GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 41

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Ngày cưới đã định, đúng dịp nguyên đán.

Nhất Thế sắp làm dâu nhưng không thể kết hôn không đi làm. vẫn công tác như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngày thường, một ngày đủ tám tiếng, tuần làm năm ngày. Triệu Cát Tường Tiểu Trác Tử làm lành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xong rồi, rất hứng thú với đề tài kết hôn, thỉnh thoảng lại hỏi một số chuyện riêng tư, hại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhất Thế trả lời không đượccũng không biết nên nói thế nào, quá khó xử.

“Thẹn cái chứ, đều người đã kết hôn rồi, tớ chỉ đi thỉnh kinh thôi.” Triệu Cát Tường dựa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào xe đẩy, tay cầm bình dịch truyền, thản nhiên nói. Song Nhất Thế thật sự xấu hổ, cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy, chuyện phòng the của vợ chồng tốt nhất không nên nói.

Triệu Cát Tường thấy Nhất Thế ấp úng khó xử, cũng không hỏi tận gốc rễ nữa, sửa lại dáng đứng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đẩy xe chuẩn bị đi “tuần tra” phòng bệnh. Trước khi đi còn quay đầu lại cười hề hề “Nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thế, đợi tớ cưới xong chúng ta lại giao lưu học hỏi.”

Nhất Thế bực bội lườm“Háo sắc.”

“He he, nếm mùi ngon ngọt rồi mà.” Triệu Cát Tường tặng cho Nhất Thế một cái mi gió liền đẩy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xe đi, để Nhất Thế ngồi lại một mình trong phòng trực. Nhìn chung quanh không ai, Nhất Thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại rút quyển “Chăm sóc sức khỏe y tế” trong ngăn kéo ra đọc giết thời gian nhưng sách còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chưa lật được mấy trang, một y khoa mổ từ ngoài cửa đi vào, tay cầm một hồ© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bệnh án vội vàng đưa cho Nhất Thế “Đây bệnh nhân chuyển từ bệnh viện Hiệp Hòa đến, trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này ghi bệnh sử cụ thể. Vốn ca này do trưởng khoa Vương cầm dao mổ chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng lịch mổ của bác Vương đã dày đặc nên chuyển qua cho bác Tống, đi photo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đưa cho bác đi.”

Nhất Thế cầm lấy hồ gật đầu. Tuy vậy hơi bất ngờ, y khoa mổ sao lại bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đưa cho Tống An Thần không tự mình đưa? Còn đang buồn bực suy nghĩ, ykia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đột nhiên cúi đầu, hơi đỏ mím môi nói: “Cái đó… y Diệp, chúc mừng cô.”

“Hả?”

“Thật hâm mộ thể lấy được một người chồng như bácTống.” ta cười chua chát, gắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lấy lại tinh thần, miễn cưỡng cười cười: “Vậy tôi đi trước đây.”

Nhất Thế không hiểu, dở khóc dở cười với lời chúc mừng đó. Chẳng lẽ dữ dằn lắm hay sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 các y khác không ai dám đến gần Tống An Thần?

Lúc Nhất Thế tới phòng khám của Tống An Thần, cô hết biết nói gì. Lần đầu tiênđến phòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khám của anh, tuy biết anh ưa sạch sẽ nhưng sau khi vào phòng khám, dám khẳng định, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thuộc kiểu “chồng hiền lương”. Phòng khám của anh bố trí đúng kiểu thường thấy, cực kỳ chỉnh tề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngăn nắp. Từng chồng hồ sơ xếp cũng theo quy cách thường ngày.

Lúc này, Tống An Thần đang viết lia lịa, không ngẩng đầu lên, hỏi: “Sao em rảnh đến đây?”

Nhất Thế đi tới ngồi vào cái ghế trống đối diện anh, hai tay cầm hồ đưa cho Tống An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thần. Anh chỉ liếc qua một cái, cau mày “Không phải anh đã trả lại rồi sao? Ca mổ này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không nhận.”

Nếu Nhất Thế không nhớ lầm thì vấn đề chuyển giao này do trưởng khoa Vương mà, hơn nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 y tá khoa mổ xinh đẹp kia còn căn dặn cô, sao lại thành ca mổ do Tống An Thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyển đi?

Hơn nữa, cẩn thận quan sát thì sắc mặt Tống An Thần rất khó coi.

Nhất Thế chút khó hiểu, ràng không làm gì, sao không khí kỳ lạ vậy?

Lúc này một y bước vào, thấy y tá Diệp “bà Tống tương lai” đang ngồi, phần ngượng ngùng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhất Thế liếc mắt, không nói. Tống An Thần nhìn cô y đứngcửa chần chừ không vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Sao thế?”

Y kia bước vào, cười cười với Nhất Thế, lại nói với Tống An Thần “Bệnh nhân phòng G13 nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn gặp bác sĩ.”

Tống An Thần nhíu mày, đôi mày lưỡi mác đẹp nhíu lại,vẻ không muốn đi. Nhất Thế hơi buồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bực, với tinh thần yêu nghề của Tống An Thần, sao lại cự tuyệt yêu cầu của bệnh nhân chứ? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Không ngờ Tống An Thần lập tức cho Nhất Thế đáp án: “Đi thôi, đi cùng anh.”

Nhất Thế ngẩn ra, không hiểu cả nhìn anh. Song nét mặt Tống An Thần quá mức bình tĩnh, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cách nào đoán được suy nghĩ trong lòng anh. Sau khi Nhất Thế rầu đi theo Tống An Thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tới nơi, cuối cùng cũng biếtsao anh bất thường như thế.

Trên giường bệnh cao cấp, mặt Lâm Nhược Hàm tái nhợt, đầu tóc thưa thớt càng lộtình trạng bệnh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cô ta nhìn họ vô hồn, cười như không cười: “Tới rồi?”

Nhất Thế sửng sốt tột độ, nhìn Tống An Thần, anh nói: “Ung thư tuyến giáp.”

Lâm Nhược Hàm cười: “Anh trai Tống, mạng này của em giao cho anh đó.”

Tống An Thần cười khẽ: “Tế bào ung thư chưa phát tán, mổ sẽ tốt lên.”

Lâm Nhược Hàm gật đầu, đưa mắt nhìn Nhất Thế “Nghe nói chị Diệp làm y bệnh viện này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sau này phải làm phiền chị rồi.”

Nhất Thế cứ ngơ ngác mãi. không sao tưởng tượng được, gái ngang ngược ngày xưa sẽ có ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bệnh tật nằm trước mặt mình thế này, giọng nói như gió thoảng, dường như thể đứt hơi bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cứ lúc nào.

vẻ như Lâm Nhược Hàm cũng hiểu cảm giác của Nhất Thế, ta nhìn đi chỗ khác, ánh mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xa xăm không biết nhìn về nơi nào.

***

Sau đó, Tống An Thần giải thích, lúc cô ta vừa chuyển viện đến, ca mổ của ta do anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếp nhận. Chỉ lúc thấy anh, ta không đồng ý cho anh mổ, trong lòng anh cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 áy náy bèn nhờ trưởng khoa Vương làm. Không ngờ chuyển tới chuyển lui cuối cùng vẫn do anh làm. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93lẽ Lâm Nhược Hàm cũng biết chuyện này, lại thêm áp lực tâm nên thả lỏng hơn nhiều. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Vài ngày trước ca mổ của Lâm Nhược Hàm, mọi chuyện đều do Nhất Thế sắp xếp. Mới đầu Lâm Nhược © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hàm không thèm nói tiếng nào, mặc Nhất Thế lo liệu nhưng ánh mắt thì cứ nhìn Nhất Thế chăm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chăm. Nhất Thế ráng sức xem như không gì, làm hết bổn phận của mình.

Mãi đến tối trước ngày diễn ra ca mổ, Nhất Thế và Tống An Thần cùng trực đêm, Nhất Thế rút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kim giùm cô ta, Lâm Nhược Hàm nói: “Chị đúng gái khiến người ta hâm mộ.”

Nhất Thế ngẩng lên nhìnta.

Lâm Nhược Hàm ngước mắt, nhìn trăng tròn chiếu sáng trong đêm “Lần đầu tiên gặp anh Tống sân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bay, anh ấy theo ba đến đón tôi mẹ. Từ xa, tôi nhìn thấy một cậu con trai rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đẹp, mắt to, liếc mắt một cái dường như tim tôi tan chảy. Tôi không tin nhất kiến chung tình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 càng tự cho mình tài giỏi, gặp qua không ít người đẹp trai nhưng chỉ một cái liếc mắt ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy, tôi liền bị hoặc.”

Nhất Thế không biết nói sao, không nghĩ ngày lại được nghe chuyện của Lâm Nhược Hàm.

“Đáng tiếc lại cái thanh mai trúc mã, còn là một gái chẳng gì, không điểm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào bằng tôi nữa.” Lâm Nhược Hàm nhìn Nhất Thế, không phải chế giễu cười khổ.”

“Chẳng những vậy, lạimộtgái ngốc nghếch nữa.” Lâm Nhược Hàm đột ngột ngẩng đầu lên, nhìn trần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhà đăm đăm, nhưng từ khóe mắt ta, một giọt nước lăn xuống, nức nở: “Mỗi lần thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thiết với bạn nam khác, biết anh trai khổ sở thế nào không? Bản thân lại kiêu ngạo, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kiểu gì cũng không chịu bộc lộ ra.” Cuối cùng Lâm Nhược Hàm cười giễu cợt “Cô đến nhà Hòa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tấn học bài, tên ngốc ấy đi theo sau cô, chỉ vì muộn quá, sợ gặp chuyện. tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ biết theo sau, nhìn tên ngốc ấy, hèn mọn bảo vệ.”

“Có điều, anh Tống quả nhiên anh Tống. Giữa trưa ngày hôm sau chặn đường Hòa Tấn đánh một trận. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tôi cho là để bõ tức, ai anh ấy lại nói với Hòa Tấn, sau này phải dẫn chị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về không được ở lại quá khuya. Cho tối cũng phải đưa chị về nhà an toàn. Thế đấy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người đóý đây?” Lâm Nhược Hàm nhếch môi cười nhưng mắt lại đầy nước “Anh ấy bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vệ chị thế đấy…” Lâm Nhược Hàm ngừng một chút, cười cười tự giễu “Tôi cho rằng chỉ cần tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quật cường như chị, chọc tức anh ấy được. Nhưng tôi quá xem trọng mình rồi, bất kể tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngang ngạnh thế nào, anh ấy đều bình thản nói không sao.”

“ChỉDiệp Nhất Thế mới khiến anh ấy đổi sắc, những gái khác trong mắt anh cái© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chứ? Ánh mắt anh ấy chỉ đặt trên người Diệp Nhất Thế, bảo vệ chị thật kỹ càng.” Rốt cuộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lâm Nhược Hàm cũng quay sang nhìn Nhất Thế “Ngay cả ngày sinh nhật của tôi, tôi nghĩ mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể dẫn dắt, anh ấy sẽ chú ý đến tôi một chút, kết quả…” Mặt Lâm Nhược Hàm xám như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tro tàn, không nói nữa.

Ngực Nhất Thế nặng trĩu, hoảng hốt.

Một hồi, tất cả đều trầm mặc.

Lâm Nhược Hàm lại mở miệng “Chị nói nếu tôi quen anh Tống trước, chị cái thá gì chứ?”

“Cô định nói cứ nói thẳng đi.” Lâm Nhược Hàm gây sự,bắt đầu muốn dứt khoát.

Lâm Nhược Hàm nhún vai tỏ vẻ tội: “Nghe nói hai người sắp kết hôn, chúc mừng thôi.”

Nhất Thế rùng mình. Lâm Nhược Hàm quăng trái banh vải trong tay, thản nhiên nằm ngửa trên giường cười cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Anh Tống nói, nếu quen tôi trước, chị vẫn là chị, vẫn anh ấy muốn. Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy cần chị, hoàn toàn không phảitrách nhiệm, cũng không phải thanh mai trúc mã. Chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một do, anh ấy không tìm ra được một Diệp Nhất Thế thứ hai,gái trong tim anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy.”

“Câu đó thật sự Tống An Thần nói?” Trong ấn tượng của Nhất Thế, Tống An Thần đâu phải người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết ăn nói lãng mạn như thế.

Lâm Nhược Hàm bật cười “Quả nhiên thế.”

“…”

“Vẫn chị hiểu anh Tống nhất… nguyên văn câu của anh ấy là, Diệp Nhất Thế sinh ra để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm vợ Tống An Thần.”

Quả nhiên, vẫn cái tên tự cho nhất. Nhất Thế đen mặt, lại nhìn Lâm Nhược Hàm, cứ cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy kỳ quặc. Sao Lâm Nhược Hàm lại tốt bụng nói với nhiều vậy?

Lâm Nhược Hàm nhận thấy ánh mắt hỏi của cô, nhẹ nhàng đáp “Biểu hiện của chị mấy ngày nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khiến tôi hiểu ra rất nhiều. Chuyện năm đó, ai cũng không muốn xảy ra. Chẳng những tôi là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người bị hại, chịanh Tống cũng thế. Chẳng qua trùng hợp, hai người đều tình cảm với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhau, thuận nước đẩy thuyền mà thôi. Tôi cứ mãi canh cánh trong lòng mà tinh thần bị đả kích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghiêm trọng. Tôi luôn khó chịu với chị, xử chẳng ra sao. Vốn mấy chuyện lặt vặt đó không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cần phải do chị làm, chị cũng gánh hết. Quả thật chị chăm sóc tôi từng li từng tí, khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi không có mặt mũi nào đi so đo nhiều như vậy nữa.”

Nhất Thế cười cười “Xóa tan hiềm khích rồi?”

“Không có, tôi vẫn chưa làm được.” Lâm Nhược Hàm thở dài “Hôm nay nói nhiều như vậy, xem như bồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thường cho chị đi. Cũng không biết còn sống đi ra ngoài được không.”

“Bệnh của cô không nghiêm trọng nhưtưởng đâu.”

“Ha ha, tôi tự biết mà.”

Nhất Thế cũng không tiện nói thêm. y tá, không thể ngồi phòng bệnh mãi, bèn cười trừ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra khỏi phòng. Lâm Nhược Hàm nhìn đi, mặt tức thì trắng bệch, đau đến đổ mồ hôi lạnh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Bệnh này, cũng chỉ bản thân biết.

Trực hết một đêm tới giờ giao ca, Nhất Thế ra khỏi bệnh viện, thấy số xe năm con số 8… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mở cửa vào, chỉ thấy Tống An Thần đang hút thuốc. rút điếu thuốc nơi miệng anh ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Sau này đừng hút nữa, tự sát từ từ đấy.”

“Cai không được.” Tống An Thần cười khẽ, nhéo Nhất Thế. Khởi động xe, chuẩn bị lái, Nhất Thế lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 túm lấy tay anh, “Cai thuốc đi mà.”

Tống An Thần nhíu mày, tỏ ý quản quá nhiều.

Nhất Thế lưỡi “Bởi em cạnh anh rồi.”

Tống An Thần không nói, lặng lẽ nhìn mấy phút, sau đó lái xe, về nhà…

Vừa dừng xe trong bãi đậu xe, Tống An Thần không để Nhất Thế kịp trở tay, bổ nhào qua ghì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lấy mà hôn, hết sức hung hăng. Nhất Thế nhảy dựng lên, ú ớ mấy tiếng liền bị nụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hôn nóng cháy của anh bít mất.

Sức bùng nổ của cầm thú vĩnh viễn vượt xa người thường. Tống An Thần chínhđại diện điển hình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho cầm thú. Trên xe, anh chẳng để ý muốn trình diễn chuyện cầm thú, may Nhất Thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giữ vữngtrí, khó khăn lắm mới thở được, nói với anh “Không đượcđây.”

“Anh thấy được.”

“…”

Năm giờ sáng, phương đông còn tối om om, chính là thời gian tuyệt diệu để làm chuyện xấu, nhất là chuyện mà cầm thú ưa làm.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì?, Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì? Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì? Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì? full, Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì? online, read Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì?, Cẩm Trúc Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì?

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 41 — Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì?

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc