết trút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 vào đâu.

Sau lưng nửa thành trì đã bị lửa thiêu rụi, bên cạnhmấy cỗ thi thể đặt nằm sát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 nhau.

Lúc y tiền tuyến cùng các vị đô đốc phụng lệnh kháng địch thì bỗng nhận được quân lệnh của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 Đại đô hộ, lệnh y trở lại Du Khê Châu khắc phục hậu quả, lúc này mới hay Đột Quyết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 đã tấn công vào trong thành của y, thậm chí còn bắt mấy vị phu nhân kể cả phu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 nhân của y, hơn nữa cả phu nhân Đại đô hộ cũng gặp nguy hiểm.

Từ đằng xa, một tốp người cưỡi ngựa chiến lao đến.

Đô đốc Hạ Lan quay sang, sắc mặt nghiêm nghị, vội rảo bước đi tới đón, xốc vạt áo quỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 xuống.

Ngựa chiến đến nơi thì đồng loạt dừng lại.

Phục Đình một người một ngựa, từ trên cao nhìn lướt qua tình hình chung quanh, hỏi: “Đã điều tra kỹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 chưa?”

Đô đốc Hạ Lan cau mày bẩm báo: “Bẩm Đại đô hộ, đã điều tra kỹ rồi, những kẻ phóng hỏa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 hôm đó chính bọn này.”

“Tự tử cả rồi?” Phục Đình lạnh lùng nhìn, một hàng năm sáu thi thể, bên mép tên nào cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 vệt máu đen dấu hiệu của việc uống thuốc độc.

Đô đốc Hạ Lan đáp: “Vâng, bọn chúng đã mưu tính trước, vừa bị lộ đã lập tức tự tử, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 tốp lính Đột Quyết bắt được trong thành cũng vậy, hệt như đã hẹn trước, đồng loạt tự tử.”

Phục Đình thúc ngựa đi tới, chậm rãi đi một vòng quanh mấy cỗ thi thể kia, rút đao sau eo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 ra khều mặt một người trong đó, quan sát ngũ quan một hồi, đoạn nói: “Đây không phải người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 Đột Quyết.”

Tuy cũng diện mạo người Hồ nhưng vẫn điểm khác người Đột Quyết, người bình thường chưa chắc nhận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 ra, nhưng chàng thì thể phân biệt rõ.

La Tiểu Nghĩa đi đằng sau nói: “Rốt cuộc là có chuyện vậy, đám người Hồ này chạy vào thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 giúp người Đột Quyết phóng hỏa?”

Đô đốc Hạ Lan nổi đóa, nhưng không tiện phát tiết trước mặt Đại đô hộ nên nói: “Đúng thế, đám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 này đánh từ sau tới, lẽ chính chúng không phải Đột Quyết nên mới thể thuận lợi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 trà trộn vào thành…”

Y càng nói càng tức, đằng trước Du Khê Châu biên giới, còn phía sau đương nhiên đất Bắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 Trung Nguyên. Lính thủ thành thấy bọn chúng từ sau Du Khê Châu tới thì tưởng người của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 mình, chiến sự cùng đường nên mới chứa chấp. Nào ngờ vào được thành rồi, bọn chúng lại nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 lúc nửa đêm dùng tiếng Đột Quyết phóng hỏa, gây ra hỗn loạn, tạo hội cho quân Đột Quyết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 công phá cổng thành.

Sau khi các binh thủ thành biết được tin này, tự thấy lỗi với đất Bắc bách tính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 nên đã rút gươm tự vẫn.

Đã không hỏi được lại còn tổn thất thật, thậm chí liên lụy đến các binh thủ thành, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 bảo y không tức sao nổi.

Phục Đình không nói gì, thu đao vào vỏ.

Đô đốc Hạ Lan cảm nhận sâu sắc sự thiếu trách nhiệm, nơm nớp tiến tới nghe lệnh.

Lúc này chàng mới lên tiếng: “Chỉnh đốn lại Du Khê Châu, tìm các tướng đã hy sinh về, đợi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 hết chiến tranh thì hậu táng.”

Chàng nói mấy câu liền nhưng không nhắc đến chuyện phạt y, đô đốc Hạ Lan hiểuđợi kết thúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 cuộc chiến sẽ giải quyết sau, bèn cúi đầu lĩnh mệnh.

La Tiểu Nghĩa đang định đi tới thảo luận chuyện này với Phục Đình, thì bỗng từ xa có trinh sát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 tức tốc đến báo ——

“Đại đô hộ, chư vị đô đốc ở tiền tuyến đã bị Đột Quyết tấn công!”

Phục Đình nhìn hắn, lập tức thúc ngựa đi ngay.

La Tiểu Nghĩa hiểu ý, tạm thời im lặng theo chàng ra chiến trường.

***

Chỗ của các vị đô đốc nằm hướng Đông Bắc của Du Khê Châu, còn doanh trại của Phục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 Đình thì chắn ngang phía TâyDu Khê Châu.

Ngoài ra, Phục Đình còn bảo La Tiểu Nghĩa điều hai đội ngũ mai phục trong tối, những người khác không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 hay biết.

Đội ngũ khắp nơi như các chi của bốn phương, rải rác quanh Du Khê Châu.

Trời đột nhiên sẩm tối, mâyxuống, gió bắc thét gào.

Ngay khi các vị đô đốc hướng Đông Bắc dẫn quân đẩy lùi địch thì một nhóm kỵ binh Đột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 Quyết đã lặng lẽ đột nhập vào biên giới, tấn công vào doanh trại.

Trong quân doanh vẫn treo cờ xí, thậm chí khói bếp nấu cơm vẫn nghi ngút như thường.

sắt xông vào không chút lưu tình, loan đao lên xuống chém khắp doanh trướng, tiếng Đột Quyết nổi lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 bốn phía, nhưng ngay sau đó chúng lại ngó nhìn xung quanh.

Trong doanh trại chẳng lấy một người.

Cờ lẫn khói bếp đều dấu hiệu giả.

Ngay tức khắc, âm thanh gầm thét kêu giết kéo đến.

Bụi cuồn cuộn từ xa tới gần, nơi đây hệt như biển lớn, từ đằng xa cơn sóng cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 ập tới.

trên cao phía đối diện, Phục Đình đang ngồi trên ngựa.

Ngựa bọc thiết giáp, tay chàng đè lên đao, mắt nhìn về nơi xa.

Cơn sóng ập đến bộ binh trong quân của chàng, sau khi đến gần thì lập tức nhảy xuống ngựa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 trong tay từng người những thanh đao cán dài sắc bén.

Đó mạch đao dùng để trảm ngựa, được chế tạo để đối phó với chiến của Đột Quyết.

Đao chém ngang, ngựa đứt lìa, kỵ binh ngã xuống, ưu thế không còn.

Trong khói bụi thoang thoảng mùi máu.

La Tiểu Nghĩa đội mũ giáp vào, hỏi: “Tam ca, nhóm kỵ binh này không đông, lẽ chỉ quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 tiên phong, chúng ta cần động thủ không?”

Phục Đình nhìn chằm chằm bên dưới, mắt sáng như ưng: “Đợi thêm đi.”

Vừa dứt lời thì ở xa tiếngngựa ầm ầm, thêm một đội kỵ binh xông đến.

La Tiểu Nghĩa chửi một câu: “Đám cẩu Đột Quyết quá xảo trá, nhiều năm thếvẫn đầy rẫy thủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 đoạn.”

Phục Đình không lên tiếng.

Nếu trước đó Đột Quyết đã dùng lửa tấn công Du Khê Châu, thì nhất định đãmột nhóm binh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 lính đợi sẵnngoài biên giới Du Khê Châu, để dễ bề giáp công trong ứng ngoại hợp.

Đáng tiếc không chiếm được Du Khê Châu, song đại quân của chúng cũng không ngồi không, vẫn tấn công vào, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 điều đổi thành tập kích doanh trại bất ngờ.

Bỗng Phục Đình nhìn thấy cờ trong đội ngũ giơ lên, chữ Đột Quyết viết họ A Sử Na.

Hai quân giao phong, lại thấy chính giữa toán kỵ binh mới đến của đối phươngngười xuống ngựa, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 rút ra mạch đao xông vào kỵ binh của chàng.

“Sao bọn chúng lại mạch đao của triều đình ta được!” La Tiểu Nghĩa kinh ngạc la to.

Phục Đình lạnh lùng: “Lên!”

Sau tiếng ra lệnh, một đội ngũphía sau lập tức ùa đến đổ xuống núi, như trận hồng thủy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 màu đen lao tới.

La Tiểu Nghĩa đang định thúc ngựa đi thì bị Phục Đình giữ lại: “Đừng vội.”

Bọn họ cần chờ nữa.

La Tiểu Nghĩa nói: “Tam ca cản đệ làm gì, đệ thấy con rắn kia rồi.”

Trong chiến trận bên dưới, chủ soái của đối phương đã lộ mặt dưới cờ.

Đó một đàn ông một mắt lật tròng trắng, mặt hạt giáp Đột Quyết,sắt đè xuống bím © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 tóc, đôi mắt âm trầm ngước lên, nhìn chằm chằm vào Phục Đình.

Phục Đình cũng đang nhìn hắn, cách xa hơn trăm trượng, tên kia bị bao vây kín mít.

“Con rắn A Sử Na Kiên.” La Tiểu Nghĩa khinh thường.

Phục Đình rút đao ra, bỗng nói: “Đệ phải nhớ kỹ gương mặt hắn.”

La Tiểu Nghĩa ngẩn người, chỉcái bản mặt rắn thì nhớ làm gì?

A Sử Na Kiên là vương tộc Đột Quyết, trước đây Phục Đình không hề coi hắn ra gì, cho đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 trận chiến trong mấy năm trước thì mới đặt tên Hữu tướng quân của Đột Quyết vào trong mắt. Huống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 hồ về sau còn phát hiện ra chuyện trinh sát và xâm lăng đều liên quan đến tên này. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189

lẽ kẻ luôn chủ chiến với đất Bắc từ trước đến nay chính hắn.

Nhưng chỉ nhìn từ xa một cái như thế, A Sử Na Kiên lập tức lùi về sau, kỵ binh Đột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 Quyết tức tốc xông lên, liều chết chống cự bảo vệ hắn rút lui.

Bởi bên cạnh thêm một toán binh xông đến.

Đây một trong đội ngũ Phục Đình bảo La Tiểu Nghĩa sắp xếp, chỉ đợi thấy cờ của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 A Sử Na thì lập tức động thủ.

Sau một hồi tác chiến, chẳng mấy chốc đã thấy binh của chàng đã tăng lên, chiếm được đa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 số, lại đợi tới lúc quân địch đã mệt thì mới tấn công, cuối cùng kỵ binh Đột Quyết phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 nếm mùi thất bại.

Chàng tính rất chính xác, điều duy nhất không ngờ bọn chúng cũng mạch đao, đó binh khí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 nghiêm cấm để lọt ra ngoài, thế nay lại lọt vào tay Đột Quyết.

“Để đao của bọn chúng lại.”

Trinh sát nhận lệnh, đánh ngựa đi vẫy cờ, trống trận nổi lên, tất cả binh vung tay hạ sát. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189

Đường lui rút về biên giới của A Sử Na Kiên đã bị chặn, không thể quay về lối cũ, cuối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 cùng hắn đổi hướng, kéo theo màn bụi rời đi hướng khác.

“Lúc này.” Phục Đình lập tức thúc ngựa phóng đi.

Toàn bộ đội ngũ còn lại đuổi theo.



La Tiểu Nghĩa theo sát, cuối cùng cũng đã hiểu ra, tam ca hắn muốn bắt sống con rắn kia.

Đã tập kích thất bại, A Sử Na Kiên tất sẽ gia nhập đội quân phe mình đang chiến đấu với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 các đô đốc bên kia.

Nhưng nếu đi dọc biên giới thì đó luôn có binh của đất Bắc trấn giữ, chỗ nhiều chỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 ít nhưng chắc chắn luôn người.

Thế nhóm lính Đột Quyết chỉ còn lại hơn ngàn người lập tức đổi hướng, biến thành đi vòng qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 Du Khê Châu, thẳng về hướng Đông Bắc, dễ dàng tấn công binh của đô đốc các châu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 biên cảnh từ phía sau.

La Tiểu Nghĩa vừa cưỡi ngựa chạy theo Phục Đình, vừa hổn hển nói: “Tam ca, đệ cảm thấy, tên rắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 A Sử Na chắc chắn là có ý định như vậy.”

Quả nhiên, A Sử Na Kiên như nhất trí với suy nghĩ của hắn.

Lúc đuổi theo sát nút đằng sau, hắn tận mắt chứng kiến nhân mã đối phương lao nhanh vào vùng hoang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 vu bên ngoài Du Khê Châu một cách trật tự, thậm chí từ xa đã thể trông thấy một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 góc thành bị đốt cháy Du Khê Châu, trong gió còn thoảng mùi khét.

“Huynh thấy chưa, rắn bò tới rồi.”

Phục Đình chẳng để tâm đến cách gọi lung tung của hắn, mắt nhìn thẳng vào bóng người đằng trước: “Tập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 trung đuổi theo, lẽ hắn sẽ đi vòng lớn hơn.”

Dễ nhận thấy tên này rất thủ đoạn dẫn binh, khi chỉ còn lại hơn một ngàn người thì lập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 tức đánh giá tình thế, kịp thời rút lui,đang lẩn trốn cũng không hoảng loạn.

E chúng đã bỏ công không ít chỉ để tiến vào đất Bắc.

La Tiểu Nghĩa còn chưa hiểu ý chàng lắm, từ nửa vòng lớn xa đã vòng qua Du Khê châu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 rồi bất ngờ xảy ra một cảnh tượng ——

Binhcủa A Sử Na Kiên không tiến đến đầu kia chiến trường tiếp tục đi vòng, tiến vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 sau Du Khê Châu, đó không phải đường dẫn về Đột Quyết, đúngđi vòng lớn hơn.

Mới đầu La Tiểu Nghĩa vô cùng ngạc nhiên, nhưng rồi sực nhớ chuyện tam ca hắn đã bảo hắn bài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 binh bố trận, một trong hai đội ngũ được bố trí ngay sau Du Khê Châu.

Lập tức nghĩ đến đám người Hồ phóng hỏa rồi tự sát cũngđến từ phía sau, chắc hẳn trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 chuyện này có liên quan chăng?

Kẻ giúp đỡ A Sử Na Kiên người bên mình?

Nơi đâyvùng đất hoang không có người nhưng cũng không bằng phẳng, khe rãnh chằng chịch, lại bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 cỏ dại bao phủ, tốc độ ngựa tự nhiên chậm lại.

Người của Phục Đình đã đuổi kịp, xông đến tấn công.

Hàng cuối của A Sử Na Kiên đã bị chặt đứt, nhưng hắn vẫn được thuộc hạ che chở đầu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189

Cách một khoảng cách rất xa, bỗng hắn ngoái đầu lại, cách đám đông chém giết nhìn về phía Phục Đình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 lộ ra ý cười không ý tứ.

La Tiểu Nghĩa nói không sai, tên này đúng rất giống con rắn độc địa.

Phục Đình thấy môi hắn mấp máy, thốt ra mấy câu.

Nếu không nhìn lầm thì đó tiếng Hán, hắn nói: Phủ Hãn Hải, khác xa xưa rồi.

So với ngày trước, bây giờ đã thêm rất nhiều binh lực để ngăn cản Đột Quyết, thậm chí còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 thể chia ra mấy hướng, đúng là hơn hẳn ngày trước.

Nhưng ngay sau đó, miệng hắn lại cử động nói một câu: Sớm muộn đều diệt.

Hắn duỗi tay ra, gập ngón cái xuống đầu tiên, rồi tiếp đến ngón áp út và ngón út.

Trong Đột Quyết, ngón cái chỉ cha mẹ, hai ngón kế bên đại diện vợ con.

Tức ý diệt tất.

Lần này đến La Tiểu Nghĩa cũng đã thấy, khiêu khích lớn lối thế, hắn giận đến mức muốn chửi thề, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 nhưng khi nghiêng đầu sang thì thấy Phục Đình sầm mặt lạnh lẽo, toàn thân bùng lên sát khí.

Phục Đình vung đao giải quyết một tên lính Đột Quyết tới gần, nghiêng đầu nhỏ giọng nói với hắn một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 câu rồi trở cổ tay, nắm chặt chuôi đao, thúc ngựa xông thẳng vào trận địa, thẳng đến trung tâm. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189

Kỵ binh Đột Quyết đột nhiên lao ra cản, nhưng đều bị chàng giết hết.

Khoảng cách càng rút ngắn thì chống cự càng mạnh. Khi Phục Đình sắp xông tới trước người A Sử Na © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 Kiên thì bỗng nhiên, từ đằng sau nhô lên một nhóm cung thủ, lập tức một trận mưa tên bắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 về phía binh của Phục Đình.

Đám đông vội tránh, La Tiểu Nghĩa ôm cổ ngựa giương mắt nhìn, đám người kia mặc Hồ phục, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 trông vẻ cách ăn mặc của người Hồ đất Bắc, giống hệt trang phục bọn lính Đột Quyết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 hôm đó đánh vào thành Du Khê Châu, trông thì như thợ săn bình thường, nhưng lại thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 thủ thợ săn bình thường tuyệt đối không có.

Lại nhìn Phục Đình, chỉ thấy chàng xoay lưng về phía mình, tay phải vung lên.

La Tiểu Nghĩa lập tức hô to: “Xuất!”

Nhóm binh đã mai phục sẵn từ phía sau bọn họ xông lên, giương cung đối kháng, một trận mưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 tên đáp lễ lại.

Hắn đã muốn sử dụng đội ngũ để hốt gọn tên A Sử Na Kiên kia từ lâu, nhưng vừa rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 Phục Đình mới nói nhỏ với hắn một câu: đợi viện binh của A Sử Na Kiên xuất hiện thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 sử dụng quân mai phục của chúng ta.

Gió nổi lên, nơi hai bên giao chiến ngập tràn đất cát.

Đám người đối diện như không ngờ đối phương cũng có mai phục, đội ngũ bỗng lỏng lẻo, lạicảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 giác hốt hoảng, chẳng mấy chốc đã bị giết.

Sức mạnh để A Sử Na Kiên phách lối đã không còn, cuối cùng không chống đỡ nổi đành phải bỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 chạy.

“Giữ người sống.” Phục Đình ra lệnh, đang định đuổi theo thì bị La Tiểu Nghĩa ngăn lại.

“Tam ca, huynh bị thương rồi.”

Nào chỉ chàng, rất nhiều người bị thương đã ngã xuống.

Phục Đình thuận theo ánh mắt hắn nhìn xuống tay, cánh tay không được áo giáp che chắn nên có mũi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 tên sượt qua, song cũng không sâu. Chàng cắn răng rút ra cầm trong tay, không phải mũi tên Đột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 Quyết, tay xoay một phát, thấy đầu máu dính mũi tên chuyển sang màu đen thì ánh mắt biến đổi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189

Nhưng chỉ chút thôi, chàng lập tức ngẩng đầu nhìn cuộc chiến, viện binh của đối phương đã bị quân mai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 phục bắt giữ, lúc bị đao gác trên cổ, bỗng chúng đồng loạt rút mũi tên trong tay đâm vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 cổ mình.

Lúc này La Tiểu Nghĩa mới phát hiện: “Nguy rồi, mũi tênđộc!”

***

Hơn nửa tháng trôi qua.

Tộc Bộc Cố sống dựa vào núi, không cảm nhận được động tĩnh bên ngoài, trái lại nơi đây cực kỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 êm đềm.

Trong lều, Trì ngồi thẳng nhìn con trai trong lòng, gương mặt bé đã nảy nở không ít, mở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 to đôi mắt trắng đen ràng nhìn thế giới mới lạ.

“Vẫn chưa tin à?” Nàng nhìn phía đối diện.

Trước mặtchiếc bàn làm từ gỗ hồ dương, rộng chừng một cánh tay, Bộc Cố Kinh cung kính ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 đối diện, bẩm báo: “Vâng phu nhân, tin tức quân sựtiền tuyến sẽ không đưa đến tộc Bộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 Cố, chúng tôi cũng đã đi tìm hiểu rồi không nhưng không tra được gì,lẽ phải mời Tào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 tướng quân đi một chuyến?”

“Không cần.” Trì không muốn Tào Ngọc Lâm đối mặt với người Đột Quyết sớm như vậy, vẫn nên để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 nàng nghỉ ngơi một thời gian nữa đã.

Bộc Cố Kinh vuốt chòm râu bạc phếch, nặn ra nụ cười an ủi nàng: “Phu nhân yên tâm, mấy ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 qua tế trong tộc xem bói đều cho ra kết quả tốt, ắt hẳn sẽ không sao.”

Trì không tin vào chuyện xem bói, chỉ cảm thấy với tính cách Phục Đình thì sẽ không như thế, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 chính chàng đã nói thì sẽ không chuyện thất hứa.

Chàng đã nói sẽ đến đón nàng, nhưng gần đến thời gian rồi đến một tin tức cũng chẳng có, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 thế nên mới thấy kỳ quái.

Rèm cửa vén lên, Tào Ngọc Lâm đi từ ngoài vào.

“Tẩu tẩu không cần lo cho ta đâu, ta vẫn thể ra ngoài thu thập thông tin.”

Nàng ấy đã đi tới ngoài lều nên hai câu vừa nãy đều nghe thấy.

Trì nhìn nàng, ôm con đứng dậy: “Thôi, tự ta đến doanh trại của chàng cũng được.”

Đại bộ phận binh của Phục Đình đang gần đây, một tháng qua đều ăn lương thực của tộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 Bộc Cố, nếu cứ đợi tiếp cũng không hay.

Bộc Cố Kinh vội bảo: “Hay phu nhân cứ chờ thêm xem sao, có lẽ Đại đô hộ sẽ đến nhanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 thôi.”

Đang nói thì bên ngoài tiếng ngựa thật.

Tào Ngọc Lâm lập tức ra ngoài nhìn, quay đầu lại hô: “Tẩu tẩu, đúng là người của tam ca rồi.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189

Trì đứng dậy, Tân Lộ đứng cạnh nhận lấy đứa trong tay nàng.

Nàng ra khỏi ngoài lều, nhìn bóng người phi ngựa đến dưới ánh nắng, phát hiện raLa Tiểu Nghĩa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189

“Tẩu tẩu.” La Tiểu Nghĩa ôm quyền: “Ta đến đón tẩu tẩu.”

Trì nhìn ra sau lưng hắn: “Chàng đâu rồi?”

La Tiểu Nghĩa nhìn nàng, ấp úng: “Tam ca… hiện tại không ổn lắm.”

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Dưới Mái Ngói Đơn Sơ full, Dưới Mái Ngói Đơn Sơ online, read Dưới Mái Ngói Đơn Sơ, Đang cập nhật Dưới Mái Ngói Đơn Sơ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 76 — Dưới Mái Ngói Đơn Sơ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc