GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 5

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Kể từ sau khi tiếp nhận dự án của Cự Nguyên, tần suất liên lạc qua lại giữa tôi và Trần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 Minh thậm chí còn dày đặc hơn cả kiếp trước.

Tính trung bình ra thì mỗi ngày phải gọi đến hơn hai mươi cuộc điện thoại, có đôi khi ngay cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 trong giấc tôi cũng ú hét tên anh:

"Tổng giám đốc Trần…”

“Trần Minh.”

“Cái đồ họ Trần nhà anh!"

Phương án xử tôi đưa ra phải lập tức tiến hành bóc tách, loại bỏ một Y tế Cyber © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 đang chứa đựng quá nhiều rủi ro tiềm ẩn này ra, nhằm tối đa hóa lợi ích cho tập đoàn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189

Thế nhưng mặc cho tôi có tốn bao nhiêu lời lẽ để khuyên ngăn đi chăng nữa, anh vẫn khăng khăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 giữ vững lập trường giữ lại để hợp nhất đưa lên sàn chứng khoán.

Và thế là, hai chúng tôi lại bắt đầu lao vào những trận cãinảy lửa.

Với cách bên A bên B đối tác của nhau, ban đầu chúng tôi chỉ đơn thuần© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 tiến hành thảo luận, tranh biện dựa trên lập trường công việc.

Nhưng rất nhanh sau đó, cuối cùng cả hai đã không thể tiếp tục đeo mặt nạ giả vờ được nữa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189

Trần Minh đứng ở đầu dây bên kia, lạnh lùng cất tiếng hỏi tôi:

"Trương Duyệt, em ra sức phản đối Y tế Cyber, rốt cuộc là đang đứng trên góc độ pháp lý để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 cân nhắc, hay Tiểu Dã?"

Đây lần đầu tiên kể từ sau khi sống lại, hai chúng tôi chính thức mở lời nhắc về đứa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 con của mình.

Thế nhưng tôi lại giữ được sự tỉnh táo, điềm tĩnh hơn anh:

"Cả hai do đó.”

“Còn anh thì sao? Anh kiên quyết duy trì việc nghiên cứu phát triển hệ thống Linh Tây, rốt cuộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 sự nghiệp của bản thân anh, hay thằng bé?"

Anh ấy cũng đưa ra câu trả lời tương tự:

"Cả hai."

Cuộc hội thoại rơi vào một khoảng lặng im phăng phắc từ khoảnh khắc đó.

Phải mất một lúc lâu sau, anh mới bỗng nhiên hạ thấp giọng, khẽ nói:

"Cái ngày tìm thấy thằng Universal Studios, lúc anh bế đặt vào trong xe, đã cất tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 gọi anh một tiếng 'Bố' đấy."

Vậy trong lòng tôi lại chẳng hề dấy lên một chút gợn sóng nào:

"Ngày hôm đó cả hai chúng ta đều đã quá mệt mỏi rồi, chắc chắn anh nghe nhầm thôi, thằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 hoàn toàn không biết nói gì cả.”

“Em biết vào giây phút cuối cùng anh đã chủ động bẻ ngoặt lăng, anh muốn cho tất cả chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 ta một con đường sống.”

“Nhưng sự thật tàn khốcchúng ta đều đã mất mạng, con cũng đã ra đi rồi.”

“Chúng ta được sống lại, bắt đầu một cuộc đời mới, trong cái khoảng thời gian không gian này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 đứa trẻ đó vốn không hề tồn tại."

Anh ấy bỗng nâng cao tông giọng, đầy vẻ bực dọc cắt ngang lời tôi:

"Anh biết chứ!"

Tôi nghe vậy liền im lặng, khép miệng lại.

Anh lại tiếp tục gặng hỏi:

"Trương Duyệt, kiếp này,khoảnh khắc nào em cảm thấy nhớ nhung cuộc sống của gia đình ba người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 chúng ta ngày xưa hay không?"

Tôi bật ra một tiếng cười đầy mỉa mai:

"Nhớ nhung cái cơ chứ?”

“Nhớ lại những ngày tháng mỗi ngày trơ mắt nhìn anh thể toàn tâm toàn ý cống hiến hết mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 cho công việc, còn bản thân em thì chỉ thể thui thủi giam mình trong bốn bức tường, dùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 hết tâm trí để vật lộn, đối phó với một đứa trẻ tự kỷ sao?”

“Hay là, nhớ lại cảm giác nhìn anh từng bước từng bước hiện thực hóa cái ước cả đời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 này emnằmcũng không cách nào chạm tới được đây?"

Trần Minh đột ngột buông một câu:

"Chính em cũng đã tự nói rồi đấy thôi, đó ước mơ của em."

Tôi bỗng khựng lại một nhịp, trong đầu chợt nhớ về quá khứ, vào cái thời điểm anh đưa ra quyết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 định chuyển hướng sang làm kinh doanh, anh đã từng lo âu, căng thẳng đến mức mất ngủ trắng đêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 suốt một thời gian dài.

Về sau, tôi còn tình phát hiện ra trong phòng làm việc của anhcất giấu các loại thuốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 an thần, giảm căng thẳng.

Hóa ra, hai chúng tôi đều phải mang theo những nỗi tiếc nuối, xót xa giống hệt như nhau.

Sau một hồi im lặng kéo dài, giọng điệu của Trần Minh đã khôi phục lại vẻ điềm tĩnh, ràng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 theo đúng tính chất công việc:

"Đợi đến khi Cự Nguyên chính thức niêm yết thành công trên sàn chứng khoán, em sẽ tạo dựng được tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 vang lớn khẳng định được tên tuổi của mình trong giới luật sư, lúc đó em hoàn toàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 thể hiện thực hóa giấc của mình một cách trọn vẹn nhất.”

“Cho nên, vẫncâu nói cũ: Hy vọng em đừng làm anh phải thất vọng.”

“Hệ thống Linh Tây chính quân bài tẩy cuối cùng của anh, các công trình nghiên cứu chuyên sâu sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 này cần phải tiêu tốn một lượng tiền khổng lồ, anh bắt buộc Y tế Cyber phải được lên sàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 trong một trạng thái hoàn toàn trong sạch, không vướng bận bất kỳ vết nhơ nào."

Những lời anh nói nghe qua thì cứ như thể anh đang ban phát, bố thí cho tôi mộthội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 ngàn năm một để tôi có thể rút ngắn con đường chạm tay vào ước của mình vậy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189

Thế nhưng sau khi lắng nghe hết những lời đó từ anh, tận sâu trong lòng tôi trái lại lại bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 lặng một cách lạ thường.

vậy, trước khi bấm nút kết thúc cuộc gọi, tôi đã nhấn mạnh từng chữ một nói rằng:

"Trần Minh này, thực ra kể từ sau khi được sống lại một đời, em đã nhận ra rằng ước© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 của bản thân em vốn chẳng phải trở thành một luật thành đạtcả.”

“Ước nguyện chân thực nhất trong lòng em, chính mong sao cho Tiểu đừng bao giờ xuất hiện trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 cuộc đời này nữa.”

“Chính thế, ngay từ cái khoảnh khắc em được tái sinh, ước của em đã được hoàn thành rồi.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189

“Giờ đây em đã thể tự do xỏ chân vào những đôi giày cao gót tám phân, được diện những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 bộ váy lộng lẫy, được trang điểm thật xinh đẹp, sắc sảo.”

“Bởiem sẽ không còn phải ngày đêm nơm nớp lo sợ thằng sẽ đột ngột lao ra đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 khi đang dừng đèn đỏ, cũng chẳng cần phải hoảng hốt lo lắngsẽ thừa lúc em không để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 ý trốn đi đâu mất, khiến em phải chạy đôn chạy đáo khắp mấy con phố để tìm kiếm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 nữa.”

“Cho nên, anh cứ việc yên tâm đi, tất cả mọi phần việc tiếp theo của em đều sẽ chỉ được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 triển khai dựa trên đúng nguyên tắc chuyên môn chuyên nghiệpthôi.”

“Nếu như anh cảm thấy không hài lòng với năng lực làm việc của em, anh thể thẳng tay gạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 tên, thay thế em bất cứ lúc nào, em tuyệt đối không nửa lời oán thán."

Kể từ sau cuộc điện thoại định mệnh hôm đó, tôi Trần Minh đã cắt đứt liên lạc suốt mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 ngày liền.

Nhưng nói một cách thành thật thì, bản thân tôi không hề đặt nhiều kỳ vọng vào việc Y tế Cyber © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 thể thuận lợi lên sàn chứng khoán.

do không phảitôi bất tài không làm nổi, đơn giản tôi không tin tưởng vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 nó.

kiếp trước, do tính chất công việc của Trần Minh liên can trực tiếp đến mảng này nên hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 chúng tôi đã chú ý đến sự phát triển của công nghệ AI từ rất sớm.

Gần như ngày nào tôi cũng dán mắt vào theo dõi những thứ được gọi là "công nghệ cao", ngày đêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 cầu nguyện một ngày nào đó, đứa con tội nghiệp của mình thực sự thể mượn vào sức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 mạnh của khoa học kỹ thuật để trở lại thành một người bình thường.

Chỉ những con người đã từng đích thân trải qua nghịch cảnh đó thì mới thấu hiểu được cái sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 chấp niệm khi bị dồn vào bước đường cùng thể mãnh liệt, dữ dội đến nhường nào.

Thế nhưng, kỳ vọng được đặt ra lớn lao bao nhiêu thì nỗi thất vọng nhận về lại tràn trề bấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 nhiêu.

Tôi đã quá đủ mệt mỏi chán ghét những cái chiêu trò lừa đảo, bịp bợm núp bóng danh nghĩa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 công nghệ cao rồi.

Cho Trần Minh mang theo ức tái sinh quay về, đích thân dẫn dắt việc phát triển hệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 thống Linh Tây giúp trở nên nhanh chóngchuẩn xác hơn kiếp trước đi chăng nữa, thì tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 vẫn giữ thái độ căm ghét cay đắng đối với thứ đó.

Để tiếp tục kiểm chứng cho những nhận định của bản thân, tôi quyết định sẽ đích thân đi sâu vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 tìm hiểu đội ngũ nghiên cứu phát triển cốt lõi của hệ thống Linh Tây.

Tiêu Tử Lâm chỉ mới nộp đơn xin nghỉ việc bệnh viện để đầu quân về làm cho Y tế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 Cyber từ cách đây năm năm.

kiếp trước, mỗi một lần tôi đưa con đến bệnh viện để tái khám và thực hiện các liệu trình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 can thiệp điều trị, ấy đều sẽ kiên nhẫn bên cạnh nhẹ nhàng an ủi tôi:

"Cùng phận phụ nữ với nhau, tôi hiểu khi một đứa trẻ đổ bệnh thì người phải chịu nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 đau đớn, khổ sở nhất vẫn người làm mẹ như chị.”

“Thế nhưng chị cần phải thông suốt một điều rằng, đây hoàn toàn không phải lỗi tại chị, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 chẳng phải lỗi của đứa bé.”

“Thôi thì ông trời đã bắt tội như vậy rồi, chúng ta cứ cùng nhau cố gắng chạy chữa cho con, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 cuộc sống ngoài kia vẫn phải tiếp diễn một cách vui vẻ mà."

Lần nào nghe xong tôi cũng chỉ biết cười trừ cho qua chuyện, đến cả những lời cảm ơn giao, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 khách sáo tôi cũng chẳng còn tâm trí đâu rặn ra cho nổi.

Vào thời điểm đó, tôi đã từng cất tiếng hỏiấy:

"BácTiêu ơi, căn bệnh này hội được chữa khỏi hoàn toàn bao nhiêu phần trăm?"

Lúc ấy ấy đã có một chút lưỡng lự rồi mới chậm rãi trả lời:

"Dựa vào tình trạng thực tế hiện tại của Tiểu Dã, chỉ cần chúng ta tích cực thực hiện các biện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 pháp can thiệp thì sau này lớn lên thằng hoàn toàn thể tự chăm sóc bản thân trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 sinh hoạt hàng ngày được."

Tự chăm sóc bản thân trong sinh hoạt hàng ngày sao?

Nghĩa quanh quẩn với việc ăn, uống, đi vệ sinh... giống như một chú chó nhỏ được nuôi trong nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 vậy ư?

Kể từ khoảnh khắc đó, tôi luôn ao ước rằng một ngày nào đó bản thân mình sẽ không bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 giờ phải đặt chân vào căn phòng khám bệnh ngột ngạt ấy thêm một lần nào nữa.

Vậy khi được sống lại một đời này, vào giây phút một lần nữa nhìn thấy bác Tiêu đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 trước mặt, tôi đã buột miệng cất tiếng chào theo bản năng:

"Bác Tiêu, đã lâu lắm rồi không gặp cô."

ràng ấy đã khựng lại mất một nhịp, đưa tay lên đẩy gọng kính rồi chăm chú quan sát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 kỹ gương mặt tôi hết lần này đến lần khác:

"Luật Trương, tôi nghe mọi người nói cô là bạn học thời đại học của sếp Trần, nhưng trước đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 hai chúng ta đã từng gặp nhau đâu rồi sao?"

Tôi khẽ mỉm cười, thuận miệng bịa ra một do:

"À, chuyện là cách đây vài năm, đứa con của một người họ hàng bên nhà tôi mắc chứng tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 kỷ, đã từng được đưa đến chỗ để thăm khám."

Bác sĩ Tiêu cười đến mức hai mắt híp lại thành hình vầng trăng khuyết, cô ấy kéo dài giọng ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 chiều đã hiểu, sau đó liền ân cần hỏi thăm:

"Vậy tình hình phục hồi hiện tại của đứa bên nhà họ hàng cô ra sao rồi?"

Lồng ngực tôi bỗng nhiên nghẹn lại, trào dâng một cảm giác cùng xót xa, cay đắng mà đáp:

"Ừm, tất cả cũng là nhờ vào cô, thằng bé phục hồi rất tốt, bây giờ đã thể tự lo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 liệu được cuộc sống sinh hoạt của bản thân rồi."

Bác Tiêu nghe vậy thì đon đả mời tôi bước vào bên trong căn phòng tiếp khách của ấy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189

Cho nơi đây không còn môi trường bệnh viện nữa nhưng phong cách bài trí phòng ốc của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 ấy vẫn giữ nguyên như ngày nào, tràn ngập sự ấm áp mang đậm nét ngây thơ của trẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 nhỏ, đặc biệt trên chiếc bàn trà lúc nào cũng được đặt một khay kẹo m*t đủ loại màu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 sắc sặc sỡ.

Thật ra, kiếp sống này, đây quả thật không phải lần đầu tiên tôi nhìn thấy cô ấy.

Vào cái hồi năm thứ ba đại học khi mới vừa được sống lại, tính ra chính mười hai năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 trước, tôi đã từng âm thầm đến bệnh viện để nhìn trộmấy.

Vào thời điểm đó, tôi vừa mới thoát khỏi vũng bùn đau khổ của kiếp trước, trong lòng tràn ngập sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 phấn khích nhưng lại hoang mang không biết mình nên làm việc tiếp theo cho phải.

Thế tôi thường xuyên đến ngồi thẫn thờ dãy ghế chờ dọc hành lang khoa nhi suốt cả một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 ngày trời.

Cứ trơ mắt ra nhìn cánh cửa phòng khám của ấy hết mở ra rồi lại đóng vào, hết đóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 vào rồi lại mở ra.

Lúc bấy giờ cô ấy vẫn chỉ một bác trẻ mới vào nghề, lượng bệnh nhân đăngkhám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 chỗ ấy hầu như chẳng bao.

Tôi đưa mắt nhìn sang các phòng khám xung quanh, chứng kiến cảnh các bậc phụ huynh dắt tay con cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 ra ra vào vào, gương mặt của ai nấy đều mang một vẻ u ám, sầu muộn.

Trong lòng tôi liền thầm tự nhủ một cách đầy may mắn: Cuối cùng thì mình cũng đã được giải thoát, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 không bao giờ phải nếm trải lại những chuỗi ngày tăm tối đó nữa rồi!

Thế nhưng khi ánh mắt của tôi bác Tiêutình chạm nhau trong khoảnh khắc buồn chán, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 ấy khẽ nở một nụ cười lịch sự với tôi, còn tôi thì lại buột miệng gọi to một tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 theo thói quen:

"Tiểu Dã ơi, đi thôi con, chúng ta cùng vào trong chơi vớiTiêu nào."

Nhưng đến khi bàn tay tôi đưa sang bên cạnh theo phản xạ tự nhiên để nắm lấy tay con thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 trên chiếc ghế băng dài trống trơn, chẳng một ai ngồi cả.

Đứa con thân yêu của tôi đã không còn nữa rồi, tôi đã tự tay nuôi nấng thằng suốt năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 năm trời, nó chính nguồn cội mang đến cho tôi niềm hạnh phúc lớn lao nhất cũng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 nỗi đau thương dằn vặt sâu sắc nhất đời này.

Vậy giờ đây, thằng hoàn toàn không hề có mặt trên thế gian này.

Cả tôi và Trần Minh đều đã được ban cho hội sống lại, nhưng tôi thực sự không thể nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 biết được, đứa con tội nghiệp của hai chúng tôi rốt cuộcchưa từng được sinh ra trên đời, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 hayđã mãi mãi nằm lại trong vụ tai nạn xe thảm khốc của kiếp trước rồi?

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Bảo Bối full, Bảo Bối online, read Bảo Bối, Đang cập nhật Bảo Bối

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 5 — Bảo Bối

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc