GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 371: Nơi Nam Chi sinh ra

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Edit : Nại Nại

(Cảnh báo: nào chưa đến tuổi vị thành niên mời lướt qua chương này)

_____

Núi non bỏ hoang, dây đằng phủ kín cả thôn trang, chỉ thể hồ nhìn thấy các căn nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 xập xệ.

Đâythôn trang Nam Chi sinh ra.

Nam Chi đứng cửa thôn, hít sâu một hơi mới đi vào.

Đi mỗi một bước, sắc mặt nàng liền khó coi thêm vài phần.

ức nhiều năm bị phủ đầy bụi, ngay lúc này chỉ sau một giây liền thức tỉnh, những lúc cưỡi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 ngựa ngắm đèn hiện mồn một trong đầu nàng.

Cùng bạn chơi đùa ầm ĩ, ánh mắt từ ái của trưởng bối.

Nàng đã trở lại...

Thôn trang nằm trong một khe núi, phía sau là hai ngọn núi nối tiếp nhau.

Vu Hoan vừa bước vào cửa thôn, ngay lập tức cảm giác được một cổ âm khí rét căm căm xông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 thẳng vào trong xương tủy.

Tuy thôn trang nhiều năm chưa từng người, nhưngánh mặt trời đây sung túc, không nên sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 không cái loại cảm giác này.

Vậy chỉ một loại khả năng...

Ở đây oán khí.

Bởingười của thôn trang bị chết không cam lòng, cho nên hình thành oán khí cũng cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 khả năng.

Vu Hoan đi nhanh thêm vài bước, sóng vai với Nam Chi đi về phía trước: "Cẩn thận chút."

Nam Chi cười cười: "Ở đây là quê hương của ta, bọn họ sẽ không tổn thương ta."

"Lúc trước bởi ngươi bọn họ mới chết, cẩn thận một chút vẫn hơn." Oán khí khônghình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 thái, ngoại trừ có thể cảm giác được hàn khí âm trầm thì cũng không còn cảm giác được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 khác.

Vẻ mặt Nam Chi tối sầm lại, gật gật đầu, tốc độ chậm lại một chút.

Vu Hoan phát hiện Nam Chi thay đổi, biết bản thân nói sai, nhưng nói đều đã nói nàng cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 thể nào thu hồi lại được.

Nàng Nam Chi điphía trước, Dung Chiêu dừng phía sau, hắn nhìn về phía cửa thôn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 đó trống không nhưng khiến người taloại cảm giác không được thoải mái.

Phòng ốc thôn trang trước kia bản đều bị dây đằng quấn quanh, cho nên Nam Chi cũng chỉ© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 thể ở nhà của mình trước kia.

đây là nhà nàng,cha mẹ nàng ở, nàng còn nhớ rất lúc ấy cha mẹ nàng chết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 cửa kia.

Bọn họ nỗi lực muốn dùng thể chắn trước cửa phòng, muốn bảo vệ nàng...

"Linh Nhi..." Âm thanh mờ mịt, lại mang theo một tia thương tiếc.

Linh Nhi...

Đâytên của cha mẹ nàng đặt cho nàng, bởi nàng sinh ra đặc biệt, cho nên lấy chữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 "Linh" này.

Bao lâu rồi mới nghe thấy cái tên này...

"Linh Nhi... con đã trở lại..."

"Nam Chi? Nam Chi..."

Đồng tử chút thất thần của Nam Chi lập tức thanh tỉnh lại.

Vu Hoan thu hồi tay: "Oán khí đây rất nặng, tự ngươi cẩn thận một chút."

Nàng và Dung Chiêu chống cự những oán khí này hoàn toàn không thành vấn đề, nhưng Nam Chi lại không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 giống vậy.

Nàng ta vốn là người ở đây, lạihung thủ gián tiếp giết bọn họ, khả năng bị oán khí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 hoặc rất lớn.

"Ta muốn một mình một lát." Nam Chi nhẹ giọng nói.

Vu Hoan nhìn nhìn bốn phía: "Có gọi ta."

Nam Chi gật đầu đồng ý, chờ sau khi Vu Hoan đi ra xa, hai chân Nam Chi khuỵu lại trực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 tiếp quỳ xuống.

"Cha, mẹ, con xin lỗi, Linh Nhi bất hiếu. Nếu năm đó không phải con, cha mẹ đều không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 chết thảm, tội của con, con tự mình đi chuộc, mong mọi người yên giấc ngàn thu."

"Các vị phụ lão hương thân, liên lụy mọi người cũng không phải mong muốn của con. Không cầu mong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 xa xôi mọi người có thể đồng tình với con, chỉ hy vọng mọi người có thể an giấc ngàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 thu, sớm ngày đầu thai."

Nam Chi dập đầu liên tiếp ba cái, quỳ một lát mới đứng dậy.

Nam Chi lắc lắc đầu, đi đến trước mặt Vu Hoan: "Đi thôi, chúng ta đi lên núi."

Vu Hoan gật gật đầu, những oán khí đó cũng không biến mất, chứng minh vừa rồi Nam Chi làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 đều không bất cứ tác dụng gì.

Đường lên núi không dễ đi, núi hoang này nhiều năm không người đặt chân, đi lên đương nhiên khá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 lao lực.

___

nơi xa thôn trang hơn một chút,một đám người mênh mông cuồn cuộn đi về phía thôn trang. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14

Người dẫn đầu không phải là ai khác, đúng Sở Vân Cẩm.

bên người Sở Vân Cẩm còn Nam Cung Triệt đi theo.

"Phía trước là tới rồi, mọi người kiên trì một chút." Sở Vân Câm thấy mọi người đều xuất hiện mệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 mỏi, không khỏi lên tiếng động viên.

"Sở nương, nương yên tâm dẫn đường đi, bọn ta còn chịu đựng được."

"Đúng đúng, Sở cô nương là một vị cô nương còn thể đi, bọn lão già như bọn ta sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 lại không được."

Trên mặt Sở Vân Cẩm treo nụ cười nhạt dịu dàng, khiến những người đó nhìn đến đôi mắt đều đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 si mê.

Mỹ nhân như vậy, trên đại lục vô cùng khó gặp.

Quan trọng nhất chính thân phận của vị này còn không phải dạng vừa.

"Hừ." Nam Cung Triệt đạo ôm Sở Vân Cẩm vào trong lòng, nhảy lên mấy cái bay xuống nơi xa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 xa phía trước.

Nữ nhân của hắn vậy những tiện dân kia cũng dám ước, thật chán sống.

"Nam Cung Triệt, ngươi làm gì?" Sở Vân Cẩm tức giận nhìn Nam Cung Triệt.

Bọn họ còn tác dụng đấy.

Nam Cung Triệt nắm lấy cằm Sở Vân Cẩm, trong đôi mắt tràn đầy sương mù: "Sở Vân Cẩm, nhớ kỹ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 nàng chỉthể nữ nhân của Nam Cung Triệt ta, nếu nàng còn dám cười với bọn họ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 ta sẽ giết chết bọn họ."

"Kẻ điên." Sở Vân Cẩm hất cằm tránh khỏi Nam Cung Triệt.

"Kẻ điên?" Nam Cung Triệt bắt lấy cánh tay Sở Vân Cẩm, trên người lưu chuyển hơi thở nguy hiểm: "Đừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 quên, mạng của nàng do ai cứu."

Sở Vân Cẩm nghẹn lời, Nam Cung Triệt đột nhiên đè ép cưỡng bách hôn Sở Vân Cẩm.

Sở Vân Cẩm cũng không phản kháng, tùy ý hành vi phát tiết của Nam Cung Triệt, trong lòng lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 cùng nghẹn khuất.

Người nam nhân này... nàng ta còn cần hắn.

Cũng may dáng dấp của hắn cũng không kém, nàng ta cũng không thiệt.

Nghĩ như vậy, Sở Vân Cẩm cũng dễ chịu hơn nhiều.

Hai người đứng ở nơi tương đối cao, Nam Cung Triệt lại lập kết giới, cho nên những người phía dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 chỉ thấy hai người bọn họ ôm nhau đứng ở chỗ cao cũng không biết bọn họ đang làm cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 gì.

Chờ bọn họ đến gần, hai người đã kết thúc.

Dục vọng trong mắt Nam Cung Triệt nồng đậm, cánh môi nhẹ nhàng cọ sát lên cổ Sở Vân Cẩm: "Cẩm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 Nhi, ta muốn."

Sở Vân Cẩm thầm mắng một tiếng: "Ở đây nhiều người như vậy..."

Nam Cung Triệt nhìn thoáng qua những người phía dưới, đã không ít người đến gần ngửa đầu nhìn lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 trên, lập tức hắn mất đi hứng thú.

Thu kết giới, Nam Cung Triệt ôm Sở Vân Cẩmphía xa xa dẫn đường, người còn lại phía sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 đuổi theo mệt như chó.

Buổi tối, nhóm người này mới đến cửa thôn.

Vừa đến cửa thôn, Sở Vân Cẩm mới vừa nói nghỉ ngơi chỉnh đốn một chút, đã bị Nam Cung Triệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 ôm nàng ta biến mất trong tầm mắt mọi người.

Sau khi cách được một khoảng cách với những người đó, Nam Cung Triệt mới dừng lại, ngay cả chuẩn bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 đều không có, linh lực vừa chấn động y phục trên người Sở Vân Cẩm liền hóa thành bột mịn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14

Cả người Sở Vân Cẩm run run, đây thật lạnh...

"Nam Cung Triệt... ưm... ưm..." Sở Vân Cẩm bị Nam Cung Triệt ấn lên giường mềm hắn mới vừa lấy ra, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 thân thể cao lớn liền theo đó đè lên.

Đây không phải lần đầu tiên của Sở Vân Cẩm Nam Cung Triệt, khi còn Thiên Y Cốc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 bệnh của nàng ta vừa mới khá lên đã bị Nam Cung Triệt ngủ.

Sở Vân Cẩm chút sợ Nam Cung Triệt, trên giường, người nam nhân này vẫn đạo như thế. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14

Thậm chí còn có khuynh hướng ngược đãi.

Mỗi lần làm với hắn, nàng ta đều cảm giác bản thân dạo một vòng qua cái chết.

Bởi vì ở đây sẽ khả năng người xuất hiện, Sở Vân Cẩm cũng không dám kêu lên tiếng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 chỉ thể kiềm nén hừ hừ.

Nhưng dáng vẻ đó càng kích thích đến Nam Cung Triệt, động tác còn thô bạo hơn lúc trước.

"Cẩm Nhi, nàng chỉ thể của ta, ưm... kêu tên ta..."

"Triệt..."

"Kêu lớn tiếng một chút. Hửm? Không gọi? Vậy ta liền lui ra..." Nam Cung Triệt cong mình, làm bộ muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 đứng dậy.

Sở Vân Cẩm bây giờ đã bị Nam Cung Triệt châm ngòi ra dục vọng, trong thể trống trải, khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 nàng ta bất mãn hừ hừ.

"Triệt... cho ta..."

Yết hầu Nam Cung Triết vừa động, lại lần nữa đè ép xuống.

Âm thanh kiềm nén chịu đựng ở trong đêm đen vẻ phá lệ chói tai.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 2, Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 2 Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 2 Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 2 Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 2 Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 2 Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 2 full, Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 2 online, read Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 2, Mặc Linh Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 2

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 371 — Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 2

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc