GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 46

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Đàm Duy can đảm chạy đi lấy kết quả, nhìn thấy bên trên ký hiệu âm tính, anh không tin, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cẩn thận nhìn lại họ tên trên tấm phiếu mấy lần, đúng của Tiểu Băng. Anh ngẩng đầu nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cô gái kia, thấy ấy cũng đang nhìn mình. Anh nghi hoặc hỏi: “Sao lại là... âm tính? Không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhầm đấy chứ? Triệu chứng của ấy rất rệt mà...”

 

“Không nhầm được đâu, đúng là âm tính đấy. Anh đưa vợ đến khoa Tiết niệu khám xem sao, thận của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy hình như vấn đề đấy...”

 

“Có vấn đề gì?”

 

“Tôi cũng không biếtvấn đề gì, tôi chỉ căn cứ vào nước tiểu của ấy nói thôi.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gái kia giải thích. “Vợ anh buồn nôn, hơi, tức ngực, đau đầu mà kết quả xét nghiệm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sản khoa còn âm tính, thế nên tôi cảm thấy... không ổn...”

 

“Vậy các không xét nghiệm lại cho ấy được sao?”

 

“Chúng tôi chỉ làm xét nghiệm theo chỉ dẫn của bác sĩ, bác đơn làm xét nghiệm thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xét nghiệm cái đấy. Anh chị cứ nên đi khám đi.”

 

Anh cầm phiếu xét nghiệm quay về, Tiểu Băng hỏi: “Sao anh đi lâu thế? Lại làm chuyện xấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đâu rồi?”

 

Anh không trả lời câu hỏi của Tiểu Băng, chỉ nói: “Là âm tính...”

 

“Không mang thai sao? Vậy sao em lại hiện tượng mang bầu nhỉ?”

 

“Anh cũng không biết nữa, hộ phòng xét nghiệm nói chúng ta tới khoa Tiết niệu khám...”

 

“Lại cái trò này? Chẳng chịu làm gì, chỉ biết nói người ta đến khoa Tiết niệu khám...”

 

“Cô ấy nói nước tiểu của emvấn đề.”

 

“Có vấn đề thế nào?” Tiểu Băng nghi hoặc hỏi. “Cô ấy biết ống nào của em chứ?”

 

“Cô ấy hỏi tên em, nói thể giúp chúng ta làm xét nghiệm trước.”

 

Tiểu Băng trách cứ: “Anh xem, anh thật chẳng bỏ qua hội nào, lấy một cái kết quả xét © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghiệm cũng nhân tiện làm chuyện xấu được. Cô ấy bị anh làm cho hồ đồ rồi, còn tâm trí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đâu làm xét nghiệm nữa? Chắc chắn là làm sai rồi, nói không chừng... tâm địa xấu xa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ràng dương tính nhưng lại cố ý nói là âm tính... Em lại buồn nôn rồi...” Nói xong liền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chạy vào nhà vệ sinh.

 

Anh muốn đi lấy số nhưng lại không dám rời đi, đợi một lúc lâu sau mới thấy Tiểu Băng đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra, sắc mặt càng khó coi. vừa đi ra đã nhẹ nhàng ngồi xuống, dựa vào anh. “Chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi khám tiết niệu đi, em khó chịu quá... Bất kể khoa gì... chỉ cầnbác sĩ... giúp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 em thoát khỏi cảm giác này được...”

 

Khi đợi lấy số trước khoa Tiết niệu, Tiểu Băng ngày càng bất an, cầu xin anh: “Anh thể thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiện sức quyếncủa mình không, bảo bác sĩ khám cho em trước.”

 

“Anh thì quyến chứ?”

 

“Đi đi, đi đi mà, em biết anh rất quyến rũ, mau đi đi, em sắp chết rồi đây... Khó chịu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quá... Em tức ngực quá... đầu cũng đau như búa bổ đây...”

 

Anh cảm thấy lần này Tiểu Băng không trêu mình, vội vàng chạy đi tìm hộ trong đó, hỏi xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93thể khám trước giúp không, vì vợ anh khó chịu quá. Hộnói: “Những người đến đây, ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng nóimình không khỏe, nếu khỏe thì còn đến đây làm gì?”

 

Anh cầu xin thế nào cũng không tác dụng, luống cuống chạy lại chỗ Tiểu Băng, nói: “Không được rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói thế nào họ cũng không cho khám trước, chúng ta đi lấy số khám nhanh đi.”

 

“Đi lấy đi, em thật sự khó chịu sắp chết rồi...”

 

Anh liền chạy đi lấy số khám nhanh, dìu Tiểu Băng đến phòng chẩn đoán gấp, nhưng bác đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại nói trường hợp này không phải việc gấp gáp, chưa thể xử được, nhiều nhất họ cũng chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể quan sát. Cuối cùng họ lại trở về khoa Tiết niệu.

 

Loạn lên một lúc, Tiểu Băng không còn hơi sức, thều thào nói: “Em... chịu không nổi nữa rồi... Anh thử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gọi cho Diệp... Tử Mi kia đi... xem chị ta thể tìm bác Tiêu không...” Mặc anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không thích bác Tiêu nhưng thấy Tiểu Băng khó chịu như vậy liền đi gọi điện cho Diệp Tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mi. Diệp Tử Mi quả thật phong thái của người làm quan hệ công chúng, dường như lúc nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng điện thoại bên cạnh, anh vừa gọi đã bắt máy.

 

Diệp Tử Mi nghe anh kể tình trạng của Tiểu Băng, ngạc nhiên nói: “A! Nhanh như vậy sao? phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hai người không nghe theo lời của bác sĩ Tiêu không? Cũng đừng trách tôi nhé, thời gian này tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng rối quá, quên mất chuyện của hai người. Cậu đừng gấp, tôi liên lạc giúp cậu.”

 

Diệp Tử Mi gác máy liền chẳng thấy tin tức gì, anh gọi lại mấy lần nhưng đều không liên lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được. Anh cũng không dám trông chờnữa, chỉ liên tục chạy đi tìm hộ trong khoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tiết niệu cầu tình. Đến khi Tiểu Băng được gọi vào khám, bác Tiêu mới hớt hải chạy đến. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Bác sĩ khám bệnh cho Tiểu Băng ở khoa Tiết niệu dường như cũng quen bác sĩ Tiêu, vừa nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy anh ta liền tự động nhường chỗ.

 

Tiểu Băng vừa thấy bácTiêu, nước mắt đã ứa ra, hỏi: “BácTiêu, anh... còn nhớ em không?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

“Nhớ chứ, nhớ chứ, thì làm sao mà tôi quên được?” Bác Tiêu ngồi xuống khám qua cho Tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Băng, hỏi vài câu rồi nói với Đàm Duy: “Tôi cho ấy nhập viện trước, anh đi làm thủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tục đi...”

 

Tiểu Băng hỏi: “Phải nằm viện sao? Nghiêm trọng lắm ạ?”

 

Bác Tiêu nắm tay Tiểu Băng an ủi: “Không nghiêm trọng, không có vấn đề gì...” Sau đó tráo mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói với Đàm Duy: “Tôi đã bảo anh chăm sóc ấy mà, anh chăm sóc kiểu thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này? Còn đứng ngây ra đó làm gì? Tôi nói anh nghe không hiểu à? Mau đi làm thủ tục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhập viện đi!”

 

“Vậy cô ấy...”

 

“Giao cho tôi được rồi.”

 

Anh không yên tâm để Tiểu Băng ở cùng một chỗ với bác Tiêu, đang định nói thì mấy tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bác sĩ đó cũng ra vẻ cáo mượn oai hùm, giáo huấn anh: “Còn đứng đây làm gì? Không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mau đi làm thủ tục đi, người nhà bệnh nặng như vậy cũng không biết đưa đi khám, hôm nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không phải bácTiêu đến kịp thì anh cứ chờ xem...”

 

Anh đành để Tiểu Băng ở lại rồi chạy thật nhanh đi làm thủ tục, lại phát hiện ra không mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đủ tiền mặt, liền mượn điện thoại gọi cho Tiểu Băng, hỏi xem mang thẻ ngân hàng không, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng gọi một lúc vẫn không người bắt máy, anh đành về nhà lấy tiền, nhưng trong nhà cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khôngnhiều tiền mặt như thế, anh đành lấy thẻ rồi chạy ra ngân hàng rút tiền.

 

Đến khi anh toát mồ hôi chạy đến bệnh viện, nộp tiền đặt cọc, làm thủ tục xong cũng đã© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mấy tiếng đồng hồ sau. Anh chạy tới chạy lui tìm Tiểu Băng, mấy bác mặc blouse trắng nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nằm phòng 601 khu phía tây, lại có người nói phòng 401 khu phía đông. Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến phòng 601 khu phía tây thì cửa đã đóng, gọi cũng không ai thưa, chạy đến phòng 401 khu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phía đông thì ở đó cũng đóng cửa rồi, đang định gọi cửa thìmột người mặc áo blouse © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trắng không nhẫn nại hỏi anh: “Anh ai vậy? đây làm gì?”

 

“Vợ tôi... đang nằm đây...”

 

“Vợ anh nằmđây thì anh biến thành hoàng đế sao?

 

Đừng đây làm loạn nữa, ảnh hưởng đến người bệnh...”

 

“Tôi muốn... nói với ấy mấy câu, được không?”

 

“Nói cái gì? Nói cái sao không nói sớm đi, đợi đến bây giờ mới nói?”

 

Anh bị mắng chửi tát, trong lòng bỗng cảm thấy hoài nghi, đâu ra cái lẽ nằm viện không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho người thân đến thăm? Lại còn canh cửa như thế, hay là bác Tiêu giở trò© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi? Anh chạy đi tìm bác Tiêu, tìm một vòng không thấy đâu, nghi ngờ anh ta đang© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phòng 401, lại chạy đến đó, đúng lúc gặp một gái trẻ mặc áo blouse trắng. Anh vội thay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẻ mặt cười nói hiền hòa để nghe ngóng chuyện của Tiểu Băng.

 

gái đó nói: “Ơ, cô gái đó vợ anh à? Chính người Tiêu “tiết niệu” đưa đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải không?”

 

Anh vừa nghe thấy mấy chữ “Tiêu tiết niệu” còn ngỡ mình nghe nhầm, đâu lại người tên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như thế chứ? thể “Tiêu Minh Lượng”, anh gật đầu, sốt ruột hỏi: “Cô ấy thế nào rồi? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nguy hiểm không?”

 

Người mặc áo blouse trắng không trả lời câu hỏi của anh, còn cố hỏi đến cùng: “Sao hai người lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quen Tiêu “tiết niệu” vậy?”

 

Lần này anh nghe rồi, đúng “Tiêu tiết niệu” rồi, anh hỏi: “Cô nói tới... bác Tiêu?”

 

“Đúng rồi đó, chúng tôi đều gọi anh ấy Tiêu “tiết niệu”, bởi vì anh ấy đứng số một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khoa Tiết niệu đấy. Hôm nay anh ấy tự đưa người từ phòng chẩn đoán đến đây, chắc chắn© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93quan hệ không bình thường rồi.”

 

“Ở đâu ra không bình thường...”

 

“Thì nhà anh chắc chắn là... đại gia của thành phố rồi...”

 

“Cũng không phải thế...”

 

Người đó cười rồi nói: “Thôi, anh không nói tôi cũng không ép. Tôi họ Trịnh, cứ gọi tôi Tiểu Trịnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được.”

 

Anh vội hỏi: “Bác Trịnh, biết vợ tôi... mắc bệnh gì không? nghiêm trọng không?”

 

“Tiêu “tiết niệu” không nói cho hai người biết à? Vậy thì tôi cũng không dám nói linh tinh đâu... Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cứ hỏi anh ta đi...”

 

“Có thể đi đâu tìm bác Tiêu...”

 

“Có khả năng anh ấy đang làm phẫu thuật...” Bác sĩ Trịnh tốt bụng nói: “Tôi đi vào trong đó kéo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rèm cửa ra một chút, anh thể nhìn thấy vợ anh, nhưng không được vào...”

 

Bác Trịnh đi vào, kéo rèm cửa sổ ra một chút, Đàm Duy tiến sát lại nhìn vào trong, thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong phòng một loạt giường bệnh nhưng chỉ hai giường có người, trong đó có Tiểu Băng. Tiểu Băng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đang nằm trên chiếc giường được trải ga trắng muốt, nhắm mắt, trên cánh tay cắm mấy ống dây truyền, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hình như đang truyền dịch, nhưng anh nhìn thấy trong mấy ống truyền đó đều một thứ chất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lỏng màu đỏ.

 

Anh bỗng cảm thấy tim mình loạn nhịp, mồ hôi lạnh toát cả sống lưng, thế giới trước mặt dường như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng sụp đổ...

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn, Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn full, Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn online, read Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn, Ngãi Mễ Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 46 — Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc