GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 15: Huyết anh 3

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...

Trên tấm màn che trắng toát, những vệt máu đã đỏ sậm lại.

 

Phù Nam Phiêu Bích dìu nhau bước đi, loạng choang tiến vào Thần điện, vừa phải cố cầm huyết khí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chảy ra từ cổ họng vừa phải hợp lực để đóng các cửa tứ phương Thanh Long, Bạch Hổ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chu Tước, Huyền Vũ. Toàn bộ bức tường bao quanh Thần miếu đã trở thành một vòng tròn hoàn chỉnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 - kể từ ba trăm năm về trước, các Giáo chủ Tếcủa Bái Nguyệt giáo bắt đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dùng sức mạnh của mình để viết phù chú bên trong Thần miếu, củng cố vững chắc kết giới© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đây, trấn áp những khí dưới Thánh hồ.

 

Sau khi các cửa đã được đóng chặt, kết giới bắt đầu hoạt động, ngăn cản tất cả các hồn ma © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ở bên ngoài. Hai người mệt mỏi ngã ra trước tượng thần, máu từ các vết thương chảy ra thấm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đỏ cả tấm đệm ngồi trắng toát.

 

"Lưu Quang nói rằng, đến đây an toàn rồi!" Phù Nam thở dốc, mặt mũi trắng bệch, "Yểm quỷ đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hoàn toàn hồi sinh... A Triệt... không xong rồi. Phiêu Bích, A Triệt không xong rồi!"

 

Phiêu Bích lặng thinh không nói, ngón tay run run. Quả nhiên Phù Nam đã bình an chạy thoát khỏi bàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay Yểm quỷ... thế còn Lưu Quang? Nàng không dám hỏi, bỗng nhiên gục đầu xuống, úp mặt vào lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bàn tay khóc nức nở.

 

Phù Nam nhìn nàng, một người con gái luôn bình thản, hiền hòa, khép mình như một đóa hoa mùa đông, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không bao giờ lộ vẻ hỉ nộ quá rệt, vậy giờ đây lại tỏ vẻ đau buồn như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế, ắt trong lòng đang trỗi dậy bao cơn sóng to gió lớn.

 

Phù Nam gắng gượng đứng dậy, đến trước tượng Nguyệt thần, cúi ngươi xuống và với tay chạm vào chiếc dây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cót dưới đáy khám thờ thần.

 

Đó vật thể mở cửa Hồng Liên U Ngục. Tám năm trước, A Triệt bị nhốt dưới đáy hồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sâu thẳm, năm năm sau, cũng tại đây, Thiên Trúc Giáo chủ đã đẩyphụ Vân Tức xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngục với nụ cười nham hiểm điên dại. Hôm nay, khi đến bước đường cùng, Phù Nam lại quay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại nơi này.

 

"Lưu Quang đâu, Phù Nam huynh?" Trong khi đang miên man hồi tưởng, câu hỏi của Phiêu Bích khiến Phù Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giật mình.

 

Dường như không thể chịu đừng thêm nữa, Phiêu Bích ngẩng đầu lên nhìn Phù Nam, môi mím chặt, giọt nước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 long lanh chực trào nơi khóe mắt, rồi đột nhiên đứng dậy, "Huynh ấy... phải đã chết rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không?"

 

"Muội định làm vậy?" Phù Nam giật mình, vội vàng hét lên.

 

"Muội đi tìm huynh ấy..." Phiêu Bích cắn răng, lẩm nhẩm, bỗng chốc quên đi tất cả các vết thương trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người, mặc cho máu vẫn cứ chảy dài.

 

Bao năm qua, nàng đã không hiểu tình ý của Lưu Quang.

 

Thực ra, ai biết rằng, vào một ngày xa xưa từ thời niên thiếu, khi nhìn thấy ánh nắng mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trời ban sớm chiếu rọi lên gương mặt khôi ngô tuấncủa chàng trai hàng giá sách bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kia, trái tim nàng chưa bao giờ đập nhanh đến thế. Thế nhưng mỗi lần gặp chàng trai đó, nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại căng thẳng tới mức đến nụ cười cũng gượng gạo, một câu chào giản đơn cũng cần phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lấy hết dũng khí mới thể cất lên lời. Chàng trai ấy luôn lạnh lùng, trầm mặc, chưa bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giờ nói với nàng hơn một câu. Nàng cứ nghĩ rằng, tâm hồn hai người sẽ mãi mãi chẳng thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kết giao.

 

Vậygiờ đây, huynh ấy để lại một câu nói, rồi ra đi vĩnh viễn...

 

Trong suốt bao năm qua, nàng luôn thấy Lưu Quang sự dũng cảm quả quyết, một sức mạnh khiến người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khácphải kinh ngạc, dường như không bao giờ cần bất cứ ai cảm thôngthương xót. Lưu Quang luôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kiêu ngạo, độc tựa mặt trăng trên trời - giống như Vân Tức phụ.

 

Chính vậy, trong tình thế trước mắt, khi buộc phải chọn lựa, nàng đã nghĩ, chỉ huynh ấy mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể đương đầu với khó khăn này, nhất định huynh ấy sẽ làm được. Từ trong sâu thẳm cõi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lòng, nàng trông cậy tin tưởng huynh ấy biết nhường nào, và, cũng không biết rằng mình đã yêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tự bao giờ.

 

Thế mà, giờ đây, huynh ấy thể sẽ vĩnh viễn ra đi không bao giờ quay lại.

 

Nếu huynh ấy thực sự đã đi vào cõi chết, thì nàng sao thể tham sống sợ chết cho được? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trong lòng như bị kích động, nàng bỗng thấy không còn sợ hãi bất cứ điều gì, bước tới cửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đông của Thần miếu, giơ tay gạt chốt cửa, đẩy mạnh cánh cửa ghi đầy phù chú. Biết trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên ngoài cái chết đang chờ đợi, nhưng nàng không hề quay đầu lại.

 

"Đừng đi!" Phù Nam hét lên, vội vàng lao tới, "Yểm quỷ đang ở ngoài đó!"

 

Không kịp nữa rồi, Phiêu Bích đã đẩy đước cánh cửa nặng nềdày cộp, bước một chân qua bật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cửa.

 

Thế nhưng, bước chân nàng đột ngột dừng lại, ánh mắt đầy kinh sợ.

 

Phù Nam đưa mắt nhìn xiên qua bờ vai Phiêu Bích, thoáng giật mình khi thấy người đứng bậc thềm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không kịp nghĩ ngợi htêm, chàng vội tiến lên phía trước và kéo Phiêu Bích về bên cạnh mình. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

"A... A Triệt?" Phù Nam nhìn thẳng vào bóng trắng trước mặt, lẩm nhẩm, bóng áo trắng như ma quỷ hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra, tay cầm thanh kiếm nhuốm đầy máu tươi, đứng sững trước cửa, giương đôi mắt to tròn nhìn hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người - ánh mắt trong sáng tội như của một đứa trẻsinh.

 

Ánh mắt ấy đã hoặc Phù Nam lúc trước khiến chàng bị đâm một nhát kiếm khi giơ tay ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kéo nàng!

 

"Cẩn thận!" Phù Nam kéo Phiêu Bích lại, nhưng nàng vẫn không nhúc nhích, sắc mặt càng lúc càng tái nhợt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi.

 

Trên đó, trên đó... ngoài máu của mình, Phù Nam, phải chăng là còn cả máu của Lưu Quang? Thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Triệt có thể bình an tới đây, chứng tỏ Lưu Quang đã...

 

"Lưu Quang đâu?" Lúc này, Phiêu Bích quên hết cả mọi sợ hãi, cất tiếng hỏi thẳng người con gái đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mang trong mình Yểm quỷ.

 

"Huynh ấy chết rồi." Thần Triệt đứng trên bậc thềm, tay buông thõng thanh kiếm, khẽ đáp. Ánh mắt nàng trống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rỗng và bi ai, cúi đầu nhìn hai người, rồi chợt òa lên khóc, "Huynh ấy đã tự hạ độc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Long huyết vào trong máu, rồi dụ Yểm quỷ đến hút thần khí của mình - huynh ấy đã chấp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhận hi sinh, dùng chính bản thân mình làm mồi nhử... đã tạm thời nhốt được Yểm quỷ!"

 

"Chết rồi ư?" Phiêu Bích loạng choạng, vịn vào cánh cửa Thần miếu từ từ khuỵu xuống, lẩm nhẩm, "Huynh ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã chết thật sao?"

 

Trong thời khắc đó, trái tim nàng đau buốt và lạnh giá, tấm thân khô rạc không còn đủ sức chống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đỡ nổi nữa, mọi thứ trước mắt bỗng chốc tối sầm lại.

 

"Phù Nam huynh, muội đã giết Lưu Quang!" Trong tiếng khóc nghẹn ngào, Thần Triệt giơ bàn tay đầy máu của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình lên, như muốn cầu cứu sự giúp đỡ, "Làm sao đây... muội phải làm sao đây?"

 

"Phiêu Bích, cẩn thận!" Nhìn thấy Thần Triệt giơ tay lên, Phù Nam giật mình, lập tức cúi xuống đỡ người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con gái đang ngất lịm đi bên bậc cửa, rồi nhanh chóng lùi lại, tay khua thanh Khước một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vòng trong không gian, "Yêu nghiệt, chớ lại gần!"

 

"Phù Nam huynh!" Thần Triệt sững sờ, không thể cất nên lời.

 

Đúng rồi... đúng rồi... Phù Nam không còn tin nàng nữa. Khi thanh Bạch Cốt xuyên qua người chàng, Yểm quỷ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã cười điên dại. Yểm quỷ dùng chính bàn tay nàng để tàn sát một cách không thương tiếc. Từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó, Phù Nam nghĩ rằng nàng thực sự đã ra đi mãi mãi.

 

Thần Triệt bất chấp tất cả để đến đây, những mong tìm được sự an ủi giúp đỡ. Thế nhưng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người duy nhất còn yêu nàng trên cõi đời này, lại nghĩ rằng nàng đã chết.

 

Nàng đã bị tất cả mọi người bỏ rơi. Nàng thực sự còn sống ư?

 

Thần Triệt đứng lặng, tay vẫn dang rộng, ngẩng đầu lên nhìn ra xung quanh. Những bức tượng thần khổng lồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được đẽo ngọc tinh xảo, ánh nến lung linh tỏa chiếu - đây quả một cảnh giới quang minh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lệ...nơi đã chứng kiến sự lớn lên của nàng thời thơ ấu.

 

Ngày hôm nay, nàng đã quay trở lại, đứng đây với hai bàn tay thấm đẫm máu của những người thân, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã không thể vào bên trong chỉ nửa bước.

 

Phù Nam dìu Phiêu Bích ngồi dựa phía dưới một bức tượng, ngẩng đầu lên nhìn Thần Triệt. Ánh mắt sáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên đầy quyết đoán - đã nên cơ sự này, chỉ còn cách phải chiến đấu đến cùng! Bất luận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế nào, nếu Yểm quỷ muốn giết Phiêu Bích, muốn hủy diệt Thần miếu, trước hết phải bước qua xác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phù Nam này!

 

Vòm cửa cong cong tựa như một khung tranh tuyệt đẹp, nổi bật giữa nền tối là bóng dáng một người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con gái trong bộ y phục trắng, vẻ đẹp thanh thoát tưởng như thể thổi bay tất cả mọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93khí, u linh. Ánh mắt nàng vẫn trong sáng như trẻ thơ, đang đứng dang đôi tay ra như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chờ đợi một niềm an ủi, ngẩng đầu nhìn những bức tượng Nguyệt thần, khóe mắt chảy ra những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giọt nước long lanh. Phù Nam thoáng chốc xao lòng, nhưng rồi lại nhanh chóng cố gắng cưỡng lại sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dao động đó.

 

Nhất định không thể sa vào bẫy của Yểm quỷ một lần nữa!

 

Bên cạnh vẻ bề ngoài thuần khiếttội ấy, thanh Bạch Cốt sắc nhọn sẵn sàng đâm vào cổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 họng người khác bất cứ lúc nào.

 

"Phù Nam huynh... MuộiA Triệt đây mà! Muội không phải Yểm quỷ... thực sự không phải Yểm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quỷ mà... Huynh hãy tin muội!" Ánh mắt nàng rời khỏi những bức tượng Nguyệt thần, nhìn về phía hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người bạn toàn thân đẫm máu, hiểur ằng mình sẽ không thể lấy lại lòng tinbất kỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ai được nữa.

 

Ngọn lửa tuyệt vọng như đang thiêu đốt tâm can, nàng vứt bỏ thanh kiếm trên tay, bất chấp tất cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chạy về phía Phù Nam, vừa khóc vừa dang hai tay ra, "Phù Nam huynh! Muội A Triệt đây... © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 huynh không còn tin muội nữa hay sao?"

 

"Chớ lại gần!" Phù Nam lập tức quát lớn, giơ kiếm lên định ngăn cản.

 

Thần Triệt không hề ý địnhtránh, mặc cho thanh Khước kiếm đâm vàothể mình.

 

"A Triệt!" Trong khoảnh khắc thanh kiếm xuyên qua thể Thần Triệt, bất chợt chạm vào ánh mắt đầy bi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thương tuyệt vọng của nàng, Phù Nam bỗng nhiên cảm giác thật kỳ lạ, như một cái© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó vừa bừng tỉnh,rồi hét lên đau xót.

 

Đó là A Triệt! Đó đúng A Triệt!

 

Nỗi niềm đau đớn và hồi hận nhói buốt con tim - chàng đã tự tay giết chết A Triệt?

 

"Bởi độc tố của Long huyết, Yểm quỷ tạm thời không thể thao túng muội..." Thanh Khước đã xuyên qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93thể, nhưng trong giây phút này, ít ra nàng cũng đã được gần Phù Nam, được cảm thấy hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấm của chàng. Nàng hoang mang như một đứa trẻ, "Muội không biết phải làm sao nữa... Yểm quỷ sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhanh chóng tỉnh lại! Lúc đó... muội không biết phải làm sao..."

 

Phù Nam sững người nhìn đôi mắt sáng trong ứa lệ trước mặt, cuối cùng đã hiểu ra, cất giọng run © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 run, "A Triệt... A Triệt! Đúng là muội ư? Muội đã tỉnh lại thật rồi sao?"

 

Thế nhưng, mặc dù vậy, tay chàng vẫn không bỏ kiếm ra, vẫn cố ý dùng thân mình chắn giữa Thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Triệt Phiêu Bích.

 

"Phù Nam huynh... muội biết là huynh sẽ không bao giờ thể tin muội được nữa" Thần Triệt lùi một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bước, giơ tay ra không hề tỏ chút đau đớn gì, miệng lẩm nhẩm, "Vậy thì... huynh hãy giết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muội đi... Muội đến tìm huynh cũng để nhờ huynh giết muội..."

 

Khi nàng lùi lại, Phù Nam kinh ngạc khi nhìn thấy vết thương trên ngực nàng nhanh chóng hồi phục lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hoàn toàn như trước.

 

Đó Yểm quỷ!

 

Ý nghĩ đó vụt lóe lên như tia lửa điện, không kịp nghĩ ngợi thêm, tranh thủ lúc Thần Triệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lùi một bước, Phù Nam giẫm đúng vào vị trí đó, cúi người xuống, vặn dây cót dưới đáy khám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thờ.

 

"Kẹt... kẹt..." Mặt đất của Thần miếu bỗng nhiên rung chuyển, một miệng hố to tối đen mở ra.

 

Thần Triệt giật mình, rồi dười như tỉnh ngộ điều gì. Bản năng thôi thúc nàng nhảy khỏi cái bẫy đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 - thế nhưng, chỉ mới nhảy được nửa bước, nàng liền khống chế cơ thể mình lại. Không, không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trốn chạy! Chỉ giam cầm bản thân mình mãi mãi, thì mới tránh làm hại nhiều người khác nữa! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

Trong tích tắc, khi đang ở giữa không trung, nàng bắt mình không được vùng vẫy, để mặc cho thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhẹ rơi như một tờ giấy.

 

"Phù Nam huynh... Phù Nam huynh!" Nàng ngẩng đầu lên nhìn Phù Nam, giơ tay về phía chàng, ánh mắt ngập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tràn sựđơnsợ hãi - Giây phút này, nàng biết chuyện đang chờ đợi mình.

 

Nàng biết rằng, sau khi rơi xuống d8áy hồ sâu, sẽ tiếp tục những ngày tháng dài thê với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nỗi buồnđộc.

 

Nhìn thấy Thần Triệt rơi xuống, trong lòng Phù Nam chợt nghe như bao nhiêu tiếng thét gào dữ độ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ạt như dòng thác lũ, lẫn lộn buồn vui. Khi bóng áp trắng lướt qua người, chàng bỗng nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảm thấy một bàn tay nhỏ lạnh toát nắm lấy cổ tay mình. Thần Triệt nhìn chàng, ánh mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầy vẻ tuyệt vọng và mong mỏi được nương tựa.

 

"Phù Nam huynh..." Phù Nam như nghe thấy giọng nàng vang lên khe khẽ, "Muội sợ lắm."

 

Lúc này, tính yếu mềm thiên bẩm lại trỗi dậy, Phù Nam như quên đi tất cả, chỉ nghĩ duy nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một điều rằng, mình không thể bỏ mặc người con gái này được -nhỏ nàng đã sợ bóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tối, sợ đơn, sao nỡ để nàng lẻ một mình đối mặt với bóng đêm tận?

 

"Đừng sợ!" Phù Nam khẽ nói,nắm lấy đôi bàn taynhỏ, lạnh giá.

 

Lần này, chàng nắm thật chặt, thật chắc, như để đắp lại tất cả những hối tiếc do chính sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bạc nhược của mình tạo ra trong suốt bao năm qua. Thần Triệt thôi không còn vùng vẫy, trên môi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nàng nở nụ cười mãn nguyện. Cứ thế, hai người nắm chặt tay nhau, cùng rơi xuống đáy hồ sâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thăm thẳm.

 

Hồng Liên U Ngục nhanh chóng khép lại, như chưa từng chuyện xảy ra.

 

Men theo bức tường đá, đi từ bên này qua bên kia, tổng cộng 37 bước.

 

Nếu không đi men theo một vach tườngđi chéo từ góc này sang góc kia, tổng cộng 45 © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bước.

 

Nàng cười không thành tiếng, quay đầu nhìn chàng trai trong bộ y phục trắng nơi góc tường, chàng cũng đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn nàng, nở nụ cười dịu dàng ấm áp. Thếnàng lại thấy yên lòng, tiếp tục tiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hành công việc "đo đạc" trong bóng tối thẳm sâu - bởit rong không gian bị bịt kíncách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biệt với trần gian như thế này, thực ra cũng chẳng còn trò tiêu khiển nào khác.

 

Hằng ngày, nàng chỉthể ngẩng đầu nhìn lên mặt nước xanh sẫm u ám, nhìn những hồn ma như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bầy cả đi tuần qua lại, nhe những hàm răng nham nhở, độc ác, gào lên những âm thanh rền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rĩ. Đêm đến, nàng lại giống như Trầm Anh ngày nào, đi xuyên qua bức tường vũng chắc, xuống tận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cùng dưới đáy sâu để ngắt những cành cỏ Linh chi nơi âm cực. Bây giờ thì nàng đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết rằng: bên ngoài căn mật thất một khi mộ dưới nước!

 

Từng linh cữu đều được gắn phù chú nằm yên tĩnh ngủ những giấc ngủ dài - đó đều những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tế của Bái Nguyệt giáo. hồn ma không dám lại gần khi thánh địa này, nên nước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đây lúc nào cũng phẳng lặng.số những cây Linh chi bảy trắng muốt âm thầm mọc lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giữa những chiếc quan tài, xòe non tỏa ánh sáng lung linh, xuyên qua những viên pha © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nạm khảm tinh xảo trên nắp quan tài, rồi chiếu rọi những gương mặt bên trong.

 

Những gương mặt ấy vẫn còn giữ được nguyên vẻ tuấn như khi còn sống, khí chất mạnh mẽ đội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trời đạp đất, dường như đã ăn sâu vào từng nét mặt. Tất cả trông đều thật an tịnh, trầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặc, dường như đang say sưa trong giấc ngủ yên lành. Bao nhiêu con người đã khổ công tu luyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến rất gần cảnh giới 'thần', nhưng rồi đây đều đang chìm trong giấc ngủ ngàn thu dưới đáy hồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xanh thẳm u ám này...

 

Nàng rất lưu luyến khu thánh địa dưới nước này, nên mỗi ngày ngoài việc đi hái Linh chi, nàng thường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thích dạo chơi quanh những chiếc quan tài, ngắm từng gương mặt trong linh cữu,tưởng tượng xa xôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về cuộc đời của từng vị Tế khi còn sống...

 

Ngày qua ngày, thời gian cứ thế lặng lẽ trôi.

 

thể nàng luôn bứt rứt không yên - Yểm quỷ trong nàng bị trọng thương, do không cam chịu bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhốt nên thường xuyên nhúc nhích đòi thoát ra.

 

Yểm quỷ luôn tồn tại với sức mạnh thật dữ dội, đáng sợ, và nó tồn tại ngay trong tâm hồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của mỗi con người. Khi ma quỷ chiếm ngự tâm hồn, thì không một sức mạnh nào thể ngăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cản nổi.

 

Thế nhưng Yểm quỷ lại không lường đến lòng hi sinh và tinh thần quyết tâm chế ngự bản thân của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 loài người, không bao giờthể ngăn cản sự sinh ratồn tại của ma quỷ, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con người từ thế hệ này đến thế hệ khác luôn nối tiếp nhau dùng tinh mạnh và xương máu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của mình để chống lại sự tàn sát độ của thế lực đó. Họ sẵn chấp nhận hi sinh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chấp nhận giam mình nơi địa ngục, chấp nhận sự đơn cách ly với thế giới trong suốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cả cuộc đời... Đó là Lưu Quang, Phù Nam hay Trầm Anhnàng.

 

Một ngày, rồi lại một ngày; một năm, rồi lại một năm.

 

Vân Tức đại nhân đã từng nói: Trên đời này, mỗi người đều một hòn đảo cô độc. cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến tận ngày nay, tại chốn hoang vu vắng lặng thế giới bên kia, người con gái ấy vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 âm thầm sống trong bóng tốc, tựa như một bông hoa lặng lẽ lớn lên, nở hoa lụi tàn... © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Điều này chỉ Phù Nam cạnh bên nhìn thấy cảm thấy, nhưng chỉ cần vậy, nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã không còn cô độc nữa.

 

Nàng đã dùng chính bản thân mình để giam cầm những linh hồn ma quỷ, cho đến tận khi cái chết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cận kề...

 

HẾT

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Bỉ Ngạn Hoa, Bỉ Ngạn Hoa Truyện Ngắn, truyện Truyện Ngắn hay, Bỉ Ngạn Hoa Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Bỉ Ngạn Hoa Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Bỉ Ngạn Hoa full, Bỉ Ngạn Hoa online, read Bỉ Ngạn Hoa, Thương Nguyệt Bỉ Ngạn Hoa

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 15 — Bỉ Ngạn Hoa

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc