GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 48

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Vừa nghĩ đến vấn đề tiền nong, Đàm Duy đã chút nhụt chí bởi anh thực sự không nghĩ ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi đâu mượn được nhiều tiền như thế. Lương của anh không cao, bổng lộc cũng không nhiều, Tiểu Băng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm bảo hiểm lại chưa được bao nhiêu thời gian, hơn nữa còn thường xuyên ứng tiền giúp người ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mua bảo hiểm, cũng gần bằng số định mức rồi, thế nên số tiền thực sự dôi ra cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được bao nhiêu. Chi phí sinh hoạt ở thành phố A khá cao, lại thêm việc hai người kết hôn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mua nhà, đi du lịch, giúp Tiểu Khiêm xuất ngoại v.v... đã tiêu hết không ít rồi, thế nên tiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiết kiệm của họ chẳng thấm tháp gì với con số hai trăm nghìn kia.

 

Anh biết ba mẹ anh cũng không có nhiều tiền tiết kiệm, sức khỏe mẹ anh không tốt, từ lâu đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ở nhà dưỡng bệnh, chỉ trông chờ vào tiền lương của ba anh, bao nhiêu năm nay nào thì mua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhà, rồi hai đứa con kết hôn, khám bệnh cho mẹ... cũng chẳng tiết kiệm được bao nhiêu tiền. Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thật không nỡ khiến ba mẹ chẳng còn gì, không đến mức bất đắc thì anh sẽ không mượn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiền ba mẹ mình.

 

Bên ba mẹ vợ anh chắc cũng khôngnhiều tiền tiết kiệm, bởi em trai của Tiểu Băng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tiểu Khiêm xuất ngoại đã tiêu tốn không ít tiền. Tiểu Khiêm năm thứ nhất không đạt được học bổng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hoàn toàntự túc, tiêu hết sạch số tiền tiết kiệm của ba mẹ vợ anh, anh Tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Băng cũng gửi vào đó không biết bao nhiêu tiền, may đến năm thứ hai Tiểu Khiêm có học © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bổng, nếu không thì chỉ còn nước thôi học về nước. Nhưng tiền học bổng của Tiểu Khiêm cũng chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vừa đủ dùng, không còn để gửi về nhà, Đàm Duy cũng chưa từng hy vọng Tiểu Khiêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trả lại số tiền đó cho họ, lúc đưa tiền cho Tiểu Khiêm cũng không nói“cho mượn” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ“hỗ trợ” Tiểu Khiêm đi du học.

 

Anh nghĩ một hồi vẫn không nghĩ ra ai thể cho anh mượn số tiền đó. Cho anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể mượn được số tiền này thì cũng không biết đến đời nào mới trả được. Nhân dân tệ mất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giá nhanh như vậy, ai đồng ý cho họ mượn tiền chứ? Mười, hai mươi năm sau mới trả? Vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chẳng phải nhận về một đống giấy lộn sao?

 

Anh cảm thấy hiện tại, hy vọng duy nhấtcông việc hậu tiến sĩ kia, không thì là thôi việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra ngoài làm. Mặc lương cả năm của công việc hậu tiến bốn mươi nghìn đô nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh cũng không thể vừa đi đã cầm được bốn mươi nghìn đô trong tay, cũng phải kiếm từng tháng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một, nếu tiền thuế quá cao hoặc chi phí sinh hoạt quá cao thì cũng chẳng để ra được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bao nhiêu tiền. Hơn nữa, bệnh tình của Tiểu Băng đã thành ra thế này, anh làm sao thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bỏ ở lại để chạy đi Mỹ làm việc? Xem ra hy vọng cuối cùng vẫn chị Diệp, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nếu chị Diệp giới thiệu giúp anh một công việc, vậy thì anh vừa thể kiếm được tiền, vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể chăm sóc cho Tiểu Băng.

 

Anh nghĩ như vậy, bỗng cảm thấy trong lòng chùng xuống. Lúc anh vừa đến phòng 401 thăm Tiểu Băng, tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tiểu Băng chết rồi, sợ đến đầu ócmuội, nhưng bây giờ đã trải qua cảm giác sợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hãi đó, thấy giống như một câu nói: “Con chim se sẻ dưới mái hiên nhà, sợ hãi mãi rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng trở nên can đảm.”

 

Anh biết Tiểu Băng người sợ tiêu tiền nhất, nếu biết bệnh của mình phải tốn nhiều tiền như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy thì chắc chắn sẽ sầu não hơn ai hết. Anh chỉ muốn nhanh chóng gặp Tiểu Băng, nói cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93biết ý định ra ngoài làm, giúp vững tâm hơn một chút. Anh đợi ở cửa phòng 401 © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến tận lúc trời sắp tối mới thấy một người mặc áo blouse trắng đưa Tiểu Băng ra.

 

Tiểu Băng nhìn thấy anh, câu đầu tiênhỏi: “Cả ngày nay anh chạy đi đâu vậy? Thẩm tách máu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cần người nhà tên mà không tìm thấy anh... Nếu không phải người nhà bác Tiêu hộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì em chỉ thể đây chờ chết...”

 

Anh vội giải thích: “Anh về nhà lấy tiền.”

 

“Lấy tiền mất cả buổi chiều à?”

 

“Trong nhà không nhiều tiền mặt như thế, anh phải chạy ra ngân hàng rút tiền.”

 

“Rút tiền mất một buổi chiều à?”

 

“Rút tiền xong anh chạy đến đây ngay, nhưng họ không cho anh vào, anhngoài cửa sổ nhìn thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 em, nhưng em

 

thể không biết...”

 

Cơn tức của Tiểu Băng dường như dịu lại đôi chút. “Em còn tưởng anh... chạy đi đâu đó làm chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xấu rồi...”

 

“Làm chuyện xấuchứ? Đứng đợi đây suốt, anh cũng sắp sốt ruột chết rồi.”

 

Tiểu Băng trách móc: “Đồ ngốc, em bệnh viện được rồi, sao anh phải đây làm chứ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bốn, năm tiếng đồng hồ đấy, đứng lâu thế đau chân không?”

 

“Không đau. Em... còn bị tức ngực không? Đầu còn đau nữa không?”

 

“Đỡ hơn nhiều rồi.”

 

Phòng bệnh của Tiểu Băng rất nhỏ, chỉ đặt hai giường bệnh, bây giờ chỉ có mìnhấy nằm. Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vừa đến được một lúc thì một nữ báctrung niên đi vào, giới thiệu mình họ Tào, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93bác sĩ điều trị chính của Tiểu Băng. Bác Tào kiểm tra qua tình trạng của Tiểu Băng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 căn dặn một số điều cần lưu ý rồi hỏi: “Sao hai người lại quen biết bác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tiêu?”

 

Anh đang định nói thông qua chị Diệp mới quen biết được, liền nghe thấy Tiểu Băng trả lời: “Chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi gặp nhà thư Tạ...”

 

Bác Tào hỏi: “Bí thư Tạ nào? Là thư Tạ - thư Đảng bộ thành phố à?” Thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tiểu Băng gật đầu, bácTào liền hỏi đến cùng, rằng tại sao họ lại quen biết Bí thư © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tạ.

 

Tiểu Băng nói: “Con gái thư Tạ là học sinh của mẹ tôi, lại là đồng nghiệp của chồng tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nên hai nhà chúng tôi rất gần gũi.”

 

Đàm Duy cảm thấy rất không thoải mái, những lời nói dối của Tiểu Băng làm anh toát mồ hôi hột. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nếu bác sĩ Tào nói với bác Tiêu chuyện này thì có phải lộ rồi không? Anh vừa nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy đã thấy bác Tiêu bước vào phòng, chỉ sợ bác Tào lại hỏi anh ta làm sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quen với thư Tạ, may bác Tào không hỏi, chỉ nói đùa với bác Tiêu vài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 câu rồi rời khỏi phòng bệnh.

 

Bác sĩ Tiêu hỏi thăm Tiểu Băng cảm thấy thế nào, sau đó nói: “Cô chỗ tôi, bảo đảm không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vấn đề gì.”

 

Đàm Duy lại gần chào hỏi bác Tiêu: “Bác Tiêu, thật sự cảm ơn anh, hôm nay đã vất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vả cho anh rồi.”

 

Nhưng anh ta không nghe anh nịnh nọt, còn dạy bảo anh một trận, nói anh đọc nhiều sách đến đần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cả người, vợ mình cũng không biết chăm sóc, sau đó quay sang nói với Tiểu Băng: “Tôi đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ăn cơm đã, giữ lại danh thiếp của tôi, việc gì thì trực tiếp gọi điện thoại cho tôi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đừng làm phiền chị Diệp nữa...”

 

Bác Tiêu đi rồi, Đàm Duy cầm danh thiếp lên xem, thì ra tên của bác Tiêu hoàn toàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không phải“Tiêu Minh Lương” “Tiêu Phi”, bên dưới tên còn ghi hàng loạt các chức vụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của bệnh viện, thành phố, tỉnh, toàn quốc, hiệp hội, tổ chức nào đó... Xem chừng bọn họ quả thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắt không nhìn thấy Thái Sơn, lại nghĩ bác Tiêu giang hồ lừa bịp.

 

Lúc chỉ còn lại hai người, tâm trạng của Tiểu Băng rất tệ, chỉ thấy nhíu mày, cũng chẳng thèm nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện. Anh lo lắng, hỏi: “Có phải em thấy khó chịu không? cần gọi bác Tào hay... bác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tiêu không?”

 

“Không cần.” Tiểu Băng nhăn mày nhăn mặt, nói: “Em hỏi người cùng làm thẩm tách tên Trần Giảng ấy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bệnh này... rất tốn tiền... chỉ thẩm tách không thôi, một tháng cũng phải mất... mấy nghìn tệ...”

 

May anh đã nghe về việc này rồi nên lúc này bình tĩnh an ủi cô: “Em đừng lo lắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mấy chuyện này, cứ yên tâm dưỡng bệnh đi, chuyện tiền nong anh lo rồi...”

 

“Có anh thì sao chứ? Anh đẻ được ra tiền à?”

 

“Anh tất nhiên không đẻ được ra tiền, nhưng anhthể đi kiếm tiền mà.”

 

“Anh định kiếm tiền thế nào? Chiều nay trong lúc nằm mấy tiếng đồng hồ, em đã nghĩ giúp anh tất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cả mọi cách rồi, cuối cùng cũng chẳng nghĩ ra cách nào kiếm được nhiều tiền như vậy. Em không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn nằm viện nữa, ngày mai hãy xuất viện đi...”

 

“Đừng có nghĩ lung tung nữa, lần trước chúng ta không nghe lời bác Tiêu nên mới xảy ra chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lớn như thế này, lần này...”

 

Tiểu Băng không vui, nói: “Anh có phải đang trách em lần trước không chịu nhà tĩnh dưỡng không?”

 

Anh vội nói: “Không phải, không phải! Anh chỉ trách mình thôi, lúc đó anh nên ép em nhà tĩnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dưỡng mới phải.”

 

“Vậy chẳng phải anh trách em không nhà tĩnh dưỡng còn gì, bác sĩ Tiêu nói việc này không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 liên quan đến việc em nhà tĩnh dưỡng hay không.”

 

Anhchút không hiểu nổi bác Tiêu này, lần trước một mực muốn Tiểu Băng nhà tĩnh dưỡng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bây giờ lại nói bệnh tình nghiêm trọng cũng không liên quan đến việc có tĩnh dưỡng hay không, hôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nay anh ta bảo anh đi làm thủ tục nhập viện, sau đó lại trách lúc cần người nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tên không tìm được anh... Anh không nhịn được, nói: “Tĩnh dưỡng hay không đều anh ta nói...” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

“Người ta người thông minh, sẽ không làm xong việc mới nhận mình Gia Cát Lượng...”

 

Anh cũng không biết phải Tiểu Băng đang nói anh làm người ta ghét bỏ không, nhưng anh ý thức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được mình vừa làm một việc thật ngu ngốc. Tiểu Băng mắc bệnh đã cảm thấy rất khó chịu, chắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chắn không muốn nghe người khác nói ấy không chịu tĩnh dưỡng mới thành ra thế này. Thôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy, bây giờ nói cũngdụng, còn khiến cho Tiểu Băng không vui, anh liền chuyển chủ đề: “Cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngày hôm nay em vẫn chưa ăn gì, anh đi mua chút cho em ăn nhé!”

 

“Em không muốn ăn, anh cũng chưa ăn cơm đúng không? Đi ăn chút đi.”

 

“Em muốn ăn cái gì? Anh chạy ra ngoài mua, sẽ quay lại ngay, em cần người cùng không? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cần anh gọi ba mẹ đến trông một lát không?”

 

Tiểu Băng lập tức phản đối: “Đừng gọi, đừng gọi, ba mẹ biết thì ngoài khóc lóc ra còn làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được gì chứ! Anh đi đi, tuyệt đối đừng nói cho ba mẹ biết. Em không sao, không cần người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trông đâu, anh đi ăn cơm rồi tiện thể mua cho em chút đóđược rồi...”

 

“Không biết emthể ăn những đồ gì?”

 

“Bác Tiêu nói nên ăn nhiều thức ăn năng lượng cao, giàu chất đạm, giàu canxi, hạn chế nước, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đủ vitamin, anh cứ gọi vịt thịt đó đều được hết.”

 

“Anh ta lần trước không phải nói nên ăn ít chất đạm sao? Sao bây giờ lại nói...”

 

Tiểu Băng chút nóng nảy, nói: “Lần trước sợ ăn nhiều chất đạm thận của em không chịu nổi, lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này... lần này thận của em vốn chẳng có tác dụng nữa, đều phải dựa vào thận nhân tạo, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn sợ cái nữa, chẳng lẽ còn sợ máy lọc thận bị hỏng sao?”

 

Anh nghe Tiểu Băng trách móc, chút bối rối, bèn nói: “Em thực sự không cần người trông à? Vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh đi ra ngoài mua đồ ăn cho em nhé...”

 

“Đi đi, em không cần người trông, nếu chuyện gì, em sẽ... gọi điện cho bác Tiêu.”

 

Anh vội chạy ra ngoài mua bữa tối, mua cho mình một hộp cơm còn gọi cho Tiểu Băng món thịt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bọc cải mai ấy thích ăn một bát mì. Hôm nay anh mới chỉ ăn bữa sáng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lúc này đói đến hoa mắt chóng mặt, lúc ngồi đợi đồ ăn cho Tiểu Băng, anh ăn như hổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đói, chốc lát hộp cơm đã hết veo nhưng xem chừng vẫn chẳng thấm vào đâu. Anh nghĩ một lát, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cuối cùng quyết định không gọi thêm nữa, để bụng nữa ăn đồ thừa của Tiểu Băng.

 

Khi anh quay lại phòng bệnh, vừa đẩy cửa vào đã thấy bác Tiêu đứng trước giường bệnh, cúi xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn Tiểu Băng. Mặc dù anh không nhìn thấy toàn bộ cảnh tượng nhưng lại nhìn thấy đôi chân trần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Tiểu Băng. Anh tiến vào mấy bước, cảnh tượng trước mắt suýt khiến anh hét lên, chăn đắp trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người Tiểu Băng bị lật ra, áo bệnh nhân cũng bị cởi ra, từ phần eo trở xuống chỉ còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mỗi chiếc quần lót, trông chẳng khác nào khỏa thân.

 

BácTiêu dường như quá chuyên chú, không phát hiện ra anh đã đi vào, nhưng Tiểu Băng vừa nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy anh liền nói một câu giống như báo tin cho bác Tiêu: “Anh đã mua cơm về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi đấy à?”

 

Bác Tiêu quay người, nhìn thấy anh, sắc mặt không đổi khép lại bộ quần áo bệnh nhân cho Tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Băng, kéo chăn lại, hỏi: “Mua vậy?”

 

Anh vẫn kinh ngạc, đờ người đứng đó nhìn bác Tiêu.

 

Tiểu Băng nhắc nhở anh: “Bác Tiêu đang hỏi anh kìa, sao còn đứng ngây ra đó?”

 

Anh vội nói: “À, là... thịt hầm, ấy nói... anh nói vịt thịt đều thể ăn...”

 

Bác Tiêu nhận đồ ăn, giống như mẹ chồng khó tính xoi mói con dâu, nhíu mày nói: “Mua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đâu vậy? Tôi đã nói là cô ấy chỉ ăn được đồ ăn ít natri, anh nghe hiểu không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy?”

 

Anh giải thích: “Đây cải mai... ấy thích ăn...”

 

“Cô ấy thích ăn thì thể cho ấy ăn à? Cũng không để ý xemtốt cho sức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khỏe của ấy hay không? Sao anh không trách nhiệm thế?”

 

Tiểu Băng liền ra mặt điều đình: “Không sao. Tôi chỉ ăn cải mai, không ăn thịt được mà...”

 

“Muối trong thịt sớm đã ngấm vào rau rồi, cái này làm sao ăn được, đi mua lại đi, mua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cái gì thanh đạm một chút.”

 

Anh không biết phải vừa nãy phá hỏng chuyện tốt của bác sĩ Tiêu hay không bây giờ bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh ta dùng kế điệu hổ ly sơn bắt rời đi, nhưng anh lại không thể phản bác, món này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đúng hơi mặn, tiếc là lúc nãy anh không nghĩ đến điều này.

 

Vẫn Tiểu Băng đến giải nguy: “Không cần mua nữa, em ăn được...”

 

Bác Tiêu không cố ép Đàm Duy đi mua thức ăn mới, nhưng vẫn tiếp tục dạy bảo anh: “Tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đây dốc sức chữa trị choấy, anh lại đó phá tôi, người nhà không chịu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phối hợp thì chữa trị kiểu gì? Tôi thấy anh tuổi cũng không còn nhỏ nữa sao cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không hiểu thế?”

 

Anh lớn đến ngần này cũng chưa bị ai mắng mỏ thậm tệ như thế, anh từ nhỏ đã người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất tự trọng, làm cũng đều cố gắng hết sức, tránh bị người khác phê bình. Bây giờ đúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 là thê thảm, lần nào cũng bị bác Tiêu mắng như mắng cháu anh ta, nhưng anh cũng biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không thể đắc tội với bác sĩ được nên đành nuốt ấm ức vào lòng.

 

Bác Tiêu nói một tràng rồi đứng lên cáo từ, nói với Tiểu Băng: “Tôi đi đây, chịu khó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghỉ ngơi, chuyện thì gọi điện thoại cho tôi.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn, Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn full, Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn online, read Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn, Ngãi Mễ Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 48 — Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc