GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 4

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Thử qua lại
Từ đó về sau, mỗi lần hai người gặp nhau, việc duy nhất thể làm đi ăn cơm. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khẩu vị của khá kén chọn lại ăn ít. món ăn cũng chỉ ăn vài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 miếng đã bảo no. Thế nên, đến cả đi ăn uống, hai người cũng không hợp nhau. Dường như quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hệ giữa hai người không thể tìm được điểm chung, rất khó tiến triển.
Cuối tuần, Nhiễm Nhiễm trực tiếp hẹn gặp Thiệu Minh Trạch để nói thẳng mọi chuyện:
- Nếu muốn kết hôn thì trước tiên phải làm mọi chuyện sau hôn nhân đã. Hãy đưa ra tất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cả những yêu cầu giới hạn để tránh sau này nảy sinh những phiền phức không cần thiết. Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy đúng không?
Thiệu Minh Trạch nhìn cô, khẽ gật đầu:
- Rất lý.
Nhiễm Nhiễm lại hỏi:
- Vậy anh nói trước hay tôi nói trước?
- Ưu tiên phái nữ.Thiệu Minh Trạch khách sáo nói.
cũng chẳng cần khách sáo với anh, thẳng thắn đưa ra những yêu cầu của mình:
- Trước khi kết hôn, anh Thiệu người như thế nào, có quá khứ như thế nào, tôi đều không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cần biết, nhưng tôi hy vọng sau khi kết hôn, anh chung thủy, ít nhất cũng chung thủy về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặt thể xác. Chúng ta đều người lớn. Tuy chưa chắc đã nảy sinh tình cảm sau khi kết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hôn, nhưng khó tránh khỏi những tiếp xúc về thể xác. Tôi không chấp nhận được chuyện mình chung một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người đàn ông với phụ nữ khác. Tôi cực kỳ căm ghét điều này.
Thiệu Minh Trạch nhướng mày nhưng không lên tiếng, mà chỉ cúi xuống nhấp một hớp phê.
Thấy phản ứng của anh như vậy, cô cười mỉa mai, tiếp tục nói:
- Nếu anh Thiệu cảm thấy không thể thực hiện được điều kiện này thì cònlựa chọn khác, đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93hôn nhân không tình dục. Giữa chúng ta không cần phải tận hết nghĩa vụ vợ chồng, mà chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 duy trì quan hệ hôn nhân trên giấy tờ, hai bên không can thiệp vào cuộc sống của nhau. Như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy, anh chơi bời bên ngoài thế nào cũng mặc, chỉ cần không công khai trước mặt tôi được. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Anh thấy thế nào?
nói như vậy, Thiệu Minh Trạch khẽ nhếch mép, cố ý hỏi lại:
- Vậy chuyện sinh con cái thì như thế nào? Cho một cuộc hôn nhân trên giấy tờ thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng cần con cái nối dõi. Giả dụ đã kết hôn rồi, nếu không có những lý do bức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thiết thì anh không muốn phải ly hôn. Vậy nên, vấn đề này cần được giải quyết.
Nhiễm Nhiễm đáp ngay:
- Cònthể dùng phương pháp thụ tinh nhân tạo. Nếu không được, còn thể làm thụ tinh trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ống nghiệm. Tôi sẽ vui vẻ phối hợp. Tuy tôi không muốn dùng chung thân xác anh Thiệu với người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khác, nhưng tôi không ngại việc sau khi kết hôn sẽ sinh một đứa trẻ mang gen của anh. Điều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này thì anhthể yên tâm.
Nghe câu trả lời như vậy, Thiệu Minh Trạch chút bất ngờ. Anh nhìn cô hồi lâu không nhận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra được điểm bất thường, đành từ từ chuyển ánh nhìn sang tách phê trên tay rồi lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hỏi:
- Còn yêu cầu khác không?
suy nghĩ rồi đáp:
- Thẳng thắn. Nếu đã chung sống một mái nhà, tốt nhất chúng ta phải thẳng thắn với nhau, đừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để đối phương phải sống những ngày tháng phỏng đoán linh tinh. Tôi nghĩ, cho bạn hợp tác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đơn thuần thì hợp tác thế này cũng khá thoải mái.
- Tốt lắm! Thiệu Minh Trạch tán thành: - Nếu cả hai đều nhất trí về chuyện này, vậy thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chúng ta sẽ thử qua lại với nhau ba tháng trước, nếu không vấn đề lớn thì sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đính hôn. Một năm sau kết hôn, em thấy thế nào?
không có ý kiến gì, chỉ đứng lên bắt tay tạm biệt anh:
- Cứ quyết định như thế đi. Chúng ta sẽ giải quyết các vấn đề cụ thể khi gặp phải sau. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Thiệu Minh Trạch nhìn cô, nói:
- Tuy lần này chúng ta gặp nhau rất giống như đàm phán một vụ làm ăn, nhưng em còn dự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tính kỹ hơn anh đấy.
mỉm cười:
- Vậy hy vọng chúng tathể hợp tác vui vẻ.
xách túi đi, vừa tới cửa thì bị Thiệu Minh Trạch gọi giật lại.quay người nhìn anh, hỏi: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
- Còn chuyện nữa?
Thiệu Minh Trạch thủng thẳng:
- Anh nhớHạ tiểu thư còn yêu cầu về chiều cao với đối tượng. ràngchiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cao của anh không phù hợp với tiêu chuẩn đó.dokhiến em đổi ý vậy?
Nhiễm Nhiễm sững người, thầm nghĩ gã này thù dai nhớ lâu thật. Hôm đó, mình chỉ buột miệng châm chọc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một câu vẫn nhớ đến tận bây giờ.
Anh hơi nhướng mày, đang đợi câu trả lời của cô.
bước mấy bước đến trước mặt Thiệu Minh Trạch, dùng tay kéo cổ áo anh, chân hơi kiễng lên hôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhẹ vào khóe miệng anh:
-tôi tiếp thu ý kiến của anh Thiệu. Anh xem chiều cao của chúng ta thế này khá tương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đồng, anh có chịu cúi đầu hay không thì tôi chỉ cần kiễng chân thể chạm vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh. Còn nếu anh cao thêm vài centimet nữa, tôi sẽ không làm được. Lựa chọn giữ quyền chủ động © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong tay chẳng phải rất tốt sao?
Nói xong, buông tay ra, nhưng vừa đi được vài bước thì lại nghe Thiệu Minh Trạch thủng thẳng nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
- Vừa rồi em mới hôn vào cằm anh thôi.
mỉm cười xua tay phóng khoáng, chẳng buồn ngoái đầu lại:
- Ồ? Vậy lần sau tôi sẽ cố kiễng cao hơn chút nữa.
Trên thế gian này không bức tường nào không tai vách, chuyện Nhiễm Nhiễm Thiệu Minh Trạch bắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu đi lại với nhau khiến ông Hạ Hồng Viễn hết sức bất ngờ. Ông đã gọi Nhiễm Nhiễm đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 văn phòng để hỏi cho rõ:
- Chẳng phải con không vừa mắt Thiệu Minh Trạch sao? Sao con còn qua lại với cậu ta?
Nhiễm Nhiễm cố tỏ ra vẻ nũng nịu:
- Ai ya, bố à, con nói không vừa mắt Minh Trạch khi nào chứ? Bố đừng nói linh tinh. Minh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trạch nghe thấy sẽ giận đấy.
Ông Hạ Hồng Viễn không còn lời nào để nói. Thực sự ông không hiểu nổi tâmcon gái mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữa. Nhưng gia thế của Thiệu Minh Trạch tốt, bản thân lại là một thanh niên rất tiền đồ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ông cũng khá ưng ý. Nếu cậu tathể đường đường chính chính qua lại với con gái ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì cũng không phải chuyện xấu. Hơn nữa, mấy mảnh đất ngoại ô phía nam đang cạnh tranh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gay gắt. Nhà họ Thiệu cũng tham gia. Nếu thể liên thủ với nhà họ Thiệu thì hội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thành công sẽ không nhỏ.
Nghĩ thế, ông nghiêm túc dặn Nhiễm Nhiễm:
- Nếu đã đi lại với nhau thì cố gắng xử cho tốt. Nếu thật sự hợp nhau, phụ huynh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hai nhà sẽ gặp mặt để sớm định chuyện lớn.
Nhiễm Nhiễm nhất nhất nghe theo, lại nói giọng nịnh nọt:
- Bố phải để ý cho con đấy nhé. Kinh nghiệm cuộc sống của con ít, e nhìn người không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuẩn. Thế nên bố còn phải giúp con lựa chọn đấy.
Câu nói này quả nhiên khiến ông Hạ Hồng Viễn rất vui, càng nhìn càng thấy hài lòng về con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gái này, chỉ tiếckhông phải con trai. Nếu Nhiễm Nhiễm con trai thì ông đã không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện vụng trộm với Bành Tinh.
Dạo này ông Hạ Hồng Viễn sợ Bành Tinh gây chuyện nên ông không chịu về nhà. Bành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tinh đã đến công ty tìm ông. mấy lầncòn dẫn cậu con trai Thần Thần theo, hết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khóc lóc ầm ĩ, lại thút tha thút thít. Ông càng nhìn càng phiền não. Nếu không phải sợ chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đồn ra ngoài làm mình mất thể diện thì ông đã sớm ném tờ kết quả giám định huyết thống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra trước mặt Bành Tinh rồi.
Bị cắm sừng, còn phải nuôi con trai cho người khác, bất kể tin nào truyền ra cũng đều xấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặt. Thế nên, ông chỉ có thể im miệng, ngay cả bà Bành Tinh ông cũng không thể nói để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tránh chuyện ta “chó cùng giứt giậu”. Người đàn bà đó không biết xấu hổ gì, ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì cũng bị mất mặt. Thế nên, bây giờ ông chỉ thể bình tĩnh xử lý. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn tránh xa Bành Tinh thì ông cũng không thể dứt bỏ ngay trong chốc lát. Ông nghĩ, tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khi chết, ông sẽ không dành cho mẹ con họ một xu nào. Đến lúc đó cho họ trắng mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra!
Nghĩ đến đây, ông Hạ Hồng Viễn vừa căm hận vừa cảm thấy kiệt sức. Ông nhìn con gái tốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghiệp trường đại học danh tiếng mà cảm thấy được an ủi phần nào. Ông rút hết nỗi lòng nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mấy câu cực kỳ hiếm có:
- Nhiễm Nhiễm, con xin thôi việc về công ty giúp bố đi. Bố cũng chỉ mình con thôi. Công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ty này sớm muộncũng sẽ giao lại cho con. Con về đây làm quen, sau này tiếp quản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 công ty cũng dễ dàng hơn.
Nhiễm Nhiễm nghe tim đập rộn ràng nhưng ngoài mặt vẫn làm ra vẻ chẳng hề quan tâm, nũng nịu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói:
- Con chẳng hứng thú với chuyện công ty nên con sẽ không đến đây chịu khổ đâu. Hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữa, bố đang còn thời kỳ sung sức nhất, sao chưa bố đã nghĩ đến chuyện rút lui vậy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Con thấy bố nên quên chuyện này đi, nhân dân phục vụ thêm mấy chục năm nữa.
Câu nói này lại khiến cho ông Hạ Hồng Viễn cười rất tươi, ông nói:
- Đương nhiên bố sẽ không về hưu ngay nhưng con cũng cần đến công ty để học cách quản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi chứ. Con đến giúp bố nhé. Mấy năm nay, công ty phát triển rất tốt, một mình bố xoay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xở không xuể.
đảo mắt, nói vẻ thăm dò:
- Xoay xở không xuể thì bố tìm người khác giúp đi. Con thấy Minh Trạch rất tốt. Sau này có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện gì, bố thể bảo anh ấy đến giúp mà.
Ông Hạ Hồng Viễn nghe vậy, chút ngán ngẩm nói:
- Con đúng nha đầu ngốc. Đừng nói conThiệu Minh Trạch còn chưa kết hôn, cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sau này đã kết hôn rồi thì công ty nhà họ Hạ vẫn phải do con nắm giữ mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được. Đừng quá dễ dàng tin tưởng người khác, đặc biệtđàn ông. Không người đàn ông nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đáng tin đâu.
“Không người đàn ông nào đáng tin.” Bà Hàn đã từng nói với cô câu này, giờ đây lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được thốt ra từ chính miệng ông Hạ Hồng Viễn. Nhiễm Nhiễm càng lúc càng cảm thấy thế giới này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thật buồn cười. Hàn nói câu này lời giáo huấn, đến ông Hạ Hồng Viễn thì chắc chắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chính một kinh nghiệm.
lại mỉm cười cợt nhả, nói:
- Ôi trời! Bố thật lo xa. Chẳng phải con vẫn còn bố đấy sao? Bố đừng nói đến chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này vội. Bố cứ để con suy nghĩ trước đã. Khó khăn lắm con mới thi đỗ vào quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó. Mấy trăm người thi mà chỉ vài người đỗ, bây giờ con thôi việc ngay thì tiếc lắm.
Nhiễm Nhiễm càng thoái thác như vậy, ông Hạ Hồng Viễn càng cảm thấy đúng người con tốt. Ít © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhất, không nhìn chằm chằm vào tài sản của ông. Hơn nữa, con gái lại là sinh viên tốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghiệp trường đại học danh tiếng, hơn hẳn rất nhiều người, chắc chắn rất năng lực, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bây giờ hơi lười biếng một chút thôi. Con gái mà, cũng không phải gì ghê gớm cả, cứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từ từ dạy dỗ cũng được.
Ông Hạ Hồng Viễn vô cùng bận rộn. Mới nói chuyện với Nhiễm Nhiễm được một lát thì điện thoại liên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tục gọi đến. Nhiễm Nhiễm cũng không muốn lại lâu. Thấy ông Hạ Hồng Viễn đã hỏi xong chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Thiệu Minh Trạch, lại chẳng dặn thêm gì nên vội tìm cớ chạy khỏi đó ngay.
Khi Nhiễm Nhiễm đi ngang qua văn phòng của trợ lý, đúng lúc Trần Lạc đang ôm một xấp giấy tờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên tay bước ra, suýt nữa thì va phải cô. Nhận ra người trước mặt, Trần Lạc hơi sững người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi lập tức nở nụ cười ấm áp, hỏi:
- đến tìm Tổng giám đốc Hạ à?
chuyện tối hôm đó nên gặp Trần Lạc, Nhiễm Nhiễm ít nhiều cũng cảm thấy bối rối. vội gật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu, gắng gượng mỉm cười:
- Tôi đến nói với bố chút chuyện. Anh cứ làm việc đi, tôi đi trước đây.
Nói xong, cô vội bước về phía thang máy như đằng saungười đuổi theo vậy.
Trần Lạc bất giác muốn phì cười nhưng khóe môi anh ta vừa nhếch lên bỗng chùng xuống. Anh ta nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về phía thang máy, không biết mình đang nghĩ cứ đứng sững đó một lúc. Sau khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khóe môi anh ta nhấc lên nở nụ cười thì anh ta xoay người đi về phía văn phòng của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ông Hạ Hồng Viễn.
Ông Hạ Hồng Viễn đang nghe điện thoại, thấy Trần Lạc bước vào bèn mỉm cười gật đầu, dùng tay ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiệu cho anh ta đặt giấy tờ lên bàn, đợi một lát rồi nói chuyện. Trần Lạc lặng lẽ đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên đợi ông Hạ Hồng Viễn gác điện thoại. Lúc này, anh ta mới lên tiếng:
- Cục trưởng Lâm sai người mang xe trả lại rồi ạ.
Lần trước, ông Hạ Hồng Viễn nhân chuyện con trai Cục trưởng Lâm về nước đã bảo Trần Lạc tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hội tặng ông ta một chiếc xe. Tuy nói cho Lâm công tử mượn lái chơi nhưng mọi người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đều đâymột cách biến tướng tặng xe cho Cục trưởng Lâm. ThếCục trưởng Lâm cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người mang xe trả lại. Điều này ràng chứng tỏ Cục trưởng Lâm không nhận “tấm lòng” của ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hạ Hồng Viễn.
Ông Hạ Hồng Viễn chau mày, ngón trỏ không ngừnglên mặt bàn, hỏi Trần Lạc:
- Ông ấy sở thích đặc biệt khác không?
Trần Lạc lắc đầu nói:
- Nghe nói con người này rất biết kiềm chế bản thân. Đối với tiền tài và gái đẹp đều không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hứng thú gì. Tình cảm của ông ấy Lâm cũng rất tốt. Hai người sinh được một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cậu con trai. Từ nhỏ cậu ta đã rất ưu tú. Sau khi tốt nghiệp đại học thì cậu ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại ra nước ngoài du học. Cục trưởng Lâm rất hay nhắc đến điều này.
Ông Hạ Hồng Viễn ngẫm nghĩ giây lát rồi lại hỏi:
- Lâm công tử này người thế nào?
Trần Lạc đáp:
- Còn chưa rõ lắm. Chỉ biết sau khi về nước thì cậu ta làm Vụ Pháp chế. Tuy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bản thân cậu tanăng lực nhưng ít nhiều cũng phải dựa vào gia thế. Nghe nói Cục trưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 LâmChánh án Vương của tòa án thành phố bạn học cũ.
Ông Hạ Hồng Viễn nghe xong thì mỉm cười, dặn dò:
- Cậu điều tra Lâm công tử này cho kỹ. Nếu đi cửa chính không được thì chúng ta sẽ phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghĩ cách đi cửa phụ.
Trần Lạc đáp lời rồi báo cáo với ông Hạ Hồng Viễn những chuyện khác. Đang nói chuyện thì điện thoại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 di động đổ chuông. Anh ta cúi đầu liếc nhìn cuộc gọi đến rồi lập tức ấn nút từ chối. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Ông Hạ Hồng Viễn liếc nhìn, nói:
- Sao thế? Bị phụ nữ quấy rầy hả?
Trần Lạc mỉm cười giải thích:
- Không ạ. một công ty đầu thua lỗ. Họ đề nghị cháu mua sản phẩm. Cũng không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế nào họ lạisố di động của cháu nữa.
- Bây giờ độ bảo mật của thông tin nhân thật quá kém. Cũng không biết thông tin bị© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rỉ ra từ đâu nữa. bán cái thì người ta cũng thể gọi tìm đến cậu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đúng làm cho người ta thấy phiền phức. Ông Hạ Hồng Viễn đồng tình gật đầu, xem lướt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 qua tập tài liệu Trần Lạc vừa mang tới rồi ký.
Trần Lạc cầm tập văn kiện đi giải quyết công việc. Anh ta còn chưa ra khỏi văn phòng của ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hạ Hồng Viễn thì điện thoại di động lại đổ chuông. Lần này, anh ta chẳng thèm nhìn ấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từ chối luôn.
Ông Hạ Hồng Viễn mỉm cười:
- Hừm! Đám người này thật cố chấp. Nếu thực sự không chịu nổi được nữa thì thay số điện thoại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khác đi.
Trần Lạc quay lại, cười đáp:
- Vâng. Cháu sẽ suy nghĩ về đề nghị của tổng giám đốc.
***
Nhiễm Nhiễm nấn ná được hơn một tháng lại bị ông Hạ Hồng Viễn thúc giục mấy lần đành phải nộp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đơn xin thôi việc lên lãnh đạo quan. Tin tức truyền ra, trong quan có người ngưỡng mộ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93kẻ coi thường. Người ngưỡng mộ thì bảo ông bố tốt, kẻ coi thường lại nói© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng chỉ dựa vào tiền của bố mình thôi, chứ bản thân chẳng năng lực, còn có người hoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghi liệu phải khi thi vào quan đã bỏ tiền ra mua kết quả không.
Nhưng những điều này chẳng thể truyền đến tai Nhiễm Nhiễm. Từ khi thôi việc, quay về cơ quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kia hai lần, một lần bàn giao công việc, một lần đến lấy đồ dùng cá nhân. người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trung Quốc câu: Kẻ nhàn rỗi thích nói xấu sau lưng người khác, càng ở sau lưng càng mạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mồm, đến khi thật sự đứng trước mặt người ta thì chẳng dám mở miệng.
Đồ dùng nhân của Nhiễm Nhiễm không nhiều, chỉ cần một chiếc hộp không lớn lắm thể đựng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hết.cảm ơn các đồng nghiệp đã tiễn, một mình ôm chiếc hộp đựng đồ thong thả bước ra, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh liền xuống xe, đỡ hộp đồ trên tay đặt vào trong xe rồi tiện miệng hỏi:
- Bàn giao công việc xong chưa?
Nhiễm Nhiễm gật đầu, ngoảnh lại nhìn tòa nhà quan với chút tiếc nuối. lặng lẽ thở dài, lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xe cùng Thiệu Minh Trạch.
Thiệu Minh Trạch thấy thần sắc như vậy, liền nói:
- Nếu đã thích công việc này thì cứ làm đi. Tại sao lại từ bỏ?
Thực ra không phải thích công việc này. Trước đây, khi gặp chuyện buồn phiền, vẫn than vãn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với Mục Thanh:
- Tớ không hầu hạ đám con cháu đó nữa đâu. Tớ bỏ việc đây.
Nhưng bây giờ thật sự phải đi thì trong lòngcũng chút sầu muộn.
lẽ chỉtrong lòng lo sợ khi phải đối diện với sự thay đổi trong tương lai, cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cái không được như ý thì khi từ bỏ cái cũ, người ta luôn cần dũng khí.
Nhiễm Nhiễm không thể nói rõ nỗi lòng của mình với Thiệu Minh Trạch. Thế chỉ mỉm cười với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh rồi quay đầu nhìn cảnh vật hai bên đường như kẻ mất hồn. Những tòa nhà mọc lên chi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chít, những người đi ngược xuôi trên đường, tất cả đều lùi lại phía sau. Cảnh vật trước mắt liên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tục thay đổi, cũng dần bình tĩnh lại.
Thiệu Minh Trạch thấy vậy cũng không nói nhiều, chỉ chuyên tâm lái xe. Trong lúc đợi đèn đỏ, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quay sang nhìn Nhiễm Nhiễm, hỏi:
- Sau này em dự định chưa?
Nhiễm Nhiễm suy nghĩ một lát, không trả lời mà hỏi lại:
- Hồi đó, anh thế nào?
Thiệu Minh Trạch im lặng giây lát rồi trả lời:
- Nhà họ Thiệu họ Hạ không giống nhau. Mọi chuyện trong nhà đều do ông anh quyết định. Bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cạnh còn bác cả chú ba nữa. Anh em họ của anh đều được sắp xếp đỡ đần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 công việc cho trưởng bối. Sau khi anh tốt nghiệp thì được điều đến chỗ bác cả. Bề ngoài, bác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đối xử với anh rất tốt, nhưng lại ngấm ngầm gây áp lực cho anh. Khi đó, anh tuổi trẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bồng bột, không nhẫn nhịn nổi nên đã tức giận bỏ ra ngoài lập nghiệp.
- Công ty khoa học kỹ thuật Hoa Hưng ư? hỏi.
- Ừ. Anh hơi nhếch miệng, vầng trán như được điểm thêm khí thế thời niên thiếu. – Khi đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vừa may vài người bạn tốt. Tất cả hợp lại bắt đầu xây dựng nghiệp. Ban đầu cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khá khó khăn nhưng rồi cũng dần khởi sắc. Ông anh thấy công ty tiền đồ nên đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho anh. Thế nên mới có Công ty Khoa học kỹ thuật Hoa Hưng bây giờ.
Nhiễm Nhiễm nghe vậy, bồi thêm:
- Ừm, rất ý chí nghị lực. điều em không bản lĩnh như anh, cũng không thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lập nổi công ty đâu.
Thiệu Minh Trạch mỉm cười, nói:
- Anh nghĩ, trước tiên em nên bắt đầu từ nền tảng. Chú Hạ còn khỏe mạnh, tuổi tác cũng chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phảicao, thế nên trong một khoảng thời gian nữa sẽ vẫn cai quản công ty. Em nên tranh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thủ thời gian gây dựng nền tảng.
Nhiễm Nhiễm không thể không thừa nhận Thiệu Minh Trạch nhìn người rất chuẩn. Con người ông Hạ Hồng VIễn trông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93vẻ qua loa đại khái nhưng trên thực tế lại người rất đa nghi, thích cạnh tranh đấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đá, cáicũng muốn vào tay mình thì mới yên tâm. Với tính cách của ông, trừ phi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến bước vạn bất đắc dĩ, nếu không, ông tuyệt đối không dễ dàng giao công ty cho người khác. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người đó con gái độc nhất của ông cũng không ngoại lệ.
Nhiễm Nhiễm gật đầu thừa nhận nhưng không muốn bàn luận nhiều với Thiệu Minh Trạch về bố mình. Cô liền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đổi chủ đề hỏi:
- Tối nay anh dự định chưa?
Câu hỏi này chắc chắndành cho Thiệu Minh Trạch. Anh chính thức đi lại sắp được hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tháng rồi. Tuần nào họ cũng gặp mặt một hai lần, tuy nhiên không mặn lắm.
Hồi đầu, Thiệu Minh Trạch đưa đi nghe hòa nhạc,lặng lẽ ngồi đó, chăm chú nhìn, không nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lời nào, ngay cả tư thế ngồi cũng gần như bất động. Anh còn tưởng nghe say sưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lắm, đến khi thấy cô gà gật anh mới biết buồn ngủ. Tuy rơi vào tình huống dở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khóc dở cười nhưng anh không khỏi khâm phục bản lĩnh này của cô.
Sau này, anh thử đưađi xem phim.điều, phim cô thích thì anh không thể xem nổi, còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phim anh thích thì lại nói chẳng hiểu gì.
Từ đó về sau, mỗi lần hai người gặp nhau, việc duy nhất thể làm đi ăn cơm. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khẩu vị của khá kén chọn, lại ăn ít. món thìcũng chỉ ăn vài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 miếng đã bảo no. Thế nên, đến cả ăn uống, hai người cũng không hợp nhau.
Dường như quan hệ giữa hai người không thể tìm được điểm chung, rất khó tiến triển.
Thiệu Minh Trạch im lặng một lát, sau đó hỏi lại Nhiễm Nhiễm:
- Em muốn làm gì?
nghĩ ngợi rồi nói:
- Emngười bạn sắp sinh nhật. Em muốn đi chọn một món quà cho ấy.
Thiệu Minh Trạch không ý kiến gì. Trước tiên, anh đưa Nhiễm Nhiễm đi ăn chút đó, sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dẫn ấy tới trung tâm mua sắm. Hai người đi dạo chưa được nửa tiếng thì di động của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thiệu Minh Trạch đổ chuông. Anh nhìn màn hình hiển thị cuộc gọi đến, nói câu “Xin lỗi em” với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhiễm Nhiễm rồi đi ra chỗ khác nghe điện.
Nhiễm Nhiễm đứng ngắm hàng hóa bày trên kệ,tình liếc thấy sắc mặt Thiệu Minh Trạch dần nặng nề. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đợi anh cúp điện thoại, liền hỏi:
- chuyện à?
Anh gật đầu:
- Điện thoại nhà gọi đến. Người nhà bảo bệnh tim của ông nội anh tái phát.
chút kinh ngạc, hỏi:
- Có nghiêm trọng không?
- Ông nội đã được đưa đến bệnh viện rồi. Xin lỗi Nhiễm Nhiễm, bây giờ anh việc phải đi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Em đi dạo tiếp hay bây giờ về luôn? Anh hỏi.
Bây giờ vẫn còn sớm. Hơn nữa, vẫn chưa mua được quà tặng cho Mục Thanh, nên nói:
- Anh mau đi đi. Em chọn quà cho bạn xong rồi sẽ tự về.
- Vậy cũng được. Anh đến bệnh viện trước. Anh sẽ gọi lại cho em sau. – Thiệu Minh Trạch có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẻ khá bình tĩnh. Anh rút một chiếc thẻ tín dụng trong đưa cho Nhiễm Nhiễm. Cứ dùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thẻ tín dụng của anh để thanh toán tiền quà tặng. Em cũng chọn cho mình vài thứ em thích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi.
Hành động này của anh khiến cô vô cùng bất ngờ. Tuy về cơ bản, trong các buổi hẹn hò, Thiệu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Minh Trạch đều người trả tiền nhưng anh chưa bao giờ trực tiếp đưa thẻ tín dụng cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như hôm nay. Như này là ý gì? Là bồi thường việc không thể cùng đi dạo phố sao? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Anh coi giống như những bạn gái trước đây của anh sao?
mỉm cười, không nhận tấm thẻ đó, vẫn đút hai tay trong túi áo khoác, nói:
- Quà tặng bạn thể hiện tấm lòng, sao có thể lấy tiền của người khác để mua được chứ? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Bản thân em cũng chẳng muốn mua gì. Không cần phiền thế đâu.
Thiệu Minh Trạch hơi sững người nhưng cũng không cố nài ép. Anh cất tấm thẻ đi rồi lịch sự chào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tạm biệt Nhiễm Nhiễm.
Đến khi anh quay người đi xa, Nhiễm Nhiễm mới thu lại nụ cười, bĩu môi với bóng lưng của anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi hai tay làm động tác khinh bỉ. Nhưng cô không biết tất cả đều phản chiếu qua cửa kính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hắt vào ánh mắt Thiệu Minh Trạch. Anh hơi sững người, bước chân bất giác ngập ngừng.
Nhiễm Nhiễm thấy Thiệu Minh Trạch bỗng dừng bước như thể định quay lại thì lập tức sợ phát khiếp. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vội rụt tay lại, nở nụ cười dịu dàng. May Thiệu Minh Trạch không quay lại, anh chỉ dừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bước, đứng im tại chỗ rồi nhanh chóng bước đi.
Không Thiệu Minh Trạch bên, Nhiễm Nhiễm không cần phải nữa. thể tùy ý thích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi đâu thì đi, thích ngắm thì ngắm, tự do tự tại. Trước tiên, chọn cho Mục Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một chiếc vòng tay pha lê, tiện thể mua cho bản thân mấy thứ. Khi quẹt thẻ,lại nhớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến Hạ Hồng Viễn, nghĩ mình nên mua thứ gì đó cho ông để lấy lòng. Thế chọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một chiếc sơ mi. Lúc này mới hài lòng xách túi lớn, túi ra khỏi trung tâm mua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sắm.
Vừa hay taxi đi qua đường Vạn Hòa. Giờ cũng chưa muộn lắm, Nhiễm Nhiễm gọi điện đến văn phòng của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ông Hạ Hồng Viễn.muốn nhân tiện đem tặng ông chiếc áo mi luôn. Cô thư nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 điện thoại nói, ông Hạ Hồng Viễn vẫn đang họp.
Nhiễm Nhiễm nghĩ, tuy ông Hạ Hồng Viễn kiếm được rất nhiều tiền nhưng thật sự cũng không dễ dàng gì. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ý tỏ lòng hiếu thảo liền bảo tài xế taxi dừng lại bên đường.xuống xe mua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một chút điểm tâm cho ông Hạ Hồng Viễn rồi mới đến công ty.
Ông Hạ Hồng Viễn họp xong bước ra, thấy con gái đặc biệt mang điểm tâm đến cho mình thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cùng cảm động, liền ăn ngay. Ăn được một nửa, ông bỗng nhớ ra một tin sốt dẻo. Nghe nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lâm Hướng An con của Cục trưởng Lâm chínhbạn hồi đại học của con gái mình. Hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người còn từng yêu nhau.
Ông Hạ Hồng Viễn nghĩ, quan hệ thế này, không phải gần nhưng cũng chẳng phải xa. Hồi đó, Nhiễm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhiễm Lâm Hướng An yêu nhau được hai năm thì chia tay. Chỉ cần không nhắc đến chuyện đổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vỡ thì ít nhiều cũng phải tình cảm với nhau chứ.
Ông Hạ Hồng Viễn muốn nói chuyện Lâm Hướng An với con gái nhưng lại không biết nói thế nào, mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lần ông định mở miệng định nói rồi lại thôi.
Nhiễm Nhiễm nhận ra bố mìnhchuyện muốn nói hình như không biết nói thế nào. Chuyện khiến ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hạ Hồng Viễn khó nói thì chắc chắn đến tám, chín mươi phần trăm không phải chuyện tốt đẹp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gì. cố ý tỏ vẻ không nhận ra, lấy chiếc mi tặng ông Hạ Hồng Viễn, rồi nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
- Bố, khi đi dạo phố, con đã thấy nó, cảm thấy rất hợp với bố nên đã mua. Bố cứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ăn từ từ thôi. Khi nào bố ăn xong thì nhớ đi nghỉ sớm nhé. Con hẹn mấy người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bạn trên mạng nên phải đi trước đây.
Nói xong, không để ông Hạ Hồng Viễn hội nói gì, vội vàng bước ra ngoài.
Ông Hạ Hồng Viễn bất chấp tất cả, vội gọi giật lại:
- Khoan đã. Để bố bảo lái xe đưa con về.
Nhiễm Nhiễm nào dám lề mề. chỉ hận là không thể một bước ra khỏi văn phòng của ông Hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hồng Viễn. Ai ngờ vừa hay Trần Lạc từ bên ngoài về, nghe ông Hạ Hồng Viễn nói thế liền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mỉm cười nói:
- Hay để cháu đưa Nhiễm Nhiễm về cho ạ. Cũng tiện đường mà.
Trước mặt người ngoài, ông Hạ Hồng Viễn cũng không tiện nhắc đến chuyện Lâm Hướng An với con gái. Thôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để sau vậy, ông gật đầu nói với Trần Lạc:
- Được. Vậy phiền cậu đưa Nhiễm Nhiễm về giúp tôi. Tối rồi, con gái một thân một mình về nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không an toàn chút nào.
Trần Lạc mỉm cười khách khí:
- Tổng giám đốc Hạ khách sáo quá!
Nhiễm Nhiễm chẳng từ chối làm gì. chỉ đi theo sau Trần Lạc. Trên đường đi, hai người đều im © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lặng. Tiếng giày cao gót của Nhiễm Nhiễm trên sàn nhà phát ra những tiếng cộp cộp giòn tan, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn tiếng bước chân của Trần Lạc thì bình tĩnh trầm lặng. Hai âm thanh đó tạo nên một sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hài hòa kỳ lạ. Cũng đã muộn rồi, người trong công ty không còn nhiều, thang máy nhanh chóng từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tầng trệt đi lên. Trần Lạc đứng phía trước, lúc này anh ta khách sáo người, đợi Nhiễm Nhiễm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bước vào thang máy rồi mới vào sau.
Thang máy khá nhỏ hẹp, Nhiễm Nhiễm càng cảm thấy mất tự nhiên. Cô ngần ngừ giây lát, cố tìm chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để hỏi Trần Lạc:
- Dạo này công việc của anh có bận lắm không?
Trần Lạc nhếch khóe môi theo thói quen rồi trả lời:
- Vẫn ổn. Có điều, mấy mảnh đấtngoại ô phía nam về bản đã được quy hoạch. Tổng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giám đốc Hạ đang bận với việc này.
Nhiễm Nhiễm gật đầu nghĩ ngợi rồi lại hỏi:
- Nếu muốn vào làm việc ở công ty thì tôi nên vào bộ phận nào?
- bàn giao xong công việc cơ quan bên kia rồi à?
- Vâng. Xong cả rồi. Tôi muốn nhà nghỉ ngơi vài ngày rồi sẽ đi làm. Nhiễm Nhiễm mỉm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cười, lại hỏi: - vậy tôi muốn thỉnh giáo anh một chút, nên vào bộ phận nào thì sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thuận lợi?
Thang máy xuống thẳng tầng hầm để xe. Trần Lạc dẫn cô đi về phía chiếc xe của mình, mỉm cười, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngoái đầu lại hỏi:
- Còn xem mục đích của đã.
Nhiễm Nhiễm nhướng mày:
- Ý anhgì?
Trần Lạc mỉm cười, không trực tiếp trả lời câu hỏi của chỉ đáp:
- hai sự lựa chọn: Một trực tiếp đến phòng Hành chính làm việc, dễ dàng nắm bắt công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 việc, biết nhiều tin tức quen biết nhiều người; hai đến công ty chi nhánh bên ngoài, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 học hỏi kinh nghiệm, dần dần đi lên.
Nhiễm Nhiễm hơi sững người. thể hiểu quy luật chậm rãi đi từ dưới lên, nhưng phần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không hiểu tại sao không phải tổng công ty lại phải đến công ty chi nhánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên ngoài. im lặng giây lát rồi hỏi:
- Tại sao nhất định phải đến công ty chi nhánh?
Trần Lạc mở cửa xe cho cô, sau đó mới đi vòng qua đầu xe sang bên ghế lái. Lúc này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh ta mới nửa đùa nửa thật đáp:
- Vì con gái của Tổng giám đốc Hạ. Người công ty chi nhánh bên ngoài ít người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết tới cô, thể giấu được thân phận. Bằng không, cứ cho là đến làm nhân viên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phòng Kinh doanh, mọi người đều xu nịnh cô, ai dám tùy tiện sai khiến chứ? Ai dám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ vào mũi mắng chửi chứ? Nhưng không được giáo huấn, không bị mắng chửi, không phải chịu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khổ, không phải chịu mệt, thì đi làm còn ý nghĩanữa?
Nói xong, khóe môi anh ta hơi nhếch lên, nở nụ cười hiền hòa, ám áp.
Nhiễm Nhiễm nghĩ, đúng như vậy, cũng bất giác mỉm cười.
- Vậy tôi sẽ mang danhtiểu công chúa. Ai dám động đến tôi, tôi sẽ sa thải người đó. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Trần Lạc đồng tình gật đầu:
- Ừm! quyền này.
Nhiễm Nhiễm im lặng hồi lâu mới nói:
- Nhưng, tôi không muốn ra ngoài. Tôi muốn Tây Bình.
Trần Lạc suy nghĩ rồi nghiêm túc đề nghị:
- Vậy thì đến trung tâm quản lý tiếp thị đi. Dù là bộ phận Thị trường hay bộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phận Tiêu thụ, đều được rèn luyện rất nhiều. Thực ra, đó không thể giấu được thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phận của mình, sẽ người biết nội tình ngầm giúp đỡ cô.
đề tài bàn luận nên việc nói chuyện cũng thoải mái hơn nhiều. Nhiễm Nhiễm hỏi tình hình công ty © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khi Trần Lạc mới vào. Trần Lạc lái xe, nhớ lại rồi kể vài chuyện khiến không nhịn được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cười. Nhiễm Nhiễm thấy giọng anh ta có chút đó mang đặc trưng của miền Nam, liền buột miệng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hỏi:
- Anh người đâu vậy?
Trần Lạc hơi sững người, sau mới trả lời:
- Quảng Tây.
- Người Quảng Tây ư? - Nhiễm Nhiễm chút bất ngờ: - Hay quá! Tôi khá rành về Quảng Tây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đấy.
Trần Lạc ngạc nhiên:
- Tôi nhớ Tổng giám đốc Hạ là người Tuyên An mà. Sao thế? Cô đã từng đến Quảng Tây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi à?
Nhiễm Nhiễm mỉm cười lắc đầu:
- Chưa. Nhưng hồi học trung học, tôi hay viết thư cho một người bạn Quảng Tây. Chúng tôi rất hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 liên lạc với nhau.
Trần Lạc mỉm cười, tiện thể kể cho nghe về phong tục tập quán ở Quảng Tây. Cuộc nói chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 càng lúc càng cởi mở hơn, càng lúc càng vui vẻ. Khi về đến tòa nhà Nhiễm Nhiễm thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không khí căng thẳng giữa hai người đã tan biến từ lúc nào. Nhiễm Nhiễm mỉm cười tháo dây an © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 toàn ra, cảm ơn Trần Lạc. Khiđang mở cửa chuẩn bị xuống xe thì bỗng nghe Trần Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gọi giật cô lại từ phía sau:
- Nhiễm Nhiễm.
quay đầu, không hề cảnh giác nhìn anh ta, ánh mắt mang theo ý hỏi:
- Hử?
Trần Lạc nhếch môi, trong lòng như thể đấu tranh một hồi, ngần ngừ mãi mới nói:
- Tổng giám đốc Hạ muốn biết chuyện của Lâm Hướng An trước đây.
Rõ ràng là cùng bất ngờ, niềm vui trên khuôn mặt vụt tắt, chỉ biết sững người nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trần Lạc. Nhưng nhanh chóng định thần lại, cố gắng che giấu cảm xúc trong ánh mắt, bình tĩnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn Trần Lạc như muốn hỏi ý anh ta gì? Muốn hỏi Lâm Hướng An trước đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện gì? Ông Hạ Hồng Viễn đã biết những gì? Nhưng miệng như bị đổ keo, không tài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào mở ra được.
- Tổng thể quy hoạch vùng ngập nước ngoại ô phía nam của thành phố về bản đã tạm ổn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ còn mấy mảnh đất nữa Tổng giám đốc Hạ rất muốn được. Bố của Lâm Hướng An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chính cục trưởng Cục Quy hoạch. Tống giám đốc Hạ luôn muốn lấy lòng ông ta nhưng tiếc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chưa làm được gì. Mấy ngày trước, không biết theo nguồn tin từ đâu, Tổng giám đốc Hạ lại biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lâm Hướng An từng yêu nhau.Trần Lạc ngập ngừng, hơi cúi đầu để tránh ánh nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Nhiễm Nhiễm, khẽ nói: - Tôi đoán, thể Tổng giám đốc Hạ sẽ hỏichuyện này. Chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết chừng còn bảo cô đi tìm Lâm Hướng An. nên chuẩn bị trước sẽ tốt hơn.
Nghĩa muốn dùng thân phận bạn gáiđể đi tìm Lâm Hướng An sao? Biến nỗi áy náy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của anh với thành lợi ích sao?
Vậy tự trọng của đâu? Muốn vứt lòng tự trọng của mình đi đâu chứ?
Nhiễm Nhiễm không nói gì. Trần Lạc không kìm được, ngẩng lên nhìn, thấykhông biết đã cúi xuống từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lúc nào, tay đang vịn vào cửa xe, người cứng đờ như một bức tượng. Anh ta bỗng cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mềm lòng, không kìm được khẽ gọi:
- Nhiễm Nhiễm?
không phản ứng gì, mãi sau mới bừng tỉnh, quay lại nhìn Trần Lạc, hỏi:
- cơ?
Trần Lạc khẽ thở dài như không nghe thấy, hỏi:
- không sao chứ?
Nhiễm Nhiễm cố sức nhếch khóe môi, miễn cưỡng nở nụ cười yếu ớt:
- Tôi thể chuyện chứ? Mở miệng ra nhờ vả người khác điều cùng khó khăn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đặc biệt với Lâm Hướng An. Anh cũng biết rồi đấy. Tôi anh ấy đã chia tay nhau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lâu rồi. Thực sự tôi không muốn bất cứ quan hệ với anh ấy nữa.
Trần Lạc chỉ im lặng lắng nghe, không khuyên nhủ, cũng chẳng tỏ ra bất bình thay cô.
- Đừng nói không phải chuyện này. ràng là đem thể diện để đổi lấy lợi ích mà. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhiễm Nhiễm cười mỉa mai, bỗng cô quay đầu hỏi Trần Lạc: - Nếu anh, anh nhắc lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tình xưa với bạn gái như vậy không?
Trần Lạc không ngờ Nhiễm Nhiễm lại dồn câu hỏi đó lên đầu mình. Ánh mắt anh ta chút phức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tạp, nghĩ ngợi rồi mới trả lời:
- Còn phải xem tình cũ sâu nặng đến chừng nào đã.
Tìnhsâu nặng đến chừng nào ư? Nụ cười trên môi cô tắt ngấm. Vậy chắc chắn chẳng sâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nặng rồi. Nếu không, Lâm Hướng An đã không dứt khoát bỏ đi để đuổi theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mạch như thế.
Sắc mặt đã trở lại bình thường. lịch sự cảm ơn Trần Lạc rồi một mình đi lên lầu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Thời tiết ngày càng nóng bức, mỗi lần từ bên ngoài đi về tới nhà đều mồ hôi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi tắm qua cho mát rồi lấy hộp ảnh chiếc tủ đầu giường ra. Đó chính chiếc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hộp nhựa màu hồng trong suốt dùng để đựng bánh ga những năm tám mươi. Chiếc hộp rất lớn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đựng đầy những tấm ảnh từ nhỏ đến lớn của cô.
Ảnh hồi nhỏnhiều nhất. Ngoài một vài tấm ảnh đầy tháng hay tròn tuổi ra thì phần lớn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 những bức ảnh chụp ba người. Hồi đó, ông Hạ Hồng Viễn chưa phát tướng như bây giờ. Hồi đó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn thể nhận ra vẻ tươi tắn trên mặt Hàn. Hồi đó, nỗi buồn lớn nhất của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 là làm vấy bẩn chiếc váy mới mua hoặc bị bà Hàn ép học đàn.
Dần dần, những bức ảnh không còn thấy bóng ông Hạ Hồng Viễn nữa. Khóe môi Hàn cũng chỉ hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhếch lên, khó mà có được vẻ tươi tắn như xưa. Còn cô, trong ánh mắt cũng ẩn chứa sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bướng bỉnh ngỗ nghịch.
Sau này, những bức ảnh chỉ còn lại một mình cô. Vui vẻ cũng tốt, buồn đau cũng kệ, đều chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một mình cô.
Cô cẩn thận xem từng bức ảnh theo trình tự thời gian, nước mắt bỗng tuôn trào.
đã dùng sự ngỗ nghịch để phản đối chuyện bố mẹ ly hôn. đã dùng vẻ lạnh lùng để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trả thù việc họ quay lưng lại với gia đình. đã dùng muôn nghìn cách để bày tỏ sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bất cần: Bướng bỉnh, không hiểu chuyện, ích kỷ, lạnh lùng… nhưng chẳng ai biết. Nếu thể, nguyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm một đứa con ngoan ngoãn, biết vâng lời, nguyện dùng mọi thứ của bản thân để đổi lấy gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đình toàn vẹn ba người thân tình ấm áp đó, không phảiông Hạ Hồng Viễn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hàn nữa, bố mẹ.
Điều hòa trong phòng bật vừa đủ, khí lạnh xuyên qua chiếc váy ngủ mỏng manh của cô, ngấm qua từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tầng từng lớp, từ da thịt vào tận xương cốt, đến cả trái tim cũng thấy lạnh. Giọt lệ khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93trong khóe mắt vẫn ấm nhưng vừa lăn xuống đã lập tức trở nên lạnh giá.
Mười hai năm trước, từ khi ly hôn, ông Hạ Hồng Viễn chưa bao giờ ngập ngừng do dự trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con gái này, vậy naymuốn đạt được cái lợi tiền bạc, ôngthể đặt lòng tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trọng và cảm xúc của dưới cả lợi ích trước mắt của mình sao? ràng đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sớm hiểu ra điều đó, tại sao đến bây giờ, lòngvẫn còn một chút tàn hy vọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chứ?
xếp những tấm ảnh vào trong hộp rồi đậy nắp lại, nhét dưới gầm giường. Kim đồng hồ đã chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào điểm cao nhất trên đồng hồ. thế nào, cuộc sống vẫn phải tiếp tục. ngần ngừ giây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lát rồi cầm điện thoại nhắn tin cho Thiệu Minh Trạch hỏi thăm tình hình của ông nội anh.
Nhưng, một lát sau Thiệu Minh Trạch gọi điện lại. Giọng anh có vẻ thấp trầm, lúc này càng như tắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghẹn nơi cổ họng. Anh khẽ nói:
- Xin lỗi em. Anh bận quá nên quên gọi điện cho em. Em vẫn chưa ngủ à?
- Chưa. –Cô ngừng lại, cố nhếch môi lên mớithể nói tiếp những câu thành ý sau đó: - © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Em chút lo lắng cho anh. Tình hình ông nội anh thế nào rồi? Bệnh tình đã ổn định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chưa?
Thiệu Minh Trạch không ngờ lo lắng cho mình như vậy,chút bất ngờ, giọng anh bất giác dịu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dàng đôi chút:
- Tính mạng không còn nguy hiểm nữa nhưng tình trạng vẫn chưa ổn định. Em ngủ trước đi, không cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải lo lắng đâu.
Nhiễm Nhiễm lòng muốn nói thêm mấy câu bày tỏ sự quan tâm nhưng thực sự không biết nói thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào, chỉ bảo:
- Vâng. Vậy anh cũng chú ý giữ gìn sức khỏe nhé.
- Được rồi. Em yên tâm.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Chỉ Vì Phút Giây Được Gặp Em, Chỉ Vì Phút Giây Được Gặp Em Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Chỉ Vì Phút Giây Được Gặp Em Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Chỉ Vì Phút Giây Được Gặp Em full, Chỉ Vì Phút Giây Được Gặp Em online, read Chỉ Vì Phút Giây Được Gặp Em, Tiên Chanh Chỉ Vì Phút Giây Được Gặp Em

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 4 — Chỉ Vì Phút Giây Được Gặp Em

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc