GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 20: Người thứ ba thiệt mạng

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Về đến chỗ trọ, La Phi lao ngay vào phòng nằm xuống giường, mấy ngày nay chạy hết chỗ nọ đến chỗ kia, anh rất cần được nghỉ ngơi cho lại sức.
điều, tâm trí anh nhất thời không thể lắng xuống được. Bao nhiêu thắc mắc nghi vấn đang ùa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về trong đầu anh, trong hàng loạt những sự kiện xảy ra mấy ngày qua, anh đã lần ra được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một chút manh mối, nhưng vẫn chưa thể xác định được một cách rõ ràng. Cảm giác đó giống như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bạn đang quan sát vật đó qua một lớp sươngdày đặc, tuy bạn thể thấp thoáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn thấy sự tồn tại của nó, nhưng không thể nào nắm bắt được đường nét của nó, khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bạn đưa tay ra định chộp lấythì luôn bị chộp hụt vị trí củamờ mờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ảo ảo.
Từ vụ cháy nhà, cái chết của Tiết Hiểu HoaChu Vĩnh Quý đến vụ ngộ độc tập thể hôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nay, mỗi sự kiện đều chứa đầy những nghi vấn; từ Mông Thiếu Huy, Đức Bình, Phó Ngọc Trụ, đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tang Quân Dũng, thậm chí Kim Chấn Vũ, hay cả những người khác, bọn họ dường như đều đang giấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giếm điềuđó, muốn giảiđược những mật trong đó, La Phi cần một bước đột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phá.
Nhưng bước đột phá này nằm ở chỗ nào?
thế nào, La Phi biết mình đã gặp một đối thủ lợi hại. Hiển nhiên, đối thủ này đang ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sức ngăn chặn việc để lộ mật, hắn đang giương bộ nanh vuốt ra khống chế nghiêm ngặt những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người liên quan, khiến họ hoặc phải ngậm miệng lại, hoặc là phải đi gặp thần chết để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vĩnh viễn không bao giờ được nói. Đối thủ này ai mới được chứ? Những người nắm được nội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tình khác liệu họ biết đáp án của câu hỏi này không? Liệu họ ý thức được số © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phận của họ cũng sẽ như hai người thiệt mạng vừa qua?
Nếu mặc nhiên coi Tang Quân Dũngmột trong những người nắm được nội tình, thì cứ như biểu hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngày hôm nay, ràng anh đã cảm nhận được sự đe dọa này. Tại sao anh ta không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói ra sự thật? Anh ta đang sợ? Sợ điều gì? Còn điều đáng sợ hơn cái chết nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao?
Lẽ nào bọn họ đang sợ hãi điều huyền bí, không thể miêu tả nào đó? Cái bóng đen trên “Dốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quỷ ám”, người phụ nữ ôm con, rốt cuộc ý nghĩa như thế nào đối với họ?
La Phi quyết không thừa nhận điều mình đang phải đối mặt là một đối thủ năng lực siêu nhiên. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mặc dầu một số hiện tượng bản thân anh giờ đây cũng không thể nào giải thích được; © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thậm chí tất cả các vụ án đã xảy ra, đều rất khó xác nhận do “con người” gây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nên, nhưng anh tin rằng, đó chẳng qua bản thân chưa nhìn thấy toàn bộ sự việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thôi, vẫn chưa tìm ra được cái sợi dây cốt lõi để xâu chuỗi tất cả các sự kiện lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với nhau.
Trong lúc đang suy nghĩ miên man, cơn buồn ngủ ập đến, suy nghĩ trở nên rối rắm, cuối cùng anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chìm vào trong giấc ngủ.
La Phi ngủ được một giấc dài. Lúc mở mắt tỉnh dậy thì trời đã thanh thiên bạch nhật. Mặc quần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 áo xong, anh mở cửa sổ đứng đó cảm nhận gió biển buổi sớm trong lành, cũng để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho các tế bào não của mình nhanh chóng được kích hoạt.
Trong những lúc như thế này, như một thói quen, anh đưa tay thò vào túi áo ngực. Bàn tay phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của anh như sờ được vật gì đó, anh móc vật đó ra để trước mặt, thể đây chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một động tác ngẫu nhiên, nhưng anh bỗng sững người lại động tác này.
Đây chính tờ giấy ghi nợ Trần Xuân Sinh đưa cho anh lúc hiện trường vụ cháy, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chính tờ giấy Tiết Hiểu Hoa đã viết được một nửa sau đó bỏ đi. La Phi đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từng dựa vào đó để suy đoán được Tiết Hiểu Hoa đã tống tiền Chu Vĩnh Quý. Theo như phân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tích của anh lúc đó thì người Tiết Hiểu Hoa muốn tống tiền không chỉ một mình Chu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vĩnh Quý, một trong những đối tượng đóngườiđặc điểm khác thường. thế, anh đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từng hỏi Kim Chấn Vũ xem trên đảo người câm điếc nào không, nhưng câu trả lời Kim © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chấnđưa ra lạiphủ định, thế manh mối này đã bị gián đoạn.
Nhưng bây giờ, một suy đoán hợp lý chợt xuất hiện trong đầu La Phi, đúng thế, đây là một phán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đoán cùng hợp logic, thậm chí còn rất rõ ràng và rành mạch! Anh vẻ còn tự trách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình sao lại bỏ qua một manh mốiràng như vậy. Lúc này, anh không bất cứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 do để dừng lại, phải lập tức lần theo manh mối này để tìm ra chân tướng sự thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ẩn giấu sau vụ này.
La Phi một lần nữa tìm đến ngôi miếu thờ nằm sau con đường nhỏ trong khe núi.
Thầy trò Đức Bình đang ăn sángnhà ngoài,người xuất gia thực đơn của họ rất chi© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đơn giản: cháo trắng khoai lang.
Đức Bình hình như đã lường trước được thế nào La Phi cũng đến, nét mặt không dấu hiệu© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tỏ ra ngạc nhiên, ông ta nhìn đồ đệ của mình, nói với giọng hết sức bình tĩnh: “Con ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mau lên, rồi đi đốn một ít củi về đây.”
Huệ Thông gật đầu, ngoan ngoãn vội vàng húp hết bát cháo trong tay, không nói một câu, cứ thế đi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
“Cảnh sát La Phi, ngồi đi.” Đức Bình đón tiếp một cách rất suồng sã, “Đã ăn sáng chưa? Cháo vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn nóng này, uống vào cho ấm bụng.”
“Bữa sáng thì không cần đâu. Tôi muốn hỏi ông một vài câu.” La Phi ngồi xuống đối diện với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đức Bình, sau đó lấy tờ giấy ra, “Ông xem cái này.”
Đức Bình cầm lấy tờ giấy đọc nhẩm qua một lượt, sau đó đặt lên mặt bàn, nét mặt không hề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thay đổi, nói: “Đây hình nhưmột tờ giấy ghi nợ, nhưng vẫn chưa viết xong, đúng không?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
La Phi nhìn vào đối phương: “Đúng chưa viết xong, tôi muốn hỏi ông, nội dung đằng sau những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gì?”
Đức Bình cười phá lên: “Tờ giấy này anh luôn giữ trong tay, tôi làm sao biết được nội dung sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó cái gì?”
“Tờ giấy này do Tiết Hiểu Hoa viết, điều mới viết được một nửa thì bỏ. Sau đó ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta viết lại một tờ khác nội dung đầy đủ, mà tờ đó –chắc phải trong tay ông.” –tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 La Phi nói không to, nhưng giọng thì hết sức khẳng định.
“Tại sao?” -Đức Bình không kém cạnh hỏi lại.
La Phi biết nếu muốn đối phương nhận thua thì phải đưa ra lập luận sát thực mới ổn, nên anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếp tục: “Tiết Hiểu Hoa biết được mật nào đó, nên đã dùng thủ đoạn bỉ ổi này để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tống tiền những người muốn che giấu mật. Kiểu tống tiền này không phải nặc danh, trái lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được thực hiện trong tình huống hoàn toàn công khai. Một trong những đối tượng tống tiền của ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta Chu Vĩnh Quý. Buổi tối hôm đó, ông ta đi một mạch đến nhà Chu Vĩnh Quý, nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thẳng luôn ý đồ của mình,đã thành công với số tiền bốn ngàn tệ, điều này hoàn toàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 có thể chứng thực trong lời kể của Quách Quế Chi. Cứ theo logic này suy luận ra các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vụ tống tiền khác, ông ta dường như không cần thiết phải viết giấy, trừ phi trong số những đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tượng mà ông ta tống tiền một người không thể giao tiếp bằng ngôn ngữ được, chẳng hạn như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người câm điếc.”
Đức Bình xòe tay: “Đảo Minh Trạch xưa nay không người câm điếc nào cả.”
“Đúng vậy,thế mà vấn đề này đã khiến tôi phải đau đầu, không biết bắt đầu từ đâu.” La © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phi dừng lại giây lát rồi đổi giọng. “Nhưng hôm qua tôi đã phát hiện ra người mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không câm cũng chả điếc, nhưng vẫn dùng giấy bút để giao tiếp. Chỉ do vụ ngộ độc bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngờ xảy ra đã khiến tôi bị phân tâm, nên không kịp thời nắm lấy manh mối có giá trị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này.”
“Ừ.” Đức Bình vừa nghe vừa gật đầu, ra vẻ hoàn toàn tán đồng với phân tích của La Phi, sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó ông ta thản nhiên nói: “Người cảnh sát La Phi nói ắt phải tôi rồi, đúng không? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tối qua lúc anh đưa tờ giấy do Huệ Thông viết cho tôi, tôi đã đoán thế nào anh cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 suy luận ra điều này, chỉ là… không ngờ lại nhanh đến thế.”
“Vì thế tờ giấy đó do Tiết Hiểu Hoa viết cho ông. Ông ta biết lúc đó thời gian © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ông cúng tế, nên mới viết ra giấy để Huệ Thông đem vào. Sự việc này ông không thể nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phủ nhận,ít ra cũng Huệ Thông làm chứng.” La Phi truy bức, lý lẽ đâu ra đấy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
“Không cần phải người làm chứng nữa.” Đức Bình lắc đầu nhẹ tênh, sau đó lấy trong túi ra một tờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giấy, “Đây chính tờ giấy anh cần.”
La Phi cầm lấy tờ giấy, chỉ thấy trên đó ghi: “Tôi đã tìm thấy con trai của Vương Thành Lâm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đồng ý đưa tôi 3000 tệ, tôi sẽ nói vớichuyện xảy ra trước đây, nếu ông không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn để cho người khác biết, thì ông phải đưa ra mức giá cao hơn. Tiết Hiểu Hoa, cùng ngày.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Mọi việc hoàn toàn ăn khớp với suy đoán của La Phi trước đó, anh khẽ nhoẻn miệng cười. Giờ thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người nắm rõ tình hình nhất đang đứng trước mặt anh, việc tìm ra ẩn số dường như chỉ còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong gang tấc.
“Được rồi, hãy nói cho tôi tất cả những ông biết.” Khi vào chủ đề chính, La Phi lập tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thay bằng một nét mặt nghiêm nghị. “Toàn bộ đầu đuôi câu chuyện, tôi không muốn ông bất cứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sự giấu giếm nào.”
“Toàn bộ sự việc?” Đức Bình nhìn La Phi với một ánh mắt kì lạ, “Lẽ nào anh cho rằng tất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thảy mọi việc đều chỗ tôi? Thế thì anh nhầm rồi, vả lại, anh nghĩ rằng chuyện này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ đơn giản thế thôi sao.”
“Thế thì ông hãy nói về bí mật Tiết Hiểu Hoa đã tống tiền ông như thế nào trước đã.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 La Phi biết đối phương không dễ mở miệng, nên phải tiến bước nào chắc bước đó. “Còn nữa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tại sao trên cổ áo ông đãlần xuất hiện sợi tóc của phụ nữ?nữa, vụ ngộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 độc hôm qua ông giải thích thế nào đây?”

“Tóc phụ nữ?” Đức Bình sững sờ, bất giác xem lại trên áo của mình một lượt, sau đó ông ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại cười nhẹ nhõm, “Sao tôi không thấy nhỉ? Cái nàyanh tận mắt nhìn thấy, hay nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ai nói? Nếu quả thực đã từng có, thì chắc do gió biển hay một yếu tố ngẫu nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào đó đem lại, tất nhiên, đó thể chỉ một sợi chỉ đen hay vậtđó tương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tự, tóm lại, điều này nói lên vấn đề gì nào? Sự việc hôm qua, chả lẽ anh lại cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rằng tôikẻ hạ độc thủ?lẽ tôi người bị trúng độc nặng nhất, hơn nữa đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chủ động gọi cho bác Đông, nhờ thế chúng ta mới được cứu sống. Trước đây chắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh đã từng xử ý không ít vụ án, thế anh đã bao giờ gặp một kẻ hạ độc thủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào lại như tôi chưa? Theo tôi, đó chỉ là một lầm lẫn ngẫu nhiên. Còn đối với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mật đó…” –ông ta đột nhiên nhìn chăm chú vào La Phi, “Tại sao anh cứ nhất định muốn biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 điều bí mật đó?”
Tại sao muốn biết à? Điều này cũng cần phải hỏi hay sao? La Phi lấy làm lạ trước một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 câu hỏi chẳng đâu vào đâu này, đang định nói đó thì Đức Bình chen ngang.
“Là tính hiếu bẩm sinh của anh? Hay do bản năng nghề nghiệp của một cảnh sát? Hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tưởng chính nghĩa muốn trừ diệt ác?” ông ta quăng ra hàng loạt những câu hỏi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đợi đối phương lựa chọn.
La Phi không những lời nói vừa rồi của đối phươngnhằm mục đích gì, nhưng anh vẫn cứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 suy nghĩ một lát, sau đó trả lời thẳng thắn: “Phải nói rằng, yếu tố nào cũng có, thậm chí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn cả sự công kích lúc đấu trí với một đối thủ tiềm năng. Nhưng, yếu tố khiến tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mất ăn mất ngủ nhất vẫn sự căm ghét tội ác, cũng chính tưởng chính nghĩa© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ông vừa nói. Tôi nhất định phải tìm ra hung thủ, để tội ác phải bị trừng phạt, không để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 những người vô tội phải chịu tổn thương thêm nữa. Đây tính cách của tôi, đồng thời cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sứ mệnh nghề nghiệp trao cho tôi.”
“Đúng như tôi đã đoán.” Đức Bình gật đầu, ánh mắt biểu lộ vẻ tán thưởng. “Cảnh sát La Phi, tuy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chúng ta tiếp xúc chưa nhiều, nhưng tôi cũng đã hiểu ít nhiều về anh. Nếu khôngchuyện này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện kia, tôi nghĩ chắc chúng ta sẽ trở thành những người bạn, thậm chí tri kỷ. Anh có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất nhiều ưu điểm, chính trức, dũng cảm, tinh tế, nhạy bén. Quả thực, anh đã ngày càng tiến gần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến điều mật được cất giấu nhiều năm nay, tôi thậm chí còncảm giác mình không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngăn cản anh đưa điều mật này ra ánh sáng.”
La Phi lắng nghe không ngắt lời, anh biết những lời vừa rồi của đối phương chỉ phần dẫn chuyện, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nội dung anh quan tâm vẫn cònphía sau.
Quả nhiên, Đức Bình chuyển chủ đề, tiếp tục: “Anh sẽ hối hận khi biết điều mật đó. Anh sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không tìm được tội ác mà anh muốn tiêu diệt, anh sẽ nhận ra rằng, đúng vào lúc anh đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dồn hết sức để chuẩn bị ra đòn quyết định cuối cùng, thì đối thủ trong giả tưởng ấy không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hề tồn tại. Anh sẽ chỉ nhìn thấy sự bất lực đau thương, tôi đảm bảo với anh, đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một trải nghiệm không một người nào muốn tiếp xúc tìm hiểu. Trên thực tế, người trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cuộc của sự việc đó cho đến nay vẫn đang sống trong sợ hãidằn vặt, không thoát ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được. Thậm chí như tôi đã xuất gia tu hành gần hai chục năm nay, vẫn không thể nào xóa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bỏ được nỗi ám ảnh đó trong lòng.”
Nghe Đức Bình nói vậy, nhất hiểu được nguyên nhân thực sự của việc ông ta xuất gia tu hành, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 La Phi không khỏi xúc động, nhưng anh vẫn lắc đầu như không: “Tôi không hiểu ý ông. Ông nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không tồn tại tội ác, nhưng trước mặt chúng ta, tội ác vẫn diễn ra. Hai người thiệt mạng,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cả thảm kịch suýt xảy ra đêm qua nữa, lẽ nào những điều này vẫn còn chưa đủ sao? Huống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hồ, nếu không phải ngày đó phạm phải tội ác, thì tại sao bây giờ các ông lại thấy sợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hãi dằn vặt?”
“Anh không biết chân tướng sự việc nên không hiểu được đâu.” Ánh mắt Đức Bình biểu lộ vẻ bất lực, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Con người ta những thứ do thiên bẩm, không liên quanđến tội ác, đây lẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93một bi kịch loài người như chúng ta phải gánh chịu. Cảnh sát La Phi, xin anh hãy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghĩ một chút, chả lẽ trong lòng anh chưa bao giờ hối hận hay áy náy một điều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó hay sao? Điều xảy ra không liên quan đến tội ác, nhưng lại gây nên hậu quả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khiến người ta tan nát lòng. Điều trở thành nỗi ám ảnh suốt đời anh, anh không muốn nhắc đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nó, nhưng lại không thể lẩn tránh sự hiện diện của nó.”
La Phi chột dạ, hình bóng thân quen ấy lại hiện về trong đầu anh, vẻ mặt tươi cười, tuy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngay trước mặt mà như xa ngàn dặm. Một cảm giác đắng chát trào dâng, hơn thế còn biểu lộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên mặt anh rất nhanh sau đó.
Đức Bình chộp được sự biến đổi trong tâm trạng La Phi, ông ta cười như hiểu ý: “Anh cũng đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từng cảm giác này đúng không? Vậy chắc anh biết, đối với những việc như thế này, cách tốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhất chôn trong lòng, đừng bao giờ nhắc đến nữa. Anh thậm chí còn muốn quên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hẳnđi, đó một niềm hạnh phúc không cách nào đạt tới.”
“Không, ông nhầm rồi.” La Phi bỗng ngẩng đầu, ánh mắt trở nên kiên nghị, “Có những chuyện không thể nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quên được, cũng không nên bị lãng quên. Chuyện đã xảy ra, cần phải dũng cảm đối mặt với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nó. Che giấu, chỉ càng làm cho sự việc trở nên tồi tệ hơnthôi. Hãy nói cho tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết sự thật, tôi nhất định phải ngăn chặn, không thể để chết chóc hay bi kịch nào khác xảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra nữa!”
“Anh nghĩ vậy là anh đâu biết rốt cục đã xảy ra chuyện gì!” Đức Bình vẻ bực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình với thái độ cố chấp của La Phi, nhưng ông ta lấy lại bình tĩnh rất nhanh, vẫn muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thuyết phục đối phương bằng một giọng hòa nhã: “Anh vẫn chưa gặp chuyện buồn như thế bao giờ thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không thể tưởng tượng nổi đâu, thế giới này còn điều trái đạo lý hơn thế nữa? chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể đem giấu kín, tuyệt đối không được nhắc đến nữa. Còn sự hỏi của anh, không những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chẳng ngăn chặn được chuyện gì, trái lại còntác dụng phụ. Xin hãy nghe tôi, đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lời khuyên của một người lớn tuổi dành cho anh.”
Trước lời khuyên hết nước hết cái của Đức Bình, La Phi thoáng chốc do dự. Đối với anh, tình huống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này quả chưa xảy ra bao giờ. Nhưng cảm giác này biến mất ngay sau đó, lòng ham muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khám phá sự thật tinh thần trách nhiệm lại vượt lên tất cả.
“Bất luận thế nào, sự việc cũng không thể kết thúc tại đây. Ít ra những vụ án đã xảy ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng phải một kết cục ràng. Trong tình hình hiện nay, tôi cảnh sát duy nhất© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên đảo, tôi phải chịu trách nhiệm về việc này!” La Phi nhìn vào đối phương trịnh trọng nói, giọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 điệu không còn chỗ để thương lượng nữa.
Đức Bình khẽ thở dài, xem chừng bản thân cũng chỉ còn cách từ bỏ mọi cố gắng. Lặng im giây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lát, ông nói: “Vậy anh cho tôi chút thời gian, tôi cần tĩnh tâm suy nghĩ một lát.”
“Được. Tôi ngồi đây đợi ông.” Một khi đã chiếm thế thượng phong, thì sẽ không chịu nhường bước nữa, đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93phong cách phá án từ trước đến nay của La Phi.
“Được rồi. Nhưng tôi phải ra ngôi một phía sau nhà, tôi cần làm lễ cúng tế, để giao tiếp với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 những vong linh đó, hỏi ý kiến họ xem sao.” Đức Bình nói.
“Giao tiếp với vong linh?” La Phi mở to mắt nhìn đối phương, cách nói này đối với anh chẳng khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gì chuyện hoang đường.
“Thế nên tôi mới nói anh đâuhiểu được tình hình, anh nghĩ rằng chuyện này chỉ liên quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến người sống thôi sao?” giọng Đức Bình trịnh trọng khác thường, không chút gì giống như đang nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bừa, “Tôi cần ít nhất nửa tiếng đồng hồ, xin anh tạm thời đừng đến làm phiền tôi.”
Nói xong, Đức Bình đứng dậy, một mình đi vào nhà sau, cánh cửa nối liền hai gian nhà cũng bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ông đóng sập lại.
Trong đầu La Phi cảm giác điều gì bất ổn, nhưng không biết phải làm sao. sao, bây giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh vẫn chưaquyền, cũng không khả năng hạn chế tự do hành động của Đức Bình. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 miếu thờ này anh đã đến nhiều lần, địa hình thuộc như lòng bàn tay. Phía sau nhà chỉ có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một phần mộ, không có lối thoát nào khác, nên không lo đối phương thừabỏ trốn mất.
thế, việc duy nhất thể làm bây giờ ngồi đợi.
Nửa giờ trôi qua, vẫn chưa thấy Đức Bình xuất hiện, bên trong miếu thờ im phăng phắc, như thể ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 La Phi ra không bất kỳ người nào khác. La Phi không thể ngồi yên được nữa, đúng lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này bỗng nghe thấy tiếng bước chân ngoài cổng, ngoảng lại nhìn thì ra Huệ Thông đang vác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 củi trên vai về.
“Sư phụ tôi đâu?” trông thấy tình hình trong phòng, tiểu hòa thượng lấy làm lạ hỏi.
“Ông ấy ra đằng sau cúng tế rồi.”
“Cúng tế? phụ mình có bao giờ làm lễ cúng tế vào ban ngày đâu nhỉ?” tiểu hòa thượng vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lẩm bẩm vừa đẩy cánh cửa thông ra nhà sau, “Lại còn cài cả cửa nữa chứ?”
La Phi chau mày, quyết định không đợi tiếp nữa, anh đứng dậy lao về phía trước, dùng sức đập cửa: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Đức Bình, hòa thượng Đức Bình?”
Nhà sau vẫn im phăng phắc, không phản ứng gì.
La Phi tiếp tục gọi, cảm thấy điều bất ổn, anh lùi lại một bước, lấy đà đạp cửa ra, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sau đó đi lại chỗ ngôi mộ.
Cảnh tượng diễn ra ngôi mộ khiến La Phi không tin vào mắt mình nữa. Hòa thượng Đức Bình không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải đã biến mất, ông đang ngồi lặng lẽ trước ngôi mộ vong linh, chỉ có điều đầu ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã gục xuống không động đậy, một dải băng quấn chặt lấy cổ ông.
“Sư phụ! phụ!” trong tiếng gọi hoảng hốt của Huệ Thông, La Phi mới định thần trở lại, anh vội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bước lên, đưa ngón tay sờ mũi Đức Bình.
Mặc dù phần da chỗ tiếp xúc với ngón tay vẫn còn ấm, nhưng lúc này Đức Bình đã tắt thở từ lâu. Vậy là, chỉ vỏn vẹn có mấy ngày, trên đảo Minh Trạch đã có người thứ ba bị thiệt mạng.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Dốc Quỷ Ám, Dốc Quỷ Ám Linh dị, truyện Linh dị hay, Dốc Quỷ Ám full, Dốc Quỷ Ám online, read Dốc Quỷ Ám, Chu Hạo Huy Dốc Quỷ Ám

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 20 — Dốc Quỷ Ám

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc