GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 10

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

TIÊU “DỨA”

 

Mẹ, mẹ hợp tác với người ngoài, bán đứt con đi thế sao???

 

Trứng tráng chín tầng,ri đỏ kiểu Thái, cua xào, tôm cay, súp Tom Yung Kum, thêm món cơm gạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nếp thơm phức của Thái, rau luộc, trái cây trộn… Một bữa cơm, khách vui còn chủ thì sầu.

 

Nặc Nặc cảm thấy hôm nay đúng ngày xui xẻo nhất trong năm của cô, đầu tiên gặp phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “nhà truyền giáo”, tiếp đó lại bị Tiêu Đại boss gian xảo, nham hiểm trừng trị. Thực ra khi xe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tiêu Dật đến nơi, Nặc Nặc đã căng thẳng. Thường ngày nhiều nhất Nặc Nặc cũng chỉ mua hai cân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôm về nhà, đưa cho bố cô luộc, chiên, xào, nấu, muốn làmthì làm, thấy kiểu nào ngon © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì làm kiểu đó. Đối với hải sản Thái đó, thực sự chỉ nghe nói, nên vừa thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bảng hiệu lộng lẫy đề mấy chữ “Nhà hàng vây Thái Lan”, đã mềm nhũn cả chân.

 

Vây ấy à… Tuy chúng ta ăn được, nhưng phải tốn mất mấy tháng lương đây?

 

Vừa vào trong, nhìn đại sảnh lộng lẫy rực rỡ, Nặc Nặc lại hoa cả mắt. Mẹ ơi, nơi này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải giống như trong phim, ăn xong rồi quẹt thẻ trả tiền, rượu mua rồi để lại, lần sau đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẫn uống được? Quan trọng nhất là, hai người vừa yên vị xong, phục vụ đã nhanh nhẹn tiến lại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tiêu Đại boss hoàn toàn không cho Nặc Nặc hội xem thực đơn,chọn luôn năm món © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khác nhau một cách thản nhiên không hề khách sáo, mà tất cả đều là những món nổi tiếng.

 

=_=

 

Nặc Nặc nghiến răng, rất muốn nói, “Đủ rồi, đủ rồi, hai người ăn không hết”, nhưng phát hiện ra hình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như mình mời khách, câu đó nói lại cảm thấy quá sức nhỏ mọn hẹp hòi.

 

không quen với cách ăn món Thái;

 

Lại không được nhìn thực đơn, nên giá tiềnmờ không đáy;

 

Lại hôm nay Nặc Nặc không mang theo thẻ ATM, trong người chỉ ba trăm tệ tiền mặt…

 

Bữa ăn đó, Nặc Nặc không biết mùi vị cả.

 

Ăn cơm cùng Đại boss đúng là, sẽ tiêu hóa không nổi mà…

 

Nặc Nặc nhìn những món ăn đẹp mắt kia, cắn đôi đũa bạc tưởng tượng rằng, lát nữa mình không trả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nổi tiền, Đại boss sẽ sa sầm mặt như thể trời sắp mưa ông chủ nhà hàng thì mắng mỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93ăn quỵt không trả tiền, cuối cùng, không chịu nổi, Nặc Nặc viện cớ đi vệ sinh, chuồn ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quầy trả tiền.

 

Phục vụ thấy khách đến thì mỉm cười lịch sự, “Chào cô, xin hỏi cần phục vụ ạ?”

 

Nặc Nặc cười ngây ngô, ồ, nhà hàng lớn khác, nữ phục vụ cười cũng thật ngọt ngào, “Chào chị, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi muốn tra thử giá cả của bàn gần cửa sổ kia.”

 

Nghe thế, phục vụ ngẩn người, nhìn Nặc Nặc vẻ kỳ quặc. Nặc Nặc mặt đỏ lên rồi tái đi, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẫn rụt cổ lại, kiên trì mỉm cười, “Giúp tôi tra thử.”

 

Nếu như… thực sự không đủ tiền, thì phải tìm bạn quanh đây len lén mang tiền đến cho mình. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ôi trời, chưa bao giờ mất mặt đến thế, Nặc Nặc đang nhớ lại xem ai gần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đây không, thì phục vụ đã tra ra số tiền, báo một cái giá khiến Nặc lạnh cả người. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

Nặc Nặc nuốt nước bọt, “Chị chắc chị nói số tiềnnhân dân tệ không? Không phải yên Nhật, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đài tệ hay tiền xu???”

 

Phục vụ nở nụ cười khó xử, “Xin lỗi, chính xác giá này.”

 

Nặc Nặc nước mắt đầm đìa, cái nhà hàng khốn! Chỉ trang trí đẹp hơn tí, phục vụ đẹp hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tí, trên món ănthêm mấy bông hoarốt, vét sạch của cả một tháng lương?! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nặc Nặc vừa nghĩ vừa lờ đờ trở lại chỗ cũ như bị mộng du.

 

Hai cô phục vụ quầy tính tiền thấy thế thì càng nghi ngại.

 

Phục vụ A, “Cô gái này quái lạ thật, chồng ấy khách quý đây, chi phí đều khấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trừ vào thẻ VIP, đâucần cô ấy trả tiền vẻ mặt bi thảm thế kia?”

 

Phục vụ B, “Thế cậu cũng không hiểu à? Nhất định ấy tiết kiệm lại biết thương người, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xót tiền ấy mà! điều sao cậu biết họ vợ chồng, lỡ…”

 

Phục vụ A, “Hê, đừng giấc mộng xuân thu nữa đi. Lúc nãy vị tiên sinh ấy đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dặn, phu nhân anh ấy thích cay, bảo món ăn hôm nay gia vị cho đậm vào.”

 

 

Nặc Nặc trốn trong phòng vệ sinh gọi cho đám bạn quen biết một vòng. Bạn nghe số tiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó đều lặng lẽ rơi lệ. Nặc Nặc khóc ròng, phải biết sớm đám bạn đó bình thường không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tìmđể vay tiền đã tốt lắm rồi, bây giờ lại đang cuối tháng, tiền đâu ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho vay?

 

không vay được tiền, lại không gan gọi điện cầu cứu bố mẹ, nên trên đường trở về, tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trạngcàng hoảng loạn, đến nỗi lúc lên cầu thang đã ý, thực hiện cuộc tiếp xúc thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mật với đất mẹ hiền từ, hình thành một chữ “đại” cực lớn.

 

Bên này Tiêu Dật nghe tiếng động cũng thò đầu ra quan sát, thấy thỏ trắng của anh đang ầng ậng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nước mắt nằm trên đất, như chết rồi. Thực ra trong nhà hàngtrải thảm,ngã thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào cũng không đáng ngại, nhưng khi Tiêu Dật đến trước mặt Nặc Nặc, cô đã đỏ hoe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắt, nhìn anh, cắn chặt môi.

 

Tiêu Dật bỗng thấy tim đau nhói, bất giác quỳ xuống kéo Nặc Nặc, “Đứng lên.”

 

Tiêu Dật vốn lạnh lùng trầm tĩnh, câu nói ấy cũng mang chút ngữ khí lạnh lẽo mệnh lệnh thường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngày. Vốn đã cuống quýt, Nặc Nặc nghe thế càng cho rằng mình bị khinh miệt.cắn răng định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đứng lên thì mất thăng bằng, lại ngã ngồi xuống đất.Lúc ấy Tiêu Dật thấymắt giật giật, nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 theo dáng ngồi ôm chân của Nặc Nặc, dời ánh mắt đến phía trên chiếc giày cao gót… Mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chân đó đã sưng phồng.

 

Nặc Nặc khóc, “Xin lỗi, tôi không cố ý để mất mặt, bình thường không quen mang giày cao gót, giày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này của chị họ lại cao thế, tôi…” Nói được một nửa, Nặc Nặc đã tự động im thít.© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tiêu Đại boss anh tuấn thầnđã lẳng lặng cúi xuống, bế bổng Nặc Nặc lên như kiểu bế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 công chúa.… (>_

 

Nặc Nặc đần người, trong đầu chỉ còn lại một câu chẳng liên quan đang bay phấp phới trước mắt: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mỗi mộtgái đều mong muốn một vòng tay bế mình kiểu công chúa.Dựa vào lòng Tiêu Dật sung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sướng, Nặc Nặc hửng nghĩ: Có phải tai họa được phúc chăng?

 

-----Tôi đường phân cách bị tổn thương-----

 

Khi Tiêu Dật đưa Nặc Nặc đi khám chân xong, báctuyên bố chỉ bị thương phần xương, nghỉ ngơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vài ngày sẽ ổn, Nặc Nặc mới sực nhớ ra một vấn đề rất quan trọng, “Á? Lúc nãy khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chúng ta ra khỏi nhà hàng hình như chưa trả tiền?”

 

Phục vụ không ngăn lại, bảo vệ cũng chẳng đuổi theo, thực ra cũng đã nghĩ hay ăn cướp một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bữa, nhưng… không ngờ lại suôn sẻ đến thế. >_

 

Tiêu Đại boss nhướn mày, “Tôinóibắt mời à?”

 

“Hừm…” Hình như từ đầu chí cuối, chính xác chỉ có cô nói.

 

Tiêu Dật thấy vẻ mặt cùng cực của Nặc Nặc thì rất khoái chí, cười: “Không sao, bữa cơm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này coi như cũng không uổng mà.”

 

“Hử?” Nặc Nặc nhìn trời.

 

Tiêu Dật tay khoanh ngực nhìn ra cửa sổ, ánh mắt lấp lánh, “Đã lâu quá rồi tôi không thấy ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mất mặt đến thế.” = =

 

Ẩn ý trong đó là, Nặc Nặc hôm nay ngã rất đẹp, khiến bổn điện hạ cười sung sướng, nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bữa cơm này mời xem như cũng xứng đáng. Trong một giây bồng bột, Nặc Nặc chỉ muốn đập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đôi giày cao gót vào trán Tiêu Dật.

 

Băng chân xong, Tiêu Đại boss còn đưa Nặc Nặc về tận khu nhà cô ở như đưa đón khách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quý, vấn đề đã giải quyết xong. Nặc Nặc chỉ còn lại một chân đi được, phải nhảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hết sức khó khăn để leo lầu, thực sự hơi khó khăn, huống hồ bây giờ bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chân không bị thương còn mang đôi giày cao gót của chị họ.

 

được bài học đau đớn ban nãy, nếu không thấy Đại boss cònđó, thì Nặc Nặc đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cởi phăng đôi giày, để chân trầnlên. Nhưng lúc này…

 

Nặc Nặc ngồi bên ghế phụ, len lén nhìn sắc mặt Tiêu Dật, đối phương vẫn tỏ vẻ lạnh lùng, “Để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi đưa cô lên.”

 

Nghe đến chữ “đưa”, Nặc Nặc liền nhớ ngay đến kiểu bế công chúa lúc nãy, mặt đỏ bừng, “Không cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đâu, hôm nay đã phiền anh quá rồi. Để tôi gọi bố tôi xuống đón.”

 

Khựng lại một lúc rồi Tiêu Đại boss ngoảnh sang, ánh mắt lấp lánh nụ cười, “Cô có chắc là bố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cô… vác nổikhông?”

 

o(╯□╰)o

 

Nặc Nặc… buồn bực… rất muốn cắn người.

 

Anh ta đang khiêu khích về vấn đề cân nặng phụ nữ không thể chấp nhận!!! Nhưng Tiêu Đại boss © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không quan tâm, vẫn tiếp tục khiêu khích, “Không cần lo, bình thường tôi cũng tập luyện thể thao, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ nặng hơn quả chuông hỏng nhà tôi một thôi mà.”

 

Nặc Nặc nắm chặt tay. Được thôi, nếu anh đã bất nhân thì tôi cũng bất nghĩa vậy!

 

“Nhà tôi tầng tám, khôngthang máy.”

 

“…” Tiêu Đại boss vạn năng cuối cùng đã, nghẹn!!!

 

Hứa quyết định, ngày mai sẽ đi viếng Bồ Tát.

 

Bồ Tát ngôi chùa ấy thực sự là quá quá linh thiêng, sáng nay mới đi thắp hương cầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khấn, mong con gái tìm được người tốt để gả đi, buổi chiều con gái bà đã đưa người ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về!

 

Nhớ đến giây phút vừa mở cửa, thấy một cậu chàng đẹp trai bế Nặc Nặc nhà bước vào, trái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tim Hứa đã đập thình thịch, thình thịch. Cậu ấy, chính đồng nghiệp Tiểu Trương ông nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93lần trước nhắc đến chăng. Ngoại hình cũng rất ổn, lại nhân viên nhà nước, ổn định lắm! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Rất tốt, rất tốt!

 

Hứa rất hài lòng anh chàng con rể này, nhưng lại xót xa cho chân của Nặc Nặc, không kìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được rên rỉ, “Ôi chao, con này! Phải nóivới con đây? Sao chỉ ra ngoài đi xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắt thành ra thương tật thế này???”

 

Nặc Nặc nghe hai chữ “xem mắt” chỉ sợ Tiêu Đại boss nổi điên, lén lút liếc nhìn sang bên cạnh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy đối phương không phản ứng gì, vẫn nhàn nhã uống trà thì bĩu môi nói, “Mẹ nói quá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên, nghiêm trọng đâu, chỉ bị trật khớp bình thường thôi mà.”

 

Hứa chưa kịp đáp lời, Tiêu Dật đã đặt cốc trà xuống, “Bác nói cô bị bong gân, tốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhất nghỉ ngơi một tuần.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Boss Đen Tối Đừng Chạy, Boss Đen Tối Đừng Chạy Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Boss Đen Tối Đừng Chạy Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Boss Đen Tối Đừng Chạy full, Boss Đen Tối Đừng Chạy online, read Boss Đen Tối Đừng Chạy, Mèo Lười Ngủ Ngày Boss Đen Tối Đừng Chạy

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 10 — Boss Đen Tối Đừng Chạy

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc