GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 12

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Một sự hiểu lầm
Bọn anh đã rất bình tĩnh nói chuyện với nhau. Quá khứ cho là yêu hay hận thì cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặc, quá khứ đã quá khứ, chẳng aithể quay lại quá khứ được, thà rằng buông xuôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho xong.
*
Công ty Dịch Mỹ phía bắc thành phố Tây Bình, cách tòa nhà Hồng Viễn không xa lắm. Nhiễm Nhiễm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lái xe chưa đầy nửa tiếng đã tới nơi. dự án ngoại ô phía nam, đã đến đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vài lần nên thể dễ dàng tìm tới nơi làm việc củaMạch.
Mạch đang họp. Trong phòng họp rất nhiều người. ta đang đứng trước máy chiếu giải thích với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mọi người về thứ đó.
Nhiễm Nhiễm xông thẳng vào, trước ánh nhìn chăm chú của mọi người,bước đến trước Mạch, chẳng nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lời nào giơ tay tát thẳng vào mặt cô ấy. Sau đó, ném mấy tấm ảnh vào mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mạch, lạnh lùng nói:
- Tô, xinhãy biết giữ gìn bản thân. Đừng đi dụ dỗ chồng chưa cưới của tôi.
Mọi người trong phòng họp đều kinh ngạc đến ngây người nhìn Nhiễm Nhiễm Mạch trên bục.
Mạch bị Nhiễm Nhiễm tát nghiêng mặt sang một bên, mãi sau mới từ từ quay đầu lại. ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngẩng lên nhìn Nhiễm Nhiễm, môi hằn vết răng, nét mặt lạnh lùng, nói:
- Cô Hạ, tôi nghĩ đã hiểu lầm rồi. Bây giờ tôi với anh Thiệu chỉ quan hệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hợp tác công việc thôi.
- Vậy sao? Nhiễm Nhiễm cười lạnh hỏi: - Vậy càng tốt. Vậy nhờ giải thích ràng với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bạn trai cô, đồng thời quản anh ta cho tốt. Đừng để anh ta đến quấy nhiễu cuộc sống của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chồng tôi.
Câu nói còn chưa dứt, cửa phòng họp đột ngột bị đẩy ra. Thiệu Minh Trạch từ ngoài sải bước vào, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước tiên anh nhìnMạch đang cắn răng không nói, ánh mắt anh dừng lại vết hằn trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặt Mạch, sau đó anh khẽ cúi đầu, nói:
- Xin lỗi, Mạch.
Nhiễm Nhiễm cười lạnh một tiếng, đang định mở miệng nói thì bị Thiệu Minh Trạch kéo tay giữ lại.
- Về với anh! - Thiệu Minh Trạch lạnh lùng nói, bất chấp tất cả kéo ra khỏi phòng họp. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Sức anh rất khỏe nên không vùng ra nổi, chỉ thể bước theo sau. Đến khi anh đẩy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào xe, nét mặt bình tĩnh của cô tới lúc này mới tan biến, tim đập rất nhanh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bàn tay vừa tátMạch đang run run. Nhưng… rất thoải mái! Thật sự rất thoải mái!
nhìn bàn tay vừa tát người của mình, nhìn kỹ những đầu ngón tay còntê, cuối cùng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kìm được phá lên cười.
Thiệu Minh Trạch vòng qua đầu xe rồi ngồi vào, lạnh lùng nhìn cô.
Nhiễm Nhiễm cười chán rồi thì ngừng lại nhìn anh, liếc nhìn bên mép thâm tím của anh bị Lâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hướng An đánh, rồi lại không nhịn được cười, hỏi khiêu khích:
- Sao nào? Không phải anh cũng muốn cho tôi một cái bạt tai đấy chứ? Anh cần trút giận cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mạch mà!
Thiệu Minh Trạch tối sầm mặt, nhiệt độ nơi đáy mắt cùng thấp, tưởng chừng như biển băng Bắc cực, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 u ám sâu thẳm, khiến người ta không thể nào nhìn thấu được. Anh lạnh lùng hỏi:
- Tại sao lại đánh Mạch? Choanh ấy tình, cũng do anh ngoại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tình, người lỗi anh, người em cần đánh chẳng phải anh sao?
- Anh tưởng tôi không muốn đánh sao? - Nhiễm Nhiễm nói, giơ tay lên vung về phía mặt Thiệu Minh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trạch. Nhưng tay còn chưa chạm vào mặt anh thì cổ tay đã bị anh giữ lại.
Thiệu Minh Trạch cười lạnh lùng hỏi:
- Tại sao em lại hậnMạch như vậy? anh, hay Lâm Hướng An?
Nhiễm Nhiễm trừng mắt nhìn anh, cố không để nước mắt trào ra, thốt lên từng từ:
- Thiệu Minh Trạch, anh đồ khốn nạn!
Thiệu Minh Trạch cũng nhìn cô, lớp băng giá trong mắt như dần tan biến, thay vào đó sự thất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vọng buồn phiền đến cùng cực. Anh chậm rãi buông cổ tay ra, nói:
- Không sai. Anh đồ khốn nạn, nhưng em thì sao? Hả? Hạ Nhiễm Nhiễm, emmột kẻ ngốc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một kẻ ngốc phương cứu chữa!
Nhiễm Nhiễm không chịu lên tiếng, chỉ bướng bỉnh nhìn anh.
Anh quay người, đặt hai tay lênlăng, hướng ánh nhìn ra ngoài xe:
- Hạ Nhiễm Nhiễm, em thật sự không nhận ra người đứng sau sắp đặt chuyện này sao?
Đầu tiênThiệu Thị bỗng nhiên đổi công ty vấn đã hợp tác lâu năm sang hợp tác với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Dịch Mỹ khiến anh gặp lạiMạch. Sau đó, người theo dõi anh, chụp ảnh anh đánh nhau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với Lâm Hướng An, rồi lại đẩy những bức ảnh này lên mạng làm trò cười cho thiên hạ… hết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lần này đến lần khác. ràng người mưusắp đặt từ trước, dẫn dụ anh từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bước rơi vào bẫy.
Nhiễm Nhiễm nghe xong, khóe môi lộ ra nụ cười mỉa mai:
- Không sai. Thiệu Minh Nguyên. Nhưng Thiệu Minh Trạch, anh còn mặt mũi đẩy trách nhiệm lên anh họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của mình sao? anh ta cầm dao ép anh nối lại tình xưa vớiMạch sao? Hay© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh đánh nhau với Lâm Hướng An không phải Mạch, Thiệu Minh Nguyên?
- Anh Mạch không hề nối lại tình xưa. Thiệu Minh Trạch không kìm được lên tiếng.
- Ồ? - Nhiễm Nhiễm nhướng mày, sau đó lại gật đầu nặng nề: - Ồ, phải. Hai người chỉ tiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xúc về công việc. Quan hệ giữa hai ngườiquan hệ nam nữ trong sáng. Anh Mạch, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mạch Lâm Hướng An, các người đều là bạn tốt, đều là quan hệ nam nữ trong sáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tới mức không thể trong sáng hơn. Nhưng sao anh Lâm Hướng An lại đánh nhau?
- Nhiễm Nhiễm! - Thiệu Minh Trạch bỗng ngắt lời cô. Anh không thể chịu nổi cách mỉa mai như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy.
Nhiễm Nhiễm căm hận “phì” một tiếng, giơ chân đạp mạnh vào cửa xe, cao giọng nói:
- Dẹp cái quan hệ nam nữ trong sáng của anh đi. Các người làm tôi thấy thật ghê tởm!
Thiệu Minh Trạch vươn người sang, dùng hai tay giữ chặt hai cổ tay cô, ấn ngồi xuống ghế:
- Hạ Nhiễm Nhiễm!
- Bỏ tôi ra. Nhiễm Nhiễm thở dốc, cố sức vùng ra: - Anh đừng động vào tôi. Anh làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi cảm thấy ghê tởm. Tôi chịu đủ rồi. Hôm trước, tôi tận mắt trông thấy anh Mạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từ quán trà đi ra. Anh dắt tay ta, anh cùng ta về nhà. Nhưng tôi vẫn phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vờ như không biết gì. Đến tối, còn phải nằm chung giường với anh. Chỉ nghĩ đến việc cánh tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh vừa ôm Mạch lại ôm tôi tôi cảm thấy ghê tởm tới mức buồn nôn.
Thiệu Minh Trạch lập tức cứng đờ người, kinh ngạc nhìn cô:
- Hôm kia, em theo dõi anh sao?
Nhân lúc anh đang sững người, Nhiễm Nhiễm đã vùng thoát khỏi bàn tay anh, mang theo một chút thoải mái, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trả lời:
- Đúng vậy. Là tôi, còn cả Thiệu Minh Nguyên. Anh ta đưa tôi đi bắt quả tang anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mạch.
Thiệu Minh Trạch biến sắc, lát sau mới hoài nghi hỏi:
- Tối hôm kia, do này nên em mới không cho anh chạm vào người sao? Không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trần Lạc sao?
Trong buổi liên hoan thường niên, anh thấy Trần Lạc đối xử với cô bất thường, cũng biết hai ngày nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trần Lạc vẫn Tây Bình. Thậm chí, tối qua anh còn tận mắt thấylên xe Trần Lạc. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trong điện thoại, nói làm thêm công ty, nhưng lại không hề biết, anh đang đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên kia đường. Anh nghĩ rằng Trần Lạc đã làm rung động.
- Anh đừng nghĩ tôi thấp hèn như thế. Anh tưởng ai cũng đểu cáng như mấy người sao? Nhiễm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhiễm hung hăng mắng mỏ. hít thật sâu, hất cằm, thản nhiên nói: - Không sai. Đúng trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đây tôi rung động, nhưng đã quyết định sống với anh nên tôi không muốn tiếp tục lằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhằng với anh ta nữa. Tôi không đại như Mạch, bạn trai hay là người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đang theo đuổi đều thể chấp nhận làm bạn tốt.
Thiệu Minh Trạch sững sờ nhìn cô, tâm phần phức tạp, nhưng tận đáy lòng lại cảm giác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhẹ nhõm khó tả.
Nhiễm Nhiễm “hứ” một tiếng lạnh lùng rồi xuống xe, đến chỗ xe của mình rồi trở về.
Khoảng nửa tiếng sau, Thiệu Minh Trạch cũng về nhà. Vừa mở cửa, anh nhìn thấy một hộp giấy lớn đặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giữa phòng khách. Bên trong đều đồ dùng sinh hoạt của anh. Nhiễm Nhiễm đem tất cả quần áo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của anhtrong tủ ném ra giường, sau đó lại cuộn chúng nhét vào vali du lịch của anh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cố sức kéo ra để bên cạnh chiếc hộp giấy cho anh, lạnh lùng nói:
- Đồ dùng của anh đều đây cả. Anh cút đi!
Suy nghĩ suốt dọc đường, Thiệu Minh Trạch đã dần bình tĩnh lại. Thấy Nhiễm Nhiễm hành động như trẻ con, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh không khỏi dở khóc dở cười hỏi:
- Sao vậy? Muốn chia tay với anh sao?
- Chia tay ư? Nhiễm Nhiễm nhếch môi nói giọng mỉa mai: - Không, không chia tay. Hoàn cảnh hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhà chúng ta như thế, chia tay không phải chuyện đơn giản đâu.
Thiệu Minh Trạch không thích thái độ ấy của cô, không kìm được chau mày.
Nhiễm Nhiễm giơ chân đá vào đồ đạc của anh rồi ngẩng đầu lên nói:
- Anh còn nhớ ban đầu chúng ta đã giao hẹn với nhau thế nào không? Nếu chúng ta không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chung thủy, vậy thì cũng đừng làm phiền nhau, ai vui đường người đó.
Thiệu Minh Trạch im lặng nhìn một lát, rồi bước tới sofa ngồi xuống. Lúc này, anh ngẩng đầu nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về phía cô, khẽ nói:
- Nhiễm Nhiễm, cứ để đồ ở đó. Em lại đây, anhchuyện muốn nói với em.
Ánh mắt Nhiễm Nhiễm thoáng vẻ chần chừ, nghi hoặc nhìn anh, nhưng chân cô không hề nhúc nhích.
Thiệu Minh Trạch hơi nhướng mày, nhìn cô, khiêu khích hỏi:
- Sao vậy? Không dám hả?
Nhiễm Nhiễm không nhịn được, “hứ” một tiếng lạnh lùng, bước đến ngồi xuống ghế sofa bên cạnh, mặt lạnh tanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hỏi anh:
- Còn chuyệnnữa.
Thiệu Minh Trạch sắp xếp lại từ ngữ của mình một chút rồi nói:
- Chuyện này do anh không đúng. Ngay từ đầu anh đã không nóivới em về quan hệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của anh và Tô Mạch. Trước đây, bọn anh quen nhau. ấy từng bạn gái của anh, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bọn anh chia tay lâu rồi. Anh không cố ý giấu em chuyện trước đây,là… không biết nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói với em thế nào.
Nhiễm Nhiễm không ngờ đến lúc này anh còn nói những điều ấy với mình. Cô vừa bất ngờ lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vừa cảm thấy nực cười, bèn hỏi:
- Anh cảm thấy bây giờ nói những chuyện này vẫn còn ý nghĩa sao?
Thiệu Minh Trạch không quan tâm tới ý mỉa mai trong lời nói của cô, chỉ bình tĩnh nói tiếp:
- Hợp đồng giữa Thiệu Thị Dịch Mỹ là do bác anh ký. Anh không ngờ sẽ gặp Mạch. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ban đầu chỉ là bất ngờ, cũng không nghĩ tới chuyện sẽ quay lại vớiấy, chỉ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết nên nói với em về chuyện này như thế nào thôi. – Ánh mắt anh nhìn xuống, giải thích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mối quan hệ hiện tại giữa mình Mạch: - Sau đó biết được xích mích giữa bọn em, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh càng không biết phải nói thế nào.
Lời đã mở, những điều tiếp theo dễ thổ lộ hơn nhiều, anh ngẩng lên nhìn cô, tiếp tục nói:
- Hôm kia, anh hẹn gặp ấy, chỉ muốn nhờ ấy khuyên Lâm Hướng An một chút. Lâm Hướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 An biết quá khứ giữa anh Mạch, anh không muốn anh ta nói chuyện này với em. Sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó, Tô Mạch cảm thấy không được khỏe nên anh đưa ấy về nhà. Nói đến đây, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không khỏi tự cười chính mình: - trước đây không nói thật với em, sau lại càng sợ em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết sẽ hiểu lầm nên anh mới cố gắng giấu em như thế.
Nhiễm Nhiễm sững người, nhếch khóe môi, mỉa mai:
- Ừm! Anh làm thế đều muốn tốt cho tôi.
Thiệu Minh Trạch không bận tâm tới sự mỉa mai của cô, khẽ thở dài nói:
- Nhiễm Nhiễm, anh biết bây giờ trong lòng em đang nghĩ gì. Nhưng em nghĩ sai rồi. Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mạch không hề có chuyện nối lại tình xưa. Hôm qua, anh đánh nhau với Lâm Hướng An cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93hiểu lầm. Anh ta luôn hiểu lầm anh. Ấn tượng của anh với anh ta cũng rất xấu. Thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hai bên nói được vài câu thì động thủ. Thực sự, bây giờ anh Mạch chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bạn bè bình thường. Bọn anh đã rất bình tĩnh nói chuyện với nhau. Quá khứ cho dù yêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hay hận thì cũng mặc, quá khứ đã quá khứ, chẳng ai thể quay lại quá khứ được, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thà rằng buông xuôi cho xong.
Anh thản nhiên nói những điều này khiến Nhiễm Nhiễm nhất thời cảm thấy chẳng biết nói gì, mãi sau mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngẩn ngẩn ngơ ngơ hỏi anh:
- Thế nên anh cảm thấy, sau này hai người vẫn thể làm bạn tốt sao?
Thiệu Minh Trạch không nghĩ ngợi gì, khẽ gật đầu:
- Tại sao không thể? Giống như hôm đó anh đã nói với em, đối với tình cảm đã từng có, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 việc chúng ta nên làm không phải ép mình quên đi nhìn thẳng vào nó.
Nhiễm Nhiễm bật cười, nói:
- Thiệu Minh Trạch, cứ cho đàn ông các anh ngây thơ đi, nhưng cách làm của anh lại hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thực hơn ai hết; cứ chođàn ông các anh hiện thực đi, nhưng cách nghĩ của các anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại cùng ngây thơ.
Lời nói của như lớp mây bao phủ, Thiệu Minh Trạch hơi chau mày rồi lại tiếp tục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhẫn nại giải thích:
- Nhiễm Nhiễm, em cũng biết ít nhiều tình hình của Thiệu Thị. Anh sở thể quay lại Thiệu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thị anh Thiệu Minh Nguyên phạm sai lầm. Anh ấy luôn chuyện đó lúc nào cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 so đo tính toán và luôn muốn trả thù anh. Thế nên chuyện hợp tác với Dịch Mỹ lần này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 do anh ấy cố ý để anh Mạch gặp lại nhau.
Nhiễm Nhiễm thay anh nói tiếp:
- Anh ta nghĩ anh Mạch thể sẽ nối lại tình xưa, sau đó cố ý tiết lộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện này cho tôi biết, muốn tôi anh cãi vã, tốt nhấttrở mặt với nhau. Như vậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi sẽ hận anh, Thiệu Thị Hồng Viễn cũng không thể nào tiếp tục hợp tác suôn sẻ. Đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93trù tính của Thiệu Minh Nguyên đúng không? đưa tôi đi bắt gian dâm hay lén © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chụp ảnh rồi đẩy lên mạng, tất cả đều do một tay anh ta làm ra.
cười giễu cợt, hỏi anh:
- Anh nghĩ rằng tôi thật sự không nhận ra ý định của anh ta sao? Khi anh ta kéo tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi bắt gian dâm, tôi đã đoán ra ý định của anh ta rồi.
Thiệu Minh Trạch nhíu mày, nhìn như phần không hiểu.
- Thiệu Minh Trạch, bây giờ anh thấy rất kỳ lạ hả? Nếu tôi đã đoán ra mục đích của Thiệu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Minh Nguyên thì tại sao còn ngốc nghếch mắc lừa anh ta? – Nhiễm Nhiễm đứng lên, từ trên cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn xuống anh: - Thiệu Minh Trạch, tôi hận sự lừa dối của anh, càng hận mối quan hệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của anh Mạch.
Thiệu Minh Trạch ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt cô. Từ đôi mắt ấythể nhận thấy ràng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sự mỉa mai khinh bỉ không hề che giấu. Anh trầm nhìn Nhiễm Nhiễm hồi lâu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trầm giọng nói:
- Nhiễm Nhiễm, em nói một chút được không? Bây giờ anh Mạch chẳngquan hệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cả. Em muốn anh làm thế nào đây? Muốn anh coiấy như người xa lạ, thấy© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như không sao? Hay muốn anh coi ấy như một loại tai họa ghê gớm, tránh càng xa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 càng tốt?
- Vậy ban đầu anh định thế nào? Vừa giấu tôi vừa tiếp tục làm bạn tốt với Mạch, đúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không? Anh tiếp tục với tôi, thậm chí kết hôn với tôi nhưng đồng thời cũng sẽ tiếp tục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chăm sóc Mạch, giúp đỡ ta, khi ta gặp chuyện gì, anh sẽ lập tức đến giúp, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đúng không? Nhiễm Nhiễm chậm rãi lắc đầu, giọng nói lộ rõ vẻ mệt mỏi: - Thiệu Minh Trạch, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh không cần lừa gạt tôi nữa, cũng đừng lừa dối bản thân nữa. Nếu anh thật sự thẳng thắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như lời anh nói thì tại sao trước đây cứ phải giấu giếm tôi?bản thân anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không chắc chắn, anh không vững tâm. Anh biết quan hệ giữa anh Mạch tuyệt đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không trong sáng như chính miệng hai người nói. Anh dám nói anh thật sự coi Mạch một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người bạn bình thường không? Còn ta thì sao? Trong lòng ta nghĩ gì? thật như những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta nói không? Anh thật sự không nhìn sao? Vẫn còn muốn lừa mình dối người, căn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bản anh không muốn nhìn rõ thôi.
Từng câu hỏi của giống như những mũi tên phóng thẳng vào trái tim anh, khiến anh như chết cứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tại chỗ. Anh ngồi đó không trả lời nổi câu nào.
- Thiệu Minh Trạch, anh thông minh như thế, sao anh lại không nhận ra chứ? Chỉ anh không muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thôi. Hai người quan tâm nhau như vậy, thỏa hiệp với nhau như vậy, phóng túng với nhau như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy, chẳng phải bản thân ai cho mình một cái cớ rằng tất cả chỉ“trăng đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rằm trăng sáng” thôi sao? Một đôi tình nhân tội như vậy chưa từng nghĩ đến sẽ làm tổn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thương người khác. Hai người luôn cố kiềm chế bản thân nhưng tình cảm thì không thể khống chế được, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó chínhcái gọi “trăng đến rằm trăng sáng”. Cuối cùng, người chẳng hề làm như tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ trở thành kẻ tàn ác nhất, không phải sao?
khẽ cười giễu cợt rồi bước ra mở cửa:
- Thiệu Minh Trạch, anh đi đi. Anh không hiểu nổi tôi đâu. Tôi cũng chẳng cách nào thuyết phục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh. Tôi thấy rất mệt, thật sự rất mệt! Anh đi đi.
Thiệu Minh Trạch bặm môi, đầu óc cũng rối bời. Anh ngồi đó bất động, yết hầu lên xuống, nói một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cách khó khăn:
- Nhiễm Nhiễm, hai chúng ta cùng bình tĩnh một chút được không?
Nhiễm Nhiễm cúi xuống, chậm rãi nói:
- Tôi hiểu suy nghĩ của anh. Bây giờ chia tay sẽ ảnh hưởng rất lớn đến chuyện hợp tác giữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hai nhà. Chúng ta thể không tuyên bố chuyện chia tay vội. Cứ thế kéo dài, đợi có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hội thích hợp rồi hẵng nói. Anh cũng nói với Mạch, bảo ta không phải lo. Tôi đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói chia tay thì sẽ không làm phiền hai người nữa đâu.
- Nhiễm Nhiễm! Thiệu Minh Trạch đứng bật dậy, khuôn mặt anh hằm hằm tức giận nhưng trong lòng bỗng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dấy lên nỗi sợ hãi khó hiểu.
lắc đầu với anh, cười tự giễu:
- Anh đi đi. Để chìa khóa lại. Bây giờ tôi thật sự không muốn sống cùng một nhà với anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữa.
Hai tay Thiệu Minh Trạch nắm thành nắm đấm. Anh cứ đứng đó, cả người như thể bị trói chặt. Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không muốn rời đi, cũng không cam lòng rời đi như vậy. Nhưng Nhiễm Nhiễm vẫn khăng khăng cúi đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đứng cửa, chẳng hềý thỏa hiệp. Anh còn có thể làm thế nào, còn thể giải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thích thế nào?
Anh im lặng nhìn cô một lúc, cuối cùng hít một hơi thật sâu, lưng cứng đờ, bước qua cô. Vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra đến cửa thì nghe gọi.
Nhiễm Nhiễm không nhìn anh, chỉ kéo vali của anh ra ngoài cửa:
- Mang đồ của anh đi. Nhiễm Nhiễm quay lại phòng hộp giấy ra, ấn vào tay anh: - © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đi đi. Cô nói, sau đó đóng cửa trước mặt anh.
Không biết bao lâu sau, cuối cùng ngoài cửa cũng vang lên tiếng bước chân xa dần của anh.
Nhiễm Nhiễm nằm dang chân dang tay trên giường, lặng lẽ nhìn lên trần nhà như kẻ mất hồn. Lòng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trống trải cùng, như thểrất nhiều thứ đã “vù” tan biến trong phút chốc. Đến cả cơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tức giận nỗi oán hận đã nén trong lồng ngực trước đây cũng không còn dấu vết. Cô cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không biết mình muốn làm gì, chỉ theo thói quen lấy di động ra gọi điện cho Mục Thanh.
Lúc này không biết Mục Thanh đang vùng núi nào, tín hiệu di độngràng không tốt. Điện thoại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vừa thông đã nghe tiếngấy gào lên như muốn rách cổ họng:
- A lô! A lô! Nhiễm Nhiễm hả?
Nhiễm Nhiễm im lặng một lúc, nói chẳng đầu chẳng cuối:
- Tớ Thiệu Minh Trạch chia tay rồi.
- A lô! Nhiễm Nhiễm? Cậu nói to hơn một chút được không? Tín hiệu đây kém lắm. Tớ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghe rõ.
- Tớ Thiệu Minh Trạch chia tay rồi. – Giọng Nhiễm Nhiễm vẫn thế, cứ lẩm bẩm như thế nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho mình nghe vậy. Anh ta bạn trai của Mạch.Mạch quay về rồi. Hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người bọn họ muốn gương vỡ lại lành. Thế là người vợ chưa cưới như tớ trở thành vật hy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sinh.
Mục Thanh nghe lõm bõm được vài câu, càng nghe càng sốt ruột:
- Nhiễm Nhiễm, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Mạch ai?
- Tô Mạch nữ thần Lâm Hướng An vẫn luôn bảo vệ. Nhiễm Nhiễm không kìm được cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khẩy: - Thiệu Minh Trạch nam nhân vật chính yêu yêu hận hận với Mạch. Lâm Hướng An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nam nhân vật phụ đứng bên lặng lẽ bảo vệMạch. Còn tớ chính nữ nhân vật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phụ làm vật hy sinh trong vở kịch đó. Mục Thanh, cậu nói xem tại sao thế giới này lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhỏ như vậy? Sao lại gặp nhau trùng hợp như vậy? Nhưng Mục Thanh à, tớ đã làm sai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 điều gì? Họ dựa vào cái gì mà kéo tớ đóng vai nữ nhân vật phụ này chứ?
Dòng lệ không ngừng trào ra nơi khóe mắt, Nhiễm Nhiễm lau thế nào cũng không hết, thế chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 buồn lau nữa, để mặc cứ thế trào ra.
- Tớ thật dụng. Tớ nghĩ đến chuyện trả thù họ nhưng lại không biết trả thù như thế nào. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tớ thể trả thù họ như thế nào đây. Ngoài làm cho mình mất mặt hơn thì tớ còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể làm đây?
Không biết Mục Thanh đã chạy đến chỗ nào, tín hiệu rõ hơn nhiều. ấy lặng lẽ nghe, dùng giọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kiên định ràng nói với Nhiễm Nhiễm:
- Nhiễm Nhiễm, nếu đây một vở kịch, vậy thì trước tiên cậu phải thoát ra khỏi nó. Hãy bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tĩnh, sau đó nghĩ xem họ đáng để cậu nhọc công trả thù không?
Nhiễm Nhiễm nắm chặt điện thoại, mãi sau mới nói:
- Ừ.
Chuyện tình yêu của nhị thiếu gia nhà họ Thiệu giống như phù dung sớm nở tối tàn, vừa được đăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên mạng thì ngay lập tức tạo thành làn sóng lớn, nhưng cũng chỉ trong một ngày thì tất cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đều không còn dấu vết. người còn chưa kịp hiểu chuyện là thế nào, có người thì đã cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mỉa mai: - Hứ! Nhà họ Thiệu thật có quyền, thế.
Tuy nhà họ Thiệu đã trấn áp mọi thông tin trên các trang web nhưng âm của câu chuyện thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không thể tiêu tan hết. Đêm hôm đó, ông nội đã gọi Thiệu Minh Trạch về, đóng cửa, mắng anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một trận. Đến cả chiếc ấm cổ ông yêu thích nhất cũng bị đập vỡ. Thiệu Vân Bình, bác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cả của Thiệu Minh Trạch hay tin vội đến khuyên nhủ nhưng chưa nói được đôi câu đã bị ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nội đuổi ra ngoài, bộ dạng có vẻ rất tội nghiệp.
Thím ba không che giấu được ánh mắt mang ý cười trên nỗi đau khổ của người khác nhưng miệng vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói rằng tiếc cho cuộc hôn nhân của Thiệu Minh Trạch nương nhà họ Hạ, nói rằng nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 họ Hạ cũng máu mặt, tin xấu này lan ra, e nhà họ Hạ sẽ không chịu để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 yên.
Cơn thịnh nộ của ông nội khiến mẹ Thiệu Minh Trạch sợ hết hồn, giờ nghe thím ba nói vậy lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 càng thêm rối loạn, thế con trai thì chẳng chịu nói gì với bà. Mất cả đêm suy nghĩ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hôm sau chỉ còn cách đích thân đến thăm Hàn.
Tuy bà Hàn không thấy những bức ảnh trên mạng nhưng qua lời bạn kể, thấy mẹ Thiệu Minh Trạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến nói chuyện này thì tất nhiên là bà chẳng vui vẻ gì, tức giận nói:
- Làm gì chuyện tát vào mặt người ta như thế? Nhiễm Nhiễm tốt như thế nào đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữa thì cũng không thể để người khác bắt nạt như vậy được.
Mẹ Thiệu Minh Trạch cố nở nụ cười nói vài câu xin lỗi, cũng mắng con trai mình, nhưng trong lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói lại bất giác giải thích thay anh vài câu nên mọi sai lầm đều đổ vào Mạch, người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đàn bà xấu xa.
Hàn mặt lạnh tanh:
- không cần phải nói cả, tình hình thế nào còn phải đợi Minh Trạch tự giải thích. Chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi không để ý chuyện trước đây cậu ấy bạn gái, nhưng tuyệt đối không thể để hai đứa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chia taychưa đầu cua tai nheo thế nào. Nếu cậu ấy không cắt đứt được với người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con gái đó thì cứ nói thẳng, Nhiễm Nhiễm nhà chúng tôi không đến mức không lấy nổi chồng, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cậu ấy không được.
Mẹ Thiệu Minh Trạch bị Hàn nói thế thì vừa ngại vừa hổ thẹn, vội nói:
- Chị Hàn, chị đừng nói như vậy. Chẳng phải ngay từ đầu đã nói Minh Trạch thật lòng thích Nhiễm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhiễm hay sao? Tôi cũng mong Nhiễm Nhiễm thành con dâu mình lâu rồi. Bọn chúng tính còn trẻ con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chẳng nói làm gì, chúng ta làm bố mẹ thì không thể như vậy được. Chuyện nàynói thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào cũng đều là lỗi của Minh Trạch. Về tôi sẽ bảo nó đến xin lỗi Nhiễm Nhiễm. Chị cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khuyên Nhiễm Nhiễm một chút. Mối nhân duyên của hai đứa tốt như vậy, không thể thế tan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vỡ được.
Hàn thật sự cũng không mong Nhiễm Nhiễm Thiệu Minh Trạch chia tay, chỉmuốn trút hết nỗi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giận dữ trong lòng nên mới tỏ thái độ này với Thiệu gia. Thấy mẹ Thiệu Minh Trạch nhún nhường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như vậy, mặt dần hiền hòa trở lại, nói:
- Không giấu bà. Tôi cũng rất quý Minh Trạch, tất nhiêncũng muốn gả con gái cho cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy. Nhưng cũng biết bố Nhiễm Nhiễm tính rất nóng nảy, hôm qua vừa nghe chuyện này đã gắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên rồi, nói thà không hợp tác chứ quyết không để con gái phải chịu ấm ức.
Mẹ Thiệu Minh Trạch lại nhận lỗi vài câu. Hai người nói chuyện một lát rồi Hàn mới tiễn mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thiệu Minh Trạch về. Đợi ấy đi rồi, Hàn lại gọi điện cho Nhiễm Nhiễm, không ngờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẫn tắt máy. Mặt Hàn tối sầm lại, tuy không lo Nhiễm Nhiễm sống dở chết dở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thiệu Minh Trạch nhưngsợ kích động lại làm điều đó ngốc nghếch không thể cứu vãn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được. trơ mắt nhìn điện thoại, rồi dứt khoát đi tìm cô.
Nhiễm Nhiễm đangnhà. Vừa mở cửa ra thấy Hàn đứng ngoài, cô cũng chẳng để lộ ra vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngạc nhiên, còn khách sáo hỏi uống trà không. Tuy Nhiễm Nhiễm bình tĩnh như thế, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hàn vừa liếc nhìn đã thấy mắtsưng đỏ thì cơn giận trong lòngbỗng chốc càng bốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cao, không kìm được lạnh lùng giáo huấn:
- Nhìn bộ dạng con kìa. Chuyện này phải khóc chứ?
Nhiễm Nhiễm không nói gì, chỉ cúi đầu, im lặng ngồi xuống.
Hàn lại hỏi:
- Sao lại tắt điện thoại?
- Điện thoại nhiều quá phiền chết đi được nên con tắt máy.
Hàn không hài lòng cau mày:
- Sao con không đi làm? Con càng trốn tránh như vậy thì sẽ càng chỉ nghe được những tin đồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhảm thôi. Chuyện này gì ghê gớm chứ? Có đáng để con như vậy không?
Nhiễm Nhiễm ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Hàn, bình thản nói:
- Đó không phải tin đồn nhảm.
Hàn sững người, lập tức nghiêm giọng nói:
- Chỉ cần nhà họ Thiệu nói tin đồn nhảm thì chính tin đồn nhảm.
Nhiễm Nhiễm lặng im nhìn mẹ hồi lâu, khóe môi khẽ cong lên, nói:
- Mẹ không cần phải vội. đó có phải lời đồn không thì mẹ ông Hạ Hồng Viễn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không cần phải cuống cuồng lên như thế. Con và Thiệu Minh Trạch đã thống nhất, chúng con sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không chia tay. Thế nên chuyện hợp tác giữa Thiệu Thị và Hồng Viễn sẽ không bị ảnh hưởng gì. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tài sản của ông Hạ Hồng Viễn cũng không thể thiếu phần của con được.
Hàn lập tức nghẹn họng, trong lòng bao điều muốn nói chẳng thể thốt nổi nên lời. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ nói:
- Con thể hiểu như thế là tốt. Mẹ cũng chỉ vì muốn tốt cho con thôi.
Nhiễm Nhiễm nhìngiây lát rồi từ tốn hỏi:
- Mẹ, con muốn hỏi mẹ một chuyện. Tại sao hồi đó mẹ lại đồng ý ly hôn với bố? Hồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó, nhà ngoại vẫn còn rất nhiều mối quan hệ, chỉ cần mẹ níu giữ, bố con có muốn cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không thể ly hôn được. Như vậy thì Bành Tinh cũng chẳng thể lấy nổi ông ấy, cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93ta sinh con trai thì đó cũng chỉ con riêng. Mẹ người thông minh như vậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tại sao hồi đó mẹ lại đồng ý ly hôn chứ? Lại còn chẳng cần cả, để toàn bộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gia sản lại cho ông ấy.
Sắc mặt bà Hàn phần khó coi. hiểu Nhiễm Nhiễm muốn nói gì, cũng nghe ra ý mỉa mai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong đó, nhưng không thể trả lời câu hỏi của cô. Bà hít thật sâu, bình tĩnh đáp:
- Ông Hạ Hồng Viễn tình nhân từ lâu rồi. Thậm chí, không chỉ một người. Khi Bành Tinh ôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cái bụng to đến nhà, lòng mẹ đã sớm nguội lạnh. Hồi đó mẹ nghĩ ông Trời mắt, người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sai trái thì sớm muộn cũng sẽ bị trừng phạt, bị báo ứng. Thế nên trong cơn tức giận, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mẹ đã ly hôn với ông Hạ Hồng Viễn không màng tới bất cứ thứ gì. Nhưng sau này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mẹ mới hiểu, ông Trời đã không mở mắt, kẻ làm chuyện xấu cũng chẳng bị báo ứng, họ vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sống rất thoải mái. Thế nên đừng mong ông Trời sẽ giúp con điều gì, muốn cáithì tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình phải tranh giành, cướp lấy. Nếu không, dù con có nhường cho người khác thì họ cũng sẽ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mang ơn con đâu, họ còn cảm thấy con thật ngốc, cảm thấy con như thếđáng đời. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Nhiễm Nhiễm ngẫm nghĩ rồi lại hỏi:
- Thế nên mẹ mới muốn con về Hồng Viễn, thay mẹ đòi lại những tài sản thuộc về mẹ, đúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không?
- Đúng vậy. Hàn lạnh lùng trả lời: - Ông Hạ Hồng Viễn phải dựa vào quan hệ của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hàn gia mớiđược như ngày hôm nay. Nhưng năm đó, tức giậnmẹ đã không đòi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ông ta một xu nào. Mẹ ngốc như vậy, hồi ấy không biết ông ta đã cười giễu mẹ thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào, mẹ luôn khăng khăng nghĩ rằng mình làm như thế là có chí khí. Mẹ phải mất mười mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 năm trời mới hiểu được điều này. Mẹ không thể để con phạm tiếp những sai lầmmẹ đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phạm phải.
Nhiễm Nhiễm nhướng mày gật đầu, khẽ nói:
- Vâng. Con hiểu rồi.
Hàn phần bất ngờ. không ngờ con gái lại có phản ứng như vậy. hoài nghi nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhiễm Nhiễm rất lâu nhưng thực sựkhông nhận ra điều trên khuôn mặt cô, chỉ thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hỏi:
- Con định xử chuyện này thế nào?
- Con đã nghĩ kỹ rồi. – Nhiễm Nhiễm cúi nhìn cốc nước nóng trên tay, nửa đùa nửa thật nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 - Thiệu Minh Trạch đã giải thích với con, người cố ý sắp đặt để chụp những bức ảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó. Giữa anh ấy Mạch không chuyện cả. Nhưng không thể dễ dàng bỏ qua như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy. Nếu đã bị người ta chụp ảnh thì chứng tỏ giữa anh ấy Mạch ít nhiều cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vấn đề. Mẹbố cứ bên đánh bên xoa đi. Còn con, con sẽ tránh xa Thiệu Minh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trạch một chút nhưng cũng không cắt đứt quan hệ với anh ấy. Để anh ấy chịu khổ một chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì sau này mới biết trân trọng những thứ mình có.
Nhiễm Nhiễm suy nghĩ trí, phân tích rõ ràng, những lời nói ấy chứng tỏ đã nghĩ sâu tính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kỹ. Cuối cùng Hàn đãthể yên tâm, dặn vài câu rồi đứng lên đi về. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Nhiễm Nhiễm tiễnHàn. Sau khi quay lại ghế, ôm cốc nước nóng ngồi thất thần. Cô sớm đoán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được thái độ của Hàn nên hôm nay cũng không cảm thấy bất ngờ hay đau lòng. Sự việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã xảy ra được mấy ngày nên những cảm xúc bực tức, thất vọng, buồn đau cũng đã dần rời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xa cô, cuối cùng đã đủ bình tĩnh.
Cốc nước nóng trong tay mất đi hơi ấm, nước trong cốc cũng hơi nguội nhưng vẫn uống từng ngụm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhỏ cho tới khi hết rồi lại tiếp tục ngây người trên ghế sofa. Nghĩ đi nghĩ lại thì Mục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thanh nói rất đúng, thế nào thì vẫn phải để mình thoát ra ngoài cuộc, chỉ như vậy mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể nhìn thế cục, mới có thể mưu cầu lợi ích cho bản thân.
Nhiễm Nhiễm đang miên man nghĩ ngợi như vậy thì chuông cửa bỗng reo. nhất thời không nhúc nhích, trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lòng chỉ một suy nghĩ lúc này còn ai đến tìm nữa chứ? Thiệu Minh Trạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã bị cô đuổi đi, Hàn đã về, hôm qua ông Hạ Hồng Viễn đã tỏ thái độ rõ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ràng nên sẽ không đích thân đến đây đâu.
Chuông cửa vẫn không ngừng reo, Nhiễm Nhiễm chẳng còn cách nào khác đành phải bò dậy đi đến sau cửa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ngoài cửa một người đàn ông trẻ mặc áo gió trắng hơi cúi đầu, một tay đang ấn vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuông cửa. Như linh cảm, anh ta ngẩng đầu lên nhìn, ánh mắt anh ta như xuyên qua cánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cửa, nhìn thấy khuôn mặt Nhiễm Nhiễm. Anh ta nói:
- Nhiễm Nhiễm, anh biết em ở trong đó.
Trần Lạc.
Nhiễm Nhiễm không ngờ anh ta lại tìm đến. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, lại cảm thấy anh ta đến cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 có lý. ngần ngừ giây lát rồi mở cửa ra nhưng chẳng ý mời Trần Lạc vào nhà, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ ngăn anh ta ngoài cửa:
- Sao anh lại đến đây? Còn chưa về công ty chi nhánh sao?
Trần Lạc đút hai tay vào túi áo khoác, đứng im lặng nhìn hồi lâu rồi mới hỏi:
- Em vẫn khỏe chứ?
Nhiễm Nhiễm bỗng cảm thấy chút xót xa trong lòng. Bao nhiêu người như vậy, nhưng anh ta người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu tiên không hỏi nguyên do tại sao, chỉ hỏi bây giờ khỏe không. gượng cười, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hề trả lời câu hỏi ấy, hỏi lại:
- Anh ăn cơm chưa? Bây giờ tôi rất đói. Anh cùng tôi ra ngoài ăn chút nhé.
Trần Lạc hơi bất ngờ nhưng cũng không nói nhiều, chỉ nhìn lướt một lượt từ trên xuống dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi nói:
- Vậy em vào nhà mặc thêm áo đi, ngoài trời lạnh đấy.
Nhiễm Nhiễm mặc chiếc áo khoác dày vào rồi theo Trần Lạc ra ngoài. Vừa ra khỏi tòa nhà, không khí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lạnh lập tức phả vào mặt, cô chỉ biết co mình trong áo khoác:
- Ôi! Lạnh thật đấy!
Trần Lạc liếc nhìn, dẫn cô đến chỗ đỗ xe rồi hỏi:
- Muốn ăn gì?
ngẫm nghĩ rồi nói:
- Ăn chút đồ nóng ở quán đầu khu chung cũng được. Anh đừng lấy xe vội.
Trần Lạc đã mở cửa xe, nghe vậy lại đóng vào, quay người vui vẻ đáp:
- Được.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Chỉ Vì Phút Giây Được Gặp Em, Chỉ Vì Phút Giây Được Gặp Em Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Chỉ Vì Phút Giây Được Gặp Em Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Chỉ Vì Phút Giây Được Gặp Em full, Chỉ Vì Phút Giây Được Gặp Em online, read Chỉ Vì Phút Giây Được Gặp Em, Tiên Chanh Chỉ Vì Phút Giây Được Gặp Em

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 12 — Chỉ Vì Phút Giây Được Gặp Em

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc