GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 11: Suy luận từng bước

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Tiệm tạp hóa của Chu Vĩnh Quý nằm ở phía đông bắc hòn đảo, trong lúc La Phi hỏi thăm suốt chặng đường tìm đến đây thì Chu Vĩnh Quý không có mặt ở tiệm, vợ ông ta Quách Quế Chi cùng đám giúp việc bận hết việc này đến việc kia.
Tiệm này diện tích mặt tiền không lớn lắm, diện tích chỉ vào khoảng trên dưới 20 mét vuông, bày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vài kệ hàng giống trong siêu thị, Quách Quế Chi đám giúp việc đang xếp hàng lên kệ.
“Tôi cũng muốn biết ông ta đang đâu!” Quách Quế Chi vừa nghe nói La Phi đến tìm Chu Vĩnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Quý, lập tức kéo dài giọng kêu ca phàn nàn, “Cái lão chết tiệt này, chưa bảnh mắt ra đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tếch đi, đến giờ ăn trưa cũng không thèm về ăn. Hàng thì vừa mới nhập, chẳng chịu trông nom © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cửa hàng cả, định để gái già này chết vì mệt chắc?”
“Ông ấy ra ngoài làm vậy?”
“Thì lại tụ tập đám đông chứ sao. Tôi thật chẳng thể hiểu nổi, cái lão Tiết Hiểu Hoa lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy, chết thì cũng đã chết rồi, gì hay ho đâu xem? Người ta thì giải tán hết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi, còn lão nhà tôi biết đường về đâu. Thật càng già càng đổ đốn!” Quách Quế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chi nói đến đây thì bị kích động, hai tay giơ lên không trung múa mang, “Tối qua nhập hàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn thừa 4000 tệđến giờ đã đưa lại cho tôi đâu, hôm nay đừng hòng tôi tha cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lão!”
Câu nói cuối cùng củata đã gây sự chú ý đặc biệt của La Phi, anh lập tức hỏi: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Có phải Tiết Hiểu Hoa hôm qua đã đến đây?”
Quách Quế Hoa tưởng La Phi chỉmột người ngoại tỉnh bình thường, đến tìm chồng bà ta chắc chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93chuyện làm ăn qua lại, tự nhiên thấy anh hỏi về Tiết Hiểu Hoa, không khỏichút nghi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngờ, trừng mắt hỏi: “Anh ai?”
La Phi chưa kịp trả lời, thì đã nghe thấy một giọng nói: “Chị dâu, đây cảnh sát của thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phố, chị không được nói năng linh tinh đâu đấy.”
Người vừa nói chính Kim Chấn Vũ, thấy La Phi đang nhìn mình với ánh mắt xét hỏi, ông ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bèn giải thích: “Cảnh sát La Phi, tôi đi tìm anh khắp nơi. người bảo trông thấy anh đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về hướng bắc, tôi đoán đây.”
“Sao ông biết?”
“Quảng Tứ Đặc Khúc.” đôi mắt Kim Chấn sáng quắc, Đây hàng tết Chu Vĩnh Quý vừa nhập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về hôm qua –cảnh sát La Phi, những chuyện trên đảo này, tôi biếthơn anh chứ.”
La Phi khẽ cười: “Phán đoán của ông không sai. Vả lại bây giờ tôi gần như có thể khẳng định, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tiết Hiểu Hoa tối qua chắc chắn đã đến đây.”
“Đúng là Tiết Hiểu Hoa đã đến đây, nhưng cái chết của ông ta không liên quan tới Vĩnh Quý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhà chúng tôi!” Quách Quế Chi như đánh hơi được điều đó từ cuộc đối thoại của hai người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 họ, vội vàng giải thích, “Ông nhà tôi thật thà chất phác, hàng ngày toàn bị cái tên lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy bắt nạt lừa đảo, nhu nhược lắm cơ, làm sao gan đi hại người khác được.”
“Bà cứ kể chi tiết về tình hình tối qua Tiết Hiểu Hoa đến tìm Chu Vĩnh Quý như thế nào, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chúng tôi không bao giờ để người tốt bị oan đâu.” –La Phi đã nhìn ra người đàn bà này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tuy bù lu loa, trông bề ngoài vẻ dữ tợn thế thôi, chứ thực ra một người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thẳng ruột ngựa khôngtâm địa cả, những ta nói ra chắc không giấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giếm.
Quả nhiên, Quách Quế Chi cứ như ống bương dốc hạt đậu, rất hồn nhiên đem tình hình xảy ra hôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 qua kể ra tuốt tuồn tuột.
“Cái tên lại Tiết Hiểu Hoa, cứ mỗi lần nhà chúng tôi nhập hàng,hắn lại đến lừa gạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một cáiđó. Hôm qua Vĩnh Quý nhà tôi gặp hắn bến thuyền, chẳng biết bị hắn chơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khăm trò khi về đến nhà Vĩnh Quý vẻ rất ấm ức, buồn rầu. Tôi hỏi ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy mới nói cho tôi biết, nói đã đưa cho Tiết Hiểu Hoa một ít rượu đóng chai lẻ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thực tình lúc đó tôi cũng chẳng để bụng làm gì. Một ít rượu chả đáng bao tiền, cho hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì cũng đã cho rồi. sao thì lúc trước khi Tiết Hiểu Hoa còn sống, cũng chả tu nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tích đức được mấy. Khoảng tám giờ tối, Tiết Hiểu Hoa đến, gọi Vĩnh Quý ra ngoài, thì thà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì thầm chả biết nói những lão giời đánh nhà tôi như bị thôi miên quay vào lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hẳn một chai Quảng Tứ Đặc Khúc ra cho hắn! Anh bảo như thế làm sao tôi chịu được? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chai rượu ngót trăm bạc của người ta, một vừa hai phải thôi chứ! Lúc đó tôi bực quá chửi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vài câu,các anh không được chứng kiến cái bộ mặt lấy làm đắc chí của Tiết Hiểu Hoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lúc bấy giờ, một chút xấu hổ cũng không có, cứ như thể chúng tôi mắc nợ hắn không bằng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hắn đi rồi, tôi càng nghĩ càng thấy tức, bèn sai lão giời đánh nhà tôi đuổi theo lấy lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chai rượu. Nhưng mà cái lão dụng ấy thì làm được trò trống gì? Lão đi hơn nửa tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đồng hồ, chẳng những rượu không lấy lại được còn bị dọa cho sợ tái mét mặt. Đấy, các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh thấy, sao tôi lại có thể lấy một đàn ông vô dụng như thế nàychứ?”
Quách Quế Chi hào hứng kể hết mọi chuyện, thở hổnhổn hển, làm như cục tức vẫn chưa tan. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93nói như máy, chẳng để hội cho người khác chen vào.
La Phi đặc biệt chú ý một chi tiết ta nhắc đến: “Bà nói là Chu Vĩnh Quý đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xong lại quay về, tâm trạng đó không bình thường?”
“Rất không bình thường. Cứ như là vừa mới gặp ma xong ấy, nói chuyệncũng run lẩy bẩy. Cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chả biết lão sợ điều gì?”
La Phi Kim Chấnđánh mắt sang nhau, mỗi người đều chìm đắm trong suy nghĩ của mình. Cửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hàng nhỏ cũng tạm thời chìm trong yên lặng.
Quách Quế Chi thấy hai người họ không nói gì, đâm ra chút bất an, nén nhịn trong giây lát, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cuối cùng ta không chịu nổi bèn gào lên: “Này, các anh đang nghĩ thế? Không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 các anh lại đang nghi ngờ cho Vĩnh Quý nhà tôi đấy chứ? Lão nhà tôi tuyệt đối không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gan hại người khác đâu, phải rồi, lão còn nói, cái tên Tiết Hiểu Hoa ấy đi cùng với một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người phụ nữ.”
“Phụ nữ?” –manh mối bất ngờ này khiến La Phi không khỏi ngẩng người ra.
“Đúng thế. lại là một phụ nữ ôm con.”
Phụ nữ ôm con? Nghe thấy tình huống này, La Phi cảm thấy hơi lạ. Nhưng phản ứng của Kim Chấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93thì lại chút lúng túng, sắc mặt ông ta thay đổi, môi thậm chí còn hơi run run. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
“Sao thế?” –La Phi để ý thấy tình hình bất thường của ông ta, “Trong chuyện nàyđiều không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ổn sao?”
“Không, không thể nào.” –Kim Chấn đang lấy hết sức kìm chế cảm xúc của mình, “Trên đảo làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người phụ nữ nào đang ôm con?”
“Nhưng lão nói vậy mà. Vĩnh Quý nhà tôi không lừa ai bao giờ.” –nói đến đây, Quách Quế Chi hình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như nghĩ đến điềuđó, lấy tay chỉ vào một đứa giúp việc, “Không tin các anh cứ hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nó, lúc ấy cũng mặt đó.”
Người giúp việc chứng thực lời Quách Quế Chi nói: “Chuyện lúc đó như này, ông chủ quay lại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chủ hỏi ông chủ đã lấy lại được chai rượu chưa. Mãi ông không trả lời, chỉ luôn miệng lẩm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bẩm: ‘Hắn đi với đànrồi… hắn đi với một người đàn đang bế con rồi…’ vả lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lúc đó trông ông chủ đúng đang rất sợ hãi, uống liền cả mấy viên thuốc.”
“Chu Vĩnh Quý bị bệnh tim, gặp chuyện kích động dễ bị tái phát, nên mới phải uống thuốc.” –Kim Chấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93đỡ lời giải thích hộ, cùng lúc chau mày,ràng là đầu óc đang quay cuồng.
“Anh đang nghĩ thế?” –ánh mắt La Phi bám chặt lấy Kim Chấn Vũ, không cho ông ta hội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để che giấu cảm xúc của mình.
“Chuyện này…” –Kim Chấn phân vân giây lát, liếc mắt ra hiệu với La Phi, “Để lát nữa chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói chuyện đi.”
Chã lẽ lại điều khó nói? -La Phi quyết định gạt chuyện này sang một bên, tiếp tục quay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sang hỏi Quách Quế Chi câu hỏi cuối cùng.
“Thế hôm nay Chu Vĩnh Quý ra ngoài vào lúc mấy giờ?”
“Khoảng hơn bảy giờ sáng gì đấy. Nghe nói Tiết Hiểu Hoa chết, lão lập tức ra khỏi nhà, đến giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẫn chưa về.”

“Khi nào ông ấy về, phải lập tức liên lạc với chúng tôi.” –dặn dò xong La Phi rời khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cửa hàng nhỏ của Chu Vĩnh Quý. Nói tóm lại, hiệu quả của lần viếng thăm này khiến anh cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy hài lòng, bây giờ anh cần tĩnh tâm suy nghĩ một lát, xâu chuỗi lại tất cả những manh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mối đã thu nhập được từ trước tới giờ.
La Phi thong thả đi trên con đường núi, lúc thì chau mày, lúc thì hít thở thật sâu, lúc lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đưa tay lên đầu, cũng lúc anh dừng chân, chắp tay sau lưng nhìn lên bầu trời, như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể đã tìm được điều đó trong cái không gian bao la ấy. Trong khi đó, Kim Chấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi theo sau anh, cũng đang suy nghĩ một mình.
“Được rồi.” –cuối cùng La Phi quay người, nói với Kim Chấn Vũ, “Anh cần nhanh chóng tìm được Chu Vĩnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Quý, đâyđiểm mấu chốt.”
“Anh nghĩ rằng ông ta khả năng hung thủ sao?”
“Không. Ông ta biết rất nhiều chuyện, nhưng ông ta không phải hung thủ.”
“Tại sao?”
“Là 4000 tệ ấy.” –thấy Kim Chấn vẻ chưa hiểu vấn đề, La Phi bổ sung tiếp, “Vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi anh đến muộn,một tình tiết anh chưa được biết. 4000 tệ trong túi Tiết Hiểu Hoa chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93tiền Chu Vĩnh Quý đưa cho ông ta.”
Kim Chấn Vũ cùng ngạc nhiên: “Chu Vĩnh Quý đưa tiền cho ông ta làm gì?”
“Đáp án chắc hẳn trong này.” –La Phi vừa nói vừa lấy trong túi ra một tờ giấy đưa cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Kim Chấn Vũ, “Đây tờ giấy đang viết dở trước khi Tiết Hiểu Hoa ra khỏi nhà vào tối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hôm qua, anh xem, thế này là có ý gì?”
“Tôi đã tìm được con trai của Vương Thành Lâm, cậu ta nhận lời đưa tôi 3000 tệ, bảo tôi nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với…” –Kim Chấn đọc hết nội dung ghi trên mẩu giấy, nhất thời trầm ngâm không nói gì.
La Phi tìm cách dẫn dắt luồng suy nghĩ của Kim Chấn Vũ: “Chắc anh phải biết người tên Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thànhnày chứ? Mông Thiếu Huy chính con trai của ông ta.”
“Vương Thành Lâm? Thế thì cũng chút ấn tượng đấy.” –Kim Chấn Vũ tỏ ra hơi ngạc nhiên, “Vậy thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mông Ái Quốc Vương Thành Lâm một rồi. Tôi nhớ hai cha con họ đã rời khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đảo Minh Trạch từ nhiều năm trước, mà tại sao lại phải đổi tên chứ?”
“Đây chính mậtchúng ta cần phải tìm hiểu, đó cũng chính điều Tiết Hiểu Hoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã lợi dụng để tống tiền.”
“Tống tiền? Ý anh là ông ta đã tống tiền Mông Thiếu Huy 2000 tệ ấy?”
“Không, mà là tống tiền những người khác.”
“Những người khác?” –Kim Chấn cười với vẻ rất hoang mang, “Tôi không hiểu.”
“Anh xem mẩu giấy này này, ràng không phải viết cho Mông Thiếu Huy. Vấn đề chỗ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mở đầu Tiết Hiểu Hoa viết ông ta đòi Mông Thiếu Huy 2000 tệ, nhưng sau đó ông ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đổi ý, chuyển con số thành 3000. thể nhận định, ngay sau đó ông ta thấy nếu tẩy xóa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ghi đè lên thì không ổn, thế đã vứt bỏ mấu giấy này, nhiều khả năng là đã viết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại một tờ khác. Ông ta viết giấy này cho ai, tại sao lại tăng mức tống tiền lên?”
La Phi dừng lại giây lát, thấy Kim Chấn không có câu trả lời, bèn giải thích tiếp: “Trông thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nội dung trên giấy, thường người ta rất dễ nghĩ rằng người nhận giấy này là người cùng hội với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tiết Hiểu Hoa. Nhưng cứ như tính khí lại của Tiết Hiểu Hoa thì đối với người cùng hội, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ông ta sẽ che giấu thu nhập của mình, nên phải thu nhỏ số tiền lại mới đúng, tuyệt đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không thể phóng đại lên được… thế chúng ta cần phải thay đổi hướng suy nghĩ: mẩu giấy được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 viết cho những người sau: những người này không muốn Tiết Hiểu Hoa đem kể câu chuyện nào đó cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mông Thiếu Huy biết, nên Tiết Hiểu Hoa mới dựa vào đó để ép buộc họ, ông ta phóng đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 số tiền đòi Mông Thiếu Huy lên, để cớ moi được nhiều tiền hơn từ túi những người này!” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
“Những người này? Ý anh không chỉ một người? Vậy Chu Vĩnh Quý chỉ một trong số đó?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
“Đúng thế. Chu Vĩnh Quý chấp nhận lời đe dọa tống tiền của ông ta, thế không thể hung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thủ được.”
“Ý anh là, hung thủ phảingười khi bị đe dọa tống tiền, nhưng lại không chấp nhận điều đó?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 –lập luậnđây không phức tạp cả, Kim Chấn Vũ tự mình hiểu ra, rồi hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếp: “Vậy những người bị đe dọa tống tiền ấy còn có những ai?”
“Trên đảo Minh Trạch người nào bị câm điếc không?” –La Phi đột nhiên hỏi một câu vẻ như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chẳng ăn nhập cả.
Kim Chấnquả quyết lắc đầu: “Trước giờ chưa từng có.”
“Vậy thì kể cũng hơi lạ.” –La Phi cúi đầu trầm ngâm giây lát, sau đó lắc đầu, vẻ như còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 điều đó nghĩ mãi không xuôi. Cuối cùng anh quyết định gạt sang một bên, lẩm bẩm một mình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Chỉ cần tìm được Chu Vĩnh Quý, là mọi thắc mắc đều được giải đáp.”
“Đúng vậy.” –La Phi lại ngẩng đầu lên nhìn Kim Chấn Vũ, “Trên đảo rốt cục hay không một người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phụ nữ đang ôm con? Tại sao tâm trạng anh lúc nãy điều đó khác thường?”
“Trên đảo hiện nay tuyệt đối không người phụ nữ nào như vậy. Còn chuyện tại sao tôi bị căng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thẳng…” –Kim Chấn bỗng nhiên nhìn La Phi với ánh mắt khác thường “Cảnh sát La Phi, nghe nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh đến đảo Minh Trạch lần này, để đi tìm lời giải chomật ‘Dốc núi oan hồn’?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
“Vốn ý như vậy.” –La Phi không hiểu sao tự nhiên ông ta lại nhắc đến chủ đề này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
“Vậy thì chắc anh không biết, hồi ấy cái bóng đen xuất hiện trên ‘Dốc quỷ ám’, nghe đồn một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phụ nữ ôm con!”
“Sao cơ?” –vụ án bỗng chốc lại được kéo vào lời đồn “Dốc quỷ ám”, nhất thời khiến La Phi cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy chút gì đó như chuyện hoang đường.
“Tất nhiên chỉ nghe nói thế thôi.” –Kim Chấn đổi giọng, “Thực ra tôi cũng không tin vào mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cái chuyện ma quỷ, chỉ là do hồi nãy Quách Quế Chi nhắc đến một người đàn ôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con, trong khi đó tôi lại biết anh đến đây ‘Dốc quỷ ám’, vì thế mới sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 liên tưởng như vậy, tâm trạng trở nên bất thường. Nhưng, trên đảo gần đây quả không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đứa bé nào mới chào đời, vậy phải giải thích sao đây?”
Đứng trước tình huống mới phát sinh, La Phi trước mắt cũng chưa biết phải làm sao. Anh chợt nhớ lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện Kim Chấn Vũ vội tìm đến gặp mình, nên hỏi: “Anh đến tìm tôi, việckhông?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
“Umm. chuyện này tôi nghĩ nên nói cho anh biết càng sớm càng tốt.” Kim Chấnnói với vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghiêm nghị, “Hồi nãy ông Hồ quay về rồi. Nước biển cảng đã đóng băng, mấy ngày nay không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể nào vào trong huyện được.”
Trong lòng La Phi như có tiếng kêu “lộp bộp”, điều này có nghĩa là ít nhất trong một khoảng thời gian, anh lại bị giam trong một môi trường tách biệt với thế giới bên ngoài –giống như trải nghiệm trước đây ở núi Nam Minh!

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Dốc Quỷ Ám, Dốc Quỷ Ám Linh dị, truyện Linh dị hay, Dốc Quỷ Ám full, Dốc Quỷ Ám online, read Dốc Quỷ Ám, Chu Hạo Huy Dốc Quỷ Ám

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 11 — Dốc Quỷ Ám

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc