GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 21

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Đàm Duy tiễn Tiểu Lục đi rồi đạp xe trờ về nhà ba mẹ vợ. Tiểu Băng đang đợi anh trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cổng, nhìn thấy anh liền hỏi: “Sao anh đi lâu thế? Nói chuyện à? Hai ông con trai thì© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chuyện hay nói chứ?”

 

“Đồng chí cả mà, sao lại không chuyện hay để nói?”

 

“Thế các anh nói về em à? Nói cho em ngay! Nói về em thế nào?”

 

“Không thể cho em biết được.”

 

Tiểu Băng kiên quyết không cho anh thoát, đuổi theo hết đánh lại véo anh, đuổi tới tận phòng ngủ của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 họ. Đâycăn phòng ba mẹ vợ anh chuẩn bị riêng cho hai người, để cả hai nghỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngơi khi tới chơi dịp cuối tuần.

 

Nơi ba mẹ vợ anh tòa chung được Ủy ban Giáo dục sửa chữa lại rồi cấp cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 các nhà giáo ưu tú, căn hộ bốn phòng ngủ mộ phòng khách, rất rộng rãi. Nghe nói nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 giáo ưu của Trung Quốc tương đương với phó giáođại học, nhưng phó giáo chính thống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 của Đại học B nơi anh dạy lại chỉ được phân một căn hộ hai phòng ngủ, một phòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khách, hoàn toàn không thể so sánh với ông bố vợ “tương đương phó giáo sư” của anh. điều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ba vợ cũng rất ngưỡng mộ anh, còn trẻ tuổi đã được đặc cách trở thành phó giáo sư, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 danh hiệu nhà giáo ưu của ba vợ anh cũng phải phấn đấu cả đời mới có được.

 

Vừa vào phòng, Tiểu Băng liền đóng sập cửa lại, chạy tới đẩy anh ngã xuống giường, hỏi: “Có nói không? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói không? Nếu không nói, em chỉnh chết anh.”

 

Anh trầm giọng: “Giữa thanh thiên bạch nhật thì em định chỉnh anh thế nào?”

 

“Anh đừng nguời đến cứu anh, cả nhà ngủ trưa hết rồi.”

 

Anh sợ ba mẹ vợ nghe thấy tiếng tranh cãi liền nhỏ giọng nói: “Đừng làm loạn nữa, em không làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 loạn thì anh sẽ nói cho em.”

 

Tiểu băng kéo anh ngồi dậy, nói: “Tốt, em không làm loạn nữa, mau nói cho em biết!”

 

Anh kể tóm tắt lại lời của Tiểu Lục, hỏi đùa: “Anh lại cùng tình của em trở thành đôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bạn thân thiết, chuyện gì cũng kể cho nhau nghe, đúng là không ngờ đấy nhỉ?”

 

Tiểu Băng cười hi hi, nói: “Cái tên họ Lục này thật không trượng nghĩa nào, thấy vợ chồng người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ta thân mật, anh ta không phục, lại nghĩ ra trò “đào tường” nhà người.”

 

“Người ta chẳng qua chỉ nói sự thật thôi, sao em lại nói “đào tường”? ràng em… bỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rơi anh ra, sao em lại nói anh ta bỏ em?”

 

“Hừ,cái thành phố A này coi việc xuất ngoại to bằng trời, nếu em nói là do em muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chia tay, ai cũng sẽ coi em quái vật, ai cũng muốn hỏi câu “tại sao”, bởi ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng cảm thấy chỉ đứa con gái đầu óc có vấn đề mới đòi chia tay với bạn trai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đi du học. Em cũng lười chẳng buồn giải thích với những người đó,giải thích người ta cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không hiểu, nên em mới nóianh ta chán em, như thế đơn giản hơn nhiều, không còn ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hỏi “tại sao”, ai nấy đều cảm thấy rất dễ hiểu, ai nấy đều đồng tình với em, ai nấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đều chửi anh ta tên Lục Thế Mỹ vong ân bội nghĩa… Hi hi, sao anh ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nước ngoài cũng chẳng nghe thấy được.”

 

“Ai cũng không hỏi? Anh lại muốn hỏi, sao em lại chia tay khi bạn trai đi nước ngoài? Đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 óc em có vấn đề à?”

 

“Đầu óc em không vấn đề, cự khỏe mạnhđằng khác, em chia tay với anh ta vốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chẳng dính dáng đến chuyện đi nước ngoài, chẳng qua chỉ nhân chuyện ấy để chia taythôi.” Tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Băng giải thích. “Khi hai người không còn cạnh nhau nữa thì việc chia tay cũng dễ dàng hơn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Anh ta không thể trói buộc em, bọn em chia tay cũng không làm tổn hại đến hòa khĩ giữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ba mẹ hai nhà.”

 

“Vậy rốt cuộc sao em lại muốn chia tay? Chỉ anh ta nghiện thuốc?”

 

“Anh lại nghe anh ta nói bừa rồi, lẽ nào chỉ vì chuyện hút thuốc tan vỡ? Em cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói được anh ta có tật xấulớn, chỉ cảm thấy… không hợp. Em không có cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 giác rằng anh ta yêu em, hoặc đó không phải là thứ tình yêu em mong đợi.”

 

“Vậy thứ tình yêuem mong đợigì?”

 

“Chính thứ tình yêuchúng ta đang có.”

 

“Em đừng nói lời đường mật nữa, có phải nước xa không dập được lửa gần nên mới bắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hai tay, trong lúc anh ta không ở đây nên lấy anh thay thế đúng không?”

 

Tiểu Băng cấu anh một cái. “Nói lung tung! Em chẳng bắt hai tay bao giờ hết, em chia tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 anh ta rồi mới hẹn với anh.”

 

“Không đúng à? Em lừa anh vào trong rồi mới chia tay anh ta.”

 

“Anh nói bừa! Anh ta vừa đi em đã chi tay luôn, anh ra bên đó mù quáng nghĩ cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hai vẫn người yêu, em cách nào đây? Chuyện này không giống như ly hôn, còn một tờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đơn ly hôn làm bằng chứng. Chuyện yêu đương, em nói bỏ, anh ta không bỏ, cuối cùng được tính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thế nào?”

 

Thựa ra anh cũng không để tâm chuyện Tiểu băng rốt cuộc chia tay Tiểu Lục vào lúc nào,Tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Băng bắt hai tay thì anh cũng không cho đó sai, hoặc giả như đó chắc chắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sai chăng nữa, anh cũng thấy đómột sai lầm đáng yêu, nên anh không truy cứu chuyện này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nữa, chỉ hiếu kỳ hỏi: “Có phải anh không ra nước ngoài nên em mới thích anh không?”

 

“Ha ha, nào loại do kỳ quặc như thế chứ? Ai chẳng thích đi nước ngoài? Nếu lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đó anh đi nước ngoài, em sẽ đi theo anh ngay lập tức, đi châu Phi làm© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lệ em cũng theo anh… Nếu không tin, bây giờ anh đi ngay đi, xem emchia tay hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không.”

 

“Chà, nói nghe sao bùi tai thế?”

 

“Không phải nói bùi tai, sự thật.”

 

“Có chuyện đí sao? Tại sao em lại đối xử với anh khác thế?”

 

“Đồ ngốc, thế mới yêu!”

 

“Thế sao em lại yêu anh?”

 

Tiểu Băng bắt đầu khiêu khích anh. “Anhtên ngốc, sao mà hiểu được? Coi như “kẻ ngốc cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phúc của kẻ ngốc” cũng được mà.”

 

Đợi đến khi anh dùng thế “cảm tử quân phục kích cốt địch” nằm sấp trên người Tiểu Băng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dịu dàng cẩn thận vặn mình, Tiểu Băng kề bên tai anh, nói: “Anh biết sao em lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 yêu anh không yêu anh ta không? Chính là bởi em thể cảm nhận được tình yêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 của anh, còn anh ta thì không…”

 

Anh nói đùa: “Là em không cho anh ta hội đấy chứ, để anh ta cũng “yêu” em như anh.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

 

“Nhưng chẳng được sự rung động đó.”

 

“Tính lừa anh à?”

 

“Thật mà, bản thân em cũng không biết là tại sao, chỉ biết khi bên cạnh anh mới có… cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 giác xao xuyến, muốn được gần gũi ấy, anh đừng tưởng lầm rằng em đối với anh như thế thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đối với ai cũng sẽ như vậy. Chỉ có đàn ông các anh mới thế thôi, chẳng cần biết người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ta thế nào, cứ nhìn thấy con gái rung động ngay.”

 

“Nói linh tinh, đàn ông không phải cứ thấy con gái rung động đâu… Chỉlúc nhìn thấy em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 anh mới rung động.”

 

“Chắc chúng ta được tạo hóa an bài thành đôi đúng không?”

 

“Điều này còn phải nói sao?”

 

* * *

 

Mấy ngày sau, Đàm Duy Tiểu Băng mời Tiểu Lục, cùng một gái tên Tiểu Lưu tới nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ăn cơm, giúp bọn họ “nối dây hồng”. Hôm đó Đàm Duy đứng bếp, không biết phải vì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tiềm thức nảy sinh ý muốn mãnh liệt tác thành cho hai người này, để nhanh chóng “diệt gọn” kẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tình địch tiềm tàng Tiểu Lục hay không, anh đặc biệt lao tâm khổ tứ dùng hết bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lĩnh làm cả một bàn đầy ắp thức ăn, như thể thành bại của vụ mai mối này đều phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phụ thuộc vào độ ngon miệng của đồ ăn vậy.

 

Tiểu Lưu là đồng nghiệp ngày trước của Tiểu Băng, hai người từng bạn cùng phòng, quan hệ rất tốt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tiểu Lưu xem ảnh của Tiểu Lục, lại nghe nói Tiểu Lục là tiến bên Mỹ, còn tìm được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 công việc bên đó liền cảm thấy rất hào hứng, trang điểm tỉ mỉ, có vẻ quyết giành thắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lợ phen này.

 

Tuy nhiên Tiểu Lục dường như không hứng thú lắm, ngay cả giày da cũng chẳng buồn đi, còn đến muộn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mười phút, trong bữa ăn chỉ biết cắm đầu ăn, cũng trò chuyện với Tiểu Lưu nhưng làm giống hệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lần trước nhà Tiểu Băng, vừa ăn xong cơm đã vội vàng cáo từ. Đàm Duy nghĩ anh ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại muốn hút thuốc, vộinói: “Nào, hút điếu thuốc, hút điếu thuốc!”, vừa nói vừa rút ra bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thuốc đã chuẩn bị từ trước mời Tiểu Lục.

 

Tiểu Lục nhìn Tiểu Băng một cái, nói: “Thôi khỏi, tôi sợ nữ chủ nhân không vui.”

 

Tiểu Băng rất khoan dung, nói: “Không sao, anh cứ hút đi, đừng có nói như thể em con hổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cái không bằng.”

 

Tiểu Lục nhận điếu thuốc, Đàm Duy giúp anh ta châm lửa, rồi anh ta một mình hưởng thụ “một điếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sau bữa cơm”. Tiểu BăngĐàm Duy đành câu được câu chăng tìm cách duy trì bầu không khí. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Sau đó Tiểu Lưu chủ động hỏi: “Anh bên Mỹ… làm công việc gì?”

 

“Nghiên cứu sinh.”

 

“Chà, anh giỏi quá!”

 

“Có cái giỏi chứ? Nghề đó chỉ làm thuê, lương thấp, lại còn mệt bơ phờ.”

 

Tiểu Lưu cười khúc khích. “Anh hài hước quá… Nghiên cứu sinh sao thể gọi làm thuê được? Nghiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cứu sinh đều những nhân vật máu mặt cả.”

 

“Cái nói Trung Quốc, cái tôi nóicủa Mỹ.”

 

“Mỹ với Trung Quốc chẳng phải đều như nhau sao?”

 

Tôi nói nghiên cứu sinh nghề làm thuê, tin hay không chuyện của cô.”

 

Tiểu Lưu gặp phải câu trả lời sắt đá như thế thìchút ngượng ngập, nhưng vẫn cố vớt vát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hỏi một câu: “Nếu lương thấp lại còn mệt, sao anh vẫn muốn làm?”

 

“Tôi nói muốn làm khi nào? Tôi cũng chẳng còn cách nào khác, học chuyên ngành chúng tôi nói dễ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tìm việc, nhưng cái duy nhất được coi dễ tìm chính nghiên cứu sinh, bởi bọn Mỹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không muốn làm cái việc vừa nghèo kiết xác này nên mới tới lượt đám người ngoại quốc chúng ta. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Lương sau khi nộp thuế chỉ vừa đủ đáp ứng những điều kiện tồn tại bản nhất của mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tôi thôi.”

 

“Vậy còn hút thuốc?”

 

“Hút thuốc cũngđiều kiện tồn tại bản của tôi.”

 

Tiểu Băng nói với Tiểu Lưu: “Cậu đừng nghe anh ấy nói bừa! Anh ấy đùa đấy, đang chọc mấy đứa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chưa từng ra nước ngoài như bọn mình ấy mà.”

 

Tiểu Lục đột nhiên thành thật: “Ai nói tôi đang đùa? Lương của tôi chỉ x vạn x…”

 

Tiểu Lưu nghe xong liền vỗ tay: “X vạn x? Vậy anh nói ít? Em một tháng x © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nghìn à!”

 

Tiểu Lục nhìn Tiểu Lưu như nhìn đứa nhà quê, khinh thường giải thích: “Cái tôi nói lương cả năm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bên Mỹ nhắc đến lương ai đời nói lương tháng bao giờ? Chỉ nói lương cả năm thôi.”

 

Tiểu Lưu đành xấu hổ im lặng, Tiểu Băng cố xoa dịu bầu không khí: “Thực ra thu nhập bao nhiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 còn cả tính cả mức tiêu dùng, không thể chỉ nhìn mỗi con số được. Theo anh nói thì thuốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111cao cấp bên đó giá hơn hai mươi tệ một cây, trong nước làm sao được? Ít nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng phải vài trăm…”

 

Tiểu Lục tính toán chi li các khoản, tiền phòng cần bao nhiêu, thực phẩm cần bao nhiêu, bảo dưỡng xe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cần bao nhiêu, lương của anh ta anh ta không nuôi gấu trong nhà, mua thuốc hút, mua thuốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hút cần bao nhiêu, vân vânvân vân…

 

Tiểu Lục tính toán chi li các khoản, nói lương cả năm cần bao nhiêu, nộp thuế của anh ta bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhiêu, tiền bảo hiểm cần bao nghiêu, bảo dưỡng xe cần bao nhiêu, thực phẩm cần bao nhiêu, mua thuốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hút cần bao nhiêu, vân vân vân vân… Nghe bài toán của Tiểu Lục, rõ ràng là lương của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 anh ta nuôi thân còn chưa xong, nói chi đến chuyện nuôi vợ con.

 

Tiểu Lưu hỏi: “Thế… thời gian tới có phải… sẽ tăng thêm một chút không?”

 

“Tăng tăng? Kinh tế Mỹ ây giờ đang ảm đạm, nhà trường đã có quyết định trong nắm năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tới sẽ không tăng lương.”

 

Cuộc đối hoại sau đó hoàn toàn đi theo hướng “đường tuy bằng phẳng, trước mắt vẫn tốt tăm”, không cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 biết trời đáp sụp đổ hay đường hầm không một tia sáng. Tiểu Lục hiển nhiên đã hết hứng thú, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 từ biệt ra về. Tiểu Băng nhắc Tiểu Lục đi tìm, Tiểu Lục nói anh ta không biết đường, Tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Lưu cũng nói không biết, cuối cùng vẫnTiểu Băng đưa Tiểu Lưu trở về. Tiểu băng nhắc Tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Lục đi tiễn, Tiểu Lục nói anh ta không biết đường, Tiểu Lưu cũng nói không biết, cuối cùng vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tiểu Băng đưa Tiểu Lưu đi gọi xe.

 

Đợi Tiểu Lưu cùng Tiểu Băng đi rồi, Đàm Duy mới hỏi Tiểu Lục: “Sao anh lại miêu tả nghề nghiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cứu sinh khổ sở như thế? Muốn dọa ấy sợ chạy mất à?”

 

“Nghiên cứu sinh nghèo sự thât, muốn dọa cho ta bỏ chạy cũng sự thật.”

 

“Nếu thế anh vẫn nên… về nước thì hơn. Nếu anh tới làm việcĐại học B, nhất định sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 được trọng dụng.”

 

Tiểu Lục uể oải đáp: “Đi cũng mấy năm rồi, hình như cuộc sống trong nước trở nên xa lạ đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 với tôi. bên Mỹ tôi thể vờ như “hai tai không nghe chuyện ngoài cửa, chỉ một lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 làm tiến thôi, còn ở đây… chắc chắn không được, ngày nào cũng chỉ có so qua đấu lại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vậy thì tôi thà chết còn sướng hơn.”

 

“Chuyện của Tiểu Lưu ấy, anh xem…”

 

“Tôi thấy vẫn thôi đi, người giống nhưta bên kia tôi cũng tìm được, chẳng cần phí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 công sức đưa từ đây sang.”

 

Tiễn Tiểu Lục về rồi, Tiểu Băng hỏi Đàm Duy: “Tiểu Lục nói sao? Anh ta có thích Tiểu Lưu không?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

 

“Tiểu Lục hình như không hứng thú mấy, nói kiểu người như Tiểu Lưubên Mỹ anh ta cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tìm được…”

 

“Hả? To mồm đấy nhỉ, em muốn xem thử anh ta tìm được cái dạng nào.”

 

Anh lo lắng hỏi: “Tiểu Lưu… đồng ý không?”

 

“Không.”

 

“Thấy Tiểu Lục… nghèo hả?”

 

“Cũng không hẳn. Anh đừng hùa theo Tiểu Lục, coi con gái Trung Quốc đều một hám tiền, người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ta vừa nhìn đã nhận ra tâm tư của Tiểu Lục rồi,ấy nói anh ta đang kể khổ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chắc chắn là không ưa ấy, làm chuyện nghiên cứu sinh nghèo khổ.”

 

Đàm Duy thở ra một hơi, nam nữ đôi bên đã không vừa ý đối phương, vụ mai mối này cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không hẳn thất bại, chỉ coi chưa thành công thôi, bởi tính ra cũng mất sức chứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chưa gây ra phiền toái nào.

 

Tiểu Băng lại bắt đầu nghĩ xem cònứng cử viên nào khác có thể giới thiệu cho Tiểu Lục, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thậm chí tính cả Tạ Di Hồng vào, nói biết đâu Tạ Di Hồng chia tay với Thường Thắng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sau đó sẽ giới thiệu Tạ Di Hồng cho Tiểu Lục, Đàm Duy khuyên cô: “Bỏ đi em, Tiểu Lục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vốn không muốn tìm bạn gái, em việc phải lao tâm khổ tứ như vậy? Anh thấy vấn đề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mấu chốt của anh ta chính vẫn chưa quên được em.”

 

“Anh ghen à?”

 

“Anh ghen cái gì? Anh ta chưa quên em, nhưng em chẳng nhớ nhung anh ta.”

 

“Coi như anh thông minh! Em vốn sợ anh nghĩ hẹp nên mới tìm mọi cách để gán ghép anh ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 với ai đó, nhu thế anh sẽ yên tâm.”

 

Anh nói đùa: “Em vợ anh nghĩ hẹp? Thế thì em tuyệt đối đừng để ý đến anh ta được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rồi.”

 

“EM không để ý đến anh ta, cho anh ta đi gặp quỷ đi!”

 

Anh vội vàng giải thích: “Anh đùa thôi, chuyện của Tiểu Khiêm vẫn cần nhờ anh ta giúp, sao em© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thể không bận tâm đến anh ta được?”

 

“Đây anh tự nói đấy nhé! Đừng hối hận!”

 

“Nếu em cần quan tâm đến anh ta, muốn quan tâm đến anh ta thìanh ta bảo em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đừng quan tâm nữa cũng vô dụng, thà rằng anh rộng lượng thoải mái khuyến khích em quan tâm tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 anh ta, nói không chừng em thấy anh thấu tình đạt như vậy liền tự động không quan tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 anh ta nữa.”

 

“Anh giảo hoạt thật đấy! điều…” Tiểu Băng diễn một lời thoại trong kịch phỏng: “Dù cho con cáo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thông minh, đấu làm sao nổi thợ săn lành nghề!”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn, Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn full, Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn online, read Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn, Ngãi Mễ Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 21 — Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc