GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 14

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Chính xác, Tiêu Đại boss dù thế nào cũng không phải người dễ dàng thỏa hiệp.

 

Ánh mắt Tiêu Dật lóe sáng vẻ thành thật nói: “Tử Uyên mới tổng phụ trách kế hoạch toàn hạng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mục, nếu cậu ta đã khăng khăng giữ kịch bản của đến thế thì chứng tỏ với tư cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người tổng phụ trách, cậu ta đã sự xem xét, hoặc cậu ta cảm thấy kịch bản này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của khả năng, nếu đã như thế thì người phối hợp, tôi nên để cậu ta toàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quyền quyết định.”

 

“Vậy tại sao Phì Long lão đại nói anh gần đây sắc mặt rất khó chịu?” Nói xong Nặc Nặc giật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thót mình,Tiêu Đại boss nghe câu đó xong quay đầu sang nhìn chằm chằm, cười gian xảo. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

“Nặc Nặc, đi một vòng lớn như thế, thực ra muốn hỏi điều này?”

 

“He he.” Tiêu Đại boss quả tính toán như thần, sao cái cũng đoán ra?

 

Ngừng một chút, Tiêu Dật mới chớp mắt, “Cô đoán xem.”

 

-_-

 

Đại boss, đừng đùa giỡn thế chứ.

 

Tiêu Dật còn trẻ, nhưng lạivẻ trầm tĩnh lạnh lùng hiếm những người cùng tuổi, lại thêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khả năng quan sát nhạy bénkỹ thuật cao siêu, sau khi tốt nghiệp đại học ba năm đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tìm đủ nguồn vốn, cùng mấy anh em cùng chí hướng sáng lập nên “Công ty sáng chế Kiêu Dực”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

Mạc Tử Uyên một trong số đó.

 

Kiêu Dực từ một văn phòng nhỏ mấy người phát triển thành một công ty sáng chế nổi tiếng mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trăm nhân viên như hiện nay, ngoài công lao thuộc về đầu óc kinh doanh giỏi giang và khả năng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thâm nhập thị trường chính xác, còn có liên quan mật thiết đến tài năng thiên bẩm của Mạc Tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Uyên.

 

Với một người thuộc cấp nguyên lão của công ty như Mạc Tử Uyên, Tiêu Dật luôn tin tưởng kiến thức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyên ngành và trực giác của người sáng chế, nên về chuyện chọn kịch bản của Nặc Nặc, tuy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cãi nhau nhưng giữa Tiêu DậtMạc Tử Uyên cũng chẳng hề chút sứt mẻ nào. Mà sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thật khiến Tiêu Đại boss mấy hôm nay cố nhịn cơn giận, gương mặt đẹp trai lúc nào cũng sa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sầm là…

 

Hôm ấy cuộc họp sắp kết thúc, Tiêu đại boss thấy giờ đưa Nặc Nặc đi mát-xa đã đến nên ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngoài gọi điện thoại, bảo thỏ trắng ngoan ngoãn nhà đợi thêm một lúc. Đến khi quay trở vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phòng họp, từ cửa đã nghe đoạn đối thoại sau.

 

“Tử Uyên à Tử Uyên, tính khí cậu phải sửa thôi, tuy Tiêu lão đại huynh đệ của chúng ta, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng sao cậu ấy bây giờ cũng sếp rồi, mấy năm nay khả năng nắm bắt thị trường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của cậu thế nào, chúng ta đã chứng kiến tận mắt, một Tiểu Nặc Nặc, đáng không?”

 

“Dùlúc nãy cậu ấy đã nói, tôi mới người chế tác, liệu làm. Kịch bản này tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã quyết định làm.”

 

“Cậu! Hì hì, muốn nịnh Tiểu Nặc Nặc cũng không cần gấp gáp thế chứ?”

 

“Nói bậy thế!”

 

“Quên đi, đừng tưởng các anh đây không biết, lần nào cậu đến gần Tiểu Nặc Nặc, ánh mắt rất chi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xxx, đúng đồ quấy rối ngầm!”

 

“Hê hê, em cũng nhìn ra. Anh Mạc thích thì cứ nói, em thấy chị dâu rửa bát cũng rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ý với anh đấy, chị ấy gọi mọi người “sư huynh”, “tiền bối”, chỉ với anh cứ gọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “anh Tử Uyên”, thân mật quá chừng.”

 

“Chính thế chính thế, nàng bị bong gân chỉ nói mình anh biết. Anh thật chả hiểu tình tứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93gì, không thèm đến thăm nữa.”

 

 

Tiêu đại boss đứng trước cửa phòng họp rất lâu, rồi cuối cùng vẫn không vào.

 

Anh nghĩ, thỏ trắng của mình đã bị lây nhiễm rồi.

 

Lần đầu trong đời, Tiêu Dật thấy hối hận. Lúc đầu anh không nên chuyển Nặc Nặc đến tầng mười bảy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đến nỗi mấy hôm liên tiếp, Tiêu đại boss chẳng tỏ ra vui vẻ nổi với đám sóitầng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mười bảy đã làm thỏ trắng của anh hỏng.

 

Chân tướng như thế, Tiêu đại boss không thể bảo với thỏ trắng như thế, nên khi bị hỏi “tại sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gần đây không vui”, Tiêu Dật đã dùng cách ngốc nhất, quê mùa nhất:

 

“Cô đoán xem.”

 

Chỉ mấy chữ đơn giản nhưng lại khiến Nặc Nặc ngồi ghế phụ cạnh đó chấn động đến nỗi hồn bay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phách tán, quả nhiên… so với Tiêu đại boss, tốc độ giết người trong tích tắc lực công kích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của thực sự quá kém quá kém.

 

Nặc Nặc dở khóc dở cười, không tìm được lời gì để nói. Tính toán thế nào cũng không thể ngờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tiêu đại boss lại phản ứng đáng yêu như thế, lại còn chớp chớp mắt vẻ “ngây thơ trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sáng” với cô nữa, oh my God… Bây giờ phải làm đây?

 

Nặc Nặc cắn răng, cố đánh trống lảng lần nữa, “Hôm nay đi khám, bác bảo chân tôi cũng đỡ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lắm rồi, tuần sau đi làm được.”

 

Đôi đồng tử đen nhánh của Tiêu Dật lấp lánh, một lúc sau mới đáp gọn một tiếng “ừ”, rồi im © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lặng tiếp tục lái xe.

 

Nặc Nặc quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, thở dài.

 

Tiêu Dật dạo này thật sự rất quái lạ. Không cho gọi “Tiêu tổng”, không được nói đến công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 việc lúc đã tan sở, trách móc Nặc Nặc lén lút anh để đi xem mắt, thậm chí còn… ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào cũng đưa đi mát-xa. Nặc Nặc không phải kẻ ngốc, tất nhiên cũng sẽ nghĩ như người khác. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

Liệu khi nào… từ sau khi xem mắt, Tiêu đại boss đã ý với mình??? >O

 

Mỗi lần đáp án hiện ra Nặc Nặc đã đỏ mặt tự vỗ đầu, ngừng ngay ngừng ngay! Bên cạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tiêu đại bossquá nhiều… mỹ nữ, quá nhiều… giai nhân, mình chỉ một con bé non nớt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm sao thể? Cứ nhớ đến khoảng cách giữa Tiêu Dật với mình là Nặc Nặc đã tiếp tục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vùi đầu giả làm đà điểu.

 

Đà điểu Nặc lấn cấn mãi một lúc thì đã đến nơi. Mát-xa, về nhà, mẹ giữ boss lại ăn cơm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắt tiễn Tiêu đại boss về…Mấy tiếng sau, Nặc Nặc tâm tính đã ném mệnh đề “Tiêu đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 boss ý với mình không” ra sau gáy một cách suôn sẻ.

 

Vốn thế mà, mẹ cũng nói nhiều việc phải thuận theo tự nhiên, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tiêu Dật vẫn đừng đoán thì hơn. Nếu Tiêu Dật thật sựý đó, đáp án © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhất định sẽ tự nhảy ra trước mặt cô. Nặc Nặc đã tự an ủi như vậy, rồi cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thắc mắc nữa.

 

Nhưngkhông ngờ rằng đáp án lại tự động nhảy ra thật. Chủ nhật, Tiểu Tuấn đã đến chơi…

 

—– Tôi đường phân cách fan của Tiểu Tuấn —–

 

Tiểu Tuấn Hứa thực sự như… vừa quen đã như tri kỷ.

 

Hứa vừa nghe bảo cậu ngoan ngoãn mày đậm mắt to kia “em ruột của Tiểu Trương” thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tim đã nở hoa tưng bừng. Ôi chao, bình thường thấy Nặc Nặc nhà ngô nghê như thế, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngờ lúc quan trọng cũng tốc độ phết, nhanh như thế đã cưa đổ ông anh, rồi thâm nhập nội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bộ địch, em trai người ta đã tự tìm đến chị dâu rồi. Với tình hình này thì xem ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93cũng cần phải chuẩn bị để đi gặp ông bà thông gia rồi.

 

Nặc Nặc thấy bà Hứa ra vẻ thần thì biết mẹ mình nghĩ nhiều rồi, cố ý làm lơ,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hỏi Tiểu Tuấn: “Sao em lại đến đây?”

 

Tiểu Tuấn bĩu môi vẻ uất ức, “Anh trai ngày nào cũng được đến thăm chị, chẳng lẽ em không thể?”Nặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nặc sợ Tiểu Tuấn hớ hênh nên đuổi khéo Hứa đi rồi mới vỗ đầu Tiểu Tuấn: “Không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không thể, mà…” sợ ông anh em đấy. Nếu đại boss hôm nào đó tâm trạng không tốt, hoặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết Tiểu Tuấn không chịu học hành chuồn đến nhà mình chơi, liệu xử lý cô không?

 

Nặc Nặc thật thà kể hết mình đã xem mắt phải “cực phẩm” thế nào, rồi sao lại gửi tin nhắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho Tiểu Tuấn, rồi gặp Tiêu đại boss thế nào… cho Tiểu Tuấn nghe. Nói xong, thấy Tiểu Tuấn vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặt phẫn nộ co chặt nắm đấm, “Quá nham hiểm!”

 

“Hử?”

 

“Dám tùy tiện xem tin nhắn của người khác, anh em thật quá nham hiểm.”

 

Nặc Nặc cười khan, tỏ ý không-biết-gì-để-nói. Thực tế thì đại boss từng thẳng thắn thừa nhận rằng, từ khi chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thu điện thoại của Tiểu Tuấn, tin nhắn điện thoại của tên ấy cứ liên tục đến, điều Tiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đại boss chỉ mở tin nhắn của một người để xem, cùng bất hạnh là, người ấy chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cô!

 

Tiểu Tuấn than vãn rồi lấy ra một chiếc điện thoại mới, lắc lắc, “Không sợ, Nặc Nặc, sau này em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dùng số mới liên lạc với chị, nhập số điện thoại chị vào.”

 

Nặc Nặc thấy thế thì muốn rớt cả tròng mắt ra ngoài: “Điện thoại mới đâu ra thế?”

 

Tiểu Tuấn nét mặt tỏ vẻ e thẹn, gãi đầu, “Em kể chị nghe, không được cười em đấy… Gần đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 em viết bài cho tạp chí, kiếm được ít quỹ đen. Anh em quản chặt quá, bố mẹ em, hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quái nhân khoa học ấy thì hoàn toàn phớt lờ em, nên lúc này quỹ đen giúp đỡ được rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiều.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Boss Đen Tối Đừng Chạy, Boss Đen Tối Đừng Chạy Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Boss Đen Tối Đừng Chạy Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Boss Đen Tối Đừng Chạy full, Boss Đen Tối Đừng Chạy online, read Boss Đen Tối Đừng Chạy, Mèo Lười Ngủ Ngày Boss Đen Tối Đừng Chạy

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 14 — Boss Đen Tối Đừng Chạy

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc