GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 18: Đó là con người

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Sau đoạn nhỏ với Đầu Rong Biển, cuộc sống của Cố lại quay về những ngày yên bình.

Mỗi sáng đều thắp hương, khấn trước bài vị của Khương Tố Ngôn, sau đó lên xe buýt ngủ© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngủ gật, đến trường thì được Khương Tố Ngôn gọi dậy, ngáp ngắn ngáp dài đi học.

Buổi trưa ăn cơmtrường, buổi chiều nếu rảnh thì vào thư viện mượn sách, nếu không thì tán gẫu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với bạn cùng phòng trong túc rồi đi học tiếp.

Tan học về nhà mở cửa tiệm một lúc, chẳng có ai ghé qua, Cốlại đi ăn tối ở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiệm thức ăn nhanh, ăn xong quay về mở tiệm tiếp. Thỉnh thoảngsẽ gấp một ít tiền vàng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nếu thấy gấp nhiều quá thì lấy cái thau đốt vàng mã ở ngôi nhà phía sau, đốt cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khương Tố Ngôn làm đồ ăn vặt.

Đôi lúc cũng ma quỷ dại dột tìm đến muốn ăn cô, thế thành bữa khuya cho Khương Tố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ngôn.

Nếu được nghỉ, cô còn dẫn Khương Tố Ngôn đi dạo các danh lam thắng cảnh trong thành phố.

Nhờ tiền thuê nhà hai bên trái phải, cuộc sống của Cố mới thể thoải mái như vậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nếu không thì cuối tuần chắc chắn phải đi làm thêm.

Đến cuối tuần, thời tiết ngày càng nóng, sắp đến kỳ thi cuối kỳ nên Cố cũng bắt đầu những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngày vùi đầu học hành. Nhưng cuối tuần vẫn phải thư giãn một chút.

Trời nóng, Cố đã đổi sang đồ mùa hè: áo thun ngắn tay, quần short bò, dép sandal đế bằng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đeo túi vải đeo chéođótoàn bộ trang phục của cô.

trời nóng nên Cố không thích đến chỗ oi bức, lại còn rất thích dính lấy Khương Tố Ngôn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người lúc nào cũng tỏa ra cái lạnh tự nhiên, đứng cạnh nàng ấy như giảm được cả chục độ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Nhưng những lúc trời nắng thì dương khí sẽ mạnh hơn, Khương Tố Ngôn vốn quỷ đương nhiên không thích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thời tiết thế này. Ban ngày nàng thường trốn vào cái bóng của Cố Ỷ, chẳng mấy khi lộ mặt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Không phải sợ, chỉ ghét ánh nắng gắt.

Nàng cũng không thíchchỗ đông người, dương khí nặng, nàng không muốn ra ngoài.

Vậy nên Cố Ỷ đành từ bỏ kế hoạch vào trung tâm thương mại ngồi điều hòa, thay vào đó bắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tàu điện ngầm đến vùng ngoại ô, dạo bước trên con đường ven sông hộ thành, ngồi nghỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chiếc ghế dưới bóng cây.

Lúc ấy Khương Tố Ngôn thấy xung quanh không nhiều người, ánh nắng cũng bị bóng cây che mất, mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chịu hiện thân ngồi bên cạnh cô, cùng ngắm dòng nước trong xanh lấp lánh.

Thật ra Khương Tố Ngôn rất thích ra ngoài cùng Cố Ỷ. Làm quỷ đã nghìn năm, âm phủ quá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lâu, giờ được nhìn thấy thế giới dương gian, nàng chỉ mong được theo Cố đi khắp nơi đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giang nam bắc.

Tất nhiên, Cốkhông đi được, một phần còn đi học, phần nữa là... khôngtiền. Nên© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ thể dẫn Khương Tố Ngôn đi dạo quanh thành phố Lễ Phong trước, những nơi khác để sau. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

trời nóng nhưng Khương Tố Ngôn bên cạnh, Cố lại được tận hưởng điều hòa thiên nhiên, loại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 điều hòa di động miễn phí ngoài trời này thật tiện lợi tiết kiệm.

Cốngồi trên ghế dài đọc sách, còn Khương Tố Ngôn thì vừa ngắm cảnh bên ngoài, vừa ngẩn người. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Khi ngắm cảnh, Khương Tố Ngôn thường hay đờ đẫn, có lẽ đang nghĩ về những tháng năm đã qua, mọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thứ đều thay đổi; hoặc cảm thán rằng cảnh vật đổi thay nhưng dòng sông này vẫn chảy mãi không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngừng.

Cố không biết nàng nghĩ gì, nhưng một người một quỷ ngồi lặng yên như vậy cũng rất dễ chịu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Nhưng chưa được bao lâu, Khương Tố Ngôn bỗng "vút" một cái chui tọt vào bóng của Cố Ỷ. Cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết, người đến.

Khương Tố Ngôn không thích đối mặt với người khác, bộ hỷ phục màu đỏ của nàng tràn ngập vẻ kỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quái, ai nhìn thấy cũng sẽ nghi ngờ trong lòng.

Cố còn gọi đó là dáng vẻ thể dọa trẻ con mười tuổi khóc thét. Tất nhiên không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dám nói điều đó với Khương Tố Ngôn, chỉ dám âm thầm chê bai trong lòng.

Cố ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy một người phụ nữ mặc áo dài tay không hợp mùa đang đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sát lan can ven sông. Thực ra lúc trời nóng vẫn người sẽ mặc áo dài tay để chống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nắng.

Nhưng quần áo người phụ nữ kia lại khác,chất vải thô như lanh, không thoáng khí, trông giống giữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấm hơn chống nắng. Hơn nữa, còn mặc quần dài giày thể thao,ràng không phù hợp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với thời tiết.

Nếu chỉ vậy thì Cố cũng chỉ liếc một cái rồi thôi. thời nay cũngngười bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chấp thời tiết, trời gần 40 độ vẫn mặc kín từ đầu đến chân.

Nhưng hành động của người phụ nữ kia thì không bình thường, ràng không giống người tỉnh táo. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta dán sát vào lan can ven sông, Cố còn cách một đoạn, vẫnthể thấy áo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta bị cọ vào lan can, thậm chí bị mắc vào khớp nối, bị kéo ra rồi mới rút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về.

Bình thường chẳng ai lại đi sát đến mức ấy. Trước đây từng có người rơi xuống sông không ít lần, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nên khu vực ven sông được chia ra ràng: sông lan can bãi cỏđường đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bộ.

Hầu hết người đi dạo ven sông đều đi trên đường, không đến gần lan can. Vậyngười phụ nữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kia lại vượt qua cả bãi cỏ, dán chặt vào lan can.

Ngoài quần áohành động, khi ta đến gần, Cố cảm thấy tinh thầnta cũng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vấn đề, tóc tai rối bù, mắt trễ xuống, bọng mắt nặng quầng thâm rệt, ánh mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đờ đẫn không biết đang nhìn gì.

Trí nhớ của Cốkhá tốt, nhìn thấy bộ dạng tiều tụy này liền nhớ ngay đến người phụ nữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên bản tin mà cô từng thấy khi ăntiệm cơm.

còn lấy điện thoại ra xác nhận, quả nhiên chính người phụ nữ trung niên đó.

Cố Ỷ nhớ ta đồng cảm, cảm xúc quá khắc sâu.

Giờ thấyta tiều tụy thế này, Cốcũng thấy không đành lòng. Điều khiến lo hơn là: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người phụ nữ trung niên này ăn mặc thế này lại ra bờ sông, liệu khả năng nào... © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không tìm được con gái muốn kết liễu đời mình không? Cố vốn người khá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lãnh đạm, nhưng đối với người phụ nữ trung niên này lại không thể yên tâm nổi. Cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thực sự rất dễ nhìn thấy hình bóng mẹ mình trên người đànấy.

Cố mất mẹ, bà ta mất conđều những người cùng cảnh ngộ.

khép sách lại, nhét vào túi vải đeo chéo, đeo lên vai rồi đi tới. Từ bóng cây bước ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỗ nắng, còn thấy không quen, ánh nắng chiếu vào người khiến làn da nóng rát.

Người phụ nữ trung niên kia đã không còn cách bao xa. Cố chưa đi được mấy bước đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gần đến nơi, nhưng lại dừng chân.

vừa mới đến gần, đã cảm nhận được một luồng khí lạnh quen thuộc.

Quanh người phụ nữ trung niên tỏa ra luồng khí âm lạnh, lạnh đến mức xuyên qua khoảng cách hai mét, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đâm vào da thịt Cố khiến lạnh buốt đến tận trong xương.

Cảm giác lạnh lẽo ấy, Cố rất quen thuộc, suốt thời gian qua ngày nào cũng cảm nhận được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nó, nhưng khác ở chỗ là lần này tính công kích rất mạnh.

Loại âm khí này, chính là kiểu khí lạnh tỏa ra từ Khương Tố Ngôn, hoặc từ những hồn ma quỷ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quái từng muốn nuốt sống cô.

Cố ban đầu còn định mở miệng hỏi xem ấycần giúp đỡ không, nhưng khi cảm nhận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được khí lạnh đó, liền theo bản năng ngậm chặt miệng, đã hối hận lại gần người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phụ nữ này.

Nhưng lúc này trên đường đi dạo ven sông chỉ Cố Ỷ và người phụ nữ trung niên kia. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại đang đi thẳng tới, đã gần đến nơi, nếu cứ đột ngột rẽ ngang đi chỗ khác thì sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất lộ liễu.

Còn nếu cứ thế bước đến chỗ ta thì...lại chẳng vui vẻ gì.

đã quen với Khương Tố Ngônnhững ma quỷ thỉnh thoảng xuất hiện trước mặt mình, nhưng việc chủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 động tìm đến ma quỷ thì đúng ngu ngốc, Cố tuyệt đối sẽ không làm chuyện đó.

rất gượng gạo bước tránh sang một bên, lướt qua người phụ nữ trung niên. cố gắng nhìn thẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về phía trước, như thể thật sự chỉ đang đi ngang qua thôi.

Thế nhưng người phụ nữ trung niên không dễ dàng buông tha cho cô, khivừa đi ngang qua thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta đột nhiên lên tiếng: "Cô bé..."

Giọng ta nghe vẻ bình thường, ngoài sự mệt mỏikhàn đặc không thể xua đi, thì cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giống như giọng nói của một người bình thường.

nghiêng đầu sang nhìn, lại phát hiện người phụ nữ ấy không biết từ lúc nào đã đến rất gần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cô, khoảng cách giữa hai người họ chỉ chừng năm, sáu mươi phân.

không thể giả vờ như không nghe thấy, nếu không thì quá lộ liễu. cố gắng trấn tĩnh lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảm xúc, tay trái nắm lấy túi thơm đeo cổ tay, bên trong tóc của Khương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tố Ngôn, điều này khiếnyên tâm hơn nhiều.

biết Khương Tố Ngôn đang bên cạnh mình, không ma quỷ nào đối thủ của nàng ấy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

"Dì ơi, chuyện sao ạ?" rất xinh, nụ cười cũng dịu dàng, giọng nói nhẹ nhàng dễ nghe, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lời lẽ lại lễ phép.

Thế nhưng giọng điệu mềm mại ấy của đại mỹ nhân cũng không thể làm tan chảy trái tim đã bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 băng giá của người phụ nữ kia. ta dùng đôi mắt đục ngầu nhìn chằm chằm vào cô, như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể muốn nhìn xuyên thấu qua người Cố Ỷ.

Mãi một lúc sau, mới cất giọng lần nữa. Giọng nói mang đầy vẻ mỏi mệt, nếu người khác© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghe thấy, e đã khuyênvề nghỉ ngơi sớm.

Nhưngthì không dám. không những không định khuyên, thậm chí còn chỉ muốn lập tức bỏ lại người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phụ nữ vẻ không bình thường này chạy trốn càng nhanh càng tốt. Bởi khi ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 càng đến gần, càng cảm nhận được cái lạnh thấu xương áp sát lại, đến mức làn da © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như bị kim châm.

"Cháu có...thấy con gái của không?"ta run rẩy lấy điện thoại ra từ túi áo khoác, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ nhấn nút nguồn, màn hình chờ sáng lên, một bức ảnh của một gái trẻ.

Trong ảnh một nữ sinh tuổi chưa lớn, đúng như những báo chí đã nói trước đó, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một học sinh cấp ba. gái xinh xắn, đáng yêu, nụ cười rạng rỡ trước ống kính như một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đóa hoa đang nở.

Tim khẽ thắt lại, nhưng vẫn lắc đầu.

"Ừm... ừm..." Người phụ nữ trung niên thấy phản ứng của cô, khuôn mặt lại trở nên càng thêm hồn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Sau đó, không nói thêmnữa với cô, chỉ tiếp tục bước đi về phía trước, thỉnh thoảng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại ngoảnh đầu nhìn về phía con sông hộ thành.

Sau khi ta đi xa rồi, không nhịn được khẽ hỏi: "Bà ấyquỷ đúng không..."

Cái lạnh trên người ta, ngay cả ánh nắng gay gắt giữa buổi chiều cũng không thể xua tan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ một chút.

sờ tay mình, cố gắng làm ấm thể.

Nhưng câu trả lời của Khương Tố Ngôn khiến chẳng thể nào ấm lên nổi.

"Không. Đó là một con người."

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Bị Ép Thừa Kế Vợ, Bị Ép Thừa Kế Vợ Linh dị, truyện Linh dị hay, Bị Ép Thừa Kế Vợ Bách Hợp, truyện Bách Hợp hay, Bị Ép Thừa Kế Vợ full, Bị Ép Thừa Kế Vợ online, read Bị Ép Thừa Kế Vợ, Phong Thính Lan Bị Ép Thừa Kế Vợ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 18 — Bị Ép Thừa Kế Vợ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc