GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 120: Cách mở màn mới mẻ

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

"Đến rồi... dậy dậy..."

Trong cơn màng, Cố nghe thấy tiếng nói đó.từ từ tỉnh dậy, ngáp một cái thật dài, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vươn vai, cuối cùng còn dụi dụi mắt.

Tuy cánh tay của Khương Tố Ngôn vừa cứng vừa lạnh, nhưng Cố đã quen rồi, nên ngủ cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tệ. Quả nhiên, vừa tỉnh lại ngẩng đầu, Cố liền thấy thông báo tàu cao tốc sắp vào trạm. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Cô lại ngáp thêm cái nữa, rồi lấy ba lô từ trong lòng Khương Tố Ngôn ra, đứng dậy kéo nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cùng ra ngoài.

Điều khá kỳ lạ vị trí bên cạnh Cố Ỷ, ngay lối đi nhưng vẫn không có ai ngồi.

Trong lúc chờ tàu dừng hẳn, Cố còn trò chuyện với Khương Tố Ngôn, nói rằng chỗ ngồi bên cạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy chẳng ai ngồi cả.

Khương Tố Ngôn liếc nhìn cô, trả lời: "Thật ra người định ngồi vào đấy."

"Thế sao người ta không ngồi?"

"Không biết, nhìn ta một lúc rồi bỏ chạy."

Cố ngơ ngác vài giây, trong đầu bỗng lóe lên linh cảm, hỏi Khương Tố Ngôn: "Chị nhìn người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta bằng ánh mắt thế nào?"

Khương Tố Ngôn dùng đôi mắt đen láy kia lẳng lặng nhìn chằm chằm vào Cố Ỷ, ánh mắt kiểu này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nếu đột nhiên nhìn thấy sẽ khiến người ta nổi hết da gà, huống chi người bình thường? "Bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao người ta không dám ngồi..."

Ai ngồi nổi với ánh mắt đó chứ!

Trong lòng Cố âm thầm thắp một nén nhang cho vị hành khách đáng thương kia. Sau khi cửa tàu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mở, kéo Khương Tố Ngôn xuống.

Xuống tàu rồi, Cố tìm một góc trong phòng chờ rồi ngồi xuống cùng Khương Tố Ngôn. sao thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khương Tố Ngôn không cần ngủ, lại thể dùng ba phong ấn nàng, nên Cốngủ cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không lo lắng nàng làm chuyện xấu gì, cùng lắm chỉ người bằng ánh mắt thôi.

Ghế trong phòng chờ những hàng dài, nên Cố thể nằm ngang ra, đầu gối lên đùi Khương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tố Ngôn, hưởng thụ cảm giác "gối đùi" trong truyền thuyết. Nếu một phụ nữ bình thường thì đùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ rất mềm mại, nhưng Khương Tố Ngôn không phải, đôi chân nàng cứng như sắt. ghế phòng chờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại bằng inox, nằm ngủ thì đặc biệt cứng.

Cố lăn qua lăn lại một lúc mới ngủ được.

Khương Tố Ngôn vẫn ngồi canh bên cạnh, cho đến khi trời sáng hôm sau.

Ngày 20 ban ngày, Cố đưa Khương Tố Ngôn đi ăn buffet. Dạo này Khương Tố Ngôn ăn rất no © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nê, tháng này đã ăn hai bữa buffet rồi. Buổi chiều, sau khi liên lạc với đội đối phó dị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sự tại địa phương, Cố nhận được sự hỗ trợ từ đội cảnh sát sở tại.

Cốvốn muốn nhờ cảnh sát điều tra tình hình liên quan đến bạn học đại học năm xưa của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ba mẹ mình người gửi hàng họ Ngô ẩn kia, nhưng cảnh sát thật sự quá bận. Sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khi mọi người nhận thức được thế giới này tồn tại ma quỷ, các sự kiện siêu nhiên xảy ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 liên tục, đội cảnh sát vốn đã thiếu người lại càng thêm bận rộn, nhiều người làm việc liên tục, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gần như một người phải đảm đương vai trò của hai, ba người.

Trong tình huống như vậy, nhờ họ giúp mình, đúngđiều không tưởng.

Tuy vậy, cảnh sát vẫn hỗ trợ Cốrất nhiều: cấp giấy giới thiệu để thể đến trường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đại họccủa ba mẹ tra cứu hồ liên quan, còn cho số điện thoại của người phụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trách.

Ngoài ra, Cố còn được cho phép nghỉ ngơi tại đồn cảnh sát. Nhưngnhìn Khương Tố Ngôn rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mỉm cười từ chối, chỉ hỏi liệu buổi tối thể ăn bữa cơm không.

Các anh chị cảnh sát đều rất dễ tính, lập tức đồng ý.

Lại tiết kiệm được một bữa cơm, Cố Ỷ thấy mình đúng một siêu cấp thông minh đáng yêu lanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lợi, dễ thương vô cùng!

Sau khi rời khỏi đồn cảnh sát, Cố bắt xe buýt, đi nhiều chặng để đến phòng lưu trữ hồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của ngôi trường ba mẹ từng học. Thế nhưng nhân viên phụ trách lại tỏ ra khó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xử, ba mẹ cô đã tốt nghiệp từ hơn hai mươi năm trước, trường học khi đó cũng đã chuyển © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 địa điểm, khuôn viên cũ bị phá dỡ xây dựng lại để dùng vào mục đích khác.

Mặc trường vẫn còn lưu giữ hồ của sinh viên thời đó, nhưng nội dung thì không đầy đủ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Cuối cùng, người quản cũng tìm ra được tấm ảnh tốt nghiệp của lớp ba mẹ Cố Ỷ.

Ngay từ cái nhìn đầu tiên, Cố Ỷ đã nhận ra ba mẹ mình. Hai người đứng cạnh nhau, vai gần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như chạm vào nhau, không biết bàn tay bị hàng người phía trước che khuất đang nắm lấy nhau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hay không, nhưng chỉ cần nhìn nụ cười phơi phới tinh thần kia cũng đủ để cảm nhận họ khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy hạnh phúc thế nào.

Dưới bức ảnh tốt nghiệp một danh sách dài gồm nhiều hàng tên.

Cố đặc biệt tìm những người mang họ Ngô, rồi cau mày lại. Ngành học của ba mẹ cô vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thời điểm hơn hai mươi năm trước một chuyên ngành rất hot, riêng ngành này đã được chia thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ba lớp, lớp của ba mẹ khoảng bốn, năm mươi người. Họ Ngômột họ phổ biến, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong danh sáchtổng cộng bốn người hai nam, hai nữ.

"Tôi thể mang bức ảnh này đi được không?"

Nhân viên lắc đầu: "Không được, đây bản duy nhất của chúng tôi."

Cố giơ điện thoại lên lắc lắc: "Vậy tôi chụp ảnh lại được không?"

Lần này, nhân viên không từ chối.

Chụp ảnh xong, Cố quay về đồn cảnh sát, nhờ các nhân viên giúp mình tra cứu thông tin về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bốn người kia.

Nhưng hiện tại cả bốn người này đều sống rải rác những thành phố khác, hơn nữa theo hồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì khôngđiểm bất thường, thậm chí mấy năm gần đây họ cũng không ghi nhận nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về việc mua di chuyển đến thành phố này. Nhân viên nhìn Cốmột lúc, rồi hỏi: "Cô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn tra thử xem những năm ba mẹcòn học trường, có từng xảy ra vụ việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào không?"

"Vậy thì phiền anh quá."

"Không sao đâu, tìm kiếm cũng nhanh thôi."

Thế nhưng cuối cùng, kết quả vẫn chẳng thu hoạch được gì.

Sau khi cảm ơn nhân viên tận tình giúp đỡ, Cố Ỷ ăn tối tại đồn cảnh sát, nấn tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tận sáu giờ tối mới xuất phát đến địa điểm tụ họp bạn học cũ.

Người tổ chức đã chọn một căn biệt thự vùng ngoại ô. Dạo gần đây kiểu biệt thự như thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này thường được cho thuê làm địa điểm tổ chức tiệc tùng. Không gian rộng rãi, dễ chơi thoải mái, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dùng làm chỗ gặp mặt bạn đúng rất phù hợp.

Vấn đề duy nhất cách khá xa trung tâm thành phố, lái xe đến cũng mất tới một tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rưỡi.

Cố nhìn con số hiển thị trên app thanh toán của tài xế taxi, gian nan quét trả tiền. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khương Tố Ngôn xuống xe rồi, lại theo chỉ dẫn bản đồ đi bộ thêm một đoạn nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mới tới nơi.

Vị trí thật sự hẻo lánh, lại chẳng có tuyến xe buýt nào chạy qua. Nếu không phải vậy thì Cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ỷ đã chẳng phải bắt taxi làm gì.

Thật ra đến cũng không hẳn sớm, nhưng trong số những người đến thì vẫn thuộc nhóm đầu tiên. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Khi Cố đến cổng biệt thự, thấy đèn trong nhà đã bật sáng, cô đưa tay nhấn chuông cửa. Lập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tức giọng nữ từ bên trong vọng ra: "Đến rồi." Sau đó tiếng bước chân đi tới, khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cửa mở ra, ánh mắt của Cố Ỷ khẽ biến động.

Người phụ nữ ra mở cửa ăn mặc rất thời thượng: áo trễ vai viền bèo, váymàu đen, đôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chân đi tất đen và mang giày cao gót cùng màu. Trên tai đôi hoa tai to bản lộng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lẫy, ràng đang trong nhà vào ban đêm vẫn đeo kính râm che gần nửa khuôn mặt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Nhìn từ phần mặt dưới chiếc kính râm thể thấy, người phụ nữ này đã tuổi, nhưng chắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chắn một đại mỹ nhân.

Tuy nhiên ánh mắt Cố thay đổi không phải nhan sắc của đối phương,bởi vì — người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phụ nữ này... một con quỷ.

Nhưng so với sự kinh ngạc thoáng qua trong mắt Cố Ỷ, ánh nhìn của nữ quỷ khi nhìn lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 càng sửng sốt hơn: "Lâm Mạn Thư?"ta gọi tên mẹ của Cố Ỷ, khiến Cốkhựng lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một giây, sau đó vẫn gật đầu xác nhận.

Thật ra cô và mẹ lúc trẻ chỉ ba, bốn phần giống nhau, không biết phải nữ quỷ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này đeo kính râm nên mắt khônglắm mới nhầmthành mẹ mình hay không.

Nữ quỷ lại quay sang nhìn Khương Tố Ngôn đứng cạnh: "Còn vị này là?"

"Bạn tôi."

Nữ quỷ không chặn cửa nữa, gật đầu để Cố đi vào. ta còn vừa mời hai người vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhà vừa hỏi: "Chồng đâu? Họp lớplại không dẫn chồng đi à?"

Bắt Cốphải mở miệng nói hai chữ "chồng tôi" đúng quá khó, nín lặng mãi không nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gì, nữ quỷ mới tiếp lời: "Ôi, đừng suốt ngày cãi nhau với anh ấy. Hai người yêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhau như thế, cứ mấy chuyện cỏn con gây nhau thì không đáng đâu."

Sau khi vào nhà, Cố Khương Tố Ngôn theo nữ quỷ vào phòng khách. Lúc này tính cả Cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ỷ, trong phòng tổng cộng ba nam bốn nữ, một người, sáu quỷ.

Cố thật không ngờ buổi họp lớp của ba mẹ mình lại toànquỷ tụ họp.

ngồi trên sofa, cầm điện thoại lên so sánh với ảnh tốt nghiệp lúc trước. Kết quả là, mẹ nó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chẳng con quỷ nào trông giống với người trong ảnh cả!

Đây đúng một buổi họp lớp "mở màn mới mẻ" thật sự: không những không phải người, mà ngay cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặt mũi cũng chẳng giống ai.

Những con quỷ này... thật sự bạn học của ba mẹ sao? Trong lòng Cố dấy lên nghi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngờ. Liệu đây phải một cái bẫy dụ bước vào, thực chất hoàn toàn không phải buổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 họp lớp thật?

Nhưng nữ quỷ đeo kính râm lại thể ràng gọi ra tên mẹ cô, điều đó chứng tỏ© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta thật sự quen mẹ cô.

Thời gian cứ thế trôi, chẳng mấy chốc đã đến giờ buổi tụ họp chính thức bắt đầu: 8 giờ tối. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trong biệt thự dường như có một chiếc đồng hồ quả lắc, đúng 8 giờ, vang lên tám tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đoong đoong đoong kéo dài. Khi tiếng chuông đầu tiên vang lên, Cố còn hơi bất ngờ.

Lúc này, chuông cửa lại reo, nữ quỷ đeo kính râm dẫn thêm hai người bước vào, một nam một nữ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng đềuquỷ. Họ vừa nói "Xin lỗi đến trễ" vừa ngồi xuống sofa trong phòng khách.

Giờ trong phòng bốn nam năm nữ, một người tám quỷ.

Cốcảm thấy hơi người, nhưng bên cạnh Khương Tố Ngôn vẫn thản nhiên như không, nên© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không để lộ ra sợ hãi.

Lúc này, nữ quỷ đeo kính râm đột nhiên hét lên: "Chuyện thế này! Đã nói là 8 giờ,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người vẫn chưa đến! Trước nay chỉ người chờ Triệu Yến tôi, chưa bao giờ chuyện tôi phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chờ người khác!"

Trong lúc cô ta la lối om sòm, Cố Ỷ cũng biết được tênta: Triệu Yến. Một người đàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ông trông nho nhã, đeo kính gọng mảnh mặc vest đứng bên cạnh liền mở miệng khuyên can: "Yến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Yến, đừng sốt ruột, không sao đâu. hôm nay thứ Sáu, mai được nghỉ, chờ thêm chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng được mà."

Cố nhíu chặt mày lại, thứ Sáu? Đùa gì vậy, rõ ràng hôm nay thứ Năm! còn đặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biệt xin nghỉ để đến tham gia buổi tụ họp này mà.

Thế nhưng không một con quỷ nào trong phòng phản đối cả, dường như tất cả đều cho rằng hôm nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chính thứ Sáu. Trong mắt bọn họ, tám giờ tối thứ Sáu chỉ mớikhởi đầu của kỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghỉ.

Cố lập tức nhận ra điều bất thường, lấy điện thoại ra, bắt đầu lật từng ngày một để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kiểm tra ngày tháng. Cuối cùng, phải lật ngược về tận năm năm trước, mới phát hiện ngày 20 tháng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 10 năm đó rơi đúng vào thứ Sáu.

Để chắc chắn mình không bỏ sót, Cố tiếp tục tra cứu tiếp, cuối cùng phải lùi tận mười sáu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 năm mới thấy lần trước đó ngày 20 tháng 10 trùng với thứ Sáu.

Cốkhông thể chắc các con quỷ này đang nghĩ đến "ngày 20 tháng 10" của năm nào, nhưng khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy bọn họ lấy điện thoại ra xác nhận thời gian, liếc nhìn mẫu điện thoại trong tay bọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chúng, không hề giống điện thoại của mười sáu năm trước. Vậy nên,tạm thời xác định thời điểm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó ngày 20 tháng 10 của 5 năm trước.

Mọi chuyện bắt đầu trở nên thú vị rồi đây.

Cố bắt chéo chân, cất điện thoại vào túi. Chiếc đồng hồ quả lắc trong phòng lại đánh thêm một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếng, đại diện cho việc thời gian đã trôi qua được một nửa.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Bị Ép Thừa Kế Vợ, Bị Ép Thừa Kế Vợ Linh dị, truyện Linh dị hay, Bị Ép Thừa Kế Vợ Bách Hợp, truyện Bách Hợp hay, Bị Ép Thừa Kế Vợ full, Bị Ép Thừa Kế Vợ online, read Bị Ép Thừa Kế Vợ, Phong Thính Lan Bị Ép Thừa Kế Vợ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 120 — Bị Ép Thừa Kế Vợ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc