GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 3

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
kiếp trước, vì chúng tôi yêu nhau tha thiết không thể rời xa nên sau khi tốt nghiệp cao học, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 tôi đã từ bỏ kế hoạch đi làm ngay để chọn học tiếp lên Tiến sĩ cùng anh ấy.

Nhưng tôi vốn chẳng phải người thuộc phái nghiên cứu học thuật.

Dẫn đến việc sau khi về nước, do thiếu kinh nghiệm thực tế, tôi đi xin việc cứ rơi vào cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 cao không tới thấp không thông, đụng tường khắp nơi.

Đến lúc khó khăn lắm mới tìm được một công việc ưng ý, vừa đi làm chưa được mấy ngày thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 con lại đổ bệnh.

chuyện đó, lúc nào trong lòng tôi cũng dồn nén một cục tức oán hận hoài bão lớn lao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 chưa thể thực hiện được.

Cho nên sau khi sống lại, tôi quyết định đi theo đúng kế hoạch trong lòng mình, vừa tốt nghiệp cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 họcdấn thân vào nghề luật ngay.

Thế nhưng kết quả lại chẳng hề tốt đẹp như những tôi hằng tưởng tượng.

Khối lượng công việc bàn giấy quá tải lại khô khan, nhịp độ làm việc cực kỳ căng thẳng, cùng với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 những cuộc cạnh tranh đào thải khốc liệt không hồi kết...

Trong đầu tôi bỗng nhiên lóe lên một suy nghĩ:

Liệu đây có thật sự là ước của mình hay không?

kiếp trước, tôi luôn tin tưởng một cách kiên định rằng chỉ cần mình không kết hôn sinh con, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 lui về chăm lo cho gia đình thì nhất định sẽ trở thành một luật sư thành đạt.

Nhưng khi số phận trao cho tôi hội để lựa chọn lại một lần nữa, tôi lại rơi vào một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 nỗi đau khổ khác.

Về sau tôi mới hoàn toàn tỉnh ngộ ra rằng:

Đây suy cho cùng cũng chỉmột công việc, bản thân tôi vì muốn thoát khỏi nỗi cay đắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 của cuộc sống gia đình nên đã thần thánh hóa lên quá mức.

Đến khi tôi không còn gia đình nữa, tôi lại bắt đầu cảm thấy khổ sở vì công việc.

Thế nhưng cuộc đời không thể khởi động lại số lần, tôi chẳng thể nào đi thử hết mọi con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đường rồi mới thong dong chọn ra lối đi tốt nhất cho mình.

vậy, tôi đã quyết định dứt khoát, xin nghỉ việc để tiếp tục học lên Tiến sĩ, điều chỉnh lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 con đường tương lai của bản thân.

Trần Minh của kiếp trước đã gợi mở cho tôi rất nhiều điều, tôi chẳng do © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 không học hỏi những kinh nghiệm sẵn từ anh ấy.

Thế là trong thời gian làm nghiên cứu sinh Tiến sĩ, tôi đã chọn thẳng hướng nghiên cứu tập trung vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 quyền sở hữu trí tuệ của trí tuệ nhân tạo.

Hướng đi này cùng mới mẻ cũng cực kỳ ít người theo đuổi, nhưng trong tương lai chắc chắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 sẽ là xu thế phát triển tất yếu của thời đại.

Sau khi về nước, tôi cũng vào làm việc tại văn phòng luật Trung Đạt một cách hết sức tự nhiên. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86

Cuộc đời của tôi Trần Minh dường như luôn tồn tại một điểm giao nhau nào đó chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 hai chúng tôi mớithể nhìn thấu.

Tuy nhiên đã mười năm trôi qua, Dương Nho vẫn cảm thấy hoàn toàn không thể hiểu nổi do © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 sao ngày đó chúng tôi lại đột ngột chia tay một cách đầyẩn như vậy.

Lần nào gặp tôi anh ta cũng phải càm ràm lại một lượt:

"Anh thật sự không tài nào hiểu nổi bọn em, hồi trước lúc còn quấn quýt thì dính nhau như hình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 với bóng, vậy đùng một cái nói bỏ là bỏ luôn.”

“Trương Duyệt này, mặc dù anh cũng khá thích em đấy, nhưng nhìn vào tình hình thực tế hiện tại, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 thật sự cầu mong cho em Trần Minh sớm ngày về chung một nhà, sinh con đẻ cái cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 rồi!”

“Tốt nhất để anh làm bố đỡ đầu cho con của hai đứa, rồi sau đó nhờ Trần Minh nâng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đỡ anh một tay.”

“Em cũng đừng trách anh kẻ trọng tiền tài hơn tình bạn nhé.”

“Dù sao thì bây giờ Trung Đạt cũng đang rất cần phải chuyển đổihình kinh doanh, nếu không thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 chỉ vài năm nữa thôi, tất cả chúng ta đều phải hít khí trời sống mất!"

Lúc này trời đã về khuya, tôi nhìn những ánh đèn màu huyền ảo lung linh ngoài cửa sổ xe, cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 khổ nói:

"Em và cậu ấy quả thật đã từng một đứa con."

Chiếc xe vẫn tiếp tục lướt đi một cách êm ái về phía trước.

Dương Nho vừa chăm chú lái xe vừa tặc lưỡi ra chiều thấu hiểu:

"Anh biết ngay mà.”

“Năm thứ ba đại học cứ dăm ba bữa em lại chạy đến bệnh viện, hóa rađi phá thai.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86

“Cái tên Trần Minh này đúng là chẳng ra một cái thể thống gì cả!"

Tôi nghe xong dở khóc dở cười.

Nhân lúc đang sẵn vài phần men rượu trong người, lần đầu tiên tôi nói ra ức được chôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 giấu tận sâu trong lòng:

"Kiếp trước bọn em sinh được một đứa con trai, lúc mới chào đời thằng chỉ nặng hơn ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 một chút thôi.”

“Đến ngày đầy tháng thứ ba, cân nặng đã tăng lên thành chín rồi, chỉ cần em bế một lát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 là tay mỏi rời.”

“Đôi mắt của con nhìn giống hệt như đúc từ một khuôn với Trần Minh, nhưng tính tình lại giống em, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 suốt ngày cứ líu lo nói cười,cùng đáng yêu.”

“Thế nhưng về sau, khi thằng được hai tuổi thì bị chẩn đoán mắc bệnh tự kỷ.”

“Căn bệnh tiến triển rất nhanh, kể từ năm ba tuổi, con không bao giờ cất tiếng nói nữa, chỉ biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 khóc lóc la hét ầm ĩ.”

“Xét trên một phương diện nào đó, cuộc đời của em Trần Minh đều đã bị đứa trẻ đó hủy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 hoại hoàn toàn.”

“Sau này khi con lên năm tuổi, một lần thằng suýt chút nữa thì bị lạc mất, bọn em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đã cãi nhau một trận lôi đình trên xe, oán hận đến mức muốn chết cùng nhau cho rảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 nợ.”

“Không ngờ được rằng ông trời lại ra tay dứt khoát đến thế, ngay khoảnh khắc đó bọn em đã gặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 tai nạn xe kinh hoàng."

Tốc độ xe bỗng nhiên chậm hẳn lại, Dương Nho kinh ngạc đến mức vươn người tới trước, suýt tí nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 áp sát vào lăng.

Anh tangười vùng Thiên Tân, bẩm sinh đã mang cái tính cách dỏm, chuyên tung hứng theo lời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 người khác.

thế cho nên anh ta không hề mắng tôikẻ tâm thần hoang tưởng, trái lại còn bắt nhịp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 một cách cùng mượt gặng hỏi thêm:

"Thế kiếp trước, cái kết cục của anh ra làm sao vậy hả?"

Tôi quay đầu sang nhìn anh ta, mỉm cười híp cả mắt đáp:

"Kiếp trước ấy, vào thời điểm một tuần trước khi bọn em gặp nạn, anh bỗng nhiên hẹn em đi ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 cơm."

Anh ta liếc nhìn tôi một cái, nét mặt biểu cảm cùng phóng đại:

"Hả? Hẹn... hẹn em đi ăn cơm á?

“Không lẽ hai chúng ta có mối quan hệ mập mờ bất chính sao?”

“Đậu xanh, hèn Trần Minh lại căm ghét anh đến tận xương tủy như thế!"

Tôi khẽ nhún vai:

"Cũng không đến mức tồi tệ như anh nghĩ đâu.”

“Anh chỉ nói với em rằng, anh dự định sẽ chính thức công khai xu hướng tính dục đồng giới của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 mình vào đúng ngày sinh nhật ba mươi bảy tuổi.”

“Anh sợ Trần Minh sẽ nổi điên lên b*p ch*t anh, thế nên mới nhờ em đứng ra nói đỡ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 làm dịu tình hình trước."

Chiếc xe ô tô ngay lập tức loạng choạng chao đảo theo hình chữ S trên đường.

Dương Nho một mặt gồng mình giữ chặt lăng, một mặt gào thét lên:

"Trời đất ơi! Sao em thể bịa chuyện nghe như thật vậy hả!”

“Tốt nhất em mau nói cho anh biết, anh người nằm kèo trên đi đấy nhé!"

Tôi chỉ mỉm cười không đáp lời.

kiếp trước, Dương Nho phải sống đến hơn ba mươi năm cuộc đời mới dám dũng cảm nhìn nhận thẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 thắn vào vấn đề xu hướng tính dục của bản thân.

Vào thời điểm đó, anh ta Trần Minh đều đangnhững thành viên góp vốn cùng gánh vác rủi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 ro của văn phòng luật Trung Đạt.

Chínhvậy, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng mọi bề, anh ta đã lựa chọn nhờ tôi đi nói trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 một tiếng để Trần Minh chuẩn bị tâm lý.

Chỉ tiếc là, tôi còn chưa kịp tìm hội để mở lời với Trần Minh về chuyện này thì tai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 nạn thảm khốc đã ập đến với chúng tôi rồi.

Sáng ngày hôm sau, tôi tỉnh dậy trong cơn say muộn, đầu óc đau nhức như muốn nứt ra làm đôi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86

Tôi cố gượng dậy để mở điện thoại lên xem thì phát hiện ra trong một loạt các tin nhắn giải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 quyết công việc dày đặc, có lẫn vào một chiếc ảnh đại diệncùng xa lạ.

Tôi dụi mắt nhìn cho thật kỹ, đến khi nhìn ràng rồi, trái tim vẫn không tự chủ được mà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 lỡ đi một nhịp.

Nói xa lạ thì cũng không hoàn toàn đúng, chẳng qua đã quá nhiều năm nay không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 còn hiện lên nữa thôi.

Bởi giữa hai chúng tôi một sự thấu hiểu nhau đến mức ngầm định, nên nếu chọn cách xóa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 kết bạn hay chặn tài khoản thì đều sẽ biến thành hành động cố tình, gượng gạo.

Chính thế, tất cả các phương thức liên lạc của đôi bên vẫn luôn được giữ nguyên vẹn như cũ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86

Có điều suốt những năm tháng qua tôi đã thay đổi vài đời điện thoại, nên những dòng tin nhắn trò © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 chuyện ngày xưa từ lâu đã không còn nữa.

Tôi ấn mở khung trò chuyện lên, nhìn thấy trên màn hình nền trống trơn, sạch sẽ chỉ hiển thị độc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 nhất một cuộc gọi thoại nhỡ.

Ủa, sao anh ấy lại đột nhiên gọi điện thoại cho mình làm gì nhỉ?

Lại còn gọi vào lúc bảy giờ sáng nữa chứ.

Chắclẽ do vô tình ấn nhầm nút thôi.

Dù sao thì suốt mười một năm qua giữa chúng tôi hoàn toàn không bất kỳ một chút liên hệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 nhân nào.

Thế nhưng sau khi suy đi tính lại một hồi, tôi vẫn nhắn lại một câu chào hỏi đầy lịch sự: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86

[Chào buổi sáng Tổng giám đốc Trần.]

Vậy hoàn toàn không thể ngờ tới, chỉ vài giây ngắn ngủi sau đó, cuộc gọi lại một lần nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 reo lên.

Nhìn màn hình hiển thị chiếc ảnh đại diện vừa quen thuộc lại vừa xa lạ kia, trong lòng tôi không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 khỏi chút lo lắng, bất an.

Mãi cho đến khi tiếng chuông điện thoại đổ vang hồi lâu, tôi mới lấy hết can đảm ấn nút trả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 lời:

"Alo, alo? Tổng giám đốc Trần?"

Chất giọng cùng mạnh mẽ, đầy uy quyền từ đầu dây bên kia truyền tới, không một lời dông dài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 hay chào hỏi khách sáo, anh ấy đi thẳng luôn vào vấn đề chính:

"Luật Trương, hợp đồng pháp của tổng công ty Cự Nguyên, em hứng thú nhận làm hay không?" © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86

Tôi thẫn thờ đứng hình mất một lúc lâu.

Chuyện này xảy đến một cách quá đỗi đột ngột.

Nếu như không phải nghe thấy cái tông giọng lạnh lùng, hoàn toàn việc công của anh thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 tôi đã hoài nghi phải anh đang muốn quay lại để nối lại tình xưa với mình không.

Tôi nhanh chóng lấy lại sự nhạy bén nghề nghiệp, dùng một thái độ lịch sự, chuẩn mực tương tự để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đáp lại:

"Ồ? Vậy xin làm phiền Tổng giám đốc Trần chỉ thị hơn, cụ thể đâyloại hợp đồng về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 vụ việc gì?"

"Thương vụ niêm yết lên sàn chứng khoán của Cự Nguyên."



Đúng mười giờ sáng, tôi đã mặt tại văn phòng làm việc của Tổng giám đốc Trần Minh không sai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 một phút.

Anh ấy mặc một chiếc áo sơ mi trắng kết hợp với bộ vest đen, không thắt vạt, phần cổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 áo hơi mở rộng ra một chút, trông vừanét năng động, sắc sảo của một doanh nhân lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 vừa sự thoải mái, tự nhiên.

Nhưng đến khi tôi anh ngồi đối diện nhau trên chiếc ghế sofa, tôi mới tinh mắt nhận ra dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 mắt anh vệt thâm quầng mờ nhạt.

Xem ra đêm hôm qua anh đã không được ngon giấc rồi.

Hai chúng tôi trò chuyện hỏi thăm nhau vài ba câu lấy lệ, tuyệt nhiên không một ai chủ động nhắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 về cái gọi "quá khứ" thực sự năm xưa.

trước khi chính thức bắt tay vào bàn công việc, đối mặt vớihội ngàn năm một thình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 lình ập xuống này, tôi đã chân thành nói ra nỗi thắc mắc trong lòng mình:

ràng anh rất nhiều sự lựa chọn tốt hơn, tại sao cuối cùng lại quyết định chọn tôi?

Nếu xét trên mối quan hệ phức tạp giữa hai người chúng tôi, câu hỏi này phần nào mang chút gì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đó mập mờ.

Thế nhưng Trần Minh lại chẳng hề tránh, anh khẽ mỉm cười, thẳng thắn chọc thủng luôn bức màn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 mật đó:

"Trương Duyệt này, nếu chỉ xét đơn thuần trên góc độ năng lực chuyên môn kinh nghiệm, em quả thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 chưa thể đứng vào hàng ngũ những luật xuất sắc hàng đầu thị trường.”

“Nhưng em và anh đều giống nhau, chúng ta đều những người được sống lại một đời.”

“Những bài học kinh nghiệm từ kiếp trước chính là lợi thế cạnh tranh lớn nhất của em.”

“Cho nên, hy vọng em đừng làm cho anh phải thất vọng."

Lời nói ngắn gọn súc tích, đánh trúng vào điểm mấu chốt, hoàn toàn không mang theo một chút tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 thiên vị nào.

Anh ấy quả nhiên đã trở thành một nhà kinh doanh cùng lão luyện, chín chắn.

Đúng là như vậy, kiếp trước anh từng giải quyết rất nhiều vụ việc tương tự, tôi thì cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 thường xuyên giúp anh phân tích hồ sơ, hệ thống hóa các văn bản pháp soạn thảo các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 bản dự thảo.

Vào thời kỳ đó, trí tuệ nhân tạo mới chỉgiai đoạn nhen nhóm phát triển ban đầu, các quy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 định pháp luật còn nhiều kẽ hở, lộn xộn, ngành nghề nào cũng muốn nhảy vào để giành giật thị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 phần.

Vậy kiếp này, anh chỉ mất vài năm ngắn ngủi đã vươn lên chiếm vị trí độc tôn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 kéo theo cả một ngành công nghiệp nhanh chóng bước vào giai đoạn hoàn thiện, chín muồi.

Thật nực cười biết bao, khi bản thân tôi bấy lâu nay luôn cố gắng hết sức để xóa sạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 mọi ức của kiếp trước, mong muốn thể thực sự bắt đầu lại một cuộc đời hoàn toàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 mới.

Nhưng đi một vòng lớn, giờ đây tôi lại phải dựa dẫm vào chính những mảnh ức đó để kiếm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 kế sinh nhai.

Cái số phận được sống lại này, dường như đang dùng một hình thức mới mẻ để tái hiện lại từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 bước chân của kiếp sống trước.

Lúc này tôi cũng không thể suy nghĩ quá nhiều được nữa, chỉ biết ra sức nắm thật chặt lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 hội ngàn vàng trước mắt:

"Xin cảm ơn Tổng giám đốc Trần, em nhất định sẽ dốc hết toàn bộ sức lực của mình để hoàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 thành công việc!"

Một hợp đồng giá trị khổng lồ đến mức ấy, vậy chỉ mất chưa đầy nửa tiếng đồng hồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đã được thương thảo xong xuôi.

Cho đến khi tôi đứng dậy chào từ biệt để bước ra ngoài, bước chân của tôi vẫn còn cảm giác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 lâng lâng như đang đi trên mây.

Trần Minh bỗng nhiên lên tiếng gọi giật tôi lại:

"Trương Duyệt."

"Hửm?"

Anh ấy vẫn đang cúi đầu lật xem tập tài liệu trên bàn, dùng một giọng điệu hờ hững như không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86chuyện hỏi:

"Em Dương Nho đang hẹn với nhau à?"

Trong phút chốc tôi bỗng rơi vào cảnh lúng túng không biết phải trả lời làm sao, đành phải gật đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 bừa một cái cho qua chuyện.

Sắc mặt của Trần Minh ngay lập tức sầm xuống một cách đầy lạnh lẽo, anh nói với tốc độ cực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 kỳ nhanh:

"Anh yêu cầu đội ngũ luật của mình phải tập trung toàn tâm toàn ý cho công việc, tuyệt đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 cấm mọi hành vi yêu đương nam nữ nảy sinh trong nội bộ tập thể.”

“Nếu như em không thể tuân thủ được điều này, anh thể tìm người khác thay thế vị trí của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 em ngay."

Thấy anh đã nói nghiêm trọng đến mức như vậy, tôi đành phải thành thật đứng ra giải thích© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 ràng:

"Xin Tổng giám đốc Trần cứ yên tâm, em Luật Dương thực chất chỉ mối quan hệ cấp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 trên cấp dưới bình thường thôi.”

“Hơn nữa hiện tại em vẫn đang người độc thân, chuyện người bạn trai tối ngày hôm qua chẳng qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 cũng chỉdo em thuận miệng nói đùa ra thôi."

Trần Minh nghe xong thì gật đầu một cái, nét mặt vẫn giữ nguyên vẻ thản nhiên, xa cách, toát lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 một phong thái cùng cao sang, quyền quý.

Tôi đang định cất bước đi ra ngoài cửa, nhưng cuối cùng vẫn không kìm lòng được quay người lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 lên tiếng nhắc nhở anh một câu:

cái đó... Tổng giám đốc Trần ơi, tập tài liệu trên tay anh đang bị cầm ngược rồi đó."

Nói dứt lời, tôi liền quay lưng bước nhanh ra ngoài, chân vừa mới bước qua cửa tay vừa khép © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 cánh cửa phòng lại thì từ bên trong phòng làm việc đã dội ra một tiếng đập đồ đầy giận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 dữ:

"Rầm..."

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Bảo Bối full, Bảo Bối online, read Bảo Bối, Đang cập nhật Bảo Bối

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 3 — Bảo Bối

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc