Mở khóa để tiếp tục đọc
Để duy trì server và cập nhật truyện mới mỗi ngày, Góc Nhỏ Truyện rất cần sự ủng hộ từ bạn qua một lượt nhấn link tài trợ bên dưới.
✨ Click 1 lần duy nhất - Mở khóa TOÀN BỘ chương trong 60 phút tới!
Ủng hộ & Mở khóa ngay
Link chuyển hướng: Shopee/Lazada
Thấy sắc lệnh cho chính tay Jakob viết, Madison trở nên do dự:
- Chuyện này có ổn không? Tôi không làm việc khuất tất sau lưng Gabriel được.
- Gabriel xem trọng nhất là hòa bình cho nhân loại. Nếu cô lập được công lớn như vậy tất anh ta sẽ rất coi trọng cô và có khi còn cầu hôn cô làm vợ.
- Chuyện đó nghe thì đẹp mà khó xảy ra lắm.
Ma Vương phẩy tay:
- Dù thế nào thì cô cũng phải giết liên minh Quân và Lucifer vì lợi ích của chính mình và Gabriel. Hay cô cũng nhát chết không dám làm?
Madison tức giận nói:
- Tôi không phải là kẻ nhát chết. Nếu đã có sắc lệnh của tổng thống thì tôi nhất định thi hành.
Ma Vương cả cười:
- Tốt lắm. Vậy thì còn chần chừ gì nữa?
Ám sát một người như Quân tuy đương nhiên không hề đơn giản nhưng cũng có không ít cơ hội. Lý do cơ bản là vì tự thân anh đã quá mạnh nên trước nay đi đâu cũng đi một mình, chẳng hề có cận vệ theo kèm.
Theo lời xúi giục của Ma Vương, Madison gửi thư cho Quân, hẹn gặp ở Phobos, một trong hai vệ tinh của sao Hỏa và từ lâu đã được Liên bang đầu tư xây dựng như một căn cứ quân sự nhằm bàn chuyện trọng đại.
Quân nhận được thư, trong bụng có chút hồ nghi, nhưng tự tin mình là đệ nhất cao thủ loài người, liền chẳng hề do dự mà đồng ý. Trước khi lên đường chỉ thông báo cho mình Angelie biết mà thôi.
Anh bay đến Phobos, lấy tốc độ ánh sáng chỉ mất mười lăm phút là tới nơi.
Phobos nguyên lai là một thiên thể rất bé, chỉ có đường kính hai mươi hai cây số mà thôi. Tuy nhiên trong mười tám năm qua, theo mệnh lệnh của Jakob, Liên bang đã tích cực bồi tụ cho nó trở thành một thiên thể có đường kính một nghìn cây số, lớn gấp bốn mươi lăm lần so với trước đây, lại xây dựng cơ sở hạ tầng cho phép tiếp nhận và phóng các phi thuyền không gian.
Đứng từ trên cao có thể dễ dàng quan sát được toàn cảnh Phobos. Quân vừa đến đã nhìn thấy bên dưới có chừng hai trăm Kiếm Sĩ đang đứng đợi mình theo các hàng lối chỉnh tề. Căn cứ vào lối ăn mặc có sự khác biệt rất rõ rệt thì có thể thấy rõ trong hai trăm người này có một trăm Thiên Sứ Thánh Đoàn và một trăm người còn lại thuộc Kiếm Sĩ Đoàn.
Nguyên lai Thánh Đoàn nếu không tính tầng lớp lãnh đạo thì chỉ có đúng một trăm thành viên. Gabriel giữ vững truyền thống này, không tăng thêm nhân số, cũng là cách để đảm bảo chất lượng của Thánh Đoàn.
Thánh Đoàn lúc này có thể xem là tầng lớp tinh túy nhất của Kiếm Sĩ Đoàn, chỉ những người xuất chúng nhất, thông minh nhất, có khả năng làm việc theo nhóm nhất mới được bước chân vào hàng ngũ minh tinh.
Madison là Tổng lãnh thiên thần, lại có sắc lệnh của Tổng thống, nên có quyền bí mật điều động hai trăm Kiếm Sĩ cấp cao đến Phobos phục sẵn.
Trong thư Madison không hề báo trước rằng sẽ mang đến nhiều Kiếm Sĩ như vậy nên Quân có phần hoài nghi, nhưng anh tuyệt đối tự tin về năng lực của bản thân nên vẫn thản nhiên hạ cánh xuống Phobos.
Đây là lần đầu tiên Quân gặp Madison. Anh đến trước mặt cô ta, khẽ mỉm cười:
- Tổng lãnh thiên thần Madison. Được gặp cô ngày hôm nay tại đây thật là vinh hạnh.
Madison nghiêm mặt nói:
- Vũ Đế Quân, được biết ngài muốn hợp nhất ba hành tinh, có chuyện đấy chăng?
Quân gật đầu xác nhận:
- Quả có chuyện ấy. Tôi cho rằng đó là cách tốt nhất để nâng cao sức mạnh tổng lực của loài người, lại vừa tránh được cảnh huynh đệ tương tàn. Những hành tinh tách biệt và cách xa nhau có xu hướng trở nên đối đầu và thù địch. Những người ban đầu đến Urusula đều từ sao Hỏa và Trái Đất nhưng mới trải qua mấy chục năm đã có ngôn ngữ riêng và phát âm khó nhận ra. Hãy thử tưởng tượng một trăm, hai trăm năm nữa thì sự khác biệt còn lớn đến đâu và sự nghi ngại giữa các hành tinh sẽ còn đáng sợ đến mức nào? Tôi không muốn điều đó xảy ra.
Đôi mắt của Madison tóe lửa:
- Vậy còn Lucifer, chắc ngươi dùng hắn cũng là vì ý tốt?
Quân giật mình, hỏi:
- Lucifer nào ở đây? Cô đang nói chuyện gì vậy?
- Lòng dạ độc ác của ngươi chúng ta đã biết cả rồi. Hãy chịu chết đi.
Quân thấy động, ngẩng phắt lên nhìn bầu trời, thấy Ma Vương đang từ trên một con tàu bay xuống, lập tức hiểu ngay rằng đây là một cái bẫy. Anh không sợ mà ngược lại còn bật lên tiếng cười lớn.
- Madison, nếu cô nghĩ rằng chỉ bằng hơn hai trăm Kiếm Sĩ ở đây mà có thể khống chế ta thì cô nhầm to rồi.
Ma Vương rít lên:
- Quân, đầu hàng đi.
Quân trừng mắt nhìn Ma Vương:
- Ngươi là Ma Vương?
- Chính là ta đây.
- Chúng ta chưa từng gặp nhau, ta chỉ nhìn thấy ông qua ảnh và miêu tả của người khác. Ông là chủ nhân của Ma Đoàn, tại sao lại đứng về phía Thánh Đoàn hãm hại ta? Tất cả những chuyện này là vì cái gì?
Ma Vương cười lớn:
- Vì chính nghĩa của loài người.
Hắn gọi Đại Sứ Ma Ấn. Người khổng lồ cầm cây kiếm khổng lồ xuất hiện giữa không trung, nhằm thẳng đầu Quân chém xuống.
Quân cười nhạt, cũng không thèm trốn tránh. Đợi đến khi cây kiếm chỉ còn cách đầu vài mét mới dùng tốc độ ánh sáng để dịch chuyển. Đúng lúc ấy tâm thần nôn nao, cơ thể chậm lại, tựa như đang bơi trong một cái đầm lầy cực kỳ đậm đặc. Kinh hãi ngẩng lên, thấy trên không hiện ra một con mắt hình tròn màu đỏ quạch, chính giữa có Thần Kiếm Thiên Ma hai tay hai kiếm đứng đó tựa như ác quỷ về đòi mạng. Quân hiểu rằng trận này gay go rồi. Con mắt của Thần Kiếm Thiên Ma có thể khống chế cả linh hồn, một khi nó đã chớp thì muốn bước một bước cũng khó khăn chứ đừng nói đến việc di chuyển với tốc độ ánh sáng.
Thanh kiếm năng lượng của Đại Sứ Ma Ấn chém xuống, lập tức phá tan thân thể linh hồn của Quân. Tuy nhiên sự tan vỡ không kéo dài lâu, linh hồn của Quân nhanh chóng tụ lại, trên tay cầm thanh Bóng Ma. Dư chấn vụ tấn công khiến cơ thể anh run rẩy. Anh không thèm quan tâm đến Ma Vương mà chỉ hướng sự chú ý về phía Thần Kiếm Thiên Ma, kẻ mà anh xác định là đối thủ chính. Lúc nãy con mắt vừa chớp một cái, cơ thể của anh lập tức bị khóa cứng, nhưng đồng thời cũng khiến cho Thần Kiếm Thiên Ma kiệt quệ, người gầy như cái xác khô. Con mắt này không thể chớp nhiều lần được.
Khi không chớp, Mắt Quỷ vẫn mang lại các ưu thế rõ ràng cho chủ nhân của nó, bao gồm khả năng đọc trước tình huống và can thiệp tâm thần khiến cho đối phương không thể dốc toàn lực. Trong tình huống như thế này, cần sớm kết thúc trận đấu càng nhanh càng tốt, thế trận kéo dài chỉ mang lại thêm nhiều bất lợi mà thôi. Hiểu được điều đó rồi, thân thể của linh hồn của Quân liền tiến nhập trạng thái Kiếm Khí trong khoảnh khắc, lưỡi kiếm chém nhẹ một đường, tức thì các cơn sóng khí bắt đầu lan tỏa. Cơn sóng đầu tiên được tiếp nối bằng cơn sóng thứ hai gần như chồng lấn lên nó, cứ thế được mười đường thì dừng lại.
Trước kia Quân được Adem tặng áo giúp tăng năng lực chiến đấu, lại có thêm thần khí Đại Hỏa Đế Kiếm, yếu tố này yếu tố kia cộng vào mới giúp anh tạo được một trăm cơn sóng khí chồng chất lên nhau. Khi cơ thể phát nổ, anh bước vào trạng thái nửa chết, bộ quần áo kia biến mất đâu không rõ, Đại Hỏa Đế Kiếm thì đã bị Thần Kiếm Thiên Ma cướp mất. Mười cơn sóng khí là cực hạn mà anh có thể tự mình tạo ra được.
Con số này thấp đến thảm thương. Ngay cả Quân cũng bị sốc trước sự kém cỏi của chính mình. Gabriel có thể tạo ra một nghìn cơn sóng khí chồng chất lên nhau, nếu so sánh giữa hai bên thì Quân chẳng khác gì thằng học việc so với đệ nhất danh sư kiếm thuật hiện nay. Khi nhìn từ góc độ này, việc anh được gọi là Đại Kiếm Sĩ đúng là một sự khoa trương quá đáng.
- Chuyện này có ổn không? Tôi không làm việc khuất tất sau lưng Gabriel được.
- Gabriel xem trọng nhất là hòa bình cho nhân loại. Nếu cô lập được công lớn như vậy tất anh ta sẽ rất coi trọng cô và có khi còn cầu hôn cô làm vợ.
- Chuyện đó nghe thì đẹp mà khó xảy ra lắm.
Ma Vương phẩy tay:
- Dù thế nào thì cô cũng phải giết liên minh Quân và Lucifer vì lợi ích của chính mình và Gabriel. Hay cô cũng nhát chết không dám làm?
Madison tức giận nói:
- Tôi không phải là kẻ nhát chết. Nếu đã có sắc lệnh của tổng thống thì tôi nhất định thi hành.
Ma Vương cả cười:
- Tốt lắm. Vậy thì còn chần chừ gì nữa?
Ám sát một người như Quân tuy đương nhiên không hề đơn giản nhưng cũng có không ít cơ hội. Lý do cơ bản là vì tự thân anh đã quá mạnh nên trước nay đi đâu cũng đi một mình, chẳng hề có cận vệ theo kèm.
Theo lời xúi giục của Ma Vương, Madison gửi thư cho Quân, hẹn gặp ở Phobos, một trong hai vệ tinh của sao Hỏa và từ lâu đã được Liên bang đầu tư xây dựng như một căn cứ quân sự nhằm bàn chuyện trọng đại.
Quân nhận được thư, trong bụng có chút hồ nghi, nhưng tự tin mình là đệ nhất cao thủ loài người, liền chẳng hề do dự mà đồng ý. Trước khi lên đường chỉ thông báo cho mình Angelie biết mà thôi.
Anh bay đến Phobos, lấy tốc độ ánh sáng chỉ mất mười lăm phút là tới nơi.
Phobos nguyên lai là một thiên thể rất bé, chỉ có đường kính hai mươi hai cây số mà thôi. Tuy nhiên trong mười tám năm qua, theo mệnh lệnh của Jakob, Liên bang đã tích cực bồi tụ cho nó trở thành một thiên thể có đường kính một nghìn cây số, lớn gấp bốn mươi lăm lần so với trước đây, lại xây dựng cơ sở hạ tầng cho phép tiếp nhận và phóng các phi thuyền không gian.
Đứng từ trên cao có thể dễ dàng quan sát được toàn cảnh Phobos. Quân vừa đến đã nhìn thấy bên dưới có chừng hai trăm Kiếm Sĩ đang đứng đợi mình theo các hàng lối chỉnh tề. Căn cứ vào lối ăn mặc có sự khác biệt rất rõ rệt thì có thể thấy rõ trong hai trăm người này có một trăm Thiên Sứ Thánh Đoàn và một trăm người còn lại thuộc Kiếm Sĩ Đoàn.
Nguyên lai Thánh Đoàn nếu không tính tầng lớp lãnh đạo thì chỉ có đúng một trăm thành viên. Gabriel giữ vững truyền thống này, không tăng thêm nhân số, cũng là cách để đảm bảo chất lượng của Thánh Đoàn.
Thánh Đoàn lúc này có thể xem là tầng lớp tinh túy nhất của Kiếm Sĩ Đoàn, chỉ những người xuất chúng nhất, thông minh nhất, có khả năng làm việc theo nhóm nhất mới được bước chân vào hàng ngũ minh tinh.
Madison là Tổng lãnh thiên thần, lại có sắc lệnh của Tổng thống, nên có quyền bí mật điều động hai trăm Kiếm Sĩ cấp cao đến Phobos phục sẵn.
Trong thư Madison không hề báo trước rằng sẽ mang đến nhiều Kiếm Sĩ như vậy nên Quân có phần hoài nghi, nhưng anh tuyệt đối tự tin về năng lực của bản thân nên vẫn thản nhiên hạ cánh xuống Phobos.
Đây là lần đầu tiên Quân gặp Madison. Anh đến trước mặt cô ta, khẽ mỉm cười:
- Tổng lãnh thiên thần Madison. Được gặp cô ngày hôm nay tại đây thật là vinh hạnh.
Madison nghiêm mặt nói:
- Vũ Đế Quân, được biết ngài muốn hợp nhất ba hành tinh, có chuyện đấy chăng?
Quân gật đầu xác nhận:
- Quả có chuyện ấy. Tôi cho rằng đó là cách tốt nhất để nâng cao sức mạnh tổng lực của loài người, lại vừa tránh được cảnh huynh đệ tương tàn. Những hành tinh tách biệt và cách xa nhau có xu hướng trở nên đối đầu và thù địch. Những người ban đầu đến Urusula đều từ sao Hỏa và Trái Đất nhưng mới trải qua mấy chục năm đã có ngôn ngữ riêng và phát âm khó nhận ra. Hãy thử tưởng tượng một trăm, hai trăm năm nữa thì sự khác biệt còn lớn đến đâu và sự nghi ngại giữa các hành tinh sẽ còn đáng sợ đến mức nào? Tôi không muốn điều đó xảy ra.
Đôi mắt của Madison tóe lửa:
- Vậy còn Lucifer, chắc ngươi dùng hắn cũng là vì ý tốt?
Quân giật mình, hỏi:
- Lucifer nào ở đây? Cô đang nói chuyện gì vậy?
- Lòng dạ độc ác của ngươi chúng ta đã biết cả rồi. Hãy chịu chết đi.
Quân thấy động, ngẩng phắt lên nhìn bầu trời, thấy Ma Vương đang từ trên một con tàu bay xuống, lập tức hiểu ngay rằng đây là một cái bẫy. Anh không sợ mà ngược lại còn bật lên tiếng cười lớn.
- Madison, nếu cô nghĩ rằng chỉ bằng hơn hai trăm Kiếm Sĩ ở đây mà có thể khống chế ta thì cô nhầm to rồi.
Ma Vương rít lên:
- Quân, đầu hàng đi.
Quân trừng mắt nhìn Ma Vương:
- Ngươi là Ma Vương?
- Chính là ta đây.
- Chúng ta chưa từng gặp nhau, ta chỉ nhìn thấy ông qua ảnh và miêu tả của người khác. Ông là chủ nhân của Ma Đoàn, tại sao lại đứng về phía Thánh Đoàn hãm hại ta? Tất cả những chuyện này là vì cái gì?
Ma Vương cười lớn:
- Vì chính nghĩa của loài người.
Hắn gọi Đại Sứ Ma Ấn. Người khổng lồ cầm cây kiếm khổng lồ xuất hiện giữa không trung, nhằm thẳng đầu Quân chém xuống.
Quân cười nhạt, cũng không thèm trốn tránh. Đợi đến khi cây kiếm chỉ còn cách đầu vài mét mới dùng tốc độ ánh sáng để dịch chuyển. Đúng lúc ấy tâm thần nôn nao, cơ thể chậm lại, tựa như đang bơi trong một cái đầm lầy cực kỳ đậm đặc. Kinh hãi ngẩng lên, thấy trên không hiện ra một con mắt hình tròn màu đỏ quạch, chính giữa có Thần Kiếm Thiên Ma hai tay hai kiếm đứng đó tựa như ác quỷ về đòi mạng. Quân hiểu rằng trận này gay go rồi. Con mắt của Thần Kiếm Thiên Ma có thể khống chế cả linh hồn, một khi nó đã chớp thì muốn bước một bước cũng khó khăn chứ đừng nói đến việc di chuyển với tốc độ ánh sáng.
Thanh kiếm năng lượng của Đại Sứ Ma Ấn chém xuống, lập tức phá tan thân thể linh hồn của Quân. Tuy nhiên sự tan vỡ không kéo dài lâu, linh hồn của Quân nhanh chóng tụ lại, trên tay cầm thanh Bóng Ma. Dư chấn vụ tấn công khiến cơ thể anh run rẩy. Anh không thèm quan tâm đến Ma Vương mà chỉ hướng sự chú ý về phía Thần Kiếm Thiên Ma, kẻ mà anh xác định là đối thủ chính. Lúc nãy con mắt vừa chớp một cái, cơ thể của anh lập tức bị khóa cứng, nhưng đồng thời cũng khiến cho Thần Kiếm Thiên Ma kiệt quệ, người gầy như cái xác khô. Con mắt này không thể chớp nhiều lần được.
Khi không chớp, Mắt Quỷ vẫn mang lại các ưu thế rõ ràng cho chủ nhân của nó, bao gồm khả năng đọc trước tình huống và can thiệp tâm thần khiến cho đối phương không thể dốc toàn lực. Trong tình huống như thế này, cần sớm kết thúc trận đấu càng nhanh càng tốt, thế trận kéo dài chỉ mang lại thêm nhiều bất lợi mà thôi. Hiểu được điều đó rồi, thân thể của linh hồn của Quân liền tiến nhập trạng thái Kiếm Khí trong khoảnh khắc, lưỡi kiếm chém nhẹ một đường, tức thì các cơn sóng khí bắt đầu lan tỏa. Cơn sóng đầu tiên được tiếp nối bằng cơn sóng thứ hai gần như chồng lấn lên nó, cứ thế được mười đường thì dừng lại.
Trước kia Quân được Adem tặng áo giúp tăng năng lực chiến đấu, lại có thêm thần khí Đại Hỏa Đế Kiếm, yếu tố này yếu tố kia cộng vào mới giúp anh tạo được một trăm cơn sóng khí chồng chất lên nhau. Khi cơ thể phát nổ, anh bước vào trạng thái nửa chết, bộ quần áo kia biến mất đâu không rõ, Đại Hỏa Đế Kiếm thì đã bị Thần Kiếm Thiên Ma cướp mất. Mười cơn sóng khí là cực hạn mà anh có thể tự mình tạo ra được.
Con số này thấp đến thảm thương. Ngay cả Quân cũng bị sốc trước sự kém cỏi của chính mình. Gabriel có thể tạo ra một nghìn cơn sóng khí chồng chất lên nhau, nếu so sánh giữa hai bên thì Quân chẳng khác gì thằng học việc so với đệ nhất danh sư kiếm thuật hiện nay. Khi nhìn từ góc độ này, việc anh được gọi là Đại Kiếm Sĩ đúng là một sự khoa trương quá đáng.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!