GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 7

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Tiên Dao như bị dọa sợ, hoảng loạn quay đầu đi nơi khác.

Mảnh băng gạc chưa tháo hết theo động tác của nàngphất phơ, Thẩm Kinh Trần phải khẽ nghiêng người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 mới tránh được nó quệt vào mặt.

Sự im lặng lan tỏa giữa hai người. Một lúc sau, Thẩm Kinh Trần chậm rãi nói: “Nhìn thấy được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tốt rồi. Nhưng phải nhắm mắt nghỉ ngơi nhiều hơn, đừng vội vàng nhìn quá lâu.”

Tiên Dao khẽ gật đầu, nàng cứng đờ ngồi yên, ánh mắt dán vào góc căn nhà gỗ nhỏ.

Tuy trong tưởng tượng nàng đã biết nơi này hẳngiản dị, nhưng tận mắt nhìn thấy vẫn khiến nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ngạc nhiên.

Thẩm Kinh Trần khoác áo bạc, chiếc choàng áo phủ ánh trăng, trông như thần tiên giáng trần, hoàn toàn tương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 phản với sự mộc mạc trong căn nhà.

Lửa đã bị hắn dập tắt, ánh sáng duy nhất trong phòng ánh trăng, ánh trăng đây lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đặc biệt sáng tỏ, hoặc lẽ vì người bên cạnh nàng mang theo ánh sáng dịu dàng khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nàng cảm thấy căn phòng còn sáng hơn cả khi đốt đèn.

Một lát sau, nàng từ từ quay đầu lại, thấy Thẩm Kinh Trần vẫn ngồi yênđó như đang chờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nàng ổn định cảm xúc.

hấp dần bình ổn, Tiên Dao lặng lẽ nhìn hắn một hồi, rồi bất chợt nói: “Thẩm tiên sinh thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đẹp trai.”

Thẩm Kinh Trần ngạc nhiên nhìn nàng, hắn không ngờ nàng lạithể thẳng thắn nói ra những lời ấy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

Với dáng vẻ hồi hộp, lúng túng như vừa nãy, hắn cứ tưởng nàng sẽ cố giấu đi suy nghĩ thật. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

Người ta đã khen đến thế, Thẩm Kinh Trần cũng không thể không đáp lại điều gì.

Hắn ngẫm nghĩ một chút, rồi nghiêm túc đáp: “Cảm ơn lời khen của ngươi.”

Nhưng Tiên Dao lại lắc đầu nói: “Không phải khen nói thật.”

Nàng chút màng nhìn hắn: “Thẩm tiên sinh người đẹp trai nhấtta từng gặp.”

Trong lời ấy chứa đựng cảm xúc quá đỗi phức tạp.

Không chỉ đơn thuần nói hắn “đẹp”, dường như xuyên qua vẻ bề ngoài kia, nàng thấy được cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 phần “đẹp” bên trong con người hắn, từ phẩm hạnh đến diện mạo, tất thảy đều không chê vào đâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 được.

Chẳng biết trước kia nàng đã gặp phải những loại người tệ hại ra sao, giờ chỉ mới gặp hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 không bao lâu đã thể nói ra một câu đánh giá cao đến thế.

Thẩm Kinh Trần trầm mặc giây lát, rồi nói: “Sau này khi ngươi hiểu ta hơn,thể sẽ không nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 như vậy nữa.”

Tiên Dao hơi ngẩn ra, định lắc đầu phản bác thì bị hắn kéo lấy mảnh vải trắng còn ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 bên ngoài.

“Đừng động.”

Hắn nhẹ giọng dặn, thấy nàng ngoan ngoãn bất động, hắn mới tiếp tục động tác.

Dải băng trắng được nhẹ nhàng tháo khỏi quanh mắt nàng, ngón tay Thẩm Kinh Trần kết tụ linh lực, cắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đi một đầu, đầu còn lại nhét vào khe vải, như vậy sẽ không bung ra nữa, cũng không bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thả lỏng như chiếc đuôi lay động sau lưng nàng.

“Xong rồi.”

Làm xong, Thẩm Kinh Trần đứng dậy lùi ra một chút.

Hắn quay lưng đi vài bước trở về bên chiếc bồ đoàn, chần chừ giây lát rồi quay đầu lại nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 “Bây giờ ngươi đã thể nhìn thấy, nếu cảm thấy ngại chuyện nam nữchung một phòng, ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thể ra ngoài, hoặc căng một tấm màn giữa hai người.”

Tiên Dao lập tức nói: “Ta không ngại.”

Thẩm Kinh Trần khẽ cười: “Vậy thì nghỉ sớm một chút, ngày mai có tinh thần đi dạo xem quanh đây.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

Tiên Dao gật đầu, nàng ngoan ngoãn nằm nghiêng, mặt hướng về phía hắn.

vừa mới có lại ánh sáng, nàng tiếc rẻ không muốn nhắm mắt ngủ. Phòng quá nhỏ, tầm mắt nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 gần như không tránh được việc dừng lại trên người Thẩm Kinh Trần.

Thẩm Kinh Trần cảm nhận được ánh nhìn ấy, hắn âm thầm nghĩ, lẽ ra vừa nãy mình không nên hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nàng có ngại không mà nên dứt khoát ra ngoài, hoặc căng màn lên cho xong.

sao thì, ít nhất cũng tốt hơn ngồi đây nhập định lòng không yên, chân tay luống cuống, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chẳng biết để vào đâu cho phải.

May thể lực của Tiên Dao vẫn chưa khôi phục hoàn toàn, cảm giác phấn khích thể nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thấy cũng không duy trì được bao lâu, chẳng mấy chốc nàng đã không cưỡng lại được thiếp đi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

Sau khi cảm nhận được nhịp thở của nàng dần dài ổn định, Thẩm Kinh Trần mở mắt ra, mượn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ánh trăng bước đến bên nàng, nhẹ nhàng vén chăn ở cuối giường lên, đắp kín người cho nàng, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chừa lại cái đầu nhỏ lộ ra ngoài.

Trời đêm trên núi rất lạnh, nàng lại mất hết tu vi nên không thể chống lại cái rét, nếu không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đắp chăn đàng hoàng chắc chắn sẽ bị cảm.

Sáng hôm sau, khi vừa tỉnh dậy Tiên Dao đã hắt hơi mấy cái. Trong căn nhà gỗ nhỏ chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 một mình nàng, cảnh vật xung quanh quá xa lạ khiến nàng ngơ ngác mất một lúc mới nhớ ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 mình đang đâu. Nàng rón rén vén chăn ra, chợt nhớ lại tối qua mình khôngđắp chăn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 vậy thì chiếc chăn ấm áp này ai đắp cho nàng?

Nàng từ nhỏ đã bái nhập Thục Sơn tu hành, khi đó còn rất nhỏ nhưngphân biệt nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nữ nên ngay từ đầu đã riêng, mọi chuyện đều phải tự thân vận động.

Nàng gần như đã quên mất trước khi lên núi, khi còn mẹ bên cạnh, từngngười vào ban © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đêm đắp chăn cho nàng, giúp nàng nhét kín góc chăn.

Thẩm tiên sinh giống như mẫu thân nàng vậy… nhưng cuối cùng, chàng vẫn không phải mẫu thân của nàng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

Không quan hệ huyết thống, vậy lại sẵn lòng nàng làm đến mức này, Tiên Dao từng nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 sẽ báo đáp chàng, nhưng lại chẳng biết phải báo đáp đến mức nào mới thể coi đủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 với những chàng đã làm cho nàng.

Trong căn nhà nhỏ bài trí hết sức đơn giản,giường, tủ, bồ đoàn, tất cả đềusố lẻ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 không thừa.

Trên tủ có đặt một chiếc gương đồng kỹ, trên mặt phủ một lớp bụi,lẽ đã lâu không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ai dùng tới.

Thấy gương, Tiên Dao theo bản năng bước đến gần. Toàn thân nàng vẫn được băng nên đi lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chút bất tiện, may căn phòng cũng nhỏ, chỉ cần vài bước là đến nơi.

Đến bên tủ, nàng chống tay lên để mượn lực, cầm lấy gương rồi soi vào.

gương đồng mờ nhòe lại phủ đầy bụi, nàng vẫn lờ mờ thấy được bóng dáng của mình.

Phần mặt bị băng trắng quấn kín thì không thấy gì, chỉ có đôi mắt lộ ra còn thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 soi rõ.

Trên mắt chi chít sẹo, hàng mi đã bị cháy sạch, lông mày cũng gần như không còn… Quả thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56dung mạo đã thay đổi hoàn toàn, khác hẳn ngày xưa.

…..Thật sự rất khó coi!

đã chuẩn bị tâm từ trước nhưng Tiên Dao vẫn không thể lập tức chấp nhận được.

Nàng ngẩn ngơ đứng trước gương rất lâu, mãi đến khi thấy trong gương xuất hiện thêm một người khác, mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 giật mình hoàn hồn.

Trong lúc hoảng loạn, suýt chút nữa nàng làm rơi cả gương. May thay, Thẩm Kinh Trần vừa từ ngoài trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 về kịp thời đưa tay đỡ lấy.

Hắn không hỏi nàng đã làm sao, cũng không cất gương đi, chỉ lặng lẽ đặt lại chỗ© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 như chưa từng gì xảy ra, rồi thản nhiên nói: “Ta ra ngoài vận động một chút, tiện thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ta làm bữa sáng cho ngươi. Đã đói chưa?”

Thức ăn.

Tiên Dao chớp chớp mắt, nàng quay đầu nhìn về chiếc khay trong tay hắn, trên đó một con… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nướng??

“Vài ngày trước ngươi không tiện ngồi dậy ăn uống, bây giờ đã đỡ hơn chút, vậy thì cố gắng ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 một ít đi, sẽ lợi cho việc hồi phục thương thế.”

Trước khi xảy ra chuyện, tu vi của Tiên Dao đã đạt đến Kim Đan, từ lâu không còn phải ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 uống như người phàm. Nhưng giờ đây linh căn Kim Đan đều đã tổn thương nghiêm trọng, nàng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thể duy trì trạng thái bế thực như trước nữa.

Lúc chưa ngửi thấy mùi thức ăn thì còn ổn, giờ vừa ngửi thấy liền cảm thấy hơi đói thật.

Đã lâu lắm rồi không cảm giác này, thế lúc này nàng lại thấy… có chút vui mừng.

“Nhưng vẫn còn hơi nóng.” Thẩm Kinh Trần đặt khay lên tủ bên cạnh, rồi vươn tay về phía nàng: “Cứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 để đấy nguội bớt, chúng ta làm việc khác trước vậy.”

Tiên Dao theo bản năng đưa tay cho hắn, hoàn toàn không hỏi hắn định làm gì.

Đợi đến khi nhận ra bản thân quá nghe lời thì nàng đã ngồi trên một chiếc ghế không biết từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đâu xuất hiện, đối diện gương đồng, quay lưng về phía hắn.

“Ta đã đóng một chiếc ghế trang điểm, cái này dễ làm hơn ghế mây, ngươi ngồi ổn không?”

Tiên Dao cúi đầu quan sát, mặt ghế bằng gỗ còn rất mới, đúng đồ vừa làm xong, giống như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chiếc ghế mây ngoài phòng kia được chuẩn bị để nàng nghỉ ngơi, đây cũng tác phẩm của chàng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

Tất cả những thứ này đều rất nhỏ bé, chẳng đáng giá một viên linh thạch. Nhưng từ xưa đến nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chưa từng có ainànglàm những điều này.

Tiên Dao bất giác nhớ đến chuyện xưa, Sở Thiên Độ cũng từng nói sẽ tặng nàng một món quà tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tay chế tác. Khi đó nàng đã từng nhìn thấy bản thô của món quà ấy, nhưng thành phẩm cuối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 cùng… lại được đeo lên tai của Bạch Tuyết Tích.

Nàng vốn không ham những pháp bảo quý giá hay thần khí thượng cổ. Nhưng thỉnh thoảng, nàng cũng sẽ ghen © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tị với việc bọn họ có thể nhận được những món quà chân tâm thật ý, do chính tay người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 khác tạo ra họ.

Bạch Tuyết Tích vừa nhập môn không lâu đã lần tổ chức sinh nhật ở Thục Sơn, hôm ấy nội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 môn đặc biệt náo nhiệt. phụ hai vị huynh đều tặng nàng ta quà mừng sinh thần, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 sau đó Sở Thiên Độ cũng tặng. Tiên Dao tỷ, đương nhiên không thể tay không, nhưng đúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lúc đó hai người đang lạnh nhạt một lần bất đồng, nàng không muốn tặng, cũng chẳng được mời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 dự tiệc.

Khi ấy, nàng chỉ trong tẩm điện nhỏ cách chỗ họ vui vẻ không xa, nghe tiếng đàn du dương, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tiếng trò chuyện rộn ràng vọng sang.

rồi nàng chợt nghĩ, mình nhập môn bao nhiêu năm như thế, chưa từng một lần tổ chức sinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thần.

Khi biếtphụ định tổ chức tiệc sinh thần cho Bạch Tuyết Tích, lẽ nét mặt nàng khi đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 hơi lộ vẻ đơn, nên phụ lúng túng giải thích rằng tiểu muội mới nhập môn, vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chưa quen với cuộc sống tu sĩ, nữ tử nhân gian thọ mệnh ngắn ngủi, mỗi năm đều tổ chức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 sinh nhật, năm nay tổ chức thêm một lần nữa, sang năm sẽ không làm nữa.

Nhưng Tiên Dao lại nhớ rất nội dung nàng đã thấy trong quyển thoại bản, sau khi nàng chết, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 không còn ai cản đường nàng ta nữa, Bạch Tuyết Tích thuận buồm xuôi gió, môn năm nào cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tổ chức sinh thần cho nàng ta.

“Khóc vậy?” Người bên cạnh đột nhiên ngồi xổm xuống, cẩn thận kiểm tra chiếc ghế: “Là ghế chưa mài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 kỹ, chỗ nào làm đau ngươi sao?”

Tiên Dao vội hoàn hồn, vụng về đưa tay sờ mặt, đầu ngón tay chạm vào lớp băng gạc đã ẩm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ướt.

Quả nhiên đã khóc rồi.

Trong lòng cảm thấy không đáng, nhưng thể lại không thể khống chế, vẫn không tự chủ được mà thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 buồn.

Tiên Dao cố gắng kìm nén, còn chưa kịp hoàn toàn ổn định lại, thì đã thấy Thẩm Kinh Trần đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thẳng dậy, bắt đầu tháo lớp băng gạc trên mặt nàng.

“Thẩm tiên sinh…”

Nàng hoảng hốt, muốn ngăn lại thì đã muộn.

Thẩm Kinh Trần ba lượt hai động tác đã tháo hết băng gạc trên mặt nàng, nói với nàng: “Bị ướt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 rồi, không băng lại nữa.”

Lớp băng ẩm bị gỡ bỏ, làn da trần lộ ra ngoài, tóc tai cũng bung xõa xuống. Tiên Dao theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 phản xạ quay đầu nhìn về phía gương đồng, trong đó hiện lên khuôn mặt đầy vết đóng vảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 mái tóc ngắn ngang vai của nàng.

Hình ảnh ấy thực sự phần kinh hoàng, đối lập rõ rệt với gương mặt tuấn thanh nhã phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 sau nàng.

Nàng hơi nghiêng đầu đi, nhưng lại bị người ta nhẹ nhàng đỡ cằm, từ từ xoay lại.

“Gương mặt của ngươi sẽ hồi phục.” Thẩm Kinh Trần dịu giọng nói, “Ta không biết trước kia ngươi trông thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nào, nhưng sẽ không mãi mãi là dáng vẻ hiện tại.”

“Ta sẽ chữa khỏi cho ngươi.”

“Dù cho ngươi vĩnh viễn mang dáng vẻ này, ta cũng cho rằng ngươi không nên tự ti hay tránh né, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 bởi vì hiện tại ngươi hoàn toàn không xấu xí.”

Thẩm Kinh Trần nghiêm túc đối diện ánh mắt của nàng trong gương: “Ngươi còn khiến ta thấy dễ chịu hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 bất kỳ ai ta từng gặp trong thế giới này.”

“Đôi mắt của ngươi còn trong sạch hơn bọn họ.”

lẽ đây chính do bản thân vướng bận trăm mối, bị thúc giục không biết bao nhiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lần, nhưng hắn vẫn chọn lại bên nàng.

Cứu người là đã đối diện với đôi mắt ấy, còn lưu lại cũng là đôi mắt ấy.

Nàngmột đôi mắt thanh khiết đến mức không ai trên đời này có thể sánh bằng.

Không d.ục vọ.ng, không ràng buộc, không mong cầu điều gì.

Thực ra… bọn họvài phần giống nhau.

Tiên Dao chăm chú nhìn vào đôi mắt sâu thẳm như biển cả của Thẩm Kinh Trần trong gương, nghe thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 hắn chắc chắn nói: “Ta thấy hiện tại ngươi cũng rất đẹp.”

bên ngoài một bức tường, thuộc hạ của Thẩm Kinh Trần lại đến thúc giục hắn quay lại Ma Giới:… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Nàng ấy đẹp sao???

Mấy ngày không gặp, công phu nói dối của quân thượng hình như càng ngày càng mạnh rồi!

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Có Thể Tha Cho Nữ Chính Một Con Đường Sống Không, Có Thể Tha Cho Nữ Chính Một Con Đường Sống Không Tiên Hiệp, truyện Tiên Hiệp hay, Có Thể Tha Cho Nữ Chính Một Con Đường Sống Không Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Có Thể Tha Cho Nữ Chính Một Con Đường Sống Không Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Có Thể Tha Cho Nữ Chính Một Con Đường Sống Không Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Có Thể Tha Cho Nữ Chính Một Con Đường Sống Không Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Có Thể Tha Cho Nữ Chính Một Con Đường Sống Không full, Có Thể Tha Cho Nữ Chính Một Con Đường Sống Không online, read Có Thể Tha Cho Nữ Chính Một Con Đường Sống Không, Đang cập nhật Có Thể Tha Cho Nữ Chính Một Con Đường Sống Không

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 7 — Có Thể Tha Cho Nữ Chính Một Con Đường Sống Không

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc