GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 3: Ảo giác

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Vân Phong đưa tôi về, khi đi qua bụi trúc rậm ấy, tôi loáng thoáng nghe thấy tiếng giày cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gót, còn tưởng rằng Thanh Lâm đi theo tiễn chúng tôi, nhưng khi quay đầu nhìn lại chỉ thấy một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bóng người màu trắng đứng đầu bên kia vườn trúc, trông hơi quen nhưng không phải Thanh Lâm, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không phải phu nhân. Vân Phong thấy tôi quay đầu lại, cũng quay theo nhìn ra đó nói: "Em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn thế? ai đâu."

 

Đêm hôm đó tôi ngủ không yên giấc, cơn mộng mị ấy cứ trở đi trở lại. Nhưng khi tỉnh dậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảm giác ức rất hồ, nhất dâu khóc lóc rồi nhảy xuống sông đó, cố thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào cũng không thể nhớ ra khuôn mặt.

 

Trời vừa sáng tôi đã đến cửa hàng, đây lần sớm nhất kể từ khi bắt đầu mở hiệu. Chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tới mười giờ tôi đã khâu xong chiếc kỳ bào thiếu phụ họ Lạc kia mang đến. Làm thêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mấy việc lặt vặt khác nữa, cũng vẫn chưa tới mười hai giờ. đêm qua ngủ không ngon giấc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nên vừa làm được mấy việc tôi đã cảm thấy mệt mỏi, bèn pha một cốc trà rồi nằm xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ghế mây. Ánh nắng mặt trời bên ngoài cửa hiệu chiếu thẳng vào trong, rải một lớp vàng trên quần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 áo. Tôi nhìn những bộ xường xám treo trên giá, liên tưởng tới những cảnh mộng còn lưu lại trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trí nhớ của mình, sau đó tôi lục tìm lại trong đống áo xống chiếc xường xám cổ trong truyền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thuyết, lòng chợt dậy lên một cảm xúccùng phức tạp.

 

Trước khi trông thấy nó, tôi từngsẽ được nhìn thấy không biết bao nhiêu lần. Nhưng giờ phút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này, khi được treo trong đống hàng mẫu kia, tôi lại nhận ra vốn không điểm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nổi bật. Nói về màu sắc, nó không tươi sáng bằng màu hồng đào, độ thuần khiết không bằng màu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trắng bạc, độ nhã nhặn không bằng tím phớt. Luận về kiểu dáng cũng không thể bằng kiểu dáng tân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thời, nhiều dáng xường xám ngày nay thể coi là cổ kim kết hợp, những tấm áo dài được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 pha trộn với yếu tố hiện đại trông sinh động không hề ít. Nếu áo dài thì mặc vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trông tao nhã, áo ngắn trông vui tươi, nhất là cũng không cầu kỳ về vóc dáng như khi trước. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sân bay, cũng thể tìm thấy một tấm xường xám phù hợp với vóc người mình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặc vào cũng duyên dáng như thể được may đo.

 

Thế nên tôi mới thấy hơi thất vọng, nói cho cùng thì từng ước của ba thế hệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong gia đình tôi, in dấu trong tâm trí chúng tôi suốt mấy chục năm. Nhìn thấy nó, tôi coi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như đã hiểu được thế nàohy vọng càng lớn thì thất vọng càng nhiều. Thứ hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 những chiếc xường xám khác chăng chỉ trải nghiệm thời gian. Cũng giống như tứ đại mỹ nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thời cổ, người người đều gán cho họ những lời tán dương đẹp nhất, khiến các cô gái đẹp thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nay cũng không thể nào thoát được khỏi dấu ấn họ đã để lại với thời gian. Những từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngữ người ta dùng để hình dung về những gái đẹp ngày nay cũng chỉ cơm thừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 canh cặn họ đã dùng qua. lẽ, nếu như bọn họ thực sự đi ra từ lịch sử, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì cũng chỉ trông hết sức tầm thường mà thôi.

 

Tôi ngồi tựa vào chiếc ghế mây bùi ngùi mất một lúc lâu. Nghĩ đến ông nội lại thầm cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sự ra đi của ông không chừng cũng dính dáng đến chiếc áo xường xám này. thực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ông chưa từng trông thấy chiếc áo không? Nếu như một ngày ông nhìn thấy nó, liệu ông cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy sự theo đuổi suốt một đời mình quả không đáng, như tôi đang cảm thấy lúc này hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không? Nghĩ tới những tháng năm uổng phí nỗi ám ảnh ấy, liệu ônghối tiếc?

 

Tôi nhắm mắt lại, liền trông thấy đôi mắt hiền từ của ông.rằng nội đã đốt hết tất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cả các tấm ảnh cũ, nhưng tôi vẫn nhớ được khuôn mặt lẫn dáng vẻ của ông. Tôi tin chắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rằng ông vẫn đang sống trên thế gian này, cuối cùng cũng sẽ một ngày ông quay về bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cạnh chúng tôi.

 

Chừng năm giờ chiều, cửa hàng vắng vẻ nên tôi toài trên quầy thu ngân ngủ gật.

 

"Kính coong!". Tiếng chuông gió vang lên giòn tan bên ngoài cửa. Tôi ngẩng đầu nhìn lên, thấy một đôi trai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gái đứng ngược sáng đang đẩy cửa đi vào. Nam thanh niên đó hất mái tóc buông rủ trước trán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với điệu bộ hết sức cẩu thả.

 

"Chị, em đến mượn mấy chiếc xường xám!", nói rồi cậu ta tự mình lật giở hàng mẫu bầy bên trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cửa hiệu, thái độ không hề vẻ khiêm nhường của người đến mượn, thậm chí còn tùy tiện hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cả đến cửa hàng của chính mình.

 

đứa em trai cùng cha khác mẹ với tôi, An Úy Bân, chỉ nhỏ hơn tôi ba tháng tuổi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93con riêng của bố tôi, qua đó có thể đủ thấy bố tôi đa tình thế nào. Khi còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhỏ tôi hận ông ấy cùng, nhưng lúc tôi được ba tuổi ông ấy đã chết trong một tai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nạn máy bay, từ đó tôi không còn cảm giác thấy nỗi hận thù vốn chất đầy trong lồng ngực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữa, tôi cũng không biết trút bầu tâm sự ra đâu, đành uất ức tích lại trong lòng. Sự sống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã sớm kết thúc, song nỗi đau ông để lại cho tôi vẫn kéo dài tới tận bây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giờ.

 

Người đi cùng ông trong chuyến bay đó mẹ của đứa em này, khi đó một minh tinh màn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bạc nổi tiếng. Cho tới tận hôm nay tôi vẫn không hiểu tại sao ấy lại thích bố tôi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặc ông cũngthể coi đẹp trai, nhưng lại không hề giàu có, chỉ một nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biên kịch giỏi ăn nói. Vậy bà ấy đã chấp nhận từ bỏ hết danh lợi để sinh con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho ông. Đó tình yêu ư? Vậy thì mẹ tôi được coigì? Sau khi bố tôi chết, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mẹ luôn chìm đắm trong buồn bã, cuối cùng mắc chứng trầm cảm rồi tự sát. Cho đến tận lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chết vẫn yêu bố tôi người đàn ông đã thay lòng đổi dạ ấy. Ba người bọn họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ai cũng yêu tới mức điên cuồng. Bố tôi người phụ nữ kia thì bất chấp tất cả điều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếng của thế tục để được bên nhau, còn mẹ tôi thì sao? Yêu tới mức nhẫn nhịn tất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cả, yêu đến phát điên, đến ngay cả tôi, giọt máu duy nhất cũng không sao giữ nổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại.

 

nội rất mực yêu mến một người con dâu như mẹ tôi, thế nên khi biết đến sự tồn tại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của đứa chái Úy Bân này, nhất quyết không đồng ý để bước vào cửa nhà họ Lý, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thậm chí không cho phép mang họ Lý. Ngay đến cả bố tôi cũng bị đuổi khỏi nhà. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khi ấy, trong mắt những người cùng thế hệ, hành động đó được coi không thể nào tưởng tượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nổi, bởi Úy Bânđứa cháu trai duy nhất của bà,người nối dõi tông đường nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 họ Lý. Thế nên hồi đó cũng rất nhiều lời đồn đại, phổ biến nhất luận điệu bố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi không phải con đẻ của bà.

 

Thậm chí đến sau khi ông nội tôi bỏ nhà đi, cũngrất nhiều lời đồn đoán được thêu dệt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chẳng hạn như ông bỏ đi không chịu được sự chuyên chế lòng dạ rắn độc của bà. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Sự phong lưu của bố tôi ban đầu bị người ta khinh rẻ sau cũng trở thành thứ để bọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 họ cảm thông, nên đối tượng bị chỉ trích đã trở thành nội mẹ tôi. Người đời thêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thắt đặt điều, thế nên hai năm sau ngày ông nội bỏ đi,mang theo tôi, dùng tiền tích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cóp cả đời mua một căn nhà khác, tránh xa cái không gian sống quen thuộc cũ.

 

Hồi nhỏ tôi cực kỳ căm ghét đứa em trai này, bởi chính mẹ người đã khiến gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đình tôi tan vỡ.

 

Khi bắt đầu đi học, nội lo tôi vì chuyện của gia đình bị người ta khinh rẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trường, thế nên cố tình cho tôi theo học tại một trường trái tuyến không ai quen biết. Đúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 oan gia ngõ hẹp, tôi tình học cùng lớp với An Úy Bân, dường như đósự chủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 định rằng cuộc đời tôi sẽ còn dính dáng đến nhau.

 

mang họ An của mẹ. Sau khiấy chết, nó được gia đình nhà ngoại nuôi dưỡng,bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó giàu có, nhưng lại thiếu thốn tình cảm. Chúng tôi vẫn biết thân phận của nhau,cũng luôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn tiếp cận với tôi, nhưng tôi thường xuyên gây mâu thuẫn. Tôi ghét xuất thân của mình, mỗi lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn thấy bọn bạn học được bố mẹ yêu chiều đưa đón, sự căm ghét của tôi với lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tăng lên thêm một chút. Khi lớn hơn, mới chớm biết yêu, đứa bạn cùng lớp trêu:

 

"Tiểu Ảnh, trông khuôn mặt cậu với Úy Bân nhang nhác giống nhau, cả hai lại cùng mồ côi cha mẹ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng coi như môn đăng hộ đối, từ nhỏ hắn lại bám riết sau lưng cậu hệt như con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sinh trùng, hê...".

 

Đứa bạn học đó cười đầy ý tứ sâu xa, còn chưa nói hết câu đã bị tôi lao đến nện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho một trận tơi bời. Từ đó trở đi, không đứa nào dám trêu chọc tôi nữa, còn nó, vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cứ lẵng nhẵng bám theo tôi như trước, khi tôi tức điên lên được, những câu từ độc địa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhất đều nói ra miệng. Sau này nghĩ lại, vẫn còn may, không vì thế mà rời bỏ tôi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

Cho đến năm chúng tôi mười sáu tuổi, mới bước vào năm đầu trung học. Lần đó cả lớp đi chơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tết ở Hàng Châu, tôi đứa bạn gái mải chơi, không cẩn thận nên ngã xuống Hồ Tây. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cả một đám trẻ mới lớn đứng đó tay không biết làm thế nào, chỉ mình không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kịp nghĩ ngợi đã nhảy ào xuống nước để cứu tôi, mà không những không biết bơi, lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn mắc chứng sợ nước dạng nhẹ. Cuối cùng, chúng tôi được người qua đường cứu sống. Con người vốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 động vật tình cảm, vào cái khoảnh khắc Úy Bân nhảy xuống nước ấy, tôi thực sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảm động. Cũng bắt đầu từ khi đó, tôi mới thừa nhận em mình, tình cảm cũng ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 càng tốt đẹp lên, tuy nhiên trong đám bạn thân, ngoàiThanh Lâm ra thì không ai biết quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hệ giữa chúng tôi. Để nội cũng thừa nhận Úy Bân, tôi thường nói tốt cho những lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì thầm to nhỏ với bà, song đã gần mười năm rồi tất cả sự nỗ lực của tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẫn uổng công, không chịu coi cháu nội. Hễ nói nhiều, sẽ sa sầm mặt xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mà nói:

 

"Bà sẽ vĩnh viễn không bao giờ quên được sao mẹ cháu lại ra đi".

 

Câu nói ấy đúng là thứ vũ khí giết người,vết thương không bao giờ chữa khỏi trong tâm hồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chúng tôi. Khi nói ra, đau. Khi lọt vào tai tôi, lại càng đau. Thế nên tôi cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không miễn cưỡng mong họ sẽ sống cùng với nhau trong phần đời còn lại nữa. Chỉ cần bọn họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đều sống khỏe mạnh đến trăm tuổi, tôi đã cảm thấy thỏa mãn rồi.

 

Những lúc muốn tìm tôi, Úy Bân chỉ thể đến cửa hiệu này.

 

Hồi đại học, Úy Bân học nhiếp ảnh, còn tôi học thiết kế. Hiện giờ nó cũng mở một studio© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhà, thường đến đây mượn trang phục của tôi. Tuy nhiên cũng phải nói thực, tôi thể mở cửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiệu xường xám này, ngoài sự giúp đỡ của Thanh Lâm Vân Phong, thì một phần khách đến đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng bắt nguồn từ nó.

 

Trừ nội ra, ba người nàyba người tốt nhất với tôi, cũng đồng thờiba người quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trọng nhất trong cuộc đời tôi.

 

Tôi cười, nói đùa với Úy Bân: "Trang phục cửa hiệu này không cho mượn, chỉ bán. Tuy nhiên vì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỗ người quen, nên chị sẽ cho em thuê, về giá cả thì cũng sẽ ưu đãi chút ít". © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

"Xì, chị gái của em lại nhỏ nhen đến thế à? Cứ như trong mắt chỉ tiền thôi ấy!". © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vừa nói, nó vừa đi đến giá treo xường xám để chọn đồ, sau đó tiếp tục ba hoa:

 

"Gần đây không biết đâu ra cái mốt phục cổ, bao nhiêu người đến studio chụp ảnh đều nói muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặc xường xám, y phục đời Đường hay xiêm áo trong cung cái đó. Chị, lúc nào rỗi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 may cho em mấy bộ đời Đường được không? Ừm, còn cả xiêm áo trong cung cũng cần, con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắt nghệ thuật tay nghề của chị thì em yên tâm rồi".

 

"Em đừng lừa gạt chị, lúc này cần giúp thì mới gọi một tiếng chị, còn khi không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 việc lại Đại Ảnh, Tiểu Ảnh gọi bừa ra. Hơn nữa, chỗ chị cửa hiệu xường xám, may © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 những thứ đó ra rồi lại đủ thể loại đến tìm, thượng vàng hạ cám hỗn loạn cả lên. Chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được cái xúi giục người ta!".

 

Tôi đứng dậy đi ra bình đun nước, pha hai cốc trà đưa cho Úy Bân gái đi cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với nó: "Em uống nước đi, cứ xem thoải mái! Trong cửa hiệu hơi lộn xộn, ngày thườngmỗi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình chị lo liệu nên cũng chẳng thời gian rỗi để thu dọn, em chịu khó một chút nhé!". © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

"Chị, gọi cô ấy Tiểu Cổ được rồi!", Úy Bân ngước mắt lên, tiếp lời tôi:

 

"Hơn nữa, kinh doanh lại cứng nhắc thế này. Cũng may áo xống, khả năng thì vẫn vậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giờ chỗ nào chẳng treo đầu bán thịt chó, chị làm sao phải thật thà đến vậy?".

 

Nghe xem, nói năng kiểu thế? Tính cách của nó vẫn thẳng thắn như thế, việc đến tìm tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giúp cũng chẳng thèm nói mấy câu dễ nghe hơn một chút, khiến tôi dở khóc dở cười. Tuy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiên ai bảo tôi chỉ một đứa em trai này chứ? Tôi cười lắc đầu, không thèm để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ý đến nữa.

 

"Cảm ơn chị!". Tiểu Cổ nhận lấy cốc trà rồi nhìn tôi cười. ấy trông rất đẹp, dáng người thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tú, mái tóc dài mềm mại buông trên vai, nhìn hết sức dịu dàng, đúng kiểu người Úy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Bân thích. Tiểu Cổ đưa cốc trà lên mũi hít hai hơi, sau đó khen: "Trà thơm quá! Đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trà gì hả chị?".

 

"Trà Phổ Nhị của Vân Nam đấy, uống nhiều có thể giảm cân, cũng nhiều công dụng tốt cho dạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dày nữa".

 

Thực ra trà Phổ Nhị vốn không thơm mấy, khi pha, nước trà màu hơi giống thuốc bắc, tuy nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khi uống thì lại cực kỳ vừa miệng. Nghe thấy Tiểu Cổ hỏi vậy, tôi biết ngay ấy cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một người khéo léo nhanh nhẹn, ra ngoài hội chắc chắn rất được chào đón, cũng coi như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đắp được những chỗ thiếu sót trong tính cách của Úy Bân.

 

"Nếu vậy em cũng sẽ đi mua một ít trà về uống". Tiểu Cổ nhấp một ngụm, lông mày hơi chau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại. Thấy ngay bình thường cô ấy rất ít khi uống trà, chắc chắn một cô gái làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hư dạ dày bằng nước ép trái cây với sữa mất rồi.

 

"Dòng trà này cũng chia thành hai loại ngon dở, loại trung bình thì khoảng hơn một trăm tệ nửa cân, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 loại thượng hạng thì đắt hơn thế nhiều, tuy nhiên uống quen trà ngon rồi thì loại bình dân rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khó lọt miệng. Uống trà cũng thể mắc nghiện đấy, mua trà này cũng phải xem cho kỹ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 loạibán giá cao nhưng chưa chắc đã hàng tốt. Còn nữa, uống trà cũng phải nắm vững © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được trình tự, pha trà vào cốc như chúng ta đây kiểu cho trâu bò uống, cũng khiến giá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trị của trà bị giảm đi nhiều...". Bình thường tôi ít nói, nhưng khi nhắc đến chủ đề trà, đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không kìm nổi muốn ba hoa mấy tiếng.

 

"Ôi, chị đừng có làm hại ấy. Trà ngon thế này!", Úy Bân chen miệng vào nói tiếp: "Cô ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ quen uống những thứ đồ đóng chai thôi, từ nhỏ tới giờ đã uống trà này bao giờ đâu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lần em mua cho một chai trà xanh còn kêu đắng mà".

 

"Người ta không biết cách học uống hay sao?". Tiểu Cổ đưa tay trái ra kéo kéo cánh tay Úy Bân. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhìn bộ dạng thân thiết của hai người đó, biết ngay Tiểu Cổ bạn gái mới của Úy Bân. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đứa em trai này của tôi điểm cũng tốt, song lại mang cái tính phong lưu di truyền của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bố tôi, rất dễ thay lòng đổi dạ. thay bạn gái nhanh như thay áo, khi tôi chê trách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93cũng chẳng buồn phản đối, chỉ bảo vẫn chưa gặp được người phù hợp với mình. Nhìn bộ dạng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cuống lên của Tiểu Cổ cũng biết ấy đang cố tìm cách lấy lòng tôi, chắc chắn rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 yêu Úy Bân rồi. Úy Bân đưa tay ra cọ cọ vào mũibé, rồi ôm luôn vào lòng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đây lần đầu tiên Úy Bân thân mật như vậy với một cô gái trước mặt tôi, những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bạn gái trước đây thường tỏ vẻ thờ ơ. Xem ra, lần này đã thực sự gặp được người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hợp ý rồi.

 

Tôi cười, nói đỡ cho Tiểu Cổ: "Những người biết thưởng trà không phải loại trà nào cũng thích, người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không uống trà không nghĩa loại trà nào cũng không thích uống. Cũng như hứng thú sở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thích, thường chỉ một hai thứ phù hợp với sở thích của mình".

 

"Đúng vậy, đúng vậy, em thích uống loại trà này mà!". Tiểu Cổ ra sức gật đầu phụ họa.

 

"Reng reng...".

 

Đúng lúc đó, chuông điện thoại vang lên.

 

"Xin chào, đây cửa hiệu Cẩm kỳ bào!". Tôi nhấc điện thoại lên.

 

"Đừng có chuyên nghiệp thế được không? Tiểu Ảnh, mấy giờ thì cậu đến? Bọn họ sắp đến đông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đủ cả rồi", Thanh Lâm gọi đến thúc giục tôi.

 

"Đại tiểu thư, sáu giờ tôi đóng cửa có được không?".

 

"Được được, cậu nhanh lên nhé! Mình bảo lão Vương đến đón cậu nhé?". Lão Vương là lái xe của nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thanh Lâm.

 

"Không cần đâu, phiền phức quá. Mình tự gọi xe đến được rồi".

 

"Vậy thì ok! Cậu nhanh lên một chút, biết chưa? Bye bye!".

 

Gác máy xong tôi giục Úy Bân: "Em đã chọn xong chưa? Chị sắp đóng cửa rồi, hôm nay sinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhật mẹ Thanh Lâm, ấy đang giục đấy!".

 

"Xong rồi, lấy mấy chiếc này, cứ để em tự gấp được rồi". Úy Bân xếp từng chiếc vào trong túi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xách mang theo.

 

"Em đừng làm nhăn đấy!".

 

Bởi mấy chiếc treo trên giá đều hàng mẫu, lại thêm Thanh Lâm đang thúc giục gấp quá nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi cũng không kịp xem Úy Bân lấy những chiếc nào, quay đầu lại nói với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi cùng: "Tiểu Cổ, không phải chị đuổi bọn em đi đâu nhé! Hôm qua đã hẹn với đứa bạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hôm nay tới nhà ấy chơi, thậtngại quá, lần sau em đến chị sẽ chuyện trò © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với em sau!".

 

"Không sao, chị bận việc mà. Bọn em đi trước đây!". Tiểu Cổ nhìn tôi cười hết sức ngọt ngào, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93này quả biết nghĩ cho người khác. Tôi không khỏi thấy mừng thầm cho Úy Bân.

 

"Vậy thì hẹn gặp sau nhé. thời gian rảnh thì ghé chơi".

 

"Tạm biệt chị!".

 

Tôi chuyển manơcanh bằng nhựa bên ngoài cửa hiệu vào trong, sau đó dọn dẹp gọn gàng mọi thứ. Cốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trà Phổ Nhị trên bàn Tiểu Cổ chỉ uốngmột ngụm nhỏ, trà vẫn còn chưa nguội hẳn, thoang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thoảng mùi hương như như không. Phải mang đi đổ, tôi thấy đau lòng mãi.

 

Lúc sắp đi chợt nhớ ra người thiếu phụ họ Lạc kia vẫn chưa đến lấy áo, lúc ấy cũng năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giờ bốn mươi rồi, cũng sinh nhật của người lớn, đến muộn thì hơi thất lễ, song © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng ngại chị Lạc khi đến sẽ nghi ngờ về thái độ làm ăn của tôi. Vậy nên tôi đành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 viết một mảnh giấy nhỏ dán trước cửa, hẹn chị ấy ngày mai đến lấy.

 

Nhà Thanh Lâm một nhà giàu có điển hình, chỉ riêng phòng khách thôi cũng đã lớn hơn cả nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi.

 

Khi tôi đến biệt thự nhà họ Hà, đã sáu giờ mười lăm. Thanh Lâm cũng không mấy khi sống ở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhà, ấy bảo đó xa xỉ quá, lại lắm quy tắc này nọ. ngoại Thanh Lâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một nhân vật có tiếng trong giới thượng lưu ở Thượng Hải, trong mấy chục năm Trung Quốc rơi vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 những biến cố rối ren lớn nhất đó, ấy vẫn có thể chèo lái nghiệp nhà họ© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vượt được qua hết mọi cửa ải khó khăn, đủ thấy tài năng đến cỡ nào.

 

Tuy trên thương trường thì thét ra lửa, nhưng khi về nhà lại rất dịu dàng mềm mỏng. Chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93điều từ trước đến nay vẫn quen gò ép người khác, giờ tuổi tác đã cao, song vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đặt rasố quy tắc, nhất một loạt quy tắc với đứa cháu gái duy nhất, lúc nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng cái này không được, cái kia không được. Thanh Lâm thì tùy tiện cẩu thả, làm sao chịu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nổi sự trói buộc đó? Theo như cách nói của ấy, ở trong túcđại học © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một cách để thoát khỏi móng vuốt của ma quỷ, nên sau khi tốt nghiệp phải nhảy vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hố lửa, Thanh Lâm cũng nhất quyết không chịu quay về nhà ở nữa. Công việc cũng tự mình tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lấy, làm phiên dịch cho một doanh nghiệp nước ngoài,ấy bảo để trải nghiệm cuộc sống ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93hội. Nàoai biết lại người thừa kế của tập đoàn Thị?

 

Thanh Lâm đợi tôicổng từ trước. Thực ra tôi rất thích tòa biệt thự của nhà Thanh Lâm, nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 là bụi trúc Tương Phi ngay trước cổng, gió thổi trúc reo, lắcnhảy múa, bất kể ngày hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đêm đều mang đầy phong vị. Còn nhớ lần trước khi tôi nói với Thanh Lâm về cảm nhận đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của mình, ấy đã làm mặt quỷ với tôi rồi nói mình sợ nhất bụi trúc đó, ban đêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn hệt như bóng ma, mỗi khi gió thổi qualại lao xao như tiếng quỷ gào. Khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên tám tuổi, ấy nghịch ngợm chui vào bụi trúc này chơi trốn tìm với mẹ, đã từng nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy một người con gái mặc áo trắng, nhưng ngoại lẫn mẹ đều không tin. Thanh Lâm bảo rằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sau lần ấy, dù là đi qua đó vào ban ngày nhưng cô ấy vẫn cảm thấy chỗ này ảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đạm làm sao.

 

Thanh Lâm mang họ mẹ, con rể của nhà họ đã năm đời ở nhà vợ, mỗi thế hệ cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ sinh được một người con gái. Còn nhớ mẹ Thanh Lâm từng đẻ được một đứa con trai, song © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không may chết yểu. Năm ấy mười lăm tuổi, người bố cũng qua đời vì xuất huyết não. Người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 già đều nói năm đó xấu, đó cũng năm ông nội tôi mất tích.

 

Mẹ Thanh Lâm vừa trông thấy tôi đã kéo tay một cách thân tình rồi nói:

 

"Ôi, Tiểu Ảnh lâu rồi không đến chơi, càng ngày càng xinh ra đấy! ngoại của Thanh Lâm cũng thường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuyên nhắc đến cháu với cô".

 

Tôi cười, đưa chiếc hộp đang cầm trong tay cho ấy: "Chúc sinh nhật vui vẻ!".

 

"Đến chơiđược rồi, còn phải tặng quà nữa". Mẹ Thanh Lâm cười rồi nhận lấy.

 

"Không có quà thì lấy để mẹ của con vui lòng đây? Mẹ mình yêu thương cậu cứ như cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mới là con gái của ấy vậy. Hễ nhìn thấy mình thì lại nói mình không tốt điểm này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không được điểm kia". Thanh Lâm giật lấy hộp quà trong tay mẹ, nhanh tay mở ngay ra.

 

"Thanh Lâm, không quy củcả, để ngoại con nhìn thấy rồi lại mắng cho đấy!". Mẹ Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lâm rất chiều con gái, ngoài miệng nói lới trách cứ, song trong giọng điệu lại chứa đầy sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thương yêu. Cả tính cách lẫn tướng mạo củaấy đều giống nhau, mềm mại tới mức không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một chút góc cạnh nào.

 

"Mình biết ngay áo dài xường xám mà. Đẹp quá! Mẹ, màu này rất hợp với mẹ đấy. Mẹ đừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặc mãi những áo quần màu trắng nữa, thử màu này xem sao, lát nữa lên nhà thay đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhé!". Thanh Lâm lấy tấm kỳ bào bên trong hộp ra. Mẹ Thanh Lâm xưa nay vẫn thích mặc màu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhạt, quần áo đều màu trắng sữa, trắng bạc. Tôi vốn định tặng ấy một chiếc xường xám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 màu trắng, nhưng màu trắng lại không đủ vui vẻ, nên chuyển thành màu phấn hồng, màu này không quá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rực rỡ cũng không tới nỗi trầm.

 

"Cháu vẫn sợ sẽ không thích nó".

 

"Sao thế được? Chiếc áo đẹp thế này. Đi thôi, chúng Tiểu Ảnh vào nhà đi!". Thanh Lâm khoác tay mỗi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người một bên rồi đi vào phòng khách.

 

Tiểu Ngọc, Tiểu Xuyến, Vỹ Hào đã đến trước rồi. Trong đám khách khứa, tôi thấy Vân Phong cũng đó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cánh tay bị mộtgái xinh đẹp giữ chặt lấy, khuôn mặt lộ ra vẻ đắc ý. Tôi chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đứng từ xa nhìn họ, vụ cãi lộn mấy ngày trước khiến tôi không thể không xem xét lại tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảm giữa hai bên, xem tình yêu bắt nguồn từ đâu? lẽ tôi ngày càng xa trái tim anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy, vốn tưởng rằng anh ấy sẽ gọi điện xin lỗi hoặc cũng nhờ Thanh Lâm làm thuyết khách, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh ấy không hề làm bất cứ điều gì.

 

Nhớ năm thứ đại học, lẽ mùa đông nhỉ? Không biết khi đó chúng tôi cãi nhau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện gì, nhưng tôi có thể nhớ rằng mình đã gây hấn một cách lý, kiên quyết bắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh ấy phải xin lỗi mình ngay trên đường. Sau đó, không thỏa mãn với thành ý của anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy, tôi giận dỗi bỏ về túc xá. Khi ấy hình như thời điểm lạnh nhất của Thượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hải, để tôi tha thứ, anh ấy đã đứng bên dưới khu nhà suốt cả buổi tối. Thời đó tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 yêu còn cháy bỏng đến vậy, anh ấy thể bỏ qua tất cả sự im lặng lầm lì, sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 điên cuồng quá khích cả sự ồn ào vô lý của tôi.

 

Tình cảm mãnh liệt ngày ấy đã bị thời gian dần dần gặm nhấm, chỉ còn lại sự mục ruỗng, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết rồi còn giữ được bao lâu.

 

lẽ do cảm nhận được ánh mắt của tôi, anh ngước lên nhìn, sau khi thấy tôi, anh bèn buông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay cô gái đó ra đi đến. Trái tim tôi chợt ấm lên, nhưng khi nhìn thấy bóng dáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh mỗi lúc một gần, tôi đột nhiên ấm ức tới mức muốn trốn đi. Tôi đứng dậy đi ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ban công, anh rảo bước nhanh hơn rồi giữ lấy tay tôi từ phía sau, hơi thở phả lên cổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi: "Ảnh, đã hết giận chưa?".

 

"Không đi với bạn gái mới của anh à?", tảng băng cứng ngắc đáy lòng tôi tan chảy cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ôm khẽ của Vân Phong. Cảm thấy trong giọng điệu của mình mang đầy ý vị ghen tuông, tôi thầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chửi mình yếu đuối. lẽ tình cảm suốt ba năm trời không chỉ đơn thuần yêu, còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93một thói quen nữa. con người có những lúc chẳng thể thay đổi được thói quen, không phải cứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói "không cần" từ bỏ được. Con người vẫn yếu lòng như vậy, những khi, rất tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giận nhưng trong đầu luôn nghĩ đến những điểm tốt của người kia.

 

"Em định đi đâu? ấy chỉ con gái của bạn bố anh thôi, anh vẫn xem như em gái. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ảnh! Em nhìn anh đi, không cho em nghĩ ngợi lung tung. Hồi đó anh phải vất vả mới theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đuổi được em, làm sao thể dễ dàng từ bỏ như vậy được?".

 

Anh khẽ khàng quay đầu tôi lại để tôi nhìn vào mắt anh, ánh mắt anh thành thực tới mức khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho mọi nghi ngờ trong tôi tan biến. Tôi còn đang muốn vặn lại thì...

 

"Anh Phong, đây chị dâu đúng không? Đẹp quá!", là người con gái đi cùng Vân Phong đến đây, tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cô ấy một chiếc khay, bên trên đặt mấy chiếc đĩa đựng đồ ăn nhẹ. ấy cười nhẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhàng với Vân Phong nhưng khi nhắc đến tôi, cũng không hề nhìn thẳng vào tôi. Miệng nambụng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một bồ dao găm, tôi cảm thấy buồn nôn, liền sa sầm mặt, ngay cả một nụ cười cũng tiếc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không thèm cười với ta.

 

"Miệng lưỡi ngọt thật đấy!". Vân Phong đón lấy chiếc khay đựng đồ điểm tâm, cảm giác thấy tôi không thoải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mái, nên bàn tay đang đặt eo tôi cũng siết chặt hơn: "Đây em gái anh, Ngưng Hương". © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

"Chào em, chị Ảnh!". Cố gắng nén sự khó chịu trong lòng xuống, tôi gật đầu vớita. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

"Chào chị, chị Lý! Thôi, em không làm phiền hai người nữa nhé. Anh Vân Phong khéo đang mắng em không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết tế nhị rồi đấy". Ngưng Hương mím môi cười, vừa vừa nháy mắt với Vân Phong, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói xong mới mang chiếc khay trống quay lại phòng khách.

 

Vân Phong nói một tràng những lời tốt đẹp, chúng tôi lại vui vẻ như thường.

 

lại hòa giải với Vân Phong nên cả buổi tối hôm đó tôi thấy rất vui.

 

tiệc sinh nhật của mẹ Thanh Lâm, nhưng đến cuối cùng lại trở thành vũ hội của đám thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 niên chúng tôi. Cả buổi tối không thấy bóng dáng ngoại Thanh Lâm đâu, Thanh Lâm nói bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảm nhẹ, đã đi ngủ từ sớm rồi. Khi ra khỏi nhà Thanh Lâm đãmột rưỡi sáng, Vân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phong đưa tôi về, lúc đi qua bụi trúc rậm ấy, tôi loáng thoáng nghe thấy tiếng giày cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gót, còn tưởng rằng Thanh Lâm đi theo tiễn chúng tôi, nhưng khi quay đầu nhìn lại chỉ thấy một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bóng người màu trắng đứng đầu bên kia vườn trúc, trông hơi quen nhưng không phải Thanh Lâm, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không phải phu nhân. Vân Phong thấy tôi quay đầu lại, cũng quay theo nhìn ra đó: "Em nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế?ai đâu".

 

Tôi giật mình, sao anh ấy lại không trông thấy ai? Ra sức chớp mắt, đến lúc định thần, tôi nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại thì chỉ thấy bên đó vắng tanh, đúng là không có ai thật. Bóng trúc lắc lư, gió thổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 qua nghe tiếng lá kêu xào xạc, như tiếng rầm của linh hồn.

 

Tôi sợ tới mức bám vội lấy tay Vân Phong: "Phong, em quả thựcnhìn thấy người, một người phụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữ mặc áo trắng!".

 

"Chắc chắn em uống nhiều rượu nên hoa mắt rồi. Đi thôi. Không còn sớm nữa đâu!".

 

Vân Phong tỏ ra hơi thiếu kiên nhẫn, đưa tay lên nới bớt vạt, kéo tôi đi thẳng ra cổng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chính.

 

Tôi còn quay đầu lại mấy lần, song không nhìn thấy bóng người đó nữa. Lẽ nào đúng tôi đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn nhầm?

 

Sau khi ra khỏi nhà họ Hà, mặt Vân Phong luôn xầm xì, lẽ nào chuyện nhỏ mới rồi đã khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh ấy không thoải mái? Cả hai người đều khó chịu, thế nên suốt dọc đường không ai nói một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lời.

 

Khi về đến nhà, nội đã ngủ say, tôi nhón chân đi vào phòng mình. Vừa nhắm mắt lại, lập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tức rơi ngay vào mộng cảnh, giấc mơ quái dị ngày hôm qua lại xuất hiện như một bộ phim © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiều tập.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Cẩm Tú Kỳ Bào, Cẩm Tú Kỳ Bào Trinh Thám, truyện Trinh Thám hay, Cẩm Tú Kỳ Bào Linh dị, truyện Linh dị hay, Cẩm Tú Kỳ Bào full, Cẩm Tú Kỳ Bào online, read Cẩm Tú Kỳ Bào, Chu Nghiệp Á Cẩm Tú Kỳ Bào

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 3 — Cẩm Tú Kỳ Bào

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc