GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 105: Tố chất chuyên nghiệp của NPC trong nhà ma

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Cố theo chân lão Hoàng đi qua lối dành cho nhân viên tới một phòng học. Lão Hoàng chỉ vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một chỗ ngồi, Cố Ỷ liền ngồi xuống. Anh ta còn dặn thêm: lúc không ai thì có thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghịch điện thoại, nhưng hễ nghe thấy âm thanh trong tai nghe thì phải lập tức bỏ điện thoại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuống.

Cố giơ tay làm dấu OK.

trong lớp học ngồi chờ một lúc lâu, chán đến mức lấy điện thoại ra chơi khá lâu. Trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thời gian đó, Khương Tố Ngôn cũng cảm thấy chán, muốn trò chuyện với cô, còn dùng dải lụa đỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kéo váy cô. Cố đưa tay hất dải lụa đỏ ra: Làm vậy trời, đang đi làm phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biểu hiện cho đàng hoàng nào!

sao đây cũng một nhà ma có nội tình mờ ám, biết đâu trong này thật sự ma © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quỷ. Giờ Cố đang giả vờ làm người thường nên hoàn toàn không dùng hồn lực quét qua, chứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không thì sớm đã ra tay rồi.

Thật ra lý do thể ngoan ngoãn ngồi đây, còn một nguyên nhân khác: nghiện diễn xuất. Có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hội biểu diễn đường đường chính chính thế này, sao Cố thể bỏ qua được? Hiện giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chính một NPC chuyên nghiệp trong nhà ma, nhất định phải khiến người chơi "có cảm giác như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhà".

Còn cái "nhà" đó phải "nơi chín suối" hay không thì Cố cũng không dám chắc.

Cố đang chơi điện thoại thì trong tai nghe vang lên tiếng của lão Hoàng: "Kỳ Kỳ, chuẩn bị đi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sắp người chơi vào phòng của em rồi. Lần đầu tiên không cần em phải được họ, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cần không mắc lỗi được."

Cố cất điện thoại, còn cẩn thận bật chế độ im lặng, ngoan ngoãn ngồi vào chỗ.

Quả nhiên như lão Hoàng nói, đã người chơi đi tới. còn nghe cả tiếng bước chân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếng thì thầm của họ. Cốkhông nhúc nhích, mắt nhìn thẳng, thấy cánh cửa lớp bị đẩy ra, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93tổng cộng sáu người chơi, hai nữ bốn nam cùng nhau bước vào phòng.

Lúc này lão Hoàng cũng không nói nữa, sợ bị người chơi nghe thấy. Nhưng đám người chơi vào được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một lúc lâu, thấy Cố không nhúc nhích thì gan cũng to hơn, bắt đầu lục lọi manh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mối.

Lão Hoàng hơi cuống, khẽ nói trong tai nghe: "Kỳ Kỳ, em nên dọa họ rồi đấy."

Người trung niên đúng dễ sốt ruột. Cố cảm thán trong lòng, nhưng vẫn không nhúc nhích.

Nhưng giọng nói vừa vang lên trong tai nghe cũng khiến đám người chơi giật bắn mình, có người yếu bóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vía còn hét lên.vậy, vẫn không thể khiến Cố động đậy.

Nói thì nói, khả năng nhìn trong bóng tối của Cốkhá tốt. Tuy không giống Tiểu Yêu có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẵn "đèn pha LED" trong người, nhưng cô đã quen sống trong bóng tối rồi. trong môi trường tối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lâu, dựa vào ánh sáng yếu ớt từ vài đèn đặt dưới đất, cô vẫn thể nhìn tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hình trong phòng.

Nói thế nào nhỉ, kiểu phòng u ám chỉ có vài cái đèn dưới đất phát sáng thế này, Cố© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại thấy quen thuộc lạ lùng. Lúc trước hoán đổi với Gương Quỷ, cô chẳng phải cũng trong môi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trường như vậy để đóng vai quỷ sao? Bây giờ không phải làm quỷ nữa đóng vai quỷ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tình huống cũng không khác nhau là mấy.

Căn phòng này được bày trí khá giống phòng học cấp ba. Trên trần treo đầy dây và giấy tua rua, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dùng để che tầm mắt người chơi. Trước đó Cố Ỷ còn đưa tay kéo thử, cảm thấy giấy tua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rua thì quá mỏng manh, nhưng dây buộc lại rất chắc chắn.

Đám người chơi sau khi phát hiện trong phòng không có gì liền bình tĩnh lại, tiếp tục lần mò tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 manh mối. Khi người chơi đã đi qua hàng ghế nơi Cố đang ngồi,mới bắt đầu hành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 động,không chỉ hành động bình thường, còn giở trò nữa.

lặng lẽ đi đến phía sau một cậu con trai, bên cạnh cậu ta một chiếc ghế đang đặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một con búp nhựa, kiểu ma-nơ-canh hay thấy trong tiệm quần áo, chỉ được mặc đồng phục nữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sinh kiểu JK.

Cố Ỷ dùng chút lực khéo léo, trực tiếp tháo cánh tay của con búp xuống. Sau đó đặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cánh tay đó lên vai cậu con trai kia.

Đợi đến khi cậu ta cảm nhận được vai mìnhvậtđó, quay đầu định nắm lấy, Cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mới buông tay, lùi lại, ẩn mình vào bóng tối.

Cậu con trai lúc đầu còn tưởng bạn mình đang trêu đùa, vừa nói "Đừng quậy nữa mà", vừa đưa tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đặt lên cánh tay của hình nộm. Cảm giác lạnh toát nơi đầu ngón tay lập tức khiến cậu cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy đó không ổn. Tiếng hét nghẹn lại trong cổ họng, cuối cùng vẫn bị cậu ta nuốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuống.

đàn ông con trai! Làm sao thể bị nhà ma dọa cho sợ chứ!

Cậu con trai dùng sức kéo một cái, cánh tay ấy vậy lại bị cậu gỡ xuống được. Tuy trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiềm thức cậu biết đó chỉ tay giả, nhưng việc bất ngờ thấy một cánh tay giả đặt trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vai mình vẫn khiến cậu không chịu nổi. đàn ông đi nữa thì cũng dụng, tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hét lập tức bùng ra từ cổ họng, cậu la lớn một tiếng: "Aaaaa!"

Tiếng hét đó khiến những người khác cũng giật mình hoảng hốt.

"Làm đấy?!"

Chưa kịp để người bạn A chất vấn xong, cậu con trai đã ném luôn cánh tay giả xuống chân người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bạn kia. Khoảnh khắc ấy, không chỉ một mình cậu hét lên, còn vang lên thêm mấy tiếng hét © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữa.

Cố sớm đã nhận ra nhóm người này không tố chất tâm vững vàng. Nếu không thì cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chẳng bị mấy tiếng xào xạc trong tai nghe làm cho sợ phát la. Chút dọa nạt cấp như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy đã đủ khiến họ cảm thấy không uổng chuyến đi này. Nhưng một nhân viên NPC nhà ma © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 siêu có tâm, Cố tuyệt đối không thể dừng lại đó.

Nhân lúc họ đang hét lên, Cố còn tiện tay buộc vài hình nộm lên dây thừng treo lơ lửng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên không.

Đến khi người bạn B, kẻ tự cho mìnhgan dạ nhất bình tĩnh lại, liền trấn an cả nhóm: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 "Chỉ một cánh tay giả thôi, đừng sợ." Cả nhóm tiếp tục đi về phía trước. Nhưng lúc này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93người trong số họ thỉnh thoảng lại ngoái đầu nhìn. Ban đầu chẳng thấy gì, nhưng đột nhiên cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy lạ, người đó kéo tay áo của bạn B, khiến cậu ta khó hiểu quay lại: "Sao thế?" © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

"Lúc nãy mấy hình nộm phía sau... chẳng phải đều ngồi yên trên ghế sao?"

"Ờ, thì sao?"

Người kia nuốt nước bọt, rồi nói: "Nhưng mà... bây giờ hàng ghế sau trống kha khá, tôi không thấy mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con hình nộm đó đâu rồi." Trong môi trường tối om này, tầm nhìn con người không được tốt, người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kia chỉ thấy mấy chỗ trống trên ghế, nhưng không đám hình nộm đã đi đâu mất.

Bạn B quả không hổ người gan dạ nhất nhóm, cố gắng trấn định lại: "Chắc là NPC đấy. Họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi rồi, chuẩn bị dọa mình."

Lúc này, bạn A lại phản bác: "Không thể nào. Sao thể nhiều NPC thế được, quá kỳ quái. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chắc có NPC đến dọn mấy hình nộm đi thôi?" Thật ra bạn B chỉ nói đại để lảng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sang chuyện khác, nhưng bạn A lại quá "tinh thần phản biện", nhất quyết đòi quay lại kiểm tra cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rõ, dẫn cả nhóm lùi lại vài bước.

Không quay thì thôi, vừa đi mấy bước đã thấy mấy hình nộm lẽ ra phải ngồi trên ghế, giờ bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 treo ngay ngắn trên mấy sợi dây, chỉ còn thấy từng đôi chân lủng lẳng đung đưa phía trên mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bàn.

Tiếng hét dồn nén trong cổ họng, bạn B người bình tĩnh nhất cũng không khỏi run lên trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lòng. đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi nhìn thấy từng đôi chân vẫn đang đong đưa kia, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cậu vẫn thấy tim mình đập thình thịch.

Ngay lúc đó, một bàn tay lạnh ngắt đặt lên vai cậu.

Bạn B tưởng lại là trò cũ, định với tay gỡ cánh tay kia xuống, thì phía sau liền vang lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một giọng nói: "Cậu... đang tìm tôi sao?"

Đó một giọng nữ, âm thanh vang vọng, chút lành lạnh. Nếu ngoài đời nghe, nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 định sẽ thấy đó một giọng nói vô cùng dễ nghe. Nhưng trong hoàn cảnh hiện tại... bạn B © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thật sự không chịu nổi.

Trong đầu cậu không tự chủ dấy lên hàng loạt suy nghĩ. Điều đầu tiên chính là, bàn tay ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lạnh quá mức. Cái đó... còn gọi nhiệt độ của con người sao? Tại sao người... lạithể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lạnh đến như vậy? Cậu ta điên cuồng tìm lý do trong lòng, nhất định NPC đã đặt tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của hình nộm lên vai mình! Người thì làm sao thể lạnh như vậy được chứ? Cái cảm giác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lạnh buốt ấy xuyên qua cả lớp áo trên vai, kích thích làn da của cậu khiến cậu không khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 run rẩy. Thế nhưng khoảnh khắc tiếp theo, cái taycậu cho rằng tay của hình nộm lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bất ngờ siết chặt lấy vai cậu: "Đến chơi với tôi đi..."

Lúc này thì bạn B thật sự không chịu nổi nữa. Cổ cứng đờ quay đầu nhìn lại, liền thấy một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gái vẻ ngoài chẳng nổi bật. Không biết từ lúc nào cô ta đã xuất hiện sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lưng cậu, mái tóc đen dàixuống che gần hết khuôn mặt. Như thể cảm nhận được cậu quay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu lại nhìn, gái đó ngẩng lên. Gọng kính ánh lên màu kim loại lạnh lẽo, nhưng cái lạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy chẳng so với ánh mắt của cô. Đôi mắt kia quá đỗi lạnh lẽo, bên trong còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lấp lóe một thứ sát khí không thể diễn tả thành lời, dưới ánh mắt ấy, chân của bạn B © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mềm nhũn, ngã phịch xuống đất.

May đồng đội đỡ được, nếu không thì chắc ngã một mông chạm đất ra trò.

Cậu ngẩng đầu nhìn gái, lại thấy cô nở một nụ cười đầykhí, khẽ lặp lại câu nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lúc nãy: "Đến chơi với tôi đi..."

Ngay sau câu đó, cả bọn còn nghe thấy tiếng "cạch" vang lên, trong bóng tối, gái ấy cầm một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cái rìu bên tay phải, lưỡi rìu kéo dưới đất. Âm thanh lúc nãy chính là tiếng rìu chạm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đất.

"A a a a a!"

Cảnh tượng này quá mức ám ảnh. Bọn họ thật sự sợ mình sẽ trở thành mấy con hình nộm bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 treo trên dây như lúc nãy. Cả sáu người không ai bảo ai, cùng đồng loạt tháo chạy ra khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phòng.

Trong tai nghe của Cố vang lên tiếng lão Hoàng: "Em....."

"Tôi thấy mình diễn khá tốt đấy chứ." Cố Ỷ đáp lại. Nụ cười lúc nãy, thật ra là học © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 theo nụ cười con quỷ trong gương từng dùng để dọa cô. Hồi đó còn bị dọa cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lạnh sống lưng.

Ngay cả người như từng bị đủ loại ma quái quấy rầy còn bị dọa sợ, huống hồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mấy người bình thường kia? Cố cảm thấy mình thật sự rất năng khiếu làm ma. Để cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bàn tay mình lạnh toát, còn cố tình nắm dải lụa đỏ của Khương Tố Ngôn thật lâu.

Trong phòng điều khiển, lão Hoàng nghẹn lời: "Diễn thì cũng tốt thật đấy... nhưng cái rìu đó, ở đâu ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy? Tôi không nhớ trong cảnh đạo cụ kiểu đó..."

"Lấy từ tủ cứu hỏa ra đó. Lão Hoàng, hệ thống phòng cháy của mấy người vấn đề đấy, tủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cứu hỏa không khóa cả, lại còn đặt ngay dưới bục giảng nữa. Nếu bên phòng cháy chữa cháy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến kiểm tra thì chắc chắn không qua được đâu."

Một giọt mồ hôi lăn xuống trán lão Hoàng: "Em xài... đồ thật hả?!" Anh thật sự muốn nắm cổ áo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cố hỏi: rốt cuộc đang nghĩ cái vậy, sao lại làm ra chuyện như thế?!

"Tôi chỉ kéo thôi, không giơ lên đâu. Yên tâm, tôi chắc chắn không chém người mà."

"......" Lão Hoàng giờ đây thật sự không yên tâm nổi.

Một lúc sau, lão Hoàng mới dặn lại: "Không được dùng rìu nữa! Đó đồ thật đấy, nhỡchuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93thì sao?! Em mau tháo mấy hình nộm xuống đi! Không thì lát nữa khách mới đến thì sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếp được?!" Là một người làm công ăn lương, Cố ngoan ngoãn làm theo.

Trong khoảng thời gian còn lại của buổi chiều, tuy không được xài rìu cứu hỏa, nhưng Cốvẫn nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra đủ chiêu trò biến hóa, khiến các người chơi trải nghiệm được đúng nghĩa của cái gọi tố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chất chuyên nghiệp của NPC nhà ma.

khiến tất cả những người đến chơi đều phải hét lên thành tiếng.

Đến lúc tan làm, chị Lưu bắt đầu phát lương công nhật, ánh mắt nhìn Cố như muốn nói lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thôi.

Nhưng Cố biết rõ, cô chắc chắn sẽ không bị đuổi việc.

sao thì, thật sự rất biết cách làm ma.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Bị Ép Thừa Kế Vợ, Bị Ép Thừa Kế Vợ Linh dị, truyện Linh dị hay, Bị Ép Thừa Kế Vợ Bách Hợp, truyện Bách Hợp hay, Bị Ép Thừa Kế Vợ full, Bị Ép Thừa Kế Vợ online, read Bị Ép Thừa Kế Vợ, Phong Thính Lan Bị Ép Thừa Kế Vợ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 105 — Bị Ép Thừa Kế Vợ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc