GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 3

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Khắp hoa viên đâu đâu cũng ngát hương.

Gió nhẹ thổi qua, hương thơm thoảng vào mũi.

Nói xong, tôi không nói thêm lời nào.

Tam công tử Cố cũng lặng im hồi lâu. Cuối cùng, chàng đứng dậy, hành lễ với tôi:

"Nếu nhị nương không chê, tôi nguyện ý nhận lời hôn sự này. Sau khi thành thân, tôi sẽ dạy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 nhị nương đọc sách, học chữ. Trước lúc rời khỏi cõi đời, tôi nhất định thu xếp đường lui © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 chu toàn, để nhị nương từ đó không bị ai ép buộc, được sống cuộc đời thanh thản, tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 do tự tại."

Nghe vậy, tôi không cầm được nước mắt.

Chàng người thứ hai, sau vú và anh trai, khiến tôi cảm thấyngười thật lòng đối tốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 với mình.

Tôi vội vàng nói:

"Vậy chàng nhất định phải sống thêm nhiều năm nữa.”

"Sớm ngày tìm được thuốc giải, sống lâu trăm tuổi!"

*

Ngày hôn sự giữa tôi Cố Thừa Ngôn được định, Vương Du Hân xông vào phòng tôi, đập phá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 số đồ đạc, còn chỉ vào tôi chửi:

"Mày cũng xứng? Mày cũng xứng à?"

Chị ta định đánh tôi nhưng bị người ta giữ lại.

Tôi co rúm trong góc, sợ đến run lẩy bẩy.

Sau cơn giận dữ, chị ta lại cười lạnh:

"Một đứa ngốcmột kẻ bệnh tật chẳng sống được bao lâu, thật đúng là một cặp trời sinh."

Tôi muốn phản bác, nhưng Tứ Nguyệt đã nhanh tay bịt chặt miệng tôi.

Chúng tôi đều hiểu rõ, chỉ cần tôi mở miệng, hôm nay cả tôi lẫn Tứ Nguyệt đều sẽ không tránh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 khỏi một trận đòn.

Trước khi rời đi, Vương Du Hân còn nói:

"Mày nghĩ được về đây, gả cho Cố Thừa Ngôn, mày sẽ trở thành nhị tiểu thư nhà họ Vương sao? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 Cha mẹ sẽ yêu thương mày ư? Mày chỉ một sao chổi khắc cha khắc mẹ thôi, chẳng ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 yêu mày đâu."

Tôi không đồng tình với lời chị ta nói.

Tôi chưa từng mong cha mẹ yêu thương mình. Yêu hay không yêu thì có can hệ gì?

Tôi đâu phải không người yêu thương.

Tô có vú, anh trai. Họ đều thương yêu tôi.

Sau khi định thân, cuộc sống của tôi nhà họ Vương không hề thay đổi, vẫn chỉ một cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 bóng.

Mẹ cũng không gọi tôi qua căn dặn bất cứ điều gì, nghe nói quản gia chuẩn bị của hồi môn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 cho tôi

Cho bao nhiêu, tôi nhận bấy nhiêu, chẳng tranh giành làm gì.

tôi biết, tranh cũng không được.

Áo cưới là do hiệu may đến đo đạc, làm cho tôi một bộ coi như tạm ổn.

Chẳng chuyện phải gả con gái đi cho thật vẻ vang.

Nhà họ Cố dường như rất vội vàng, vậy ngày tôi xuất giá được định vào mùng hai tháng mười, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 chỉ ba tháng sau.

Tôi mỗi ngày chỉ ngồi trong phòng ngắm hoa trà.

Tứ Nguyệt thì bận rộn hơn tôi, không ngừng ra ngoài hỏi tin tức.

Đến ngày mười ba tháng tám, mẹ sai Đan Họa tới truyền lời, nói Trung Thu năm nay tôi phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 yên trong viện, không được đi đâu.

Các chị em con thứ đều có y phục mới, còn tôi thì không.

Họ được ăn bánh Trung Thu, được đoàn tụ với cha và các dì, còn tôi thì không.

“...”

Tứ Nguyệt bất bình thay cho tôi.

Nhưng tôi lại chẳng mấy bận tâm.

Bởi tôi cũng chẳng tha thiết gì.

Khôngáo mới, không được ăn bánh Trung Thu cũng chẳng sao.

Chờ đến lúc tôi gả đi, ơn sinh dưỡng cũng xem như trả đủ, từ đó chẳng khác người dưng. Đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 vậy, cần chi phải tự chuốc phiền.

Sáng sớm ngày rằm tháng tám, Cố Thừa Ngôn sai người mang đến cho tôi bánh Trung Thu, đủ các loại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 hương vị.

Ngoài ra còn một bình rượu hoa quế nhỏ, một túi thơm hoa quế một bức tranh nhỏ vẽ hoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 quế.

Đêm ấy, khi trăng lên cao, tôi cùng Tứ Nguyệt ăn bánh Trung Thu, uống rượu, tôi cầm bức tranh tán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 dương loạn xạ đủ kiểu rồi ôm túi thơm chìm vào giấc ngủ thật ngon.

Trong phủ, tôi chẳng chút cảm giác tồn tại nào.

Hỷ sự hay tang sự trong nhà, tất cả đều chẳng liên quan đến tôi.

Chỉ Cố Thừa Ngôn cách vài hôm lại sai người mang đồ ăn đến, đôi khi một bức tranh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 nhỏ, vẽ một hai đóa hoa, sắc màu rực rỡ trông rất đẹp mắt.

Tôi không quan tâm hoa đó phải do chàng tự tay vẽ hay không. Điều tôi cần ghi nhớ© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 chàng đối xử tốt với tôi.

Tôi hy vọng chàng sống lâu thêm chút nữa.

vậy, mỗi ngày tôi đều cầu phúc cho chàng.

Tứ Nguyệt cười tôi thần thần bí, ta chỉ cười, không tranh luận.

Nguyện vọng của tôi không cần ai khác phải biết, chân thành hay không, tự tôi được.

Đến ngày hai mươi bảy tháng chín, chỉ còn vài ngày nữa là xuất giá, mẹ gọi tôi qua.

Sau khi hành lễ, tôi đứng cách một khoảng xa.

nhìn tôi từ trên xuống dưới, hồi lâu mới nói:

"Mày không xứng với tam công tử Cố."

Tôi nhìn bà.

tôi sinh ra đã không xứng, hay tôi chưa từng cố gắng nên không xứng?

Hay sinh không dưỡng, không dạy nên mới thành ra lỗi lầm này?

Tôi mím môi, không đáp.

"Nếu không phải hôn sự này không thể từ chối, chị gái mày cũng sắp gả cao, còn bọn con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 thứ thì chẳng ra thì làmđến lượt mày."

"Con gái đã gả đi như bát nước hắt đi, gả rồi thì theo chồng. Từ nay về sau dù có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 chuyện hay không thì cũng đừng trở về."

"Nhà họ Vương không hoan nghênh mày."

Tôi gật đầu:

"Phu nhân yên tâm, tôi đã nhớ kỹ."

"Mày gọi tao gì?"

Giọng phu nhân Vương phần gay gắt.

Tôi khó hiểu nhìn bà, hỏi ngược lại:

"Không phải ý ngài như vậy sao?"

thể ghét bỏ, vứt bỏ tôi.

Chẳng lẽ tôi không được phép từ bỏ bà?

Phu nhân Vương hít sâu vài hơi:

"Quả nhiêncon quỷ đòi nợ, không trái tim."

"Ra ngoài đi, những cần làm, thím hai của mày sẽ chỉ dạy."

"Dạ."

Ra khỏi phòng, tôi nghe thấy nói với Đan Họa:

"Biết vậy năm đó nên dìm chết nó đi. Ngần ấy năm thật uổng công nuôi một đứa ơn. Nuôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 một con chó còn biết vẫy đuôi."

Nhưng, tôi không phảichó.

Tôi là con người.

Tôithất tình lục dục, tôi không học vấn, nhưng tôi trái tim để cảm nhận, có mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 để nhìn, có tai để nghe.

Gieo nhân nào gặt quả nấy.

chưa từng cho tôi chút tình mẫu tử nào, vậy tại sao tôi phải như chó quỵ lụy cầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 xin?

*

Lần đầu gặp thím hai, ấy ngược lại đã thay phu nhân Vương tìm do biện hộ.

Nói thân thể không tốt...

Tôi chỉ cười nhìn bà, nụ cười trông rất ngoan ngoãn.

"..."

Thím hai im lặng một lúc rồi thở dài:

"Gả đi rồi sẽ ổn thôi."

Đúng vậy, gả đi rồi sẽ ổn thôi.

Tam công tử Cố đã hứa sẽ dạy tôi đọc sách viết chữ, chàng mất đi thì cũng sẽ sắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 xếp đường lui tốt nhất cho tôi.

Sau khi gả đi, tôi không còn người nhà họ Vương, chẳng còn liên quan đến nhà họ Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 nữa.

Của hồi môn của tôi không nhiều, nhưng đối với một người chưa từng thấy thế giới bên ngoài như tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 thì đã không ít rồi.

Thím hai nhìn danh sách của hồi môn, lại trầm ngâm.

"Thím hai thấy gì không ổn sao?"

"Mẹ cháu..."

Tôi không biết chữ, không hiểu được.

"Dù sao cháu sớm muộn cũng biết, nên thím cũng chẳng giấu làm gì. Ngoài sính lễ nhà họ Cố đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 sang để cháu mang về, những thứ được chuẩn bị cho cháu đều rất tùy ýrẻ tiền."

"Không sao cả, phu nhân nói đợi sau khi cháu xuất giá thì sẽ không qua lại với cháu nữa. Loại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 chuyện như ném bánh bao thịt cho chó này, ai muốn làm chứ."

“...”

Thuở trước chỉ đưa tôi đi xa, không bóp chết tôi ngay tại chỗ tôi đã cảm tạ trời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 đất rồi.

Về sau làm người dưng nước lã, cớphải để bụngsinh lòng oán giận nữa chứ.

Các a hoàn theo làm của hồi môn đều mua từ ngoài về, lại chưa được dạy dỗ tử tế, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 nói chi đến quy củ.

Thím hai trầm mặt xuống: "Du Vãn, thím hai cho cháu thêm vài nha hoàn hồi môn nhé."

"Thím hai, cháu khôngthôn trang, cửa tiệm thì phải lo liệu, trong tay cũng chẳng bạc, không nuôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 nổi nhiều người như vậy. Còn về họ, phu nhân cũng chưa giao giấy bán thân cho cháu. Đợi đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 khi cháu xuất giá sang nhà họ Cố, cháu sẽ trả họ về."

"Thím hai, người duy nhất cháu không nỡ xa Tứ Nguyệt. Nếu thímthể giúp cháu xin lại giấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 bán thân của em ấy, cháu sẽ ghi nhớ ân đức này của thím..."

Thím hai đã giúp tôi xin lại được giấy bán thân của Tứ Nguyệt, còn của bốn a hoàn hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 già nữa.

Ngày tôi xuất giá, sính lễ rất sài, chị em trong nhà cũng tránh xa tôi, phu nhân Vương không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 cho tôi thôn trang, cửa hàng, hay bạc ép đáy hòm.

Lão gia Vương và hai vị công tử Vương nhìn tôi với ánh mắt lạnh nhạt.

Tôi cũng không chào họ.

Chỉthím hai lén lút cho tôi ngân phiếu một ngàn lượng, bảo tôi giữ lấy để phòng thân.

Lúc xuất giá, cũng chẳnganh trai nào cõng tôi ra cửa.

Cố Thừa Ngôn thìđến rước dâu, nhưng chân đi không tiện, cũng chẳng cõng nổi tôi.

Các khâu nghe cha mẹ dạy bảo đều được lược bỏ.

Khi bái biệt cha mẹ, họ chỉ nói mấy câu nhạt nhẽo rồi bảo tôi mau chóng xuất giá.

hỷ cõng tôi, khi ra đến cổng lớn thìngười gào to một tiếng.

giọng của anh trai.

Tôi muốn vén khăn trùm lên nhìn anh trai, anh ấy đến một mình à? Hay còn cả vú? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189

Nhưng hỷ đa đè tay ta lại, đẩy tôi vào kiệu hoa.

Bên ngoài tiếng pháo nổ, tiếng kèn trống vang lên, anh trai lại hô thêm hai tiếng.

Đó là ám hiệu của tôi anh ấy.

Tôi chút không nhịn được muốn khóc.

“...”

Tôi vốn định đáp lại vài tiếng, nhưng lại nghĩ mình là tân nương, không thể để người ta cười chê. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189

Mặc bản thân tôi vốn đãmột trò cười rồi.

Tôi chẳng bận tâm việc làm Vương Du Vãn một trò cười, bởi trò cười này không phải do tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 tự chuốc lấy. Tôi không có lỗi, do lòng dạ hẹp hòi của nhà họ Vương, lỗi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 họ.

Nhưng bước chân ra khỏi cửa nhà họ Vương, tôi đã con dâu nhà họ Cố, tôi không thể để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 Cố Thừa Ngôn bị bôi nhọ.

Kiệu hoa lắc chầm chậm, khi đến cửa phủ Cố, tiếng pháo nổ, kèn trống vẫn không ngừng.

Tôi đượchỷ dìu xuống kiệu, tay nắm chặt dải lụa đỏ, bước qua chậu than hồng rồi theo sát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 đôi chân lớn phía trước từng bước một.

Sau đó hành lễ.

"Nhất bái thiên địa—”

"Nhị bái cao đường—”

"Phu thê giao bái—”

"Lễ thành, đưa vào hỷ phòng.""

Cố Thừa Ngôn nắm tay tôi đi vài bước, sau đó ngồi lên xe lăn.

Tôi nghetiếng thở dốc đầy đau đớn của chàng.

Giữa tam công tử, phu quântam gia, tôi chọn gọi chàng tam gia.

"Tam gia, chàng có sao không?"

"Không sao."

Tôi lại càng không ngờ, chàng chuẩn bị sẵn cả kiệu nâng cho tôi, để bốn già khiêng đưa tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 vào phòng tân hôn.

Về sau, tôi hỏi chàng sao lại sắp xếp như vậy.

Chàng nói: "Bản thân ta lười biếng nên ngồi xe lăn, cớ lại bắt nàng phải chịu ấm ức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 tự đi bộ?"

Chàng nào phải lười biếng, chỉ đau thôi.

Thế nhưngvậy, chàng vẫn long trọng nghênh tôi về nhà họ Cố.

*

thân thể chàng không khỏe, không ai đến náo động phòng, cũng không để tôi phải ngồi một mình chờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 đợi lâu.

Vào phòng tân hôn, chàng tự tay vén khăn trùm cho tôi rồi bảo Tứ Nguyệt giúp tôi tháo mũ phượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 xuống.

phượng do Cố Thừa Ngôn đưa đến, lúc nhận được, tôi đã kinh ngạc đến sững người. Nó đẹp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 đến mức tôi ôm nó ngủ suốt mấy đêm.

Hỷ phục do nhà họ Vương chuẩn bị, tôi cởi ra xong thì bảo Tứ Nguyệt khóa lại trong hòm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 từ nay không muốn nhìn thấy nữa.

Thay bộ y phục nhẹ nhàng, tôi ngồi bên cạnh Cố Thừa Ngôn, có chút bối rối, nhỏ giọng nói: "Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 trai ta đã đến kinh thành rồi."

"?"

"Chính là người lúc nãy đã hai tiếng à?"

Tôi gật đầu.

Cố Thừa Ngôn lập tức gọi người vào, dặn họ ra cổng lớn xem thử, nếu thấy người thì mời vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 dự tiệc.

"Ta khôngcách nào sắp xếp cho anh ấy ngồi bàn chính được."

"Không sao, anh trai thể vào được phủ Cố, đến uống rượu mừng của ta ta đã mãn nguyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 rồi."

nhiên, nếu thể gặp được một lần...

Nhưng tôi cũng không dám tưởng xa hơn.

Sau bữa tiệc, Cố Thừa Ngôn nói: "Viện này về sau nàng ở, ta sẽ tiền viện, cách đây một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 vườn hoa. Nàng việc thì bảo a hoàn đến gọi, hoặc tự đến cũng được.”

"Chuyện đọc sách học chữ, mấy ngày nữa sẽ sắp xếp."

Tôi liên tục gật đầu.

Chính bản thân tôi cũng nhận ra ánh sáng trong mắt mình, cười ngốc nghếch nói: "Tam gia, cảm tạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 chàng."

Cố Thừa Ngôn không cùng phòng với tôi, đêm đó tôi ngủ một mình.

Phòng ốc rộng rãi sáng sủa, đồ trang trí tinh xảo, chỗ nào cũng hiện lên phẩm chất tâm tư. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189

Chăn đệm trên giường mềm mại, thoang thoảng một mùi hương nhẹ nhàng.

A hoàn và bà già tôi mang theo từ nhà đến thật sự chẳng ra gì, nhưng Cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 Thừa Ngôn cắt cử qua lại cùng lợi hại.

Cái "lợi hại" này không phải dữ dằn với tôi, nghiêm khắc với đám người hầu. Đối với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 tôi, ấy lại rất cung kính, khách khí.

"Tam thiếu phu nhân nếu mệt thì nghỉ sớm đi.”

"Nếu không mệt thì xem sách, hôm nay cứ ở trong phòngđược."

Tôi thì làm sao xem sách được,tôi nào biết chữ.

Tôi hỏi bà: "Ta vẫn chưa biết nên gọi ma ma thế nào?"

"Nhà chồng của lão họ Triệu, của tam thiếu gia."

"Vú ơi, ta gọi như thế được không?"

Triệu cười đến nỗi mắt híp lại.

"Phu nhân coi trọng phúc của tỳ."

Cố Thừa Ngôn phái đến hầu hạ, cũng để giúp tôi, tôi không thể nào làm khó bà, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 không dám vác đá đè chân mình.

cũng không ý định bày vẻ, lập quy củ với tôi. Tóm lại, ngày đầu tiên đến nhà họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 Cố, tôi sống rất dễ chịu, vui vẻ, ngủ cũng đặc biệt ngon.

Còn chuyện chưa động phòng, tôi không để tâm.

Tôi còn nhỏ mà.

Ngày hôm sau kính trà.

Chàng rất trong của hồi môn của tôi những gì, còn tôi thì không đáng để mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 ra. Lễ vật đều Cố Thừa Ngôn chuẩn bị, lúc nghe Triệu nhắc, tôi ghi nhớ kỹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 lưỡng: lễ vật nào tặng cho ai, từng món đều thứ tự.

Chỉ cần làm đúng, không xảy ra sót được.

Việc dâng trà nhận thân diễn ra khá thuận lợi.

Người nhà họ Cố đông, nhưng dường như đều người hòa nhã, không ai cố ý làm khó tôi, đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 bảo tôi Cố Thừa Ngôn sống thật tốt.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Du Vãn Mộ Thừa Ngôn full, Du Vãn Mộ Thừa Ngôn online, read Du Vãn Mộ Thừa Ngôn, Đang cập nhật Du Vãn Mộ Thừa Ngôn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 3 — Du Vãn Mộ Thừa Ngôn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc