GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 40: Chị ơi, em xin lỗi

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Cố gửi định vị cho Trương Gia Hào, anh để nữ cảnh sát lái xe chở Cố đi, còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình thì đến chỗ chiếc xe của Diễm Hồng. Trong xe của nữ cảnh sát không chỉ một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình cô, Cố ngồi ghế sau, bên cạnh còn một nam cảnh sát nữa.

Nữ cảnh sát nhiều lần nhìn Cố qua gương chiếu hậu, thể thấyấy rất muốn hỏi chuyện. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhưng hiện tại không phải lúc thích hợp để hỏi, sau này khi về đến đồn cảnh sát, chắc chắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ nhiều hội.

Từ đồn cảnh sát đến vùng ngoại ô phía tây mất khá nhiều thời gian. đã đi cao tốc© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không vướng giờ cao điểm, cũng không thể đến nơi nhanh chóng. Nhưng hôm nay vẫn còn sớm, chỉ là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cố đang rất đói. Dù gì cô cũng ra ngoài từ sáng sớm, bận rộn đến giờ vẫn chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ăn gì.

Trái lại, Khương Tố Ngôn đã ăn một chút tráng miệng trước đó rồi.

Nam cảnh sát ngồi cạnh Cố Ỷ nhìn ra được tình trạng của cô, anh ta lấy một thanh socola dùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để bổ sung năng lượng từ túi ra đưa cho cô: "Cô vất vả rồi. Nếu không ngại thì ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chútlót bụng đi. Đợi xử xong mọi chuyện rồi hẵng đi ăn."

nhiên Cố không ngại, nhận lấy thanh socola ăn hết trong vài miếng.

Khi đến nơi thì đã 1 giờ 30 trưa, mặt trời treo cao giữa bầu trời, thời điểm nóng nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong ngày. Lúc này Khương Tố Ngôn nhiên chẳng vui vẻ nếu phải ra ngoài, nàng bám chặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào bóng của Cố Ỷ, không nhúc nhích lấy một lần.

Chưa bao lâu sau khi Cố bước ra khỏi xe cảnh sát thì đã nhìn thấy Diễm Hồng. Trông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bây giờ rất điển hình, cổ tay bị còng bằng một chiếc còng bằng bạc, nhìn biết ngay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người phạm tội.

Cốdo dự một chút rồi vẫn lên tiếng đề nghị với Trương Gia Hào: "Có thể tháo còng tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho dì ấy được không? Con gái dì ấy, Lý Nhân giờ cũng đã thành ma rồi, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẫn chưa biết những chuyện mẹ mình đã làm. Dẫn Diễm Hồng đến gặp con gái trong tình trạng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị còng tay thế này, với con nói... không hay chút nào."

Trương Gia Hào không phản ứng ngay, ràng đang suy nghĩ. Cố nói tiếp: "Xin anh hãy tin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi, Diễm Hồng chắc chắn sẽ không bỏ trốn. thi thể con gái ấy đang bị chìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dưới đáy sông, nếu không cảnh sát giúp đỡ thì ấy không thể vớt xác lên được. Chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 riêng điều đó thôi cũng đủ để ấy không thể trốn rồi."

Trương Gia Hào thở dài một tiếng, cuối cùng vẫn lấy chìa khóa trong túi ra tháo còng tay cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Diễm Hồng. Khoảng cách giữa họ không gần cũng không xa, chỉ Cố đưa Diễm Hồng đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về phía gầm cầu kia.

Chưa kịp bước vào gầm cầu,Diễm Hồng đã thấy con gái mình,Nhân đang đứng lối vào. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trước mặt cô bé ánh nắng chói chang, sau lưngbóng tối dưới gầm cầu. Diễm Hồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không kiềm được nước mắt, giọng run rẩy gọi: "Nhân Nhân..."

Cuối cùng, Nhân vẫn lao ra từ gầm cầu, thể bé nhỏ lao vào ánh mặt trời gay gắt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ánh nắng như thiêu đốt toàn thân, nhưng cô bé chẳng hề cảm thấy gì. chỉ muốn được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhào vào vòng tay mẹ.

Nhưng đáng tiếc,Diễm Hồng không thể ôm lấy con. Giữa hai mẹ con ranh giới âm dương, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể chạm vào nhau.

Tay của Diễm Hồng xuyên qua thể của Nhân Nhân, khiến ngây người. Không còn bị ác quỷ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhập xác nữa, hoàn toàn không thể chạm vào linh thể. Nhưng việc từng bị ác quỷ nhập vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ràng đã để lại di chứng, giờ thể nhìn thấy con gái bằng mắt thường.

Cố nhìn cảnh đó, cuối cùng vẫn lên tiếng: "Em muốn giúp họ... Vợ à... cầu xin chị mà."

"Vậy chuyện này ta cũng tính vào nợ đấy."

"Được."

Cố không biết Khương Tố Ngôn muốn gì, nhưng một khi nàng ấy đã mở miệng, Cố cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chắc chắn sẽ không hại mình, thế nên liền đồng ý. Làn sương đen chậm rãi lan ra rồi bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quanh hai mẹ con họ, cuối cùng họ cũng được ôm lấy nhau.

Hồn lực của Khương Tố Ngôn mạnh mẽ dữ dội đến mức thể tác động trực tiếp vào thực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tại. Không chỉ khiến hai mẹ con có thể ôm nhau, còn không cần bất kỳ vật dẫn nào, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không cần giống như Cốphải đốt bùa "hiện hình" vẫn khiến người thường thể nhìn thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 linh hồn.

Dưới ánh mặt trời, cơ thể của Nhân cũng giống như ác quỷ trước đó, bị ánh nắng thiêu đốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến cháy đen. Diễm Hồng ôm chặt con vào lòng, dùng thân mình che nắng, không muốn để ánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sáng tiếp tục làm tổn thương con gái.

Đó điều đã không làm được vào ngày Nhân mất tích.

Trong số đêm dài trằn trọc không ngủ được, Lý Diễm Hồng luôn nghĩ: "Nếu hôm đó mình bảo vệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được Nhân Nhân thì tốt biết bao. Nếu lúc ấy mình bên con bé, chắc chắn sẽ không để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con gặp chuyện. phải hy sinh cả mạng sống, cũng tuyệt đối không để Nhân Nhân bị thương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tổn chút nào."

ôm chặt Nhân Nhân, như đang ôm cả thế giới của mình.

Thực tế cũng đúng như vậy. một người mẹ đơn thân, Nhân Nhân tất cả đối với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bà. Không còn Nhân Nhân, bà chẳng còn cả. Đó chỗ dựa,toàn bộ hy vọng của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đời bà.

Thế mà, chỉ một điều đó thôi cũng đã bị người ta cướp mất.

Lý Diễm Hồng cẩn thận nâng khuôn mặt của Nhân Nhân lên. chưa từng cảm thấy con gái mình lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lạnh lẽo đến thế, gương mặt Nhân Nhân không một chút sắc máu, không còn chút hơi ấm, còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mang theo cái lạnh băng của nước. Diễm Hồng rất gần Nhân Nhân, thậm chí còn thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngửi thấy mùi tanh mặn của bùn đất từ nước sông bốc lên từ người con bé.

Nhân Nhân bị mẹ nâng mặt lên, nhìn ánh mắt của mẹ đang dừng lại trên người mình. Từng giọt nước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từ mái tóc nhỏ xuống, lăn qua má rồi rơi lên các ngón tay mẹ. Trong khoảnh khắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy, Nhân Nhân muốn lùi lại.

Nhưng Diễm Hồng không để cô rời xa mình, ôm chặt lấy Nhân Nhân: "Nhân Nhân... Nhân Nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của mẹ..."

Nghe tiếng mẹ gọi, Nhân Nhân không nhịn được nữa, òa lên khóc nức nở, không còn để ý tới dòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nước đang nhỏ giọt không ngừng từ người mình, chỉ biết nhào vào lòng mẹ.

"Mẹ ơi, mẹ ơi... con sợ lắm! đó lạnh lắm, tối lắm, con rất sợ! Con nhớ mẹ, nhớ mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lắm!"

Diễm Hồng cũng bật khóc, nước mắt của bà rơi trên mái tóc ướt sũng của Nhân Nhân, hòa vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 những giọt nước nhỏ xuống từ mái tóc con bé.

"Xin lỗi con, mẹ đến muộn rồi, là mẹ sai, đến giờ mẹ mới tới."

Hai mẹ con ôm nhau khóc hồi lâu, đến khi Nhân Nhân bình tĩnh lại, giọng nói mềm mại: "Mẹ ơi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảm ơn mẹ đã đến dây được với con..."

Diễm Hồng lau nước mắt, không nhịn được vuốt nhẹ tóc con gái: "Đứa ngốc, nóithế chứ... © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mẹ xin lỗi con, mẹ đến muộn rồi... xin lỗi con..."

Cố Ỷ vốn định lùi xa một chút để dành không gian riêng cho hai mẹ con, nhưng lại bị Nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhân gọi lại: "Chị ơi..."

Cố quay đầu nhìn, thấy Nhân Nhân đang cười với mình, nhưng nước mắt vẫn tuôn trào, giống hệt vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặt của ma nữ hôm trước, người đã ôm được con mình hoàn thành tâm nguyện.

"Cảm ơn chị, em có thể về nhà rồi."

Cố vẫy tay, ra hiệu rằng không gì. Nhưng câu nói tiếp theo của Nhân Nhân khiến hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sững lại.

"Chị ơi, em xin lỗi, em không thể đưa hồn lực của mình cho chị được. Hồn lực của mẹ em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quá yếu, em không muốn mẹ chết... Em chỉ thể đem hồn lực của mình truyền cho mẹ."

Cốmỉm cười: "Không sao đâu."

Vốn dĩ cũng không định lấy phần hồn lực đó của Nhân Nhân. Đưa choDiễm Hồng cũng tốt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hồn lực của ấy thực sự quá yếu, bị ác quỷ hút không biết bao nhiêu rồi. Giờ sống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được bao lâu còn chưa rõ, sao trong cuốn sổ tay hướng dẫn cho người mới của Trần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nam cũng ghi lại không ít trường hợp "mất hồn lực thì toi".

"Cảm ơn chị."

Khoảng thời gian tái ngộ rất ngắn ngủi. Nhân Nhân cũng không thể trụ được lâu, ma quỷ tồn tại trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế gian đều tiêu hao hồn lực, Nhân Nhân chỉ hao phí không bổ sung, sớm muộn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng cạn kiệt.

đã bị ánh nắng thiêu đốt khi bước vào vùng sáng, tiêu hao không ít hồn lực.không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn tiếp tục lãng phí nữa.

Nói xong lời cảm ơn cuối cùng, Nhân Nhân quay sang mẹ, nở một nụ cười rạng rỡ: "Cảm ơn mẹ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Được làm con gái của mẹ, con thật sự rất may mắn. Được trở về bên mẹ vào phút cuối, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con đã mãn nguyện rồi."

Diễm Hồng chợt nhận ra điều đó, vội lắc đầu: "Đừng đi! Nhân Nhân đừng đi! Đừng rời xa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mẹ!"

Nhưng Nhân Nhân không trả lời nữa. Chỉ trong chốc lát, hóa thành từng đốm sáng li ti. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Diễm Hồng ôm chặt lấy cô, nhưng cuối cùng chỉ còn lại khoảng không.

Diễm Hồng ngẩng đầu lên, những đốm sáng ấy vây quanh bà, rồi từ từ dung nhập vào thân thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bà, tưới mát linh hồn khô cạn đang sắp tan biến. Trong thời gian bị ác quỷ chiếm giữ, hồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lực của liên tục bị hút sạch, chẳng còn lại bao nhiêu. Giờ đây, linh hồn khô cạn như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lòng sông cạn lại được tưới dòng nước mát.

Thế nhưng Diễm Hồng lại không cam lòng.

đưa tay ra, muốn giữ lấy những ánh sáng ấy, nhưng không cách nào.

Cuối cùng, gục ngã, khuỵu xuống tại chỗ, chỉ còn biết gọi tên con gái: "Nhân Nhân..."

Cố thở dài một hơi. Thật ra, cô cũng không đưa Nhân Nhân trở về "nhà" của theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ý nghĩa vật lý - căn nhà của hai mẹ con Nhân Nhân Diễm Hồng. Nhưng Nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhân vẫn hoàn thành được tâm nguyện, rời khỏi nhân giankhông còn vướng bận.

Bởi nhà của Nhân Nhân, từ trước đến giờ, chưa bao giờ căn nhà kia, chính bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cạnh Diễm Hồng.

Đợi đến khi toàn bộ hồn lực của Nhân Nhân hòa nhập vào thân thể Lý Diễm Hồng, Cố bước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên, vỗ nhẹ vai bà: "Đi thôi, chúng ta đưa Nhân Nhân về nhà. Thi thể của con vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn dưới đáy sông."

Diễm Hồng sững sờ ngẩng đầu nhìn Cố Ỷ, sau đó nhẹ nhàng gật đầu. Giọng rất nhỏ: "Cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ơn."

Rồi mới chậm rãi đứng dậy. Cố không đáp lại, chỉ dẫn đi đến vị trí mà Nhân Nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã chỉ trước đó. Phía sau, Trương Gia Hào dẫn các cảnh sát khác đi theo.

Khi đến gần Diễm Hồng, Trương Gia Hào trước tiên dùng vòng tay bạc còng tay bà lại, sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mới bật bộ đàm gọi đội cứu hộ lên.

Ngay khi Cố xác định vị trí đoạn sông hộ thành phía tây thành phố, Trương Gia Hào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã liên hệ trước với đội trục vớt. Lúc này họ đanggần đó, thế tốc độ tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy thi thể Nhân Nhân rất nhanh.

Chẳng bao lâu, thi thể Nhân Nhân đã được vớt lên.

Đó là một bao tải màu vàng, miệng bao được buộc chặt bằng dây thừng.

Khi nhân viên chuyên môn đeo găng tay cởi dây thừng ra, Cốđã chuẩn bị tâm từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước,vẫn bị dọa cho giật mình. Thi thể đã bị nước sông ngâm quá lâu, hoàn toàn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn giữ được dung mạo ban đầu của Nhân Nhân. tình trạng thi thể quá thê thảm, Cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 suýt nữa không kìm được cơn buồn nôn.

Ngay cả còn như vậy, huống chi mẹ ruột của Nhân Nhân, Diễm Hồng.

Ngay khi nhìn thấy cái bao tải kia, Lý Diễm Hồng đã bắt đầu kích động, bà muốn bước lên phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước nhưng bị hai cảnh sát hai bên chặn lại, không thể tiến thêm bước nào. Khi nhìn thấy thi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể, Diễm Hồng hoàn toàn mất kiểm soát, vùng lên định lao đến, lần này phải tốn rất nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sức mới giữ được lại.

Ngoài Lý Diễm Hồng, còn có một người khác cũng bị đưa đến hiện trường, chính tên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cố Ỷ từng đưa về đồn cảnh sát. Tay hắn cũng bị còng bằng vòng bạc, bị đưa đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để nhận diện hiện trường.

Lý Diễm Hồng vốn đangcùng kích động, nhưng khi nhìn thấy Vĩ, lại đột nhiên bình tĩnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại một cách lạ lùng. Ánh mắt bà bình tĩnh đến lạnh lẽo, nhưng trong đó ngập tràn thù hận. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

đã giết hai người, còn khiến một người khác bị thương, vậy mà kẻ chủ mưu vẫn đứng đây, chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hề hấn gì, nếubất kỳ ai khác, cũng không thể dễ dàng bỏ qua chuyện này.

Cảnh tượng ấy thu hết vào mắt Cố Ỷ, chỉ nghĩ: đây chính sự yên lặng trước cơn bão. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Lời tác giả:

Diễm Hồng: Tuyệt đối sẽ không dừng lại đây.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Bị Ép Thừa Kế Vợ, Bị Ép Thừa Kế Vợ Linh dị, truyện Linh dị hay, Bị Ép Thừa Kế Vợ Bách Hợp, truyện Bách Hợp hay, Bị Ép Thừa Kế Vợ full, Bị Ép Thừa Kế Vợ online, read Bị Ép Thừa Kế Vợ, Phong Thính Lan Bị Ép Thừa Kế Vợ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 40 — Bị Ép Thừa Kế Vợ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc