GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 87: Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (3)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Cải Chíp Nhỏ là một người có tiền phải tiêu, có đồ phải dùng. Mặc dù chê đôi giày nam thần mua cho mình trẻ con, nhưng ngày hôm sau đi làm cô vẫn không ngại ngần mà mang đôi giày đó. Để phối với đôi giày này hôm nay cô đã mặc chiếc váy ngắn màu hồng nhạt, trên cổ có đeo một chiếc vòng có một viên đá quý nhân tạo màu xanh lam nhạt nhỏ, hợp với đôi giày. Mái tóc dài ngang lưng mềm mại buông xuống, đuôi tóc cong cong tinh nghịch, rủ xuống má ôm lấy khuôn mặt, khiến khuôn mặt cô càng nhỏ nhắn hơn.

Cả người cô giống như một que kem mát lạnh ngọt ngào, vừa vào công ty đã thu hút rất nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ánh mắt của đồng nghiệp nam. Chức vị của Cải Chíp Nhỏ vốn không cao, nhưng bởi làm việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 văn phòng tổng giám đốc, một trong những người gần tổng giám đốc nhất công ty, thêm vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một người phụ nữ độc lạ, lại khá nổi tiếng, nên phần lớn mọi người trong công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ty đều biết đến cô.

Giờ cao điểm đi làm, cửa thang máy không ít người tụ tập. người nhìn thấy Cải Chíp Nhỏ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cười nói, ""Chủ nhiệm Tiêu, bộ này chị mặc đẹp thật đấy".

Cải Chíp Nhỏ chớp mắt, chỉ vào khuôn mặt mình, "Nhìn mặt".

Sự khoe khoangdỏm song không kiêu ngạo của đã chọc cười mọi người xung quanh. người nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thấy giày của cô, bèn hỏi, "Đôi giày mới mau phải không? Đẹp thật đấy".

Hôm nay, Cải Chíp Nhỏ đợi người ta khen giày củacơ. cười như một đóa hoa, cúi đầu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108chút thẹn thùng.

Người kia cũng biết tùy mặt gửi lời, lập tức hỏi, "Bạn trai mua cho phải không? Ôi chao, hạnh phúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thật đấy, ngưỡng mộ chết đi được".

Cải Chíp Nhỏ không phủ nhận. không mong chờ Ngô Văn có thể trở thành bạn trai mình, thế nhưng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108lại hy vọng giữ cho mình chút ảo tưởng.

Lúc này, người xen vào một câu, "Đôi giày này nhìn như giày cho mấy gái mười tám mười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chín đi vậy, chị Tiêu, chị trẻ trung thật đấy".

Lời này nghe vẻ rất êm tai, nhưng ý tức thực tế là: Cưa sừng làm nghé nhé. Cải Chíp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Nhỏ sờ mặt, nhìn cô ta, "Tại sao cô lại gọi tôi chị thế?".

ta cười, ""Chị không lớn hơn tôi sao? Haytôi nhớ nhầm?".

Phụ nữ mà, ít nhiềuchút kiêng kỵ khi nói về tuổi tác. Cải Chíp Nhỏ nghe tới đây, biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ta cố ý lên giọng, nên cười, ""Thật vậy sao? Năm nay tôi hai mươi tám rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhìn vẻ lớn hơn tôi đấy, ba mấy rồi?".

gái kia hậm hực nói, "Tôi hai mươi sáu. Tôi nhỏ hơn chị hai tuổi".

Cải Chíp Nhỏ nhìn ta bằng ánh mắt đồng cảm, "Đáng thương quá, làn da này... Hai mươi sáu tuổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đã như vậy rồi, đợi đến năm ba mươi tuổi sẽ thế nào chứ?".

Người xung quanh đều nhịn cười, có một số người không nhịn nổi, đành phải lấy tay che miệng.

gái kia tức giận đến méo xẹo cả mũi.

Ngô Văn đứng cách đó không xa, thầm nghĩ, được đấy, lại thêm một người bị cô ta bức điên.

Anh có thang máy chuyên dụng của mình, không cần phải chen lấn với họ, nhưng hôm nay nhìn thấy Cải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Chíp Nhỏ ríu ra ríu rít với một nhóm người, trong đó còn đề cập đến đôi giày anh chọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cho ngày hôm qua. Anh cũng muốn nghe sự khẳng định của người khác về thẩm mỹ của mình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nên dừng lại một lát.

Lúc này, Cải Chíp Nhỏ nói một câu ý tứ sâu xa, "Không phải kiểu trẻ trung nào cũng dược coi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108vốn liếng của mình đâu".

Mặc rất chướng mắt người này, nhưng Ngô Văn phải thừa nhận rằng, lời của cô có lý, đáng tiếc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bị dùng để đôi co với phụ nữ... gái kia không có cách nào đạt được thành tựu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 về mặt tuổi tác, đành phải chuyển sự chú ý đến đôi giày của Cải Chíp Nhỏ.ta cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nói, "Đôi giày này Daphne nhỉ? Ba bốn trăm? Bạn trai hào phóng thật đấy".

Thực ra, chính muốn chê bạn trai nghèo.

Ngô Văn nghe thấy mấy lời này, quả thực không lấy làm vui vẻ. Mặc đôi giày này là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tự Tiêu Thái Vy mua, nhưng người bỏ tiền anh, lời châm chọc này chắc chắnphần nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 anh.

Cải Chíp Nhỏ gật đầu, "Đúng thế, anh ấy cứ bắt tôi phải mua Chanel bằng được, nhưng tôi không muốn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Tôi thích Daphne đấy".

Lời này thật hơn cả vàng, đáng tiếckhông ai tin.

Lúc này, thang máy cuối cùng đã tới. Cải Chíp Nhỏ muốn cùng mọi người vào thang máy, ai ngờ phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sau có người gọi, "Tiêu Thái Vy".

Cải Chíp Nhỏ ngoảnh đầu lại, nhìn thấy bóng dáng ông chủ.

Ngô Văn mặt không biểu cảm, "Cô qua đây".

Cải Chíp Nhỏ nghe lời, ngoan ngoãn chạy bước nhỏ qua đó, giống như một con chim cánh cụt vui © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vẻ.

Ngô Văn đợi chạy đến trước mặt, anh không nói gì, quay người đi vào thang máy chuyên dụng của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mình. Cải Chíp Nhỏ đi theo anh như một cái đuôi nhỏ.

Thang máy bên kia cuối cùng đã đủ người, vào lúc cửa thang máy đóng lại, người bên trong đều đồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 loạt nhìn tổng giám đốc Ngô bên ngoài cái đuôi của anh.

Cải Chíp Nhỏ theo Ngô Văn vào thang máy. Trong thang máy, Ngô Văn liếc nhìn cô, nhìn thấy dáng vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hớn hỏ đắc ý của cô, anh hỏi, "Cô không giận à?"".

"Giận? Tại sao tôi phải giận? À à", Cải Chíp Nhỏ vỗ đầu, tỉnh ngộ, "Tổng giám đốc Ngô, vừa rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 anh đã nghe thấy chúng tôi nói chuyện rồi?".

Ngô Văn không đếm xỉa tới cô, coi như thừa nhận.

Cải Chíp Nhỏ nhún vai, "Tôi để giận chứ? Cô ta chỉ kẻ ngốc thôi, tôi giận dỗi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 với kẻ ngốc, lẽ nào tôi cũng ngốc sao?".

Ngô Văn không nén được hừ một tiếng, "Cô ngốc đến sắp thành tinh rồi".

"Tổng giám đốc Ngô, anh đang khen tôi hay chửi tôi vậy?"

Ngô Văn không trả lời, hỏi lại, "Người kia thù với cô?".

Người kia tên là Ngũ Cầm Cầm, không thù sâu oán nặng gì với Cải Chíp Nhỏ cả, hai người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 biết nhau bởi Ngũ Cầm Cầm từng xin nội bộ thuyên chuyển công tác, muốn được chuyển đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 văn phòng tổng giám đốc. Cải Chíp Nhỏ là phó chủ nhiệm văn phòng tổng giám đốc, từng tham dự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vào buổi sát hạch ấy, kết quả ta không đạt tiêu chuẩn. Thực ra, Ngũ Cầm Cầm vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 công ty nhờ mối quan hệ, bản thân không tài cán gì, chỉ giữ chức vụ thấp trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phòng Hành chính, công việc của cấp cao hơn ta không làm được. Chính bởi chỗ dựa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vững chắc nên ta không sợ làm trái ý Cải Chíp Nhỏ.

Lúc này, Cải Chíp Nhỏ nhìn thấy vẻ mặt buôn chuyện cầu xin giải thích của Ngô Văn, trợn trừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mắt, "Tổng giám đốc Ngô, anh nhìn tôi có giống người hay nói xấu người khác trước mặt sếp không? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Tôi ta chỉchút ân oán nhân thôi".

Ngô Văn cười khinh thường, "Biết cách đối nhân xử thế đấy nhỉ".

"Đúng vậy", Cải Chíp Nhỏ kiêu ngạo ưỡn ngực, nhưng hôm nay chỉ đi giày năm sáu phân, nên cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dù có ưỡn đến cỡ nào thì vẫn kém Ngô Văn một đoạn xa.ngửa đầu nhìn anh, sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đó tim tắc nghẽn quay mặt đi.

Ngô Văn hỏi tiếp, "Sao vừa rồi cô không nói rõ ra?".

"Nói cơ?"

"Giày của cô... tôi không phải bạn trai cô."

"Được thôi", gật đầu, "Lát nữa tôi sẽ đi nói cho họ biết, đôi giày này tổng giám đốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Ngô mua cho tôi, giảm giá xong đâu đấy còn ba trăm tám mươi tệ".

"Thôi bỏ đi", anh bất lực xua tay.

Buổi sáng, Ngô Văn nhìn thấy văn bản Cải Chíp Nhỏ tăng ca để soạn thảo ngày hôm qua. Xét © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 về tổng thể thì không tồi, mặc dù có vài chỗ không được tốt cho lắm, nhưng không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vấn đề quá lớn, sửa chữa qua được. Mấu chốt nhất, anh thể nhìn ra được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 viết rất chăm chỉ.

Căn cứ theo quan sát mấy ngày nay, anh cũng nhìn ra được, gái này mặc không một lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một dạ, nhưng trong công việc rất cần mẫn, biết nỗ lực vươn lên, không xốc nổi. Anh để© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tăng ca nhiều ngày liền như vậy, oán trách sau lưng không anh không rõ, chí ít về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mặt kết quả, cô luôn làm việc cẩn thận, tỉ mỉ, cho dù tăng ca cũng không ngoại lệ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Cũng thấylàm việc không tồi, nếu không, dựa vào tính ép người ta nổi điên của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cô, anh đã cho cuốn gói từ lâu rồi.

Cải Chíp Nhỏ được tổng giám đốc Ngô gọi tới văn phòng. Cô tưởng là anh muốn phê bình, không ngờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 anh lại khen ngợi, biểu dương kết quả công việc gần đây của cô, còn nói văn bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 soạn lần này rất tốt nữa.

được sủng ái đâm ra lo sợ, vặn vẹo hai bàn tay cười ngây ngốc.

Ngô Văn cứ cảm thấy cười phần bất nhã. Anh hắng giọng, nói, "Lỗi trong văn bản này tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đã vạch ra rồi, về sửa lại một lần nữa, sau khi sửa xong thì in ra rồi đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cho trợ lý Thang".

Tâm tình của Cải Chíp Nhỏ lâng lâng, chồm tới, "Có vấn đề đâu vậy ạ? Tổng giám đốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Ngô, anh cứ nói đại khái cho tôi xem nào?".

Ngô Văn không biết dây thần kinh nào của mình bị chập, bước đến hỏi, anh đưa xem. Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mỏ văn bản ra, chỉ vào lời phê bình bên trong, giải thích đơn giản cho hiểu,

Cải Chíp Nhỏ một tay vịn vào mặt bàn, một tay vịn vào lưng ghế tựa trong văn phòng anh, khom © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lưng nghiêng người. Vai của anh rất rộng, cánh tay của cô lại không dài lắm, cố gắng thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thể vòng đến bả vai bên kia của anh. Cô tiến lại gần hơn, mặt gần như dán lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mặt anh, sự chú ý hoàn toàn không nằm màn hình máy vi tính.

Không sai, đang bắt lấy một hội để tiếp cận ông chủ.

Ngô Văn giảng giải vài câu, cảm thấy bên cổ mình làn gió thơm đang thổi, anh lấy làm lạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nghiêng đầu nhìn. Ôi trời ơi, chuyện thế này? Kẻ thần kinh này muốn vây lấy anh, hình như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bước tiếp theo thể ôm anh vào lòng.

Rốt cuộc ai mới tổng giám đốc đạo đây? Ngô Văn cảm giác bị đùa giỡn, nhưng một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người đàn ông như anh, không thể nhảy dựng lên lên ánnhư một người phụ nữ được. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Anh vừa định bảo tránh ra xa một chút, nào ngờ đã mở miệng trước.

Cải Chíp Nhỏ nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, nói, "Anh nói tiếp đi".

Ngô Văn: "..."

Nhất định mình đã nghĩ nhiều rồi.

Thế nên, trong khoảng cách hơi nghiêng đầu là có thể chui vào lòng cô, anh đã chỉ ra vấn đề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một cách đơn giản. Anh một người đàn ôngtâm sinh bình thường, khỏe mạnh, gần kề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 với ngực mộtgái thế này, tâm tình của anh khó tránh khỏi mất bình tĩnh.

Sau khi nghe xong, Cải Chíp Nhỏ thẳng lưng, giương mắt nhìn Ngô Văn.

Tóc mái dày, mắt to, mặt nhỏ, giống hệt một con búp bê. Với vẻ bề ngoài như thế này, sức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phòng ngự của Ngô Văn lúc nào cũng giảm sút một hai phần. Anh sờ mũi, hỏi, "Cô còn chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nữa không?".

Cải Chíp Nhỏ nháy mắt, "Tổng giám đốc Ngô, anh nói gần đây tôi biểu hiện trong công việc tốt như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vậy, anh không định thưởng cho tôi chút gì đó sao?".

Ngô Văn dịch chuyển ánh nhìn, không nhìn cô, hỏi, "Cô muốn gì?".

"Tôi muốn anh ở bên tôi một buổi tối", Cải Chíp Nhỏ nói xong câu này, nhìn thấy đồng tử của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Ngô Văn to hơn hai vòng ràng, đâybiểu hiện của sự kinh hãi. cười vui vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nói, "Ây da, tổng giám đốc Ngô, sao anh lại không biết đùa thế này chứ?".

Ngô Văn trừng mắt với cô.

Cải Chíp Nhỏ giải thích, "Tôi học được lời thoại từ một bộ phim điện ảnh, cảm thấy rất thú vị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nên thử xem sao".

Anh không vui, "Cô con gái con đứa sao thể học bậy học bạ những lời này? Được rồi, mau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 về làm việc đi".

Cải Chíp Nhỏ vẫn quyến luyến, "Tổng giám đốc Ngô, rốt cuộc anh định thưởng cho tôi vậy?".

Ngô Văn như cười như không nhìn cô, "Tôi thấy lại muốn tăng ca rồi".

vừa nghe thấy lời này, chạy còn nhanh hơn cả thỏ.

Sau khi Cải Chíp Nhỏ rời đi, Ngô Văn khoanh tay nghĩ xem thể thưởng cho chút đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không. Tất cả vì tinh thần tích cực của nhân viên mà. Thế nhưng, nói thật lòng, kẻ thần kinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kia người đầu tiên dám đòi phần thưởng trước mặt anh, cũng coi như chút can đảm.

Thế nhưng, thưởng cô cái đây?

Đây vấn đề. Lúc Ngô Văn tặng đồ cho phụ nữ thường hai khả năng, hoặc người phụ nữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nàymẹ của anh, hoặc người phụ nữ này người anh muốn tản tỉnh. Nhưng hiển nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Tiêu Thái Vy không thuộc bất kỳ loại nào. Anh không thể tặng những thứ đại loại như quần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 áo, giày dép, trang sức, nước hoa khiếnphải suy nghĩ nhiều về sắc đẹp của bản thân, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không muốn tặng những sản phẩm nghệ thuật chiều sâu, như vậy chắc chắn là quá uổng phí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 món đồ đó.

Hơn nữa, bởi Tiêu Thái Vy này quá kỳ quặc, mạch suy nghĩ của Ngô Văn cũng theo đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kỳ quặc, ngạc nhiên anh không nghĩ đến chuyện tăng lương cho cô.

Cuối cùng, anh đột nhiên nhớ ra rằng kẻ thần kinh kia nuôi một con rùa đen tên Vấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Vấn, con rùa đen này chỉ ăn tôm nõn.

Được rồi, tôm nõn đi.

Thế Ngô Văn bảo trợ Thang đặt một thùng tôm nõn to uỵch trên mạng. Người nhận hàng điền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tên Tiêu Thái Vy. Tôm nõn được chuyển phát nhanh ngay trong thành phố, buổi chiềuđến nơi.

Đó thùng tôm to cỡ nào chứ? Một minh Cải Chíp Nhỏ vận chuyển quá tốn sức,đành phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhờ anh chàng chuyển phát nhanh giúp tới văn phòng của mình.

Sau đó, mở phần mềm "chat" nội bộ công ty, gửi cho Ngô Văn hình mặt cười.

Hơn hai mươi phút sau, Ngô Văn mới trả lời một dấu hỏi. Chỉ là một dấu chấm hỏi, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Cải Chíp Nhỏ như có thể theo đường internet nhìn thấy khuôn mặt mất kiên nhẫn của anh. bĩu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 môi, sao thì cũng không hy vọng anh đối xử với tốt hơn được. Một người đàn ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hễ ý đồ với một người phụ nữ, sẽ không chọn tôm nõn cho lần tặng quà đầu tiên. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Tiêu Thái Vy: Cảm ơn tổng giám đốc Ngô.

Ngô Văn: Không phải chođâu, cho con rùa đen đấy.

Tiêu Thái Vy:...

Ngô Văn: Rùa đen ăn thừa, cô có thể ăn.

Tiêu Thái Vy: Tôi thể ăn rùa đen rồi.

Ngô Văn:...

Tiêu Thái Vy: Tổng giám đốc Ngô, một thùng lớn như vậy, tôi không nổi.

Ngô Văn: Ăn rau chân vịt đi.

Tiêu Thái Vy:...

Tiêu Thái Vy: Tổng giám đốc Ngô giúp tôi được không?

Ngô Văn: Được voi đòi tiên phải không? Tôi tổng giám đốc của một công ty, coi tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bảo vệ để sai bảo hả?

Tiêu Thái Vy: Không phải, tôi đã nhờ người chuyển lên rồi, cái đó, tan ca tổng giám đốc Ngô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thể chở tôi một đoạn đường không? sao thì anh cũng thuận đường mà.

Ngô Văn: Nếu lúc tan ca phải mang xuống, vậy tại sao còn chuyển lên?

Tiêu Thái Vy:... Tôi quên mất...

Ngô Văn: Chỉ số thông minh của đáng sợ quá.

Tiêu Thái Vy: Rốt cuộc tổng giám đốc Ngô thể chở tôi một đoạn không?

Ngô Văn: Không thể.

Tiêu Thái Vy: Tổng giám đốc Ngô...

Ngô Văn: Muốn tăng ca hả?

Tiêu Thái Vy:...

Tiêu Thái Vy: Tổng giám đốc Ngô làm việc đi ạ. Tiểu nhân thể tự mình khiêng về. Tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thiếu nữ tráng xinh đẹp, oh yeah!

"Còn ra vẻ thiếu nữ, xì", Ngô Văn lẩm bẩm, thầm nghĩ, làm người thể để ý đếndiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chút không? Cưa sừng làm nghé cũng phải mức độ thôi chứ.

Thế nhưng, anh vừa ban bố pháp lệnh tăng ca, Cải Chíp Nhỏ quả nhiên không xuất đầu lộ diện.

Buổi tối sau khi tan ca, Ngô Văn cầm chìa khóa xe đi ra ngoài. Ra khỏi văn phòng của mình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vốn nên đi thẳng về phía thang máy, nhưng anh lại đột nhiên quay đầu, đi về văn phòng tổng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giám đốc.

Coi như mỗi ngày làm một việc thiện, anh nghĩ như vậy, bước vào văn phòng tổng giám đốc.

Vốn tưởng rằng sẽ nhìn thấy Cải Chíp Nhỏ ngồi ôm thùng tôm mặt mày ê, nhưng không ngờ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không đây.

Trong văn phòng mấy người chưa về, nhìn thấy tổng giám đốc đại giá quang lâm bèn thi nhau chào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hỏi.

Ngô Văn hỏi, "Tiêu Thái Vy đâu rồi?".

"Đi rồi ạ", một người trả lời.

"Thùng củata tự ta khiêng đi?"

"Không phải, Đổng Lập Đông của phòng Thị trường chuyển giúp ấy. Hai người thuận đường, cùng về rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ạ.""

Ngô Văn hừ một tiếng, lẩm bẩm, "Thuận đường, thuận đường, cô ta với ai cũng thuận đường".

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Cái Thùng Cơm Sát Vách, Cái Thùng Cơm Sát Vách Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Cái Thùng Cơm Sát Vách Hiện đại, truyện Hiện đại hay, Cái Thùng Cơm Sát Vách Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Cái Thùng Cơm Sát Vách full, Cái Thùng Cơm Sát Vách online, read Cái Thùng Cơm Sát Vách, Tửu Tiểu Thất Cái Thùng Cơm Sát Vách

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 87 — Cái Thùng Cơm Sát Vách

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc