GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 14

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Tôi đang chuẩn bị xoá hoàn toàn tài liệu vụ của Lí Khả trong máy tính thì Nguỵ Y Nhiên gọi điện tới. Tôi còn chưa kịp vờ vịt khách sáo, Nguỵ Y Nhiên ở đầu bên kia đã xin lỗi tôi trước rồi.
“Cô Hoàng, đừng để bụng, Tiểu Khả là người nói năng bất cẩn thế đấy”.
“Đừng, đừng, đừng, đừng nói như vậy, ấy không bất cẩn như Vương Nhất Dương phía chúng tôi” (Sau khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tra danh bạ của công ty, cuối cùng tôi đã biết quý tính đại danh của Vương Tiểu Tiện).
Vương Tiểu Tiện rất bất mãn, xoay ghế rồi gào ầm lên, “Này!”.
Còn trống một tay, tôi vứt hộp khăn giấy trúng mặt anh ta.
“Anh Nguỵ, lần này hợp tác không thành công, thực sự rất xin lỗi, điều vẫn chúc hai người có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một hôn lễ thuận lợi”.
“Cô không muốn phụ trách hôn lễ của chúng tôi?”.
Tôi liền kinh ngạc, “Cô vẫn muốn chúng tôi phụ trách hôn lễ của cô ấy ư?”.
“À, tôi vẫn muốn các bạn phụ trách hôn lễ này, anh Vương hợp tác rất ăn ý, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gặp trở ngại cũng thể nói ra”.
Một tay tôi cầm điện thoại, một tay viết lên tờ giấy, “Bọn họ vẫn muốn chúng ta phụ trách đám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cưới!!!”, sau đó giơ tờ giấy ra trước mặt Vương Tiểu Tiện.
Vương Tiểu Tiện cũng mệt mỏi im lặng.

“Như vậy nhé cô Hoàng, bây giờ tiện không, tôi muốn đưa đi xem địa điểm chúng tôi chuẩn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị tổ chức hôn lễ. Hôm nay chỉ tôi, Khả không tới”.
Tôi nghĩ một chút sau đó nhận lời.
Nguỵ Y Nhiên muốn đến đón tôi, tôi nói không cần. Trong lòng thầm nghĩ, chẳng phải chính mấy đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sảnh yến tiệc của Hilton, của Vương Phù, Vạn Hào ư, tôi quen đường rồi.
Kết quả, dựa theo địa chỉ Nguỵ Y Nhiên đưa cho tôi, tôi tìm kiếm, đường số 2 đổi đường số © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 5 đổi đường số 13, sau khi lặn lội đường xa, khi tôi chán chường chui ra khỏi ga tàu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 điện ngầm, phát hiện bốn bề hoang vắng, không một gốc cây ngọn cỏ, tầm nhìn bao la, không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một thôn nhỏ phá bỏ rời đi nơi khác thì công trường đang thi công. Tôi chán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nản trong lòng, không phải Nguỵ Y Nhiên báo thù thay choKhả đấy chứ? Bởi miệng lưỡi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cay độc của Vương Tiểu Tiện, thể các đại ca xã hội đen định cưỡng hiếp tôi đang mai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phục trong chiếc xe con mười sáu chỗ đỗ gần đây kia, cầm ảnh nhận diện tôi.
Khi tôi đang chuẩn bị co giò chạy, cách đó không xa, Nguỵ Y Nhiên vẫy tay với tôi, tấm biển © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gỗ đằng sau anh ta ghi: Công viên rừng rậm Đông Ba Linh.
Tôi nhìn phía sau anh ta, mấy cây khô, cả một vùng hoa dại, thế cũng không biết ngượng gọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 công viên rừng rậm, lập tức tôi liền bắt đầu thấy xấu hổ thay cho cái bảng hiệu bằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gỗ viết cái tên này.
“Khó tìm nhỉ? Nơi này ấy?”.
Tôi gượng cười, “Bình thường, bình thường, đây Bắc ư?”.
Nguỵ Y Nhiên cười, “Đừng nhìn phía ngoài hoang vu, đi vào trong có một nơi cùng đẹp”.
Tôi đi theo anh ta vào trong, lòng thầm nghĩ, trừ phi anh đi năm phút liền tới đảo Phuket, nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không phát điên mới đồng ý kết hôn vùng núi hoang vu như vậy.
Đi men theo con đường nhỏ về phía trước, không bao lâu tầm mắt được mở rộng, ngay lập tức tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kinh ngạc trước cảnh đẹp nơi đây.
Trước mặt thảm cỏ lớn, không phải loại vườn hoa xíu trong sân sau khách sạn hay vườn hoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trung tâm. Nhìn ra xa, trước mắt đều màu xanh rộng lớn, trong sắc xanh ấy, những bông hoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dại mọc li ti, loại hoa dại màu trắng, nở tuỳ ý, phô trương, hiện thế cao quý, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 độ lượng. Trên thảm cỏ không những ghế ngồi ô che nắng tạo dáng ra vẻ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từng hàng ghế sắttựa lưng màu xanh lam, bề mặt lớp sơn màu lam đã bị xước ít © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiều, trông cùng gần gũi thân thiện. Phía trước thảm cỏ sân khấu xây bằng xi măng, trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó trống không.

Nơi này quả mộng ảo, mộng ảo rất giản đơn trong thế giới của tôi, kết hôn tại nơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này, bạn không ngửi thấy mùi vị của sự khó lườnggiả dối.
Tôi nhìn về phía Nguỵ Y Nhiên, sau đó cười: “Nơi này thật đẹp”.
“Vậy ư? Đi, chúng ta qua đó ngồi”.
Tôi Nguỵ Y Nhiên bước tới giữa dãy ghế, chọn lấy một hàng, ngồi xuống.
“Sao anh tìm thấy nơi này?”.
Nguỵ Y Nhiên chỉ phía sau, “Khi tôi vừa tới Bắc Kinh, tôi đãtrong thôn phía sau”.
Tuy không thể hiện nhưng tôi rất ngạc nhiên. Lẽ nào Nguỵ Y Nhiên không phải sinh ra đã chăn ấm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nệm êm ư?
Nguỵ Y Nhiên biết tôi đang kinh ngạc điều gì, “Cô Hoàng, mấy năm trước tôi từng bị khách hàng gọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lúc nửa đêm, sau đó tới KTV uống rượu cùng họ, vậy tôi hiểu hoàn cảnh hiện tại của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cô”.
Đứa như tôi muốn hỏi tiếp nhưng điều đó phần mạo muội. Song tôi đã thể tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tượng được, Nguỵ Y Nhiên diễn vai đây. Có người xuất thân bần hàn, gia thế nghèo hèn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng lại có gương mặt cao quý hiếm có, ngũ quan cử chỉ luôn khiến người ta cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho dù lúc này anh ta sa thất thế thì bất cứ lúc nào một hội nhỏ cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 có thể khiến anh ta lên như diều gặp gió.
người như vậy, thường gặp được hội do các nữ quý nhân trao cho.
Nghĩ tớiKhả với trị số giả dối cao khác người một Nguỵ Y Nhiên luôn luôn duy trì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nụ cười, tôi liền cảm thấy sự kết hợp này trở nên hợp lí.

Xuất phát từ góc độ của tôi thì cũng không có đáng chê trách. Đối với những thành công dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bấthình thức nào tôi từng thấy, tôi đều duy trì thái độ trung lập.
Sếp Vương từng nói, người trên mặt luôn thường trực nụ cười, đại khái chỉ phân ra làm hai loại, một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 loại cuộc sống bình lặng tới mức khiến họ không yêu cầu gì, còn một loại khác, có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lẽtrong cuộc sống tràn đầy biến số, biến số này khiến họ không nổi bất cứ ham © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn nào, cũng không dám ước quá cao.
Thành ngữ “ông nói nói vịt” hôm nay nên giải thíchmộtgái làm nghề cắt tóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hy vọng gặp được người giàu một tên đẹp trai đượcvợ giàubao nuôi gặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhau, phát sinh tình cảm, sự sắp xếp tài nguyên pha trộn này mới khiến tôi cảm thấy đáng buồn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Nguỵ Y Nhiên bắt đầu nói suy nghĩ của mình, nếu làm theo cách nghĩ của anh ta, đó thực sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một hôn lễ rất ấm áp.
“Tôi luôn muốn quét sân khấu xi măng kia thành màu trắng, trước đây khi tôi sống trong thôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 màu trắng. Phía sau sân xi măng treo một tấm màn, đằng sau đặt một máy chiếu phim, chiếu phim © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 điện ảnh cũ. Thêm một vài chiếc đèn màu, kéo dài tới tận con đường nhỏ bên kia. Không cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xa hoa, đơn giản một chút, nhưng thể khiến người khác thực tâm chúc phúc cho chúng tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được”.
Tôi gật đầu, nói không sai. Tôi thầm nghĩ, Khả tính cách ưa vinh như vậy, sao thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chấp nhận hôn lễ của ta không có đèn chớp, không bộ cánh xinh đẹp, không có một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đámnữ công dân hạng ba cùng nhau khom lưng tung ta: Công chúa vạn tuế? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
“Cô Hoàng làm công việc này nhiều năm như vậy, từng nghĩ hôn lễ của mình sẽ thế nào chưa?”.
Một câu hỏi nhẹ nhàng của Nguỵ Y Nhiên nhưng lại đâm sâu vào nỗi đau của tôi.
Tôi anh nhiều năm trước trong giây phút nồng thắm, quả tình cũng từng thảo luận vấn đề này.
Khi đó anh hỏi tôi, “Em muốn anh cầu hôn em thế nào?”.
Tôi cười, nói đùa, “Với loại người tạo ra ý tưởng mới mẻ như em nói, hình thức kết hôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhất định phải độc đáo, khác người mới được”.
Anh tiếp lời tôi, “Mong chỉ bảo, tôi sẽ trả phí vấn theo giờ”.
Tôi nói, “Được, đầu tiên, anh phải mua một chiếc nhẫn, dựa vào kích thước nhẫn xét, nếu to, cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phép nhẫn giả, nhưng nội ba năm phải bảo đảm không bị phai màu; nếuchiếc nhẫn cỡ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hạt bụi mắt thường không nhìn thấy, vậy anh phải bảo đảm thật”.
“Được, không vấn đề, bắt đầu từ hôm nay em nuôi anh nhé, anh gom hết tiền lương, mua cho em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chiếc nhẫn to”.

“Còn phương thức cầu hôn, anh tới am ni cô, để ni già nhất trong đó nâng chiếc nhẫn của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh, sau đó em xuất hiện, những đệ tử đứng phía sau ni cô già sẽ cùng lớn, “Cô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gái! Gả cho anh ấy đi! Để tránh giẫm theo vết chân chúng tôi”.
Anh sững người mất ba giây, sau đó cười tới nỗi lăn từ trên giường xuống đất, vừa gào vừa nói, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Hoàng Tiểu Tiên, em quá nham hiểm, quá nham hiểm rồi”.
Anh lại trèo lên giường, tôi nằm trên bụng anh, anh vuốt tóc tôi rồi nói, “Thực ra anh cũng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một phương án”.
“Cái gì? Anh nói nghe coi, để nhânchuyên nghiệp cho anh chút ý kiến”.
“Anh đưa em đi lặn dưới biển, lặn tới đáy, anh rút nhẫn từ tay trái ra, tay phải bóp ống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khí oxy của em, sau đó hỏi em đồng ý hay không. Không đồng ý hả? Vậy thì anh cứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bóp ống khí oxy thôi”.
Lần này thì đổi lại tôi kinh ngạc, sững sờ hồi lâu mới lên tiếng: “Rùa tìm ba ba, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thối tìm tôm ôi, câu nói này đặt trong trường hợp hai chúng ta quá chuẩn xác. Vẫn là nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dân lao động trí tuệ”.
Nhưng thời buổi này, đến tổ hợp của thối tôm ôi cũng người đến chen một chân vào.
Tôi thở dài tại địa điểm tổ chức hôn lễ của người khác. Nguỵ Y Nhiên lên tiếng hỏi: “Cô Hoàng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không sao chứ?”.
Tôi gật đầu.
Tất cả những hồi ức đã từng hết sức quý trọng, bây giờ nghĩ lại đều khó phân biệt thật giả. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Răn đe bản thân, mỗi một phút xua đuổi bản thân mình bước về phía trước, tôi đều nói với những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện xưa sắp bị tôi cất giấu tại nơi sâu thẳm trong ức, xin lỗi, không phải em không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lưu luyến. do giá cả đắt đỏ, em gánh vác không nổi.
Ngồi nơi mênh mông trong trẻo, lần đầu tiên tôidũng khí bắt đầu chờ đợi tâm trạng “Thuyền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lan đã vượt núi non vạn trùng”[1]
[1] Nằm trong bài thơ Sáng ra đi từ thành Bạch Đế của nhà thơ Lí Bạch do nhà thơ Tản Đà dịch.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện 33 Ngày Thất Tình, 33 Ngày Thất Tình Hiện đại, truyện Hiện đại hay, 33 Ngày Thất Tình Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, 33 Ngày Thất Tình full, 33 Ngày Thất Tình online, read 33 Ngày Thất Tình, Bào Kình Kình 33 Ngày Thất Tình

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 14 — 33 Ngày Thất Tình

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc