GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 18

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Đàm Duy hỏi: “Trả đũa thế nào?”

 

“Đương nhiên “lấy mắt trả mắt, lấy răng trả răng”, bọn họ tìm người đàn ông khác, chúng ta cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tìm người phụ nữ khác. Còn cách trả đũa nào khác không?”

 

“Gọi gái? Chú không sợ bẩn à?”

 

Đúng lúc này Tiểu Băng về, nếu không Đàm Duy thật không biết bản thân sẽ làm ra chuyện gì. Thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 anh với Thường Thắng còn đi học cũng không phải bạn thân thiết gì, Thường Thắng lúc đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 được coi “người của Đảng”, còn anh lại kẻ tịt về chính trị. Hai người bọn anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cùng tới Đại học A dạy học nên mới thành bạn, về sau lại quan hệ giới thiệu, mai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mối đôi bên, chốc lát đã thành chỗ có giao tình, nhưng cả hai đều không quá hiểu nhau chứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đừng nói đến chuyện đánh giá.

 

Hôm nay anh cũng chỉ nhìn nhận cậu ta với vai trò là bạn học, cònchồng của đồng nghiệp, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hơn nữa anh biết Thường Thắng đã giúp giới thiệu cho Tiểu Băng mua bảo hiểm, cho nên anh mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngồi tiếp chuyện. Thường Thắng không nói đến Tiểu Băng thì không sao, vừa nhắc đến Tiểu Băng anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chỉ muốn nổi cáu, đã nhịn mấy lần rồi, nếu nhịn nữa chắc sẽ nổ tung mất.

 

Tiểu Băng nhìn thấy Thường Thắng, cười nói: “A, thảo nào Đàm Duy vội vàng về nhà, em còn tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 em nào đang đợi anh ấy, hóa raanh đang đợi à? Di Hồng đâu? Sao anh lại vứt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ấy nhà một mình như vậy?”

 

“Anh nào vứt ấy nhà? Là cô ấy đuổi anh ra ngoài đấy chứ!”

 

Đàm Duy sơ Tiểu Băng hỏi nữa hỏi mãi, lại kích thích miệng lưỡi Thường Thắng khiến cậu ta phun sạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mấy cái suy luận lung tung cho Tiểu Băng, vội nói: “Thường Thắng, anh thấy chú vẫn nên mau về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhà đi, càng ngồi lâu, Tiểu Tạ sẽ càng giận.”

 

Tiểu Băng cũng nói: “Mau về đi, mau về đi, chỗ của bọn em không chứa chấp tội phạm trốn tù. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Về rồi thì cung phụng Di Hồng cho tốt vào nhé. Vợ chồng cãi nhau chớ ghi thù, đêm về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gối hoa chung đầu.”

 

Thường Thắng cũng không nói thêm nữa, đứng dậy cáo từ: “Được rồi, mấy người không thu nhận tôi, tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng không làm phiền nữa. Mua cái nhà đó tôi cũng bỏ tiền,ta chẳng cách tống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cổ tôi.”

 

Tiểu Băng a dua nói: “Đúng rồi, đúng rồi! Sau này ấy đuổi thế nào, anh cũng đừng đi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cứ bám chặt đấy, ấy ăn thịt được anh đâu!”

 

Thường Thắng đi rồi, Tiểu Băng đùa: “Chà, emngoài đã nghe được tiếng anh ấy cao giọng diễn thuyết, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đang nói cái “nhà văn tao khách” đúng không?”

 

“Sao em biết?”

 

“Hì hì, kể từ khi anh ấy chịu trách nhiệm biên soạn cái cuốn sách đó thì cứ như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bị trúng ấy, gặp ai cũng diễn thuyết về cuốn sách đó, lần diễn thuyết quá hăng suýt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nữa đuổi khách của em chạy mất. May hôm nay em về sớm, nếu không nghe anh ấy diễn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thuyết tiếp, chắc chắn anh sẽ biến thành một “văn nhân tao khách”, chạy đi tìm gái lầu xanh cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cấp mất rồi.

 

“Em gọi thế này về sớm à? Sắp mười giờ rồi, một cốc phê uống đến một tiếng đồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hồ? Anh thấy em ngẫu nhiên gặp lại tình xưa nên khó dứt áo bỏ đi đấy.”

 

Tiểu Băng nhắc nhở anh: “Đến cả Tiểu Lục anh cũng ghen? Quá không đáng! Sao anh ta thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 so với anh được, vốn không cùng một đẳng cấp mà! Hôm nay tiệm cà phê, hai người các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 anh đứng cạnh nhau cànghơn. Ông em cao lớn hùng vĩ, anh ta tínhgì? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tẹo?”

 

“Em nói nghe rất bùi tai, thế sao còn vứt bỏ “cao lớn hùng vĩ” chạy đi hẹn với cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 anh “bé tẹo” của em?”

 

“Em vứt bỏ anh khi nào? anh tự bỏ chạy chứ! Hì hì, em biết anh nuốt không nổi cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thứ tiếng Anh giả hiệu của anh ta, em cũng không chịu được, nhưngba mẹ em muốn nhờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 anh ta liên hệ giúp em trai em ra nước ngoài, cho nên ngoài mặt em vẫn phải thoải mái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mới được.”

 

Anh thấy Tiểu Băng đối phó với Tiểu Lục chỉviệc em trai đi du học, trong lòng cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dễ chịu hơn nhiều, điều vẫn tận dụng cơ hội hỏi một câu: “Anh ta… sao lạisố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 di động của em?”

 

Tiểu băng cười, đáp: “Em đoán ngay được anh sẽ hỏi câu này mà! Anh đấy, bình thường cứ giả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vờ cao thượng lắm, đến thời điểm mấu chốt thì ghen tuông lung tung. Nói anh biết nhé, số di © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 động của em anh ta hỏi ba mẹ em mới biết được.”

 

Điều này anh khá tin tưởng, bởimẹ Tiểu Lụcđồng nghiệp với ba mẹ vợ, ba mẹ vợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 anh lại một lòng muốn đưa con trai ra nước ngoài du học, đối với người ở nước ngoài về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tỏ ra ân cần như thế cũng dễ hiểu thôi. Anh hỏi: “Anh ta hẹn với em… hôm nay đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hả?”

 

“Anh ta nói từ Mỹ về mang cho em ít quà, cho nên em nói anh ta khoảng chín giờ đến, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhưng em nói xong liền quên mất, anh vừa nói mời em đi ăn, em liền chạy theo anh, kết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quả là bắt anh ta leo cây.”

 

“Anh ta cho em quà gì?”

 

Tiểu Băng cười hi hi, lấy từ túi ra vài thứ: “Anh ta tặng mấy cái quần tất, còn hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thỏi son, chắc chắn hàng bách hóa.”

 

Anh thấy đồ Tiểu Lục tặng đều là những thứ gắn với người, trong lòng hơi khó chịu, trào phúng nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 “Thế sao không nhanh nhanh mặc thứ quần liền thân người ta tặng đi?”

 

“Quần liền thân cái gì? Là quần tất, em vốnmặc loại này đâu, chẳng thoáng, chẳng dễ chịu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cả…” Tiểu Băng vừa vừa ném luôn quần tất Tiểu Lục tặng vào tủ quần áo, sau đó lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ra một thỏi son, vặn ra một chút rồi thoa lên môi mấy cái, đột nhiên ôm chầm lấy anh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hôn lên mặt anh một cái, kêu lớn: “Quả không ngoài dự đoán của em, hàng bách hóa, đâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng bán.” Tiểu Băng nói xong liền ném hai thỏi son vào thùng rác.

 

Anh tìm tờ giấy ăn, vừa lau mặt vừa hỏi: Bọn em hôm nay đã nói chuyện xong chưa?”

 

“Nói gì cơ? Chuyện em trai em đi du học à? nói một chút, cũng chưa hẳn đã nói xong. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Ba mẹ anh em mời anh ta cuối tuần này tới nhà ăn cơm, coi nhưđón gió tẩy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trần, sẵn tiện nhờ anh ta bên bên Mỹ liên hệ giúp đỡ em trai em vụ du học. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ba mẹ bảo chúng mình phải qua nhà đón khách… Nhất định phải đi đấy!”

 

Anh vừa nghe xong, đầu liền đau nhức, cái gã Tiểu Lục này cứ như hồn ma bóng quỷ bám đuổi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rốt cuộcmuốn bám đến bao giờ đây?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn, Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn full, Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn online, read Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn, Ngãi Mễ Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 18 — Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc