GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 140: Đau quá

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Khương Tố Ngôn nằm thẳng cứng trong quan tài, mở to mắt nhìn cảnh tượng trước mắt dần bị nắp quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tài đen kịt che khuất từng chút một. Trái tim nàng lạnh toát đến tận đáy lòng.

Cố đang trong cơ thể nàng chứng kiến được hết cảnh tượng trước mắt, lại càng muốn vùng vẫy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thoát ra. Từ lúc Khương Tố Ngôn bị khống chế,đã muốn phản kháng. Khương Tố Ngôn một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cô gái yếu ớt, nhưngthì không, cô muốn đá bay hai đàn ông thối tha kia rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho chúng một trận nhừ tử. Nhưng giống như khi không thể xé rách chiếc váy cưới, hoàn toàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bất lực.

chỉ một kẻ qua đường, chỉ thể nhìn thôi.

Cố tưởng rằng Khương Tố Ngôn sẽ bị chôn sống như vậy, đó đã cách chết tàn nhẫn nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể nghĩ đến.

Nhưng thứ mà bọn họ có thể làm ra, không chỉ có thể.

Âm thanh "cốc cốc" vang lên trên nắp quan tài, khiến tim Khương Tố Ngôn đập lỡ một nhịp, còn Cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì chìm vào hoảng loạn. không biết Khương Tố Ngôn sẽ còn phải trải qua chuyện nữa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng rất nhanh,nhớ lại giấctừng thấy trước đây, từng thấy chín cây đinh gỗ dài. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chín cây đinh dài ấy đã đóng chặt nắp quan tài với phần thân dưới quan tài.

Trong mơ, có thể dễ dàng rút những cây đinh đó ra, nhưng bây giờ... những chiếc đinh ấy lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đang bị đóng xuống từng chút một.

Khương Tố Ngôn muốn phản kháng, nhưng hoàn toàn không thể động đậy, chỉ thể chuyển động mắt liên tục, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chẳng biết trong quan tài tối đen thứ gì, cũng chẳng biết bên ngoài người ta đang làm gì. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhưng Cố thì biết, cái cảm giác ràng biết chuyệnsắp xảy ra hoàn toàn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể ngăn cản, chỉ có thể trơ mắt nhìn mọi thứ tiếp diễn, thực sự tệ đến cùng cực.

Khoảnh khắc ấy, Cố Ỷ thực sự một cơn thôi thúc muốn lao ra ngoài, giết sạch đám người kia. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Những chiếc đinh dưới từng tiếng "cốc cốc" vang lên đều đều, từ từ hạ xuống, xuyên thủng nắp quan tài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi để lộ ra đầu nhọn sắc bén. Giống như trong giấc Cố từng thấy, những chiếc đinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dài ấy được sơn đỏ. Nhưng khác với giấc mơ, màu đỏ của những chiếc đinh lúc này lại tươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến rợn người, giống hệt máu tươi đang phun trào từ thân thể con người.

Những cây đinh ấy sau khi xuyên qua nắp quan tài cũng không dừng lại, cứ thế tiếp tục đâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuống.

Toàn thân Khương Tố Ngôn không nhúc nhích được, chỉ còn đôi mắt còn có thể chuyển động. Con ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sợ hãi run rẩy dữ dội, sau khi thích ứng với bóng tối, nàng cũng đã nhìn thấy từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chiếc đinh dài nhọn đó. Nàng không biết những cây đinh đó sẽ làm gì mình, nhưng theo bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 năng cảm thấy chúng cực kỳ nguy hiểm. Quan tài này rất lớn, thể nhỏ của Khương Tố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ngôn nằm bên trong vẫn chừa ra nhiều khoảng trống. Khoảng cách từ nàng tới nắp quan tài vẫn còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một đoạn, nhưng đoạn đó cũng chẳng còn bao xa.

Một cây đinh dài nhanh chóng chĩa thẳng vào ấn đường ngay giữa mày của Khương Tố Ngôn.

Cây đinh đó mang đến cho nàng nỗi sợ hãi lớn nhất. Nàng không rời mắt khỏi nó lấy một giây. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nỗi sợ trong lòng đã lan tràn, khiến cả Cố cũng cảm nhận được nhịp tim đập thình thịch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sợ hãi. Tiếng tim đập như trống dồn, vang vọng trong không gian chật hẹp tối tăm, chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể ẩn giấu đâu được.

"Cốc."

Cây đinh ấy cuối cùng vẫn đâm vào ấn đường của Khương Tố Ngôn, máu tươi theo đó chảy xuống từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giữa trán nàng. Cùng lúc đó, tám chiếc đinh còn lại cũng đồng loạt xuyên qua váy cưới đỏ rực, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đâm vào da thịt nàng.

Khương Tố Ngôn rất đau.

Từ nhỏ đến lớn, nàng chưa từng bị thương nặng. Lần duy nhất bị đánh khi còn nhỏ khi nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghịch ngợm trèo cây với ca ca, cuối cùng bị mẫu thân dùng roi mây đánh vào tay. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ức đó đã quá xa xôi, Khương Tố Ngôn gần như đã quên cảm giác đau đớn ấy gì. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cho đến hôm nay, khoảnh khắc cây đinh xuyên vào thể, nỗi đau ấy khiến toàn thân nàng đau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như phát cuồng,cùng khó chịu.

đây mới chỉ khởi đầu.

"Cốc."

Lại một tiếng vang lên, chiếc đinh dài lại lún thêm một tấc. Cảm giác ấy hoàn toàn khác với lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu chỉ mới chạm vào, cả người Khương Tố Ngôn bắt đầu đau đớn co giật, co rúm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại. Nhưng sức mạnh của tiếng "cốc" ấy quá lớn, dù đau đến mức toàn thân co quắp, thì về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tổng thể, Khương Tố Ngôn cũng không nhúc nhích được chút nào.

Hàm răng nàng va vào nhau lập cập, cổ họng đau rát đến khó chịu, nàng rất muốn hét lên, muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gọi mẫu thân của mình, giống như lúc biết mệnh cách của mình xấu vậy, nàng muốn ôm mẹ, gào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khóc gọi bà, muốnôm vào lòng dỗ dành.

Nhưng Khương Tố Ngôn không thể làm được. Nàng đã dốc hết sức nhưng cũng chỉthể mấp máy môi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cổ họng khản đặc, chẳng thể thốt ra một chữ.

Máu tươi từ người nàng trào ra, thấm ướt toàn bộ đáy quan tài.

Đến lúc này, lẽ ra Khương Tố Ngôn phải chết rồi, một chiếc đinh đóng vào ấn đường, một chiếc đinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đâm vào tim, những chiếc khác xuyên qua tứ chi, lục phủ ngũ tạng... Những chiếc đinh cắm sâu đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế, lẽ ra nàng phải chết rồi.

Nhưng nàng không chết. Không những không chết, nàng còn phải sống, sống để chịu đựng hết thảy nỗi đau đớn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy.

"Cốc, cốc..." thêm hai tiếng nữa, thể Khương Tố Ngôn bị những chiếc đinh xuyên thấu hoàn toàn, chín điểm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên toàn thân bị cố định chặt xuống đáy quan tài. Ngay cả Cố cũng cảm nhận được cơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đau ấy. chỉ một người ngoài cuộc, cảm nhận một phần mười nỗi đau của Khương Tố Ngôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cách đây cả ngàn năm. Nhưng chỉ cần từng ấy thôi, cũng đủ khiến Cố đau đến mức không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể thốt thành lời. Điều duy nhất cô thể làm là, trong thân thể của Khương Tố Ngôn, thay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nàng ấy kêu lên vì đau đớn.

Đau quá... thật sự đau quá...

Cố chưa từng cảm nhận nỗi đau như thế này, không giống lúc nhỏ bị bố mẹ đánh bằng măng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tươi, không giống khi xem phim truyền hình thấy nữ chính bị kim châm vào móng tay. Nỗi đau này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thứ cắm sâu tận xương tủy, cuồng bạo như lửa nóng táp thẳng vào mặt, không cách nào chịu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đựng nổi.

Đau quá! Đau quá! Đau quá đi!

Cố Ỷ đã đau đến vậy, thì Khương Tố Ngôn nhất định càng đau hơn. Nàng bị đóng chặt trong quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tài, không động đậy được, nhưng nỗi đau khiến bắp co giật, gân xanh nổi đầy mặt, hai tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giang ra, các ngón tay vặn vẹo... Vì quá đau, nàng suýt nữa đã phá vỡ được phù chú cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 địnhthể.

Trong cổ họng nàng phát ra âm thanh quái lạ nhưng chỉ mình Cố nghe được, nghe ra được, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khương Tố Ngôn đang nói gì.

Nàng ấy nói: "Đau..."

Khương Tố Ngôn không còn gọi mẫu thân, không còn muốn khóc. Từ cổ họng nàng, từ tận đáy lòng, bật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra được cũng chỉ một chữ ấy.

"Cốc."

Chiếc đinh dài đóng thẳng vào xương, đem toàn bộ thân thể Khương Tố Ngôn gắn chặt trong quan tài.

Máu tươi theo khe hở của nắp quan tài chảy xuống, sắp sửa thấm ướt cả cỗ áo quan.

Một lúc lâu sau, đinh không còn đóng nữa. Nhưng thể Khương Tố Ngôn vẫn đau, đau dày đặc, đau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuyên thấu, khiến nàng chỉ mong mình chết đi cho xong. Nhưng nàng không chết được. Nàng sắp phát điên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi, nàng không hiểu tại sao đến mức này mình vẫn chưa chết.

Cố cũng không hiểu, cứ tưởng rằng giờ phút này, Khương Tố Ngôn đã chết rồi. Nhưng thực tế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 là, chị ấy vẫn còn sống, vẫn phải tiếp tục chịu đựng nỗi đau ấy.

Sau một khoảng thời gian rất dài, quan tài khẽ lay động một chút, rồi bị nhấc bổng khỏi mặt đất. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cố không biết bao nhiêu người bên ngoài đang khiêng quan tài, nhưngthể nâng lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không bị lệch chút nào, chắc chắn rất nhiều người. Lúc sống chẳng được suôn sẻ, nhưng lúc chết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì lại được "vinh hiển" đến vậy.

Khương Tố Ngôn bị nỗi đau hành hạ, không thể nghe rõ bên ngoài đang xảy ra chuyện gì, nhưng Cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93thì cắn răng, chịu đựng một phần mười nỗi đau,nghe thấy tiếng khóc ai oán từ bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngoài truyền vào.

Cả hai đều bị phong kín trong quan tài, không thể thấy cảnh tượng bên ngoài. Nếu thấy được, e rằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ cảm thấy buồn nôn.

ràng khi còn sống, có đến gần trăm người trong gia đình quỳ xuống cầu xin nàng đi chết. Rõ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ràng trước khi chết, phụ thân còn nở nụ cười nhẹ nhàng. Ấy vậy đến lúc này, từng người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từng người lại tranh nhau đến đỡ quan tài, ca ca ruột thịt của nàng thì ôm bài vị đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93đầu đoàn, giữa biển giấy tiền bay trắng xóa khắp trời.

Già trẻ lớn bé của Khương gia, già thì như tổ phụ tổ mẫu, trưởng bối trong tộc, trẻ thì như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đệ đệ nhỏ tuổi của Khương Tố Ngôn, tất cả đều mặc đồ tang, đội gai, vừa đi vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khóc, khóc đến thê thảm, tiếng khóc rung trời. Ngay cả nhà hôn phu chưa cưới của nàng cũng phái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mấy người đến tiễn đưa.

Nhưng nàng đâu chết! Nàng vẫn chưa chết mà!

Máu tươi của Khương Tố Ngôn nhỏ từng giọt xuống đất, rất nhanh đã bị tiền giấy trắng xóa phủ lên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi bị đoàn người đưa tang giẫm đạp qua. Cuối cùng, chẳng một ai nhìn thấy từng giọt máu đỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tươi đó.

Đoàn đưa tang từ trong thành đi rất xa, mãi đến vùng ngoại ô mới dừng lại. Nơinhà họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khương chọn không phải mộ tổ của họ Khương, họ nói với bên ngoài rằng Khương Tố Ngôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con gái đoản mệnh, chết khi chưa lập gia đình nên không thể an táng trong mộ tổ, chọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một hung địa nổi tiếng. Nhà họ Khương đã mua trước khu đất đó từ lâu, còn bỏ công sức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tu sửa, cuối cùng biến thành một khu lăng mộ hoa lệ, lại còn cho người canh giữ.

Khi ấy, đã rất nhiều người đoán xem ngôi mộ đó rốt cuộc dành cho ai. Không ngờ cuối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cùng lại con gái ruột mới vừa thành niên của họ, bị chôn vào nơi đó.

Các đạo tụng những kinh văn không hiểu nổi, giữa tiếng khóc ai oán thê lương, Khương Tố Ngôn bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hạ táng. Đất từ trên cao từng đợt đổ xuống nắp quan tài, dần dần vùi lấp nàng dưới lớp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đất dày. Cố bên Khương Tố Ngôn rất lâu, nàng vẫn chưa tắt thở, âm thanh tụng kinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên ngoài cũng không ngừng lại. Khương Tố Ngôn cứ thế mở to mắt, nhìn mãi vào tấm nắp quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tài tối đen bên trên.

Hận ý từ lồng ngực nàng bùng lên, nàng hối hận rồi.

Tại sao lại đồng ý đi chết? Tại sao đón chờ mình lại cái chết như thế này? Tại sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chứ?!

Chỉ một dải lụa trắng thôi đã có thể lấy mạng nàng, tại sao cuối cùng lại phải chết theo cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như vậy? Nàng làm tội đáng muôn chết? Phải dùng đến chín chiếc đinh dài ghim chặt nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại, sống không được, chết cũng chẳng xong, đến phản kháng cũng không thể? Hận ý trong lòng Khương Tố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ngôn mạnh đến mức khiến cả Cố cũng bị ảnh hưởng. Trong khoảnh khắc ấy, nghĩ, nếu Khương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tố Ngôn có thể lập tức hóa thành ác quỷ rồi lao ra khỏi quan tài báo thù cho chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình, thì cũng tốt biết bao.

Nhưng khoảnh khắc Khương Tố Ngôn thật sự chết đi, thứ nàng nghĩ tới lạicảnh tượng dưới giàn hoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tử đằng nhà.

Phụ mẫu hòa thuận, ca ca ngồi trên giàn hoa đọc sách, Khương Tố Ngôn ngồi trong nắng xuân dịu nhẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thêu khăn tay, còn đệ đệ nhỏ cầm một cành hoa, hồn nhiên chạy nhảy.

Nàng một nương lương thiện. Đến tận giờ phút này, nước mắt vẫn rơi nơi khóe mắt. Điều nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghĩ trong lòng lại là: Vậy cũng được... Ít ra nhà họ Khương, vẫn còn bình an sự.

Nàng hận, oan khuất, mệnh cách nàng cực hung, bị chôn trong một nơi hung địa khét tiếng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhưng cuối cùng nàng vẫn buông xuống, nghĩ rằng chết như vậy, cũng thôi đi.

Thế nhưng trời không chiều lòng người. Ngay cả cái mong ước đơn giản là chết đi với một ức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đẹp, cuối cùng cũng bị phá vỡ.

Trong hồ, nàng nghe thấy một giọng nói. Giọng ấy có chút quen tai, nghe như giọng của Hồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đạo trưởng. Ông ta nói: "Ngươi thật dễ lừa."

cơ?

Dễ lừa cái gì? Khương Tố Ngôn không hiểu. Nhưng năm chữ ấy, lại như một cây châm đâm vào tim © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nàng. Cây châm này còn đau hơn cả chín cây đinh dài trên người nàng. Chính cây châm đó đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khiến nàng hóa thành ác quỷ.

Nàng mang theo oán khí đen kịt, giãy giụa mà thoát khỏi quan tài. Mặc trên người bộ váy cưới đỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như máu, nàng lửng trước phần mộ của chính mình.

"Mộ phần của Khương Tố Ngôn, đích nữ Khương gia." Tấm bia kia đại diện cho thân phận của hàng.

Nàng vẫn hóa thành quỷ, mà còn một ác quỷ khiến các đạo sĩ phải líu lưỡi kinh sợ ngay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lúc vừa mới xuất hiện.

Móng tay nàng dài ngoằng, đen kịt giống như chín chiếc đinh nhọn kia. Khuôn mặt trắng bệch như xác chết, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 môi đỏ như máu tươi sắp nhỏ xuống, đôi mắt thì tối đen, không còn lấy một tia thần sắc. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Bị Ép Thừa Kế Vợ, Bị Ép Thừa Kế Vợ Linh dị, truyện Linh dị hay, Bị Ép Thừa Kế Vợ Bách Hợp, truyện Bách Hợp hay, Bị Ép Thừa Kế Vợ full, Bị Ép Thừa Kế Vợ online, read Bị Ép Thừa Kế Vợ, Phong Thính Lan Bị Ép Thừa Kế Vợ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 140 — Bị Ép Thừa Kế Vợ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc