GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 3

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Nhất Thế và ba dọn vào một phòng trọ nhỏ ở tạm. Hai cha con chia nhau dọn dẹp một chút, Nhất Thế lấy quần áo đưa cho ông: “Ba, ba đi tắm rửa đi.”

Diệp Thiên Minh cầm tay Nhất Thế, nói giọng khẩn khoản: “Ba đã nhờ bác Tống giúp chúng ta mua lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 căn nhà cũ. Tiền thì chúng ta mượn đỡ bác Tống trước rồi ba con ta từ từ trả sau. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Con thấy thế nào?”

Nhất Thế rụt tay lại, xoay người tiếp tục dọn giường: “Ba, chúng ta còn cầnlại thành phố này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao?”

“Đương nhiêncần. Tuy nơi này chỉ thành phố nhỏ, chậm phát triển, nhưng sao ba mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quen nhau đây, Nhất Thế cũng sinh ra đây. Nếu không phải ba nhất thời hồ đồ, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ không…” Diệp Thiên Minh nhớ lại việc mình tham ô làm tan nhà nát cửa, nặng nề thở dài, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu càng cúi thấp hơn.

Nhất Thế tiến lên, vòng tay ôm ba từ đằng sau, “Chuyện trước kia ba đừng nghĩ nữa. Sáu năm nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con gái bất hiếu, không đi thăm ba. Con cứ oán trách ba, nhưng về sau con đã nghĩ thông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 suốt, ba làm như vậy cũng bệnh tình của mẹ.”

“Ừ!” Diệp Thiên Minh nghĩ đến hành vi bừa bãi trước kia, bất giác mỉm cười, “Nhất Thế , con không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn ở lại đây à?”

“Vâng! Con không muốn.” Nơi này chứa đựng nhiều kỉ niệm đau khổ, mỗi khi nhớ lại cô vẫn không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bình tâm được, “Nếu ba đã muốn ở lại đây thì ba cứ đi. Con sẽ chuyển đến thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phố B, đó thành phố phó tỉnh [1], tìm việc làm dễ hơn đây, hơn nữa ngồi xe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từ đây đến đó cũng chỉ mất hai tiếng.”

“Con không quen ai đó, tứ cố thân, như vậy được không?” Diệp Thiên Minh lo lắng hỏi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Nhất Thế vội trấn an ba: “Con quen một huynh, anh ấy luôn chiếu cố con. Cũng nhờ anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy giới thiệu mà con được vào bệnh viện anh ấy đang công tác để thực tập, nếu làm tốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn thể được nhận vào làm nhân viên chính thức.”

Diệp Thiên Minh yên lòng, vỗ vỗ bàn tay của Nhất Thế, bàn tay nhỏ trắng nõn từng được chiều chuộng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khi xưa nay đã không còn nữa, trong lòng chua xót, “Cố gắng làm, đừng để giống như ba.”

“Vâng, ba yên tâm.” Nhất Thế úp mặtlưng Diệp Thiên Minh, khẽ nhắm mắt lại, tương lai của cô, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thật sự rất mờ mịt, chỉ có thể bấu víu vào một niềm tin mù quáng.

Có thể sống, tốt rồi.

***********************

Năng lực của Tống Chính thật sự rất mạnh, không đến ba ngày, đã mua lại được nhà của Nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thế. Tống Chính cười khà khà: “Chủ nhà này thật dễ thương lượng, trả góp tiền nhà trong bảy năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng đồng ý, chưa từng thấy qua cuộc nói chuyện nào tốt đẹp như vậy.”

Diệp Thiên Minh nhìn căn nhà không thay đổi so với sáu năm trước, cũng nở nụ cười: “Người mua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhà này sao giống người sưu tầm đồ cổ quá, không sửa chữa cũng không dịch chuyển cái gì, mọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thứ vẫn y nguyên.”

Tống Chính cười nói: “Như vậy không phải rất tốt sao, giúp ông bảo quản sáu năm.”

Diệp Thiên Minh hớn hở cười. Đứng trong phòng, Nhất Thế nhìn khắp một lượt căn nhà nơi đã sống, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tại đây đã xảy ra quá nhiều chuyện, mỗi một chuyện đều khắc sâu trong lòng cô.

Tiệc sinh nhật năm đó, những hành động dở khóc dở cười kia, tuổi trẻ thanh xuân, hành vi đơn thuần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại ưa khoe khoang khi ấy, hiện tại quay đầu nhìn lại bỗng cảm giác tiếc nuối không nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nên lời. Khoảng thời gian đó, đối với những năm tháng không sầu không lo .

Mấy năm cải tạo đã biến ba thành người dễ chịu, phòng ở hầu như không tu sửa cả, ngoại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trừ thay đổi một vài đồ dùng trong nhà ra. Chỉ trong thời gian cực ngắn hai cha con đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quay lại nhà cũ, điều này hoàn toàn nằm ngoài dự tính của Nhất Thế.

Đêm đầu tiênphòng ngủ cũ, nhận được tin nhắn của Tống An Thần: “Đã ngủ chưa?”

Nhất Thế nhắn lại: “Không có, đang nằm trên giường.”

Sau đó, Tống An Thần gọi điện thoại tới. do dự bắt máy, giọng nói phần không được tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiên: “Hey!”

“Giờ gần sáng rồi, sao cậu còn chưa ngủ?” Tống An Thần chất vấn trong điện thoại. Nhất Thế chớp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắt, đầu óc nhất thời không kịp phản ứng, muốn ngủ lúc nào thì ngủ, liên quan tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh? Hơn nữa anh gọi điện đến chỉ để hỏi điều này thôi sao?

“Tôi sắp ngủ thì bị chuông báo tin nhắn đánh thức.” Nhất Thế đột nhiên sẵng giọng, có đến nửa ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không thấy Tống An Thần trả lời, mất vài giây mới nghe anh nói: “Ngủ ngon, Nhất Thế.”

Nhất Thế mấp máy môi không trả lời. không gác điện thoại, đầu bên kia cũng không, hai người không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ai lên tiếng, cứ im lặng hồi lâu. Nhất Thế hít sâu một hơi, ngắt máy, nhắm mắt lại, cuộn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình trên giường.

Không nên vọng tưởng, Nhất Thế không ngừng nhắc nhở mình. Từ sáu năm trước, cô đã biết một sự thật, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đối với Tống An Thần cô chỉ đơn thuần người bạn thanh mai trúc mã, không thể mộng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hão huyền.

Nhất Thế giúp ba sắp xếp đâu vào đó xong liền muốn đi thành phố B tìm đàn anh. Diệp Thiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Minh không yên tâm, muốn đưa đi nhưng bị từ chối.không còn nàng công chúa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được nuông chiều từ nữa, mấy năm rèn giũa đã sớm trưởng thành, xử sự cũng không như lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước. Thấy Nhất Thế điềm tĩnh như vậy, ông Diệp phần nào yên tâm, liền theo ý cô.

Nhất Thế cầm theo hành mang về từ trường học ở miền Bắc đến nhà ga, mua vé xe đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thành phố B. muốn thoát khỏi thành phố này, thoát khỏi chuyện thị phi của sáu năm trước.

huynh của Nhất Thế tên Ngôn Hành, học khoa lâm sàng, trên Nhất Thế ba khóa. Nhất Thế vào học © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 năm nhất thì anh đã lên năm tư. Hai người đồng hương, trong trường này rất ít người cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quê nên cả hai thân nhau hơn.

Ngôn Hành cực kỳ giống với ánh mặt trời, tính tình lại hòa nhã. Anh rất tốt với Nhất Thế, luôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chiếu cố cô. Tuy hai người học chuyên ngành không giống nhau nhưng Ngôn Hành biết rộng, giúp quen © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết rất nhiều cán bộ, chuẩn bị tốt cho mối quan hệ về sau.

Lúc đó Nhất Thế sống rất khép kín, cũng nhờ sư huynh tận tình chiếu cố, giúp vượt qua khoảng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thời gian u ám. Lẽ tất nhiên, Ngôn Hành biết rất nhiều chuyện của Nhất Thế, bao gồm sự tồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tại của Tống An Thần.thể thấy được, anh đối với Nhất Thế nói, không chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 huynhcòn tri kỉ của cô.

Hai người học chung chỉ được một năm. Ngôn Hành lên năm thứ năm thì trở lại thành phố B thực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tập, hiếm khitrường. Nhưng khoảng cách cũng không thể làm cho quan hệ hai người dãn ra, bọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 họ vẫn bạn tốt như cũ.

Kỳ thật Nhất Thế cũng từng nghĩ, rốt cuộc Ngôn Hành thích cô hay không? Có điều cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dám tùy tiện phỏng đoán, chỉ sợ đoán sai lại gây ra hậu quả không tốt. Thật may, khi đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không có tâm tình đi suy diễn bậy bạ. Bởitrong mấy năm cô học đại học, Ngôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hành đãbạn gái. Nhất Thế cảm thấy thật may mắn.

Vừa xuống xe, ngẩng đầu lên đã thấy một anh chàng đẹp trai mặc đồ thể thao đang đứng trước cổng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xe ra vào, đang vẫy tay cười với cô, nụ cười vẫn giống ánh mặt trời như trước, hai lúm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đồng tiền sâu hoắm hai bên má. Anh toét miệng cười để lộ hai cái răng khểnh hai bên, đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về phía cô: “Tiểu sư muội, hoan nghênh em.”

“Sao anh lại tới đây? Em đã nói em sẽ tìm anh rồi mà”. Nhất Thế hai tay xách hành lý, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vất vả đi tới.

Ngôn Hành bật cười, tự động cầm lấy hành lý trong tay cô: “Tính mang theo hành lý nặng như vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến bệnh viện tìm anh?”

“Anh bất mãn à!” Nhất Thế nửa trêu ghẹo nửa làm nũng, chọc Ngôn Hành cười ha ha: “Làm sao dám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ghét bỏ tiểu muội nổi danh trái ớt nhỏ được chứ?”

Nhất Thế cười cười, đi đến chỗ Ngôn Hành đậu xe, thấy tay anh nhấn một cái, chiếc xe trước mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phát ra tiếng “tít”. một chiếc Audi Q7, Nhất Thế bị dọa hết hồn, ngẩn người ra “Sư huynh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giàu lắm à? Dám mua chiếc xe cả trăm vạn.”

Ngôn Hành cười cười, đặt hành lý của vào sau xe, mở cửa ngồi vào ghế lái, khởi động xe, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dừng lại cạnh Nhất Thế: “Mau lên đi.”

Nhất Thế nghe lời leo lên. vừa lên xe, Ngôn Hành nói: “Xe này ba anh mua cho.”

Quả nhiên. Nhất Thế đã sớm đoán được. Nơi này tập tục, chờ con trai việc làm rồi, những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhà điều kiện kinh tế sẽ mua nhà mua xe cho con, mục đích cưới con dâu. Chiếc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xe Ngôn Hành đang lái trị giá hơn một triệu tệ, như vậy nhà chắc hẳn phải khá giả. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhất Thế cười hỏi: “Sư huynh tính khi nào thì kết hôn với chị dâu?”

Ngôn Hành sửng sốt, kế đó thoải mái cười to: “Anh ngay cả bạn gái cũng không có, kết hôn kiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gì?”

“Hả!? Anh chia tay chị dâu rồi?” Nhất Thế lắp bắp kinh hãi hỏi.

Ngôn Hành khởi động xe, nhấn ga. Đợi khi xe chạy bon bon trên đường, Ngôn Hành nghiêng đầu, cười cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn Nhất Thế: “Cô ngốc, khi đó anh tiện miệng nói đại, em cũng tin sao. Em biết, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 huynh đây yêu cầu rất cao, tìm được người hợp ý không dễ chút nào.”

Nhất Thế chớp mắt, dở khóc dở cười. Chuyện này mà cũng nói giỡn?

Ngôn Hành nhìn thấy bộ dạng “ngu ngốc” của Nhất Thế, xấu hổ cười: “Nhất Thế, em bạn trai chưa?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Nhất Thế trợn mắt liếc anh: “Chuyện của em anh đều biết cả, không cần em phải nói lại lần nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chứ!”

“Còn chờ anh chàng trúc kia của em sao?”

Nhất Thế không trả lời, dời tầm mắt đi chỗ khác, quay đầu nhìn thành phố B phồn hoa qua cửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xe. Thật đúng thành phố phó tỉnh, nhà cao chọc trời, như những dãy núi đột ngột từ dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đất chui lên, hết dãy này đến dãy khác.

“Anh được điều đến bệnh viện số 3 của thành phố B này.” Ngôn Hành hỏi: “Em ý kiến gì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không nếu cũng được điều tới bệnh viện đó?”

“Em thật sự thể tới đó?”

“Phải nói số em may mắn! Bệnh viện số 3 đang tu sửa toàn diện, cần rất nhiều bác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 y tá, bây giờ đang đăng tuyển khắp nơi. Bọn họ nhìn yếu lịch của em xong lập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tức đồng ý nhận em vào.” Ngôn Hành nháy mắt phóng điện với cô: “Còn do bản thân anh hấp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dẫn nữa.”

“Đồ tự phụ!” Nhất Thế đùa bỡn cười, làm bộ hờn dỗi. không nghĩ chuyện tìm việc làm có thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thuận lợi như vậy, lẽ ông trời giúp cô. Lòng nhất thời thả lỏng.

Ngôn Hành dừng xe trong một khu dân nhỏ. Hai người xuống xe, Ngôn Hành vừa đi vừa nói: “Phòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này trả tiền thuê theo năm, anh trả trước giùm em năm đầu. Về sau nếu muốn tiếp thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 em tự thanh toán.”

Nhất Thế chắp tay trước ngực cảm ơn anh: “Sư huynh đại nhân quả vạn năng.”

Ngôn Hành theo thói quen xoa đầu cô, “Em đó…”

Nhất Thế cười ha ha, trông cực kỳ ngốc nghếch. Đáy mắt Ngôn Hành toát ra một tia ôn nhu. Anh chỉ muốn đối xử tốt với cô. Ngày đón tiếp tân sinh viên đại học, anh đứng trước cổng trường, nhìn thấy cô một thân gầy yếu xách một đống hành lý nặng chịch. Thời khắc ấy, anh đã nghĩ phải tốt với cô, hy vọng cô có thể sống vui vẻ. Mong muốn này luôn thường trực trong đầu, đến nỗi anh quên mất nói cho cùng, anh chỉ là sư huynh của cô mà thôi.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì?, Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì? Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì? Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì? full, Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì? online, read Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì?, Cẩm Trúc Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì?

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 3 — Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì?

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc