GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 379: Nàng sống ta sống

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Edit : Nại Nại

___

Khi Thẩm Thiên Lị tỉnh lại, đã vài ngày sau.

"Thẩm ca ca." Ôn Huyên kinh hỉ gọi một tiếng.

"Huyên Huyên?" Thẩm Thiên Lị đỡ trán, đầu chút mang, cònchút đau.

Đôi mắt Ôn Huyên sáng lấp lánh, lộ ra vui sướng vui mừng, Thẩm ca ca thật sự khôi phục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 rồi.

Nhớ lại một màn cuối cùng kia, tim Ôn Huyên còn đập nhanh liên tục.

Thẩm Thiên Lị đã sớm lập ra khế ước với vong hồn binh của Ma giới, bọn họ giúp hắn hoàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 thành trận pháp kia, Thẩm Thiên Lị phải dùng mạng đi phá giải phong ấn của vong hồn binh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14

Nếu không phải thời điểm cuối cùngVu Haon nương ra tay, Nam Chi và Thẩm ca ca © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 lẽ đều phải chết...

Không, lẽ tất cả mọi người bọn họ đều phải chết.

Vong hồn binh xuất thế, đó mới tận thế chân chính.

Nhớ đến Nam Chi, Ôn Huyên lại không khỏi đau lòng, nàng vẫn luôn cảm thấy Nam Chi liên lụy Thẩm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 ca ca.

Nhưng không ngờ, cuối cùng là Nam Chi cứu Thẩm ca ca.

"Huyên Huyên, tẩu tử của muội đâu?" Thẩm Thiên Lị xoa nguyệt Thái Dương ngồi dậy, ngoài miệng thông thuận mà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 hỏi.

Nhưng hỏi xong hắn lại cảm thấy chút không đúng.

Không đúng chỗ nào lại không nói nên lời.

Chẳng lẽ lần này sinh bệnh, nên hồ đồ?

"Tẩu tử?" Ôn Huyên nghi hoặc, tẩu tử của nàng đâu ra?

"Sao vậy? Xảy ra chuyện sao?" Thẩm Thiên Lị lập tức khẩn trương: "Lúc ta sinh bệnh, đã xảy ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 chuyện gì?"

Sinh bệnh?

Ách... nghi hoặc trong lòng Ôn Huyên càng nặng, Thẩm ca ca mất trí nhớ sao?

Không đúng, mất trí nhớ thì tại sao còn nhớmình?

"Huyên Huyên, nói chuyện đi?" Thẩm Thiên Lị bắt lấy tay Ôn Huyên, đầy mặt vội vàng lo lắng.

Ôn Huyên: "..." Nàng nên nói cái bây giờ? Nàng cũng không biết Thẩm ca ca đang nói cái gì. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14

"Kẽo kẹt~" Cửa phòng được người ta mở ra, một bóng người đi đến.

Đôi mắt Thẩm Thiên Lị lập tức sáng ngời, xoay người đi xuống giường, vài bước vội vàng đến trước mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 người tới: "Sương Nhi, nàng không sao chứ?"

La Sương sửng sốt, tình huống đây?

Nàng nghiêng đầu nhìn Ôn Huyên.

Ôn Huyên phía sau lắc đầu, nàng cũng không biết sao lại thế này.

Chờ hai người không thể hiểu được trấn an Thẩm Thiên Lị xong, hai người mới cùng nhau ra khỏi phòng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14

"Sao lại thế này?" Mặt La Sương tràn đầy nghi hoặc, ở Ma giới, tuy Ma tộc gọi nàng phu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 nhân, nhưng bọn họ không tổ chức lễ thành thân chính thức, cũng không tình cảm phu thê © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 thật lòng.

Bây giờ Thẩm Thiên Lị đột nhiên gọi mìnhSương Nhi, còn biểu hiện thân mật như vậy, La Sương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 cũng bị dọa đến.

Hai vị muội muội mắt to trừng mắt nhỏ, hoàn toàn không hiểu tình huống ra sao.

Chẳng lẽ thay đổi máu, cũng thay đổi luôn cả ký ức?

La Sương đột nhiên nhíu mày: "Nam Chi nương nói với thiếu nữ kia mấy câu... ta cách quá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 xa không nghe thấy, thể quan hệ với nàng ta hay không?"

"Ngươi nói Vu Hoan nương?"

"Hình như bọn họ gọi nàng như vậy."

Ôn Huyên nhìn cửa phòng phía sau, lại nhìn La Sương, trong đầu hiện lên một ý nghĩ không thực tế. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14

Nhưng cái ý nghĩ không thực tế kia lại cách duy nhất giải thích thông suốt mọi chuyện.

Lời cuối cùng Nam Chi nói với Vu Hoannương xin Vu Hoan cô nương bóp méo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 ức của Thẩm ca ca...

____

Quý Bạch còn nơilúc trước tách khỏi Nam Chi, nhìn thấy Vu Hoan Dung Chiêu quay về, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 hắn tựa như cũng không có chút ngạc nhiên nào.

"Ha, tuy Nam Chi bảo ta mai táng nàng tathôn trang nàng ta sinh ra, nhưng ta lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 đưa nàng ta cho ngươi, không cần cảm ơn ta!"

Vu Hoan đưa một cái hộp nhỏ cho Quý Bạch.

Nam Chi căn bản không lại thân thể, đâytrang sức Vu Hoan tùy tiện nhặt trên đường.

trấn an Quý Bạch bị đau lòng này, nàng cũng đã cố hết sức.

Thần sắc Quý Bạch bình tĩnh nhận lấy: "Nàng ấynói không?"

"À... Quá dài nên ta nhớ không rõ, nói cho ngươi mấy ý đại khái vậy. Ý của Nam Chi© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 bảo ngươi tìm một nương tốt, nhất định phải hạnh phúc, thật tình thì ta cảm thấy đây© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 điều nhảm nhí, chota chết đi nữa,Dung Chiêu hắn dám đi tìm người mới, ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 chết rồi cũng thể sống lại."

Quý Bạch liếc mắt nhìn Vu Hoan một cái, xoay người đi mất.

"Ê..."

Dung Chiêu nhanh chóng giữ chặt Vu Hoan, người ta hiện tại rất đau lòng, nàng đừng đi ức hiếp người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 ta nữa.

Nam Chi đã chết, cửa vào Ma giới lại một lần nữa phong ấn.

Không ai biết cửa Ma giới phong ấn như thế nào, nhưng nguy hiểm đã được giải trừ, những người này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 đương nhiên không rối rắm chuyện đó.

"Thẩm Thiên Lị chắc tỉnh lại rồi." Vu Hoan nhìn nơi xa, chút phiền muộn: "Nam Chi phải ngốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 hay không?"

"Cái thứ gọi là tình cảm này, đừng dùng tiêu chuẩn của bản thân để đánh giá người khác." Dung Chiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 thấp giọng nói.

Vu Hoan ôm lấy cổ Dung Chiêu: "Ta chỉ một tiêu chuẩn, sống chết chỉ có thể của ta." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14

"Được."

____

Quý Bạch mang theo hộp nhỏ về thôn trang rách nát kia.

Ngoại trừ dấu vết của người đi ra, thì rất nhiều phòng ốc cũng bị phá hủy.

Duy nhất không thay đổi chính oán khí ở dây, vẫn nồng đạm như cũ.

Quý Bạch đi đến cửa phònglúc trước Nam Chi dập đầu kia, ở bên ngoài đứng trong chốc lát, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 mới đẩy cửa ra đi vào.

Cửa phòngnát liền gãy, rối tinh rối rớt trên mặt đất, tro bụi bay tứ tán.

Quý Bạch dọn sạch một chỗ, đặt hộp nhỏ lên.

Từ một khắc Nam Chi rời đi kia, hắn liền biết, Nam Chi sẽ không trở lại nữa.

Sẽ không sống sót trở về.

Không sao, về sau hắn vẫn bồi nàng như cũ.

Ban đêm thôn trang lạnh hơn bất cứ cái lạnh ban đêm nào hắn từng trải qua,lẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 Nam Chi không còn nữa!

Quý Bạch nghĩ như thế, dọn sạch sẽ nhà cửa qua một lần.

Ngày hôm sau lại dọn sạch sẽ thêm một lần nữa, bộ dáng như muốn ở lại đây.

Trong thôn vờn quanh những oán khí đó, tựa như cũng không bài xích hắn, hắn đi đến đâu những oán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 khi đó sẽ tụ tập đi theo hắn.

"Các người cũng nhớ Nam Chi sao?" Quý Bạch lẩm bẩm tự nói.

Oán khí kích động một trận, tập hợp lại thành một chữ "nhớ".

Quý Bạch cười cười, trong mắtánh sáng hiện lên: "Nhanh thôi."

Mỗi ngày Quý Bạch đều làm những chuyện khác nhau, nấu cơm, thắt châu chấu, vẽ tranh trên đất, ngâm thơ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14

Tựa như muốn làm hết một lượt những chuyện trên thế giới này.

Ngày thứ chín, Quý Bạch ôm hộp nhỏ dạo qua một thôn trang.

Hắn đi rất chậm, những oán khí đó vòng quanh hắn, không ngừng bay múa.

Ngày thứ mười, Quý Bạch mở hộp nhỏ ra.

Trong hộp nhỏ là bình thường bụi bặm, sao hắn không biết cho được.

Hắn duỗi tay phủi phủi, lấy ra một thứ, đó một cây trâm,hắn đưa cho Nam Chi...

Bởi sợ Nam Chi dùng cây trâm làm tổn thương bản thân nên hắn cố ý cây trâm© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 cùng bóng loáng.

Từ trước đến nay hắn chưa từng thấy nàng đeo lên, hắn cho rằng nàng đã sớm ném đi, không ngờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 nàng vẫn luôn mang theo.

Trên mặt có chút tái nhợt của Quý Bạch lộ ra ý cười, đầu ngón tay nhẹ nhàng cọ xát cây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 trâm, ánh mắt dịu dàng, thoáng như nhìn người mình cùng yêu thương.

Thật lâu sau, Quý Bạch nắm chặt cây trâm trong tay, xoay người đi đến bên giường nằm xuống.

Đôi tay cầm cây trâm đặt trên ngực, chậm rãi nhắm mắt lại chặn ánh mắt dịu dàng kia.

Trong nháy mắt hắn nhắm mắt, oán khí ngoài phòng đột nhiên lớn mạnh, bao vây căn phòng này.

"Nam Chi, ta đến bồi nàng."

Nam Chi, nàng sống ta sống, nàng chết ta liền cùng nàng chết.

Sống chết đều tùy nàng.

Đây là lời hứa ta cho nàng.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 2, Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 2 Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 2 Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 2 Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 2 Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 2 Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 2 full, Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 2 online, read Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 2, Mặc Linh Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 2

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 379 — Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 2

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc