GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 117: Tôi đã không cứu được anh ấy

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Khi Cố xuống lầu, vẫn do Trương Gia Hào dìu xuống. Trước đó Khương Tố Ngôn đã bế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi qua gần hết cầu thang, nhưng hiện giờ bên ngoài đãngười vây xem, Cố không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn giải thích lôi thôi, nên quãng đường còn lại để cho Trương Gia Hào dìu mình đi ra ngoài. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Khương Tố Ngôn không cam lòng, nhưng cuối cùng cũng không nói thêm.

Chân Cố mềm nhũn, chủ yếudo nôn quá nên cả người đều không còn sức.

Trương Gia Hào đưa vào xe mình, bảo cô ngồi ở ghế sau, Khương Tố Ngôn cũng liền xuất hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên cạnh cô. Trương Gia Hào ràng không lấy làm ngạc nhiên, nói vài câu với đồng nghiệp rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngồi vào ghế lái, chuẩn bị đưa họ về.

Khi xe đi ngang qua lối đi bộ thể dục ven sông, Trương Gia Hào dừng xe lại, nhìn Cố Ỷ: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 "Muốn xuống dưới hóng gió một chút không?"

Cố Ỷ nghĩ một chút, rồi cũng gật đầu.

lúc này đã muộn, bên ngoài hoàn toàn không một bóng người, nên Khương Tố Ngôn đảm nhiệm việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dìu Cố Ỷ.

Họ đến bên lan can đá ven sông, Cố duỗi hai tay đan chéo đặt lên trụ đá, cảm nhận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làn gió mát rượi phả vào mặt, bất giác thở phào nhẹ nhõm.

Trương Gia Hào đứng ở phía đón gió, hỏi một câu: "Cô không ngại tôi hút điếu thuốc chứ?" 

Cố hơi ngẩn ra, rồi gật đầu.

Trương Gia Hào lấy từ túi ra thuốc bật lửa, rút một điếu châm lên đặt vào miệng, rít © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một hơi sâu rồi nhả ra một vòng khói.

Hai người đều im lặng không nói một lời, mãi một lúc lâu sau, Trương Gia Hào hút xong một điếu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 búng vào thùng rác bên cạnh rồi mới lên tiếng: "Cô cảm thấy mình không cứu được người khác đúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không? Ví dụ như lão Hoàng."

Cố sững người, cũng không bất ngờ khi Trương Gia Hào biết về lão Hoàng, nhưng lại kinh ngạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh ta thể đoán đúng được điều cô đang nghĩ.

Tuy đã có sự chuẩn bị cho cái chết của lão Hoàng, nhưng đến khi cái chết thực sự xảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra, tận mắt thấy thân thể của anh ta, Cố vẫn chút hối hận. Khoảnh khắc bước vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiện trường, ánh mắt cô xuyên qua đám đông, thấy được thi thể của lão Hoàng nằm trong vũng máu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Trước kia khi thấy thi thể của đối tượng giao kèo với con quỷ tra nam, Cố không có cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giác gì, kia đáng chết, lại chẳng liên quan đến cô. Nhưng sau từng ấy ngày tiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xúc, thực lòng cảm thấy lão Hoàngmột người không tệ.

nhiênnếu không tính đến chuyện liên quan đến Ủy ban vợ anh ta.

Nhưng rốt cuộc anh ta vẫn chết rồi, vẫndogián tiếp gây ra.

Cố dang hai tay ra, lòng bàn tay hướng lên, cúi đầu chăm chú nhìn đôi tay mình: "Tôi luôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảm giác, tay mình như dính đầy máu của Hoàng ca... cảm giác đó... rất khó chịu."

"Chuyện đóbình thường thôi." Trương Gia Hào tựa lưng vào lan can đá, ngẩng đầu nhìn ra đường: "Trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 số đồng nghiệp của tôi, rất nhiều người cũng từng gặp phải vấn đề tương tự, không thể cứu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được người khác, hoặc bản thân mình gián tiếp hại chết người, dẫn đến bị rối loạn phản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ứng sau sang chấn nặng. Nhưng Cố Ỷ, anh ta không phải chết vì cô, mà do chính lựa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chọn của anh ta, anh ta tự hại chết mình. đừng quên, anh ta cũng từng là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay sai cho người khác, cũng từng hại chết rất nhiều người."

Thật ra, những điều Trương Gia Hào nói, Cố đều hiểu, cũng đã cố gắng tự thuyết phục mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như vậy trong lòng. Nhưng cô vẫn không thể thoát khỏi vòng luẩn quẩn đó, đầu óc cứ rối tung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cả lên.

Trời tháng mười đã bắt đầu lạnh, nửa đêm không ngủđứng hóng gió bên sông thực sựmột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 việc ngốc nghếch. Nhưng làn gió lạnh lại khiến đầu óc rối bời của Cố trở nên bình tĩnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơn nhiều, có thể nghe thấy Trương Gia Hàobên cạnh mình nói: "Cô đã cứu được rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiều người rồi."

Cố Ỷ ngẩn người. Những lời Trương Gia Hào nói sự thật, từ sau khi gặp Khương Tố Ngôn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã thật sự cứu được rất nhiều người. Nhưng thực tế là, đó chưa bao giờ ý định ban © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu của Cố Ỷ. Cô chưa từng nghĩ đến việc muốn cứu người mà đi cứu người, chỉ là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thuận tay, hoặcnhận tiền không thấy an tâm nên mới cứu họ. Chưa bao giờ hành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 động vì mong muốn được cứu giúp người khác.

Cốtheo bản năng phản bác: "Tôi vốn không ý định cứu họ, cũng không phải lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tốt cứu họ..."

"Có quan hệ đâu?" Trương Gia Hào hỏi ngược lại Cố Ỷ. Đại đa số thời gian anh đều là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một người rất lễ độ, rất dịu dàng, đứng cách Cố khoảng một mét, vừa đủ gần để nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93lời nói, nhưng cũng đủ xa để cho cảm giác an toàn về khoảng cách.

Thế nhưng những lời anh nói lại chẳng hề dính dáng gì đến dịu dàng hay lễ phép cả.

"Xét việc chứ không xét lòng. thật sự đã cứu rất nhiều người. Những người đó, mới những người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đáng để cứu." Trương Gia Hào khẽ cười, "Thật ra đôi lúc, tôi cũng tự hỏi việc mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chọn làm cảnh sát đúng hay không. Ví dụ như vụ của Nhân trước đây, tôi phải bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vệ lũ cặn bã, điều này hoàn toàn đi ngược lại tưởng ban đầu của tôi. Nhưng vấn đề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 là, tôi buộc phải bảo vệ họ. Điều tôi đại diện chính sự công chính về trình tự pháp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lý. Dù trong đầu tôi nghĩ gì, thì việc tôi làm lại không liên quan đến điều đó. Tôi rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn đích thân đánh cho rác rưởi đó một trận, nhưng thực tế tôi lại phải bảo vệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chúng."

"Cố Ỷ, so với việc xét việc không xét lòng, tôi còn không bằng cô. Trên thực tế, thật sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã cứu được rất nhiều người. Người hôm nay không thể cứu, vốn cũng không phải© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người xứng đáng được cứu."

"Nhưng anh ấy... cũng do." Nếu như lúc chưa gặp Khương Tố Ngôn, bản thân biết được tin cha © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mẹ thể đã chết, khi ấy người xuất hiện nói rằng cách để cha mẹ tồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tại bên mình bằng một hình thức khác, thì Cố cũng không chắc mình thể giữ vững lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hay không.

cũng sẽ giống như người đang chìm, cố sức bám lấy khúc gỗ mục kia.

Thế nhưng Trương Gia Hào lại cười nhạt: "Nghe lời này thấy nực cười biết bao. Ngày nay ai lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 duyên vô cớ đi hại người khác? thấy anh ta nỗi khổ, tưởng rằng đó bất đắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dĩ, nhưng trên đời này, rất nhiều tội phạm sau lưng cũng những 'lý do đáng thương' họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kể ra. Giống như vậy,cũngrất nhiều chuyện khiến người ta thương cảm, nhưng nếu đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trở thành cái cớ để làm những chuyện vi phạm pháp luật, thì cũng không thể khiến tôi mềm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lòng. Tôi sẽ chọn cách đưa ra tòa."

Lời Trương Gia Hào nói rất uyển chuyển, nhưng Cốlại hiểu rõ: bất kể đằng sau do © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gì, nếu đã gây hại cho người khác, thì sai.

Huống chi, những người bị anh ta hại lại càng thêm tội.

"Cảm ơn..." Cổ họng Cố Ỷ chút khô khốc, nhưng vẫn nói ra câu này. thế nào đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữa, sau khi được Trương Gia Hào khuyên nhủ, tâm trạng thực sự đã nhẹ nhõm hơn rất nhiều. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Trương Gia Hào khẽ cười, đưa tay lên xoa đầu cô. Hành động ấy hoàn toàn không chút ám muội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nam nữ nào, chỉ như người lớn xoa đầu trẻ nhỏ thôi: "Có đâucảm ơn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ mớimột đứa trẻ vừa mới trưởng thành thôi. Lúc cần thiết, cứ dựa vào người lớn một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chút."

Trương Gia Hào mặc cho ánh nhìn như muốn giết người của Khương Tố Ngôn, vẫn đưa Cố nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy về tiệm vàng mã.

Sáng hôm sau, Cố ngủ nướng một trận, đang màng thì bị chuông điện thoại đánh thức. Đầu dây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên kia là tiếng rống của chị Lưu: "Cố Ỷ! Mấy giờ rồi còn chưa tới?! Hôm nay đông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người như vậy, em thế này là tôi phải trừ lương đấy!"

Hai chữ "trừ lương" khiến Cố Ỷ lập tức tỉnh táo hẳn. phản xạ đồng ý ngay, nhưng rồi nhanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chóng nhận ra: không đúng nha, mình đã cho cả Ủy ban sáng tạo quái đàm thành phố Lễ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phong đi tong rồi, đâu cần phải tiếp tục đi làm nhà ma nữa? Nhưng nghĩ kỹ lại, ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mai là phải đi học rồi, chí ít cũng nên làm người đầu đuôi một chút.

Cố Ỷ trang điểm qua, rồi dẫn theo Khương Tố Ngôn ra cửa, chuẩn bị đi làm.

Trên đường đến nhà ma, còn nhận được điện thoại của nữ cảnh sát.

Ai cũng biết Khương Tố Ngôn một con quỷ không điện thoại. Khi trước để lại thông tin liên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lạc cho nhà ma, Cố đã để Khương Tố Ngôn ghi số của nữ cảnh sát vào, thế nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên chị Lưu gọi qua, nữ cảnh sát mới trực tiếp gọi cho Cố Ỷ.

"Giờ tôi đang đưa vợ đến nhà ma nè. Chị Lưu đó vấn đề không vậy?"

"Chúng tôi đã điều tra rồi, chị Lưu thực sự không vấn đề gì, không liên quan đến Ủy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ban sáng tạo quái đàm cả."

Cố cảm thấy hơi khó hiểu, thái độ hành vi của chị Lưu như vậy,lại người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không vấn đề sao?

vội vàng chạy đến nhà ma, đến nơi cũng đã hơn mười một giờ trưa. Vừa thấy Cố Ỷ, chị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lưu đã tức đến phát điên, vẻ mặt cay nghiệt càng thêm sinh động: "Hai người tụi em đúng thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 là, ai nấy đều như vậy cả! Lão Hoàng cũng thế, hôm nay chẳng biết chạy đi đâu, gọi điện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không bắt máy, người cũng không thấy. Nếu không phải mấy người... tôi đã sa thải hết rồi đấy!" © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Ngay khoảnh khắc đó, Cốchợt hiểu ra nguyên nhân cho những biểu hiện của chị Lưu: Chị Lưu rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn đuổi việc cô, nhưngthật sự quá khả năng kiếm tiền cho nhà ma...

Chị Lưu một người phụ nữ thật đáng sợ, vậy lại thể nhìn ra ngay từ đầu Cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một tên cứng đầu.

"Khương Ngôn đâu?"

Cố sững người một chút mới nhớ ra đó tên giả của vợ mình: "Sắp đến rồi."

Nói xonglập tức quay người chui vào phòng học, dùng hồn lực làm nhiễu hình ảnh camera giám sát, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong tai nghe liền vang lên giọng nói từ trung tâm điều khiển: "Có chuyện vậy? Camera trong phòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 học vẻ có vấn đề rồi."

Giọng này chút lạ, chắc người được điều tạm từ chỗ khác đến.

Trong khoảng thời gian hình ảnh giám sát bị che khuất, Khương Tố Ngôn đã nhập vào hình nộm, ngồi vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỗ như một học sinh ngoan ngoãn, camera cũng trở lại bình thường.

Thấy hai NPC đã vào vị trí, camera không còn trục trặc nữa, người tổng điều khiển tạm thời cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không nói thêm.

Ngày 7 tháng 10, ngày cuối cùng của kỳ nghỉ lễ dài, người đến chơi nhà ma vẫn đông không đếm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuể. Cố phải gồng hết sức mới ứng phó nổi đám khách đó.

Lúc nghỉ giữa ca, còn ghé qua chỗ đặt thiết bị thu thập hồn lực phía sau để xem. Thiết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị trống rỗng, chẳng còn một chút hồn lực nào. Sau khi mọi chuyện đã ngã ngũ, thứ này cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không nên tiếp tục tồn tại trên đời.

Cố Ỷ không do dự, trực tiếp đập vỡ nó.

Trái ngược với Cố Ỷ đang mệt mỏi đến rã rời sau cả ngày bận bịu, Khương Tố Ngôn lại rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tinh thần. Dù sao hôm qua cũng được ăn một bữa no nê,việc dọa người khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với nàng thì chỉ chuyện nhỏ như trở bàn tay. Không những không mệt, Khương Tố Ngôn còn cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy chơi vui vẻ cùng.

Sau khi kết thúc một ngày làm việc, Cốcũng nói chuyện xin nghỉ việc với chị Lưu. Chị Lưu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơi sững sờ: "Không phải em làm đây rất tốt sao?"

"Tôi được thừa kế sản nghiệp của một người họ hàng xa, giờmột căn big house to đùng, công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 việc này không còn hấp dẫn với tôi nữa."

Lý do giản dịchân thành này khiến chị Lưu cứng họng, nhưng chị cũng không nói để giữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại. sao mất Cố thì vẫn còn Khương Tố Ngôn, hai người này chính thương hiệu vàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của trường lập Tử Dã, một ngườiđủ rồi.

Nhưng chị Lưu đâu ngờ, cả hai người này lại muốn nghỉ cùng lúc.

chị Lưu, Ngôn Ngôn cũng nghỉ đấy."

Chị Lưu không nhịn được nữa: "Sao cơ?!"

"Cô ấy phải về nhà kết hôn."

"Kết hôn?! Conmới bao nhiêu tuổi?" Khương Tố Ngôn trông rất trẻ, rất dễ khiến người ta hiểu lầm. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tuy thân phận giả của nàng Cố cùng độ tuổi, nhưng chị Lưu lúc nào cũng cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy nàng còn nhỏ lắm, độ tuổi này đúng cũng chưa phải lớn gì.

Cố Ỷ mỉm cười: "Hết cách rồi, người lớn trong nhà sốt ruột."

Lời tác giả:

Cố Ỷ: Toàn sự thật cả đấy.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Bị Ép Thừa Kế Vợ, Bị Ép Thừa Kế Vợ Linh dị, truyện Linh dị hay, Bị Ép Thừa Kế Vợ Bách Hợp, truyện Bách Hợp hay, Bị Ép Thừa Kế Vợ full, Bị Ép Thừa Kế Vợ online, read Bị Ép Thừa Kế Vợ, Phong Thính Lan Bị Ép Thừa Kế Vợ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 117 — Bị Ép Thừa Kế Vợ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc