Mở khóa để tiếp tục đọc
Để duy trì server và cập nhật truyện mới mỗi ngày, Góc Nhỏ Truyện rất cần sự ủng hộ từ bạn qua một lượt nhấn link tài trợ bên dưới.
✨ Click 1 lần duy nhất - Mở khóa TOÀN BỘ chương trong 60 phút tới!
Chúa Tể Vũ Trụ thấy Gabriel khí phách như vậy, hơi tỏ vẻ ngạc nhiên.
- Ngươi là ai? – Hắn viết.
Gabriel cầm kiếm viết lên không gian tên mình.
- Gabriel? Một cái tên đẹp. Ngươi quả là anh tuấn. Thật đáng tiếc khi phải chôn vùi một chàng trai như ngươi ở đây hôm nay.
Vừa hay lúc ấy Quân, Angelie, Alice và Super Y cũng đồng loạt tiến đến.
Chúa Tể Vũ Trụ trừng mắt nhìn Super Y với vẻ giận dữ không hề che giấu:
- Con điếm phản bội cũng dám đối mặt với ta hôm nay.
Super Y sợ hãi cúi đầu, không dám nhìn thẳng.
Angelie được Kỳ Lân bảo vệ, trong khi Alice tự tạo ra trường năng lực hộ thân.
Mỗi người ở đây đều là đệ nhất cao thủ, là đỉnh cao của loài người.
Chúa Tể Vũ Trụ cười lớn.
Hắn chỉ ngón tay, bắn ra một Tia Chúa. Tia này màu trắng ẩn hiện các tinh thể xanh, là đòn tấn công mang tính thương hiệu của Chúa Tể Vũ Trụ. Vừa phát xuất đã trúng ngay một con tàu khi đó đã lùi lại cách xa đến hai mươi cây số làm nó bị thủng một lỗ lớn và nổ tung.
Các Kiếm Sĩ hoảng sợ. Cứ đơn giản như thế thôi, một con tàu chiến hiện đại bậc nhất của Liên bang đã bị phá hủy, toàn bộ phi hành đoàn và quân lính bên trong đều chết sạch.
Chúa Tể Vũ Trụ xòe năm ngón tay, lại có thêm năm tàu nữa phát nổ. Các vụ nổ liên hoàn khiến toàn quân hỗn loạn, nỗi sợ hãi tràn ngập. Tất cả các cơ chế phòng thủ hiện đại, tất cả những sự chuẩn bị kỹ lưỡng đều không có tác dụng gì vào thời điểm này, khi Chúa Tể Vũ Trụ dường như chỉ mới đang bắt đầu chơi đùa với bọn họ.
Michael Kors vội vã cho hạm đội tháo chạy. Các tàu đua nhau cất cánh, tìm mọi cách rời khỏi chiến trường chính trong thời gian ngắn nhất. Mãi khi đã đạt khoảng một trăm cây số mới dám dừng lại.
Chúa Tể Vũ Trụ cười sằng sặc:
- Tao mới khởi động thôi mà chúng mày đã sợ vãi tè ra rồi à?
Lại nheo mắt, nói:
- Xa quá, tao tự hỏi liệu mình có thể …
Một tay viết chữ, tay còn lại chỉ đại vào một con tàu. Khoảng cách một trăm cây số cực kỳ xa xôi, ngay cả trong điều kiện khí quyển Trái Đất âm thanh cũng phải mất gần năm phút mới đi hết được quãng đường này. Vậy mà Chúa Tể Vũ Trụ vừa chỉ tay con tàu kia đã phát nổ. Con tàu phát nổ cũng là lúc ba chữ cuối được viết xong.
…bắn trúng không?
Quân thấy Chúa Tể Vũ Trụ lợi hại như vậy, biết rằng không thể trông mong gì vào hạm đội được nữa, ngược lại càng chần chừ lâu số người thiệt mạng càng lớn, bèn một lần nữa bước ra khỏi con tàu, Hỏa Kiếm cầm trên tay. Thấy anh, Chúa Tể Vũ Trụ liền giơ một ngón tay, định tiên phát chế nhân. Hắn âm mưu bắn tia Chúa vào người anh, dùng năng lượng cực cao tiêu diệt cơ thể linh hồn của Quân.
Quân vụt biến mất. Chúa Tể Vũ Trụ phát hiện ra mình mất dấu của anh, vô cùng kinh hãi. Hắn không biết rằng Quân sở hữu tuyệt chiêu tàng hình độc nhất vô nhị. Một khi anh đã bước vào chế độ tàng hình thì không kẻ nào có thể phát giác ra vị trí của anh được. Các phương thức truyền thống như kiểm tra vị trí bằng âm thanh, bằng đo đạc năng lượng, bằng theo dõi tín hiệu nhiệt và điện từ đều vô dụng. Còn đang hoang mang, đã bị Quân dùng tốc độ ánh sáng xuyên thủng qua người.
Cần nhớ rằng trong thế giới này, vận tốc càng cao thì năng lượng sinh ra càng lớn. Vận tốc ánh sáng chính là cực hạn, không thứ gì nhanh hơn được nó và do vậy cũng không thứ gì mang lại sức tàn phá lớn hơn.
Chúa Tể Vũ Trụ phản ứng không kịp, bị Quân đâm trúng ngực thủng một lỗ toang hoác. Hắn thất kinh. Hợp kim lạnh bảy lớp cứng rắn như vậy mà lại không bảo vệ nổi cơ thể hắn trước đòn tấn công tốc độ ánh sáng. Kết quả này gần như đã làm đảo lộn nhận thức của cả hai người về hợp kim lạnh bảy lớp. Theo lẽ thường, bởi vụ tấn công đã xuyên thủng được lớp vỏ bọc bảo vệ bên ngoài, chạm tới phần lõi bên trong, tốc độ bên tấn công quá nhanh nên sau khi đâm thủng sẽ gây ra vụ nổ có sức tàn phá tương đương vài bom nhiệt hạch, nhưng đây chính là lúc hợp kim lạnh phát huy tác dụng thần thánh. Nó triệt tiêu phần động năng còn sót lại để ngăn không cho vụ nổ xảy ra. Các tế bào hợp kim lạnh sinh sôi siêu tốc, chúng nhân bản lên theo cơ chế hệt như tế bào sinh vật, nhưng với tốc độ nhanh gấp hàng tỷ lần. Toàn bộ cơ thể được sữa chữa hoàn chỉnh và liền lạc trong khoảng thời gian tính bằng nano giây.
Quân bay xuyên qua người Chúa Tể Vũ Trụ, bàng hoàng nhận ra con robot kia không hề hấn gì.
Các Kiếm Sĩ khác không theo kịp diễn biến, chỉ thấy Quân đang đứng trước mặt Chúa Tể Vũ Trụ đã hiện ra sau lưng, còn Chúa Tể Vũ Trụ vẫn ngẩng cao đầu với thái độ đầy ngạo nghễ và uy quyền.
Người duy nhất có thể nhìn rõ điều gì vừa xảy ra là Alice. Bởi cô đã đạt tới cảnh giới Tiên Thiên Hợp Nhất nên làm chủ được không gian theo cái cách mà không ai khác làm được.
Cô nhìn Quân, tuy không nói ra lời nào mà hai người tâm ý tương thông, Quân vẫn hiểu hết ý định của cô.
Cuộc chiến này chưa chấm dứt. Anh cần phải thử lại lần nữa, lần này với sự giúp đỡ của Alice. Quân một lần nữa phóng tới, đâm cây kiếm vào chính giữa phần lưng của Chúa Tể Vũ Trụ, ý đồ tấn công từ phía sau. Cùng lúc ấy Alice xòe tay, quẳng ra một hạt giống.
Mặt Trời không phải là môi trường lý tưởng cho Alice trổ tài. Cô cần những nơi có sự sống dồi dào, cây cối và sinh vật phong phú. Đây là vùng đất chết, đối phương lại là robot, thật khó có thể phát huy quyền năng.
Tuy nhiên điều đó không biến cô thành kẻ vô dụng. Alice vẫn là Alice, một trong những siêu nhân hùng mạnh bậc nhất vũ trụ. Cô có thể theo kịp tốc độ của Quân, điều mà ngay cả Chúa Tể Vũ Trụ cũng không làm được. Lúc Hỏa Kiếm chạm vào người Chúa Tể Vũ Trụ, cô lập tức thúc đẩy hạt giống mà cô ném ra trở thành một cành cây có kích thước không quá lớn nhưng lại cực dài, hình dáng như dây leo.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!