GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 40

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Tạ Di Hồng đã làm xong thủ tục xuất ngoại, không phải đi làm nữa. Mỗi ngày, ngoài thời gian ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngoài mua sắm, thăm hỏi bạn bè, bà con, còn lại đều trong nhà.

 

Đàm Duy tránh như tránh tà. Buổi sáng đi làm từ rất sớm, nếu không phải đi trước Tiểu Băng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì cũng cùng Tiểu Băng ra khỏi nhà. Buổi trưa cũng không về nhà ăn cơm nhờ một học © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sinh mua phiếu cơm rồi ăn ngay tại căng tin trường. Chỉ có buổi chiều thì khó tránh anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tan làm phải về nhà nấu cơm, nhưng cũng nêu cao tinh thần cảnh giác, ăn mặc kín cổng cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tường, trước giờ chưa từng vào căn phòng nhỏ của Tạ Di Hồng, chỉ làm việc trong bếp, xong thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trốn trong phòng mình, khóa cửa viết luận văn.

 

Theo cách này được vài hôm thần kinh căng cứng của anh rốt cuộc cũng được thả lỏng, bởiTạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Di Hồng vốn chẳng ý định dụ dỗ anh. Mới đầu ấy còn giả bộ muốn vào bếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giúp, sau đó phát hiện nhà bếp quá nhỏ liền quyết định không vào nữa, nếu không đợi anh làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xong cơm rồi thưởng thụ thành quả thì cũng mời hai người họ ra ngoài ăn.

 

Chẳng biết Tiểu Băng thật tận lực đề phòng Tạ Di Hồngkhông, hay là quyến luyến khôngnỡ chia tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bạn này, mỗi ngày tan làm đều dính lấy Tạ Di Hồng, thậm chí còn xin nghỉ phép hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngày để cùng Tạ Di Hồng đi mua sắm. rát cả mọi hoạt động của hai người phụ nữ này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đều gạt anh ra ngoài. Nếu buổi tối hai người cùng nhà thì sẽ đuổi anh đến trường, còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lấy một cái cớ rất mỹ miều “không muốn làm ảnh hưởng anh viết luận văn,” bởi bọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 họ nhà còn phải nghe nhạc, xem ti vi, khi còn mời khách, náo nhiệtcùng.

 

Hai người phụ nữ này không ra ngoài chơi thì thôi, nếu đã đi thì đến tối khuya mới chịu về, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào thì nói đi mua sắm, rồi thì hội họp bạn bè, khi thì đến quán phê © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 intemet để lên mạng... Tiểu Băng nói ấy nghiện lên mạng

 

trên mạng quá nhiều thứ hay ho, chỉ tiếc chỗ họ còn chưa lắp mạng...

 

Đàm Duy không tin: “Em còn muốn nối mạng hả? Đến máy điện thoại bàn còn hận không thể cắt được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kia kìa.”

 

Đâugiống nhau? Máy bàn thì mấy người gọi tới? người gọi thì cũng chỉ mấy người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bạn cùng thành phố này, làm sao so với lên mạng được? Người ở trời nam biển bắc đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể chơi cùng nhau...”

 

Anh không thể hiểu được. “Lên mạng thì có gì hay ho? Bọn em mấy ngày nay lên mạng chơi cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế”

 

Hai người phụ nữ liền hi hi ha ha, chỉ đông chỉ tây, không chịu nói cho anh biết, làm cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh càng mò. Gặng hỏi cả nửa ngày, hai người mới nói cùng mọi người trên phòng chat © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói chuyện phiếm. Anh càng không hiểu: “Không phải hai người lên mạng sao? Tại sao lại thành chạy đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phòng chat rồi?” Hai người phụ nữ cười đến run rẩy, Tiểu Băng nói: “Đồ ngốc, anh không biết thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đừng nói lung tung.” Sau đó không thèm để ý đến anh nữa, nháy mắt với Tạ Di Hồng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Ha ha, buồn cười chết mất, cái “Tuyệt đại song giao” cứ hỏi tôi tại sao lại đặt tên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Chuồn thượng sách”... Tên của cậu cũng quá tuyệt cơ... ha ha... “Đại hiệp ngắt cỏ”...”

 

Tạ Di Hồng mèo khen mèo dài đuôi: “Đàn ông hái hoa” thì hay, phụ nữ chúng mình “ngắt cỏ” không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hay sao? Một bên hái một bên ngắt, xem ai lợi hại hơn ai...”

 

Anh không hiểu bọn họ nói gì, chỉ cảm thấy mình như người ngoài cuộc, đành hậm hực đi làm việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của mình. Nhưng bất kể ban ngày Tiểu Băng thân thiết với Tạ Di Hồng thế nào cứ đến khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi ngủ lại trả Tạ Di Hồng về đúng vị trí tình địch, nhẹ nhàng hỏi anh: “Hôm nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế nào rồi? ấygiở trò không? Anh bị lừa không?”

 

“Bị lừa chứ? Người ta căn bản chẳng ý đó...”

 

“Em không tin ấy chắc chắn đang đợi thời cơ.”

 

Anh muốn nói: “Đợi thời cái chứ? Em cả ngày đều dính lấy ấy, cô ấy lấy đâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra hội?”, nhưng lại sợ Tiểu Băng nói trong lòng anh mong chờ Tạ

 

Di Hồng tìm được thời cơ. Điều khiến anh khó hiểu là, lúc Tiểu Băng cùng Tạ Di Hồng đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện trò vui vẻ, nhưng đêm đến, lúc với anh lại thất thần.

 

Mỗi lần anh muốn, Tiểu Băng đều ra sức từ chối, nếu không lấy phòng bên người, không được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm thoải mái thì cũng nói mình mệt, muốn ngủ sớm.

 

Anh tò hỏi: “Em thế này là làm sao? phải đã thông đồng với Tiểu Tạ để chỉnh anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không?”

 

“Cái này sao lại chỉnh anh được?”

 

“Em cố ý kìm nén anh muốn anh chịu không nổi phạm lỗi phải không?

 

Nếu như đây kế hoạch của em, vậy em hẫng chắc rồi, em kìm nén anh cũng dụng thôi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh thể tự mình ra tay đấy...”

 

Tiểu Băng khẽ cười. Anh còn nói em toàn nói những câu sởn da gà, nhưng em thấy anh còn nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 những câu sởn dahơn đấy. Em làm sao thể ngốc đến độ như vậy? Lại đi giúp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy sinh con cho anh sao? Em thực sự là rất mệt, cả người khó chịu.”

 

Anh cuống quýt: “Sao lại như vậy?cần đi khám báckhông?”

 

Tiểu Băng ba hoa: “Gì đi khám bác sĩ chứ? Em chỉ chút chuyện đau đầu nhức óc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thôi mà, cắt chút thuốc uống là khỏi thôi.”

 

Thời gian nửa tháng Tiểu Băng suy đoán “cô ta thể vẫn đang đợi thời cơ, đã trôi qua, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tạ Di Hồng cuối cùng cũng chẳng đến dụ dỗ anh, làm cho anhchút thất vọng, giống như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị ai đó vứt bỏ vậy. Có lẽ thườngxuyên nghe

 

Tiểu Băng nói Tạ Di Hồng yêu thầm anh, nghe quen rồi cũng tinthật, luôn chờ đợi ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến dụ dỗ, để cho anh nghiêm chỉnh từ chối một lần. Kết quả lại

 

phát hiện người ta vô'n chẳng có ý đó, đều do anh tự mình đa tình, làm cho anh vô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cùng xấu hổ.

 

Ngày Tạ Di Hồng đi, Đàm Duy Tiểu Băng tới sân bay tiễn, người nhà Tạ

 

Di Hồng một số bạn cũng tới... Anh traiấy cho vài xe công an tới đưa mọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người đến sân bay, oai phong lẫm liệt. Lúc chuẩn bị lên máy bay, Tạ Di

 

Hồng mấy bạn khóc lên khóc xuống, Tiểu Băng lại càng khóc thảm thiết, đến cả ông Tạ cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lệ hoen khóe mắt,

 

nhưng Đàm Duy lại chẳng cảm thấy gì. Tạ Di Hồng chẳng phải được gả ra nước ngoài cầu thân, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi Mỹ hưởng phúc, làm sao phải buồn như vậy?

 

Tiễn Tạ Di Hồng xong, trở về nhà, Tiểu Băng hỏi Đàm Duy: “Tim đã tốt lên chút nào chưa, để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 em đến giúp anh giày thêm chút nữa nhé!”

 

“Rốt ruộcai đau lòng?”

 

Tất nhiênanh đau lòng rồi, hai người bọn anh làm đồng nghiệp bao nhiêu năm, lại yêu nhau lâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như vậy, anh không đau lòng sao?”

 

“Ở sân bay người khóc lóc không phải em sao? Tại sao lại đổ lên đầu anh rồi? Chẳng lẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nước mắt của emgiả?”

 

“Nước mắt của em đương nhiên là thật, chưa nói đến việc cô ấy bạn tốt của em, cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ một người bạn bình thường nhưng đã đến sân bay đưa tiễn, mọi người đều khóc em cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không kìm nổi rớt nước mắt. Điểm này không giống đàn ông các anh, nước mắt chỉ âm thầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rơi trong lòng. Đến đây nào! Để em nghe xem tim anhphải đang rơi lệ không?” Tiểu Băng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vừa nói vừa giả bộ úp tai lên ngực anh, nghe một hồi, cuối cùng kinh hãi kêu lên: “Úi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chà nước mắt trong tim anh bắn quá xa đấy nhé!”

 

Anh nhịn không được cười, nói: “Thế thì ba cái chuyện lặt vặt anh đều không xa nghề chính rồi, làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cái cũng liên quan đến “bắn” nhé!”

 

Hai người họ cười đùa một chập, Tiểu Băng làm như thật nói: “Qua mười tháng nữa, liệu Tạ Di Hồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ôm một đứa về nhận ba không nhỉ? Nếu vậy em khuyên anh cứ nhận đi, nghe nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ba mẹ của công dân Mỹ đến thăm hỏi người thân rất đơn giản, anh hãy chuyển con anh đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mỹ trước, nếu còn nhớ tình thì chuyển em qua luôn.”

 

“Nếu Tạ Di Hồng thể sinh con của anh thì chắc chắnkhông khí nhà

 

chúng ta thể khiến ấy mang bầu...”

 

“Ngần ấy ngày anh không động vào ấy sao?”

 

“Không.”

 

Tiểu Băng nghĩ một lúc, nói: “Nếu như anh không động vàoấy vậy thì ấy không thể mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thai con của anh.Chúng ta không dùng bao cao su mấy lần rồi nhỉ? vứt bao cao su lung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tung không đấy? sao đi nữa em cũng cùng chú ý, mấy lần làm xong em đều không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vứt lung tung mà.” Anh cười đến gần như ngột thở, Tiểu Băng cũng cười. “Ha ha, nếu như Tạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

Di Hồng biết em để phòng ấy như thế chắc sẽ tức chết mất.”

 

Đây chẳng qua trò đùa giữa hai vợ chồng họ, vài ngày sau, anh cũng quên

 

bẵng đi mất. Nhưng đến một ngày, Tiểu Băng lại mặt lạnh hỏi anh: Anh với Tạ Di Hồng đã làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện đó rồi đúng không?”

 

Anh nghĩ cô lại đùa, cố ý giả bộ hốt hoảng nói: “Úi chà, bị em phát hiện rồi sao?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

Tiểu Băng hét lên: “Đừngđùa nữa, em đang nói chuyện nghiêm túc với anh đấy!”

 

“Thì anh cũng đang nghiêm túc đây...”

 

Tiểu Băng tái mặt. “Đã bảo anh đừng đùa nữa mà, anh nghe không hiểu hả?

 

Em mắc bệnh truyền nhiễm rồi đây này, chắc chắnbị anh lây sang, còn anh bị lây từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta...”

 

Anhcùng kinh ngạc, hỏi: “Em mắc bệnh cơ? Đừng nói linh tinh nữa!”

 

“Là thật đấy. Em... Chỗ đó vừa đau lại vừa ngứa, giống hệt triệu chứng lần trướcta nói...”

 

“Hay là... ấy lây bệnh cho em?”

 

“Cô ta làm sao lây bệnh cho tôi được? Nhà chúng ta không có bồn tắm, cũng không hố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xỉ bệt, chẳng lẽ vi khuẩn gây bệnh thể nhảy lên chui vào thể tôi hả?”

 

“Thế em nói xem rốt cuộc sao?”

 

Còn thể sao được nữa? Chắc chắn anh ta đã làm chuyện đó anh lây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bệnh từ ta rồi truyền sang cho tôi”

 

Anh hoàn toàn chắc chắn về bản thân. Anh chẳng cùng ấy làm hết! Cái này hoặc em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhầm, em tự mắc bệnh, hoặc chính là...”

 

“Chính cái gì?”

 

“Em mắc phải từ chỗ khác...”

 

Tiểu Băng tức đến nghẹn lời, hơn nửa ngày sau mới hằm hằm nói: “Anh làm cái chuyện không nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tính này còn mặt mũi nói tôi sao? Tôi sớm đã biết anh không tin tôi, anh cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cách tôi bán bảo hiểm không đạo đức, anh nghĩ tôi chắc chắn đã làm gì không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi nên anh làmcũng chẳng sao. Tôi nói cho anh biết ván này anh tính sai nước rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi một thân trong sạch từ trước đến giờ chưa từng làm điều vượt quá giới hạn, chắc chắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 là anh lây bệnh cho tôi. Anh muốn học Thường Thắng cái trò “tố cáo tình nhân trước” à? Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẫn còn non lắm!”

 

“Anh đã nói với em rồi, sao em cứ không chịu nghe thế, Anh ấy chẳng chuyện© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cả.”

 

“Vậy tôi cũng chưa từng làm việc gì vượt quá giới hạn cả.” “Thế thì dù có thể nói em trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sạch, anh cũng trong sạch, anh chẳng phải đã nói rồi đấy thôi, còn một khả năng khác, chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 em vốn chẳng mắc bệnhcả.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn, Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn full, Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn online, read Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn, Ngãi Mễ Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 40 — Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc